Chính văn cuốn · Chương 6: —– chuyện quan trọng muốn nói ba lần | xuân đoạn ngắn

"Tứ tiểu thư, người từ từ nô tỳ a~ Nếu để nhị nương nhìn thấy tiểu thư chạy lung tung thế này, lại muốn phạt người học quy củ đấy!"

"Linh Nhi, mẹ sao có thể đến loại chỗ này được, nói nữa, ta chỉ là tới xem một chút rồi về thôi."

"Tiểu thư lần nào cũng nói vậy..." Linh Nhi thở dài, đành chấp nhận mà quan sát xung quanh giúp đối phương.

"Hư! Người kia sắp ra rồi! Để bổn tiểu thư xem lần này lại là cái món đồ chơi nào được đưa tới~"

Tứ tiểu thư Cố Nhân Nhân vừa tròn bảy tuổi, một đầu tóc dài đen nhánh nửa buộc lên, dùng dải lụa hồng nhạt buộc trên đầu hai chiếc túi nhỏ, đôi mắt tròn vàng kim cười rộ lên đáng yêu vô tội, khiến ai nhìn cũng đều nghĩ là một cô bé thuần khiết hiền lành.

Thế nhưng nghe những lời này, Linh Nhi chỉ rùng mình một cái, thầm cảm thấy bi ai cho "món đồ chơi" mới lần này.

Trốn bên tường nhìn trộm hai người, chẳng mấy chốc đã thấy có người mang hộp cơm đặt ở cửa sau, tùy tiện đạp hai cái rồi bỏ đi. Không lâu sau, cánh cửa nặng nề từ từ mở ra, bên trong bước ra một thiếu niên mặt mày tiều tụy, mắt sưng đỏ.

"!!" Cố Nhân Nhân nhìn thiếu niên nhỏ nhắn mà tiều tụy kia, một đầu tóc xoăn vàng kim rực rỡ, theo động tác cúi người mà bị mái tóc che phủ đôi mắt xanh biếc u buồn, mang theo chút nước mắt lấp lánh càng hiện vẻ vô tội đáng thương.

Hơn nữa bộ y phục Âu phục trắng tinh thắt lưng eo, đúng là một tiểu vương tử u buồn bước ra từ truyện cổ tích!

"A~ Cậu bé ốm yếu đáng thương biết bao~ Thật đáng để người ta yêu thương thật tốt, ngươi nói đúng không Linh Nhi?"

Nhìn tiểu thư nhà mình nhìn thiếu niên, trừng to hai mắt, má ửng hồng, hai tay che mặt một bộ thẹn thùng đáng yêu vô tội, Linh Nhi từ đáy lòng dâng lên một nỗi đồng cảm cho thiếu niên. "Vâng, tiểu thư..."

"Nếu đã biết, còn không mau đi." Cố Nhân Nhân ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Linh Nhi.

Người sau cúi đầu nhận lệnh, dùng khăn tay bọc một viên cục đá, thuần thục ném vào tường nội Cây Mộc Cư, sau đó một bộ dáng hoảng loạn đi ra, vừa cúi đầu tìm kiếm cái gì vừa chạy về phía cửa hỏi thị vệ.

"Ái da~ Khăn tay mới của tứ tiểu thư hình như vừa bay tới đây, các người có nhìn thấy không?" Vừa nói vừa thuần thục mà lén lút nhét cho hai người mỗi người một bao lì xì nhỏ.

Bọn thị vệ cũng sớm thấy nhiều không trách, nhận lấy bao lì xì thuần thục phối hợp diễn kịch. "Hình như bay vào Cây Mộc Cư, chi bằng nhờ thiếu gia bên trong tìm giúp xem." Nói xong liền trực tiếp quay tay gõ gõ cánh cửa lớn.

Tiểu Lạc Liên vừa mới ngồi xuống chuẩn bị mở hộp cơm, nghe tiếng gõ cửa lại lần nữa đi ra mở cửa.

Cửa vừa mở ra liền nhìn thấy một thiếu nữ khoảng mười lăm mười sáu tuổi, mặc váy dài lụa mỏng màu xanh nhạt, vẻ mặt nóng ruột nhìn mình.

"Cậu chính là thiếu gia Lạc Liên phải không? Khăn tay của tiểu thư nhà tôi hình như bay vào Cây Mộc Cư của cậu, có thể cho chúng tôi vào tìm được không?"

Tiểu Lạc Liên gật gật đầu thản nhiên. "Xin mời." Sau đó cũng lịch sự quay người vào giúp tìm.

Tay nghề Linh Nhi thuần thục, chỗ vứt cũng dễ tìm, chẳng bao lâu tiểu Lạc Liên đã tìm được chiếc khăn tay xanh treo trên bụi cỏ, nhặt lên khi vô tình bị cỏ đâm thương tay.

"Linh Nhi, người tìm được khăn tay của ta rồi sao?" Cố Nhân Nhân thực đúng lúc xuất hiện ở cửa, đáng thương hề hề bẻ cái miệng nhỏ vẻ mặt vô ngục.

"A~ Tiểu thư! Thiếu gia Lạc Liên giúp người tìm được khăn tay rồi, thật là tốt quá~" Linh Nhi cũng thuần thục cười nhận lấy khăn tay đưa cho Cố Nhân Nhân.

"Thật sao? Vậy cảm ơn cậu thật nhiều... Cậu chính là lần này đến nhà chúng tôi ở nhờ Lạc Liên phải không? Chào cậu~ Ta kêu Cố Nhân Nhân, là tứ tiểu thư của gia đình này!" Cố Nhân nhân nhéo ngón tay đáng yêu, đỏ mặt nhìn thiếu niên.

"...Xin chào, ta kêu Lạc Liên, lần này đến quý trạch ở nhờ, quấy rầy nhiều rồi..." Tiểu Lạc Liên tuy rằng thực không quen với hoàn cảnh mới, nhưng vẫn duy trì nền nếp giáo dục từ nhỏ, như cũ lễ phép vấn an đối phương.

"Nơi cậu ở sao lại dơ bẩn thế này? Âm... Hơn nữa cậu sao cũng bẩn thỉu hôi hám vậy? Có phải đã lâu không tắm rửa rồi không? Giống y như một tên ăn xin nhỏ!"

Tiểu Lạc Liên nghe đối phương nói vậy rất là hổ thẹn mặt đỏ. Hắn bị đưa đến đây trong lúc này có được một cái bánh mì ăn đã không tồi, bọn họ căn bản không có khả năng chiếu cố sinh hoạt hàng ngày của hắn, lập tức có chút tự ti mà cúi đầu.

Cố Nhân Nhân lại lộ ra một nụ cười hiền hậu.

"Không sao! Nhìn cậu giúp ta nhặt được khăn tay, ta có thể không ghét bỏ cậu nữa, làm bạn tốt của nhau nha! Cậu sẽ không từ chối ta chứ~?"

Tiểu Lạc Liên tự ti căn bản không dám từ chối, ngoan ngoãn gật gật đầu. "Ừm, cảm ơn cậu."

"Vậy từ hôm nay trở đi chúng ta là bạn tốt nha! Lạc Lạc~" Nhìn đối phương dễ dàng vào bẫy, Cố Nhân Nhân cao hứng thầm cười.

Kể từ đó hai tháng, Cố Nhân Nhân mượn danh bạn tốt, lấy các loại lý do đến tìm Lạc Liên "chơi".

Đầu tiên là đưa điểm tâm đến làm thân, cùng đối phương trò chuyện rất nhiều chuyện thú vị của người thân quen, thu thập thông tin cơ bản của đối phương đồng thời làm đối phương thả lỏng cảnh giác.

Sau đó liền thường xuyên đến tìm đối phương khi ăn cơm, nói là mời bạn ăn cơm mới là phép tắc bạn tốt nên có, mà chia đôi phần bánh màn thầu duy nhất một bữa một ngày của đối phương.

Nói là đưa quần áo mới cho đối phương, đợi đối phương thay bộ đồ vải thô ra, liền đem bộ Âu phục quý giá trước kia thiêu hủy, nói là mặc lâu không sạch sẽ.

Lại là lý do có chó dữ đem trâm cài của mình lấy trộm đi, muốn Lạc Liên với tư cách là con trai đi giúp mình lấy về.

Về sau dần dần từ những lời đùa cợt ghét bỏ, đến đùa cợt nhục mạ, cuối cùng khiến đối phương theo bản năng phục tùng những yêu cầu nhỏ bé của mình.

Ví dụ như bắt đối phương giúp mình viết một đống bài tập chưa kịp viết, giúp mình giặt quần áo, sau đó dần dần bắt đầu trở thành thường xuyên luyện tập đánh nhau cùng mình, đến sau cùng yêu cầu đối phương làm bia tập luyện cho mình luyện vũ khí mới và ám khí.

Khiến tiểu Lạc Liên không chỉ thường xuyên ăn không no, còn chịu các loại thương tích lớn nhỏ, Cố Nhân Nhân gọi đây là huy chương của con trai.

Hôm nay, tiểu Lạc Liên cuối cùng không chịu nổi nỗi đau roi vọt, nảy sinh nghi ngờ và hoài nghi, cảm thấy giữa bạn bè không nên "chơi" kiểu này, lần đầu tiên kháng cự lại "yêu cầu" của đối phương.

"Nhân Nhân, ta không muốn luyện roi cùng ngươi... Sau này ta cũng không muốn luyện tập các loại vũ khí khác nữa... Ngươi hãy tìm cách khác để tập đi..."

"!Ngươi... dám từ chối ta?" Cố Nhân Nhân trừng to mắt, có chút không dám tin, sau đó liền vẻ mặt khinh thường mà cười nói.

"Ngươi cái tên ăn xin nhỏ chẳng ra gì, không chỉ ở nhà ta ăn không uống không, mỗi ngày bẩn thỉu hôi hám thế này ta đều không chán ghét, còn tốt bụng làm bạn với ngươi, nhưng ngươi lại báo đáp ta như vậy?"

"Ta chẳng qua chỉ là muốn ngươi giúp ta luyện tập một chút roi, vậy ngươi đã không muốn?"

Tiểu Lạc Liên có chút tự ti bất an nhéo ngón tay, muốn giải thích mỗi ngày mình đều lau người không hôi, nhưng vẫn kiên trì suy nghĩ của bản thân, cảm thấy như vậy là không đúng. "Nhưng... Bạn bè trước kia của ta đều không như vậy... Alice cũng nói trò chơi như vậy không gọi là trò chơi..."

Không nghĩ đến bản thân bấy lâu "dạy dỗ" mà đối phương vẫn còn ý thức phản kháng, Cố Nhân Nhân nhíu mày, quyết định cho đối phương một bài học. "Cho nên bạn bè trước kia của ngươi, gồm cả Alice, còn có cái tên Mộng Mộng kia mới không cần ngươi đấy!"

"Không, không phải! Alice chỉ là bị bệnh thôi... Mộng Mộng tỷ tỷ các nàng mới không có không cần ta..." Tiểu Lạc Liên hoảng loạn phản bác.

"A, vậy sao các nàng vẫn chưa tới đón ngươi? Những người gọi là" bạn bè "sao ta một người cũng chưa nhìn thấy? Cho nên ta mới nói, trẻ con bẩn thỉu hôi hám như ngươi, không ai sẽ thích ngươi!"

"Mộng Mộng tỷ tỷ chỉ là chưa kịp đến thôi! Nàng rất nhanh sẽ tìm đến đây... Alice cũng vậy... Còn có... còn có các bạn bè của ta..."

"Thôi... Thấy ngươi mê muội cố chấp thế, ta đành tốt giúp ngươi tỉnh táo lại vậy! Linh Nhi."

"Dạ, tiểu thư." Linh Nhi nhận lệnh, đi đến xốc tiểu Lạc Liên lên một tay, giây tiếp theo trực tiếp ném vào hồ nhỏ trong nội thất Cây Mộc Cư.

Truyện liên quan