Quyển 1 · Chương 14: “Chào tổng Giang.” “Chào kỹ sư Phương.”

Sân golf này là hạng mục lớn nhất mà công ty bọn họ dự định dốc sức đẩy mạnh trong năm nay.

Khu vực này vốn dĩ đã cạnh tranh đấu thầu gay gắt, bản thiết kế cần phải có đủ những điểm mới thì mới có thể xuất chúng trước chính phủ trong cuộc đấu thầu.

Phương Lập Phách mấy ngày nay đều đang gấp rút làm bài tập, xem không ít tư liệu kiến trúc sân golf liên quan, trên đường còn vừa ăn vừa vẽ phác thảo bản thiết kế.

“Hạng mục quan trọng đến thế sao?”

Giang Khác Hành vừa lái xe, vừa nghiêng mắt nhìn người ngồi ghế phụ.

“Ừm, bản thiết kế có chút vấn đề.” Phương Lập Phách nhét bánh tart trứng vào miệng, không để ý đến nước bánh tart trứng chảy rớt cả xuống quần áo.

Giang Khác Hành nhìn, nhịn xuống ý muốn đưa tay lau sạch vết bẩn cho nàng, chỉ siết chặt tay trên vô lăng.

Sân golf Tùng Sơn nằm ở một khu vực ngoại thành.

Giang Khác Hành đỗ xe bên ngoài sân golf, Phương Lập Phách gọi điện thoại hẹn với Giám đốc Hứa Nghệ sẽ gặp nhau trực tiếp ở phía trước sảnh bên kia.

Nàng bước xuống xe, xách túi đồ và túi quần áo trang phục của mình, nhìn Giang Khác Hành ở ghế lái,

“Anh lái xe về đi?”

Giang Khác Hành đặt tay lên vô lăng, nhìn nàng từ trong xe, chưa nói có cũng chưa nói không, chỉ hỏi nàng,

“Bao giờ về?”

Phương Lập Phách cũng không quá chắc chắn, cau mày nói,

“Không biết, nhưng anh không cần đến đón em, em đi xe giám đốc Hứa xuống núi là được rồi.”

Giang Khác Hành ừ một tiếng, không nói gì thêm.

Phương Lập Phách bặm môi, cảm thấy hắn có chút kỳ quái,

“Anh…… có phải đang giấu giếm em chuyện gì không?”

Giang Khác Hành nghiêng mắt nhìn về phía nàng, thần sắc có vài phần vô vị,

“Giấu em?”

Phương Lập Phách nhíu mày, lười chơi trò chơi chữ với hắn, chỉ dùng sức đóng cửa xe lại, hướng về phía sân golf bước đi.

Hứa Nghệ sớm đã đợi nàng ở sảnh lớn sân golf bên kia, thấy nàng vẫn mặc thường phục, liền nói với nàng,

“Mang quần áo rồi chứ?”

Phương Lập Phách xách túi trang phục trước mặt nàng lắc lắc.

Hứa Nghệ gật đầu,

“Được, vào trước đi, đổi xong quần áo chúng ta ra sân golf.”

Hai người cùng nhau báo tên đã hẹn trước, dưới sự dẫn dắt của nhân viên sân golf liền đi vào.

Hứa Nghệ nhờ nhân viên sân golf hỗ trợ dẫn bọn họ tham quan.

Phương Lập Phách nhân lúc này đi thay quần áo, tiện thể vào toilet trang điểm một chút cho mình.

Lúc ra ngoài, Hứa Nghệ đã đợi nàng ở khu vực xe ngắm cảnh bên ngoài.

Cùng với bọn họ là huấn luyện viên sân golf, người khá am hiểu tình hình bên này.

Hứa Nghệ đã giúp nàng gửi túi xong, thấy nàng đổi xong cầu phục liền không nhịn được khen,

“Bộ cầu phục này đẹp đấy.”

“Không đúng, phải là người đẹp.”

Phương Lập Phách hơi ngượng, cúi đầu nhìn váy ngắn hơi quá khi ngồi xuống.

Cũng may Hứa Nghệ không tiếp tục trêu chọc nàng, đưa bản vẽ và bút đã chuẩn bị trước cho nàng.

Hai người vừa ngồi ở xe ngắm cảnh xem kiến trúc tổng thể sân golf, vừa nghe huấn luyện viên phía trước giảng vài điều cần chú ý của sân golf.

Một vòng xuống dưới, Phương Lập Phách đã ghi chú không ít trên bản vẽ.

Hứa Nghệ làm huấn luyện viên cho bọn họ bài học, nghĩ nói tới cũng nên thể nghiệm một chút.

Thời gian và vị trí sân golf đều phải đặt trước, Hứa Nghệ định vị trí gần khu khách quý một khu.

Huấn luyện viên và người nhặt bóng đi lấy gậy golf thích hợp cho bọn họ.

Phương Lập Phách thấy hơi nóng, lúc ra cửa trang điểm đã có chút trôi, đứng ở ô che nắng nghỉ ngơi ăn trái cây trong mâm, hoàn toàn không muốn chơi bóng với huấn luyện viên.

Hứa Nghệ bên cạnh cầm gậy golf trong tay vẫy thử vài cú, chưa đi tới động.

Người nhặt bóng bên cạnh chạy tới hỗ trợ nhặt bóng.

Nàng thấy Phương Lập Phách cứ ở bên kia ăn trái cây mãi, bèn mở miệng gọi nàng,

“Lập Phách, em cũng qua thử xem.”

Phương Lập Phách không mấy hứng thú, nói mình hơi đói bụng, tiếp tục ở bên kia ăn trái cây trong mâm.

Cách tấm kính pha lê, từ phía khu khách quý bên cạnh truyền lại chút động tĩnh.

Như thể có người đang nói chuyện, nghe thấy gọi là Giang tổng gì đó.

Nàng vốn rất nhạy cảm với họ Giang, không nhịn được vểnh tai nghe trộm.

Chưa nghe được mấy câu, Hứa Nghệ vốn đang chơi cầu bên cạnh bỗng hướng về phía khu khách quý đi qua.

Phương Lập Phách chưa kịp mở miệng gọi nàng lại, liền nghe Hứa Nghệ qua tấm kính pha lê chào hỏi người bên kia, nói rằng,

“Giang tổng, ngài sao lại ở đây?”

Phương Lập Phách nghe giọng nói hơi lạnh lùng mà quen tai,

“Giám đốc Hứa, lại chơi golf à?”

Phương Lập Phách nhét một miếng xoài vào miệng, gần như lập tức muốn quay đầu bỏ đi.

Nhưng Hứa Nghệ đã mở miệng nói,

“Mang theo thiết kế sư thuộc hạ tới bên này tham khảo thực địa một chút.”

“Lập Phách, lại đây chào hỏi Giang tổng.”

Phương Lập Phách: “……”

Phương Lập Phách căng da đầu xoay người.

Giang Khác Hành đứng dưới mái hiên khu khách quý bên kia, trên người mặc golf phục đen trắng giao nhau, một tay cắm túi quần, nét mặt lạnh lùng khắc sâu hiện vẻ lạnh nhạt, nhìn thẳng theo ánh mắt nhàn nhạt hướng về phía nàng.

Hứa Nghệ còn đang giới thiệu nàng với Giang Khác Hành, nói nàng là thiết kế sư tân tú của công ty gì đó, rất có linh khí linh tinh đủ thứ.

Hoàn toàn không để ý Phương Lập Phách đã sớm cúi đầu xuống động bóng.

“Lập Phách, đây là Giang tổng, ông chủ mới của Phạm Thi Ninh, lúc họp hội nghị thường kỳ trên Châu ngươi hẳn là đã gặp qua.”

Hứa Nghệ kéo tay áo nàng, ánh mắt ý bảo nàng chớp lấy cơ hội.

Phương Lập Phách đỡ ánh mắt cực kỳ áp bách của Giang Khác Hành, ngẩng đầu nhìn về phía hắn, gọi một tiếng,

“Giang tổng tốt.”

Không biết có phải nàng ảo giác không, nàng tổng cảm thấy mình vừa nói xong câu đó, Giang Khác Hành hình như cười một cái.

Nhưng khi ngước mắt lên, hắn chỉ cầm chiếc gậy golf trên tay, dửng dưng nhìn cô hai giây, rồi nghiêm túc nói,

"Ừ, Phương Cô tốt."

"……"

Truyện liên quan