Chính văn cuốn · Chương 11: —– không thể tưởng được thiên phú dị bẩm | thu đoạn ngắn
Bạch Tình Phong đã có thể nhìn thấy phương xa có một bóng đen đang chạy thẳng về hướng mình.
Theo cử động chạy của sinh vật kia, mặt đất cũng từng bước rung lên theo.
Không khó để phán đoán thứ này ít nhất cao lớn gấp đôi bọn hắn.
Bạch Tình Phong nhanh chóng quyết định, tay nhỏ vung lên thu toàn bộ lều trại, trứng bạch oa, nồi cơm cùng nguyên liệu nấu ăn vào ba lô, sau đó không chút do dự kéo tiểu ký chủ liền chạy.
Mới ra khỏi hang núi không lâu liền thấy bóng hình khổng lồ đuổi theo phía sau, còn kèm theo tiếng gầm giận.
Anh ca —!!!
“Ba cái đồ ngốc các ngươi làm cái gì? Người ta nổi giận thế kia kìa!?” Bạch Tình Phong vừa lôi kéo tiểu ký chủ liều mạng chạy trốn, vừa không quên tức giận quay đầu mắng lũ tiểu giao li bào bên cạnh.
“Phốc tê... Tê... Phốc...” Thân mình run rẩy chạy trốn theo ba con tiểu giao li chột dạ phun đầu lưỡi bán manh.
Bạch Tình Phong vừa tức vừa bất đắc dĩ. “Các ngươi cư nhiên gan lớn trộm đồ của chủ nhân người ta!? Dù trong đó có dược cũng không phải lý do để các ngươi ăn cắp hợp lý! Lát nữa quay đầu lại ta sẽ giáo huấn các ngươi!”
Tuy rằng biết chúng là hảo tâm, nhưng Bạch Tình Phong lúc này cũng chẳng thể nói với lũ ma thú này chút đạo lý xã hội hòa bình.
Bóng hình phía sau dần dần tới gần, Bạch Tình Phong cuối cùng cũng thấy rõ bộ dáng thứ đó.
Thân thể tròn trịa dài rộng, toàn thân màu xám trắng, làn da bóng loáng, lưng có vây cá, miệng dài thon, có một đôi vây cá ngắn cùng đôi chân ngắn nhỏ thô tráng, hình thể cao bằng hai người trưởng thành.
Bạch Tình Phong chỉ liếc mắt một cái liền sợ ngây người.
Đây chẳng phải là cá heo biển chân dài sao!?
Lục địa cá heo biển khổng lồ này là nghiêm túc sao!?
Anh cạc cạc!!!
Lục địa cá heo biển khi nhìn thấy vật bị đánh dấu ăn trộm của mình, càng thêm phấn khởi bước đôi chân ngắn nhỏ thô tráng chạy vội về phía chúng.
Thật là sống lâu mới thấy... Không ngờ đời này còn có thể nhìn thấy cá heo biển chạy trên đất bằng...
Thấy lũ tiểu giao li khác đều chui vào đất chạy trốn về hướng khác.
Bạch Tình Phong có chút sống không còn gì luyến tiếc. “Vì cái gì ta phải đi theo chịu tội này... Rõ ràng đâu phải ta trộm...”
“Phốc tê ~ phốc phốc! Tê ~~”
Bạch Tình Phong nổi bật gân xanh. “Ta đương nhiên biết! Chính là các ngươi ném ba lô vào mặt ta không phải sao!”
“Phốc tê ~”
“Ngạc nhiên hả? Còn muốn bảo ta mang các ngươi chạy? Tưởng bở! Cút cho ta bò!”
Nhưng mà tiểu Lạc Liên chạy theo bên cạnh lại có chút chạy nhanh không nổi, thở phì phò.
Nhìn lục địa cá heo biển phẫn nộ phía sau càng lúc càng gần, Bạch Tình Phong bắt đầu do dự có nên thả tiểu ký chủ trước không, rốt cuộc bị đánh dấu chỉ có mình hắn...
Mà lũ tiểu giao li bên cạnh đã bắt đầu sợ hãi muốn bò lên người Bạch Tình Phong.
“Phốc anh anh!”
“Ta đã nói ba lô không thể chứa vật sống! Trừ phi là khế ước ma thú mới có thể vào sủng vật lạn!”
“Phốc tê! Phốc tê!”
“Mơ đi, xấu cự.” Bạch Tình Phong tiện tay gợi lên khóe miệng, cự tuyệt lũ nhỏ chỉ muốn làm ma sủng của mình.
“Phốc tê tê tê!!!” Lũ tiểu giao li bực tức xấu hổ mà kiên quyết ngoi lên nhảy, trực tiếp cắn ở cánh tay Bạch Tình Phong đi nhờ xe không buông.
“Tê —! Ai ai ai! Đau a...! Buông miệng! Buông miệng...”
Đinh —–!
Đúng lúc này, Bạch Tình Phong mắt đen hôi quang chợt lóe, trong óc hiện lên một đạo thông tri tin tức.
『 Hả? Nhiệm vụ tiểu ký chủ của ngươi đã hoàn thành! Nga nga nga! Chúng ta cư nhiên đã ở trong phạm vi 50 mét cửa vào mật thất? 』
Nhưng mà liếc nhìn chung quanh toàn là rừng cây đen như nhau, khiến người phân không rõ phương hướng, ngay cả suối nhỏ cũng không có.
Bạch Tình Phong người đều tê rần.
“Nơi này cây cỏ đều là thụ a! Cửa vào đâu? Phòng ở đâu? Mật thất đâu?”
“Tê tê! Phốc tê ~” Một con tiểu giao li thành công bò lên vai Bạch Tình Phong, như cảm ứng được gì, dùng râu chỉ một phương hướng đong đưa.
“A? Ngươi nhận đường? Ngạc, bên này sao?” Bạch Tình Phong nhìn lục địa cá heo biển kém 1 mét đã đụng tới mình, cũng chỉ có thể tin một phen lập tức xoay 90 độ bỏ chạy.
Ai ngờ vừa xuyên qua hai cây đại hắc thụ song song, tiểu Lạc Liên tinh bì lực tẫn vô ý trượt chân ngã một mông.
"Khách" mà một tiếng.
Bạch Tình Phong cúi đầu nhìn dưới mông tiểu ký chủ chậm rãi xuất hiện hắc quang.
Chuẩn xác mà nói là một trận pháp ma pháp màu đen phát ra ánh sáng, đang dần dần mở rộng.
Lúc đại gia còn chưa kịp phản ứng, hắc quang chợt lóe, trực tiếp nuốt sống chúng thú.
Bạch Tình Phong ôm chặt tiểu ký chủ, trong bóng tối rơi rụng mà rống giận. “Ta tin ngươi cái quỷ nhận đường a a a a a!!!”
Lũ tiểu giao li sợ hãi quấn chặt cánh tay Bạch Tình Phong. “Tê cạc cạc cạc ca a!!!”
Lục địa cá heo biển bị cuốn vào bẫy rập cùng hạ trụy xui xẻo. “Anh nha a a a!!!”
Tiểu Lạc Liên sắc mặt càng thêm trắng bệch. “Ô ngạch......”
Chạm vào!!!
Chúng thú từ đất lở rơi xuống đất.
Bạch Tình Phong chớp chớp mắt, nhìn nơi tối thui không biết là cái gì.
Trong bóng tối duỗi tay không thấy năm ngón, chỉ có thể cảm nhận được tiểu ký chủ trong lòng ngực vẫn hoàn hảo, cùng ba con tiểu giao li quấn lấy cánh tay mình đôi mắt sẽ sáng lên.
“Anh ô ô ô!!!”
Mặt đất chấn động vài cái, Bạch Tình Phong sống không còn gì luyến tiếc cảm ứng được, một con lục địa cá heo biển lớn gấp ba mình đang vọt thẳng lại đây...
…Sau đó gắt gao dán vào người mình.
“Anh ô! Anh ô! Anh ô!” Lục địa cá heo biển sợ hãi dựa sát vào Bạch Tình Phong run nhè nhẹ.
“......” Ai có thể ngờ đại chỉ hung mãnh ma thú cư nhiên sợ bóng tối.
Truyện liên quan
Tương Tiến Tửu
Lang thang bại hoại công tử bột công vs có thù tất báo mỹ nhân thụ.
Còn Có Này Chờ Chuyện Tốt?
Ô Lệnh Thiền là tam giới xa gần nổi tiếng thiên chi kiêu tử, lại Kim Đan rách nát, bí ...
Lão Công, Đói Đói, Cơm Cơm [ Xuyên Thư ]
Tề Trừng không biết bản thân xuyên vào truyện sinh con. Chỉ biết hắn là bia đỡ đạn vai ác ...
Xuân Thụ Mộ Vân
Thực ấm áp, thực bình đạm, thực... Sủng chịu >//<. . Nịch sủng cái gì làm người chịu không nổi ...
Xuyên Nhanh Chi Vả Mặt Cuồng Ma
Đứng đầu hacker bị Chủ Thần lựa chọn làm mấy trăm gần ngàn thế vai ác,
Xuyên Qua Chi Pháo Hôi Nam Xứng
Mộ Thần nằm trên giường, nghiêm túc tự hỏi, cậu tự hỏi mình xuyên thành một kẻ vì bạch liên ...