Quyển 1 · Chương 13: “Anh đưa em đi.”

“Ân,”

Phương Lấy Phách vặn người tìm máy sấy, thất thần nói,

“Kinh Bắc không cũng gần mấy cái sân bóng bên kia sao.”

Nàng tìm được máy sấy, đi đến đầu giường thổi tóc.

Dạo này tóc nàng dài quá, mỗi lần gội xong đều phải thổi rất lâu.

Giang Khác Hành từ phòng thay đồ bước ra, nhìn thấy nàng ngồi ở mép giường vẻ mặt bực bội thổi tóc, bèn đi đến phía sau nàng, giật lấy máy sấy từ tay nàng.

Phương Lấy Phách lập tức đưa máy sấy cho hắn, thoải mái tựa người sang mép giường, để hắn thổi cho mình.

Giang Khác Hành cùng nàng kết hôn mấy năm nay giúp nàng thổi không ít lần tóc, thủ pháp cũng coi như rất quen thuộc.

Gió nóng hô hô phả vào gương mặt, thổi đến nàng mơ màng sắp ngủ, Phương Lấy Phách nhắm mắt lại, cảm giác có sợi tóc cọ qua chóp mũi, ngứa.

Nàng duỗi tay gãi gãi, nhưng chẳng bắt được gì.

Có thể là Kitty gần đây lại tự mở cửa lẻn vào phòng ngủ, nhưng chóp mũi vẫn ngứa.

“Làm sao vậy?”

Giang Khác Hành chú ý tới động tác của nàng, tắt máy sấy.

“Có lông miêu.”

Phương Lấy Phách đứng dậy, ghé sát trước mặt hắn, mặt rất gần mà cách hắn,

“Ngươi giúp ta lấy rớt.”

Nàng nhắm mắt lại, không hề phòng bị mà tiến sát trước mặt Giang Khác Hành, lông mi đen đậm, chóp mũi đính kiều, làn da mỏng trắng trên mặt rõ ràng cơ hồ thấy được lông tơ rất nhỏ, mí mắt thượng có mạch máu tím nhạt.

Giang Khác Hành nhìn nàng, ánh mắt dừng lại trên mặt nàng chốc lát, rồi duỗi tay cạo nhẹ trên chóp mũi nàng, gỡ cái lông miêu trắng rất nhỏ xuống, sau đó mới nhàn nhạt nói,

“Không còn nữa.”

Phương Lấy Phách nhăn cái mũi, người rõ ràng đã hơi buồn ngủ, cũng lười động, đơn giản dựa luôn vào vai hắn, để hắn tiếp tục thổi tóc.

Giang Khác Hành vén tóc trên vai nàng lên, một lần nữa mở máy sấy, vừa thổi tóc vừa hỏi,

“Hứa Nghệ bảo ngươi ngày mai đi Tùng Sơn?”

Phương Lấy Phách gần như nửa ngồi trong lòng ngực hắn, điều chỉnh tư thế cho thoải mái rồi nghiêng người tựa đầu vào vai hắn,

“Đúng vậy, sáng mai, tối nay ta phải ngủ sớm.”

Giang Khác Hành nhìn nàng dựa vào vai mình, hạ thấp âm thanh và độ ấm của máy sấy, không nói nữa, tắt máy sấy, bế nàng lên giường, đắp chăn cẩn thận.

Sân golf Tùng Sơn là chế độ hội viên, bình thường phải đặt trước mới được vào.

Phương Lấy Phách hôm sau dậy thật sớm, Hứa Nghệ nguyên nói sẽ lái xe đón nàng, nhưng nàng lo Hứa Nghệ tới sẽ đụng phải Giang Khác Hành, lúc đó khó giải thích, bèn hẹn gặp nhau ở trạm tàu điện ngầm bên kia.

Rửa mặt đánh răng xong xuống lầu, Giang Khác Hành đang ngồi bên bàn ăn ăn sáng.

Kitty nịnh nọt bên ghế dựa hắn làm nũng, đòi ăn đồ hộp.

Giang Khác Hành bảo Phương Dì mở đồ hộp, đang vuốt ve miêu.

Phương Lấy Phách xách túi đồ gôn trên tay, liếc Kitty vẻ mặt nịnh nọt, đi về phía cửa tiền sảnh.

“Thái thái, không ăn sáng đã đi sao?” Phương Dì gọi lại nàng.

“Không ăn, trễ giờ.” Phương Lấy Phách vừa đổi giày vừa nói.

Giang Khác Hành bỏ Kitty xuống khỏi đùi, đặt đồ hộp bên cạnh nó, bảo nàng,

“Ta đưa ngươi đi.”

Phương Lấy Phách nhíu mày, kỳ lạ nhìn hắn,

“Ngươi hôm nay rảnh thế?”

Giang Khác Hành không đáp, đứng dậy cầm áo khoác cùng chìa khóa xe, vừa cài cổ tay áo sơmi vừa dặn Phương Dì,

“Đóng gói bữa sáng lại, Thái thái ăn trên đường.”

Phương Dì vâng lời, lập tức đi đóng gói.

Phương Lấy Phách đổi xong giày, tựa tường tiền sảnh nhìn hắn một cái.

Giang Khác Hành đã cầm chìa khóa ra gara lái xe.

“Thái thái, bữa sáng.” Phương Dì cũng rất mau đóng gói xong, đưa túi bữa sáng cho nàng.

Phương Lấy Phách nhận lấy, nói lời cảm ơn, xách túi bữa sáng cùng túi quần áo đi ra ngoài.

Sân golf Tùng Sơn nằm gần một vùng ngoại thành.

Phương Lấy Phách lên xe liền gọi điện cho Hứa Nghệ, bảo mình được đưa đi, nàng khỏi cần ra trạm tàu điện ngầm đón.

Hứa Nghệ đáp lại, hai người hẹn gặp luôn ở sân golf.

Cuối tuần đoạn đường ngoại thành cũng kẹt xe, không ít người tự lái đi chơi sơn trang và làng du lịch.

Phương Lấy Phách xem rồi cất bản vẽ mang theo, bắt đầu ăn sáng trên xe.

Phương Dì đóng gói cho nàng là bánh tart trứng sầu riêng, mùi hơi nồng.

Nàng nhịn không được quay đầu nhìn Giang Khác Hành.

Giang Khác Hành ngồi ghế lái, mặt lạnh lùng, không biểu cảm.

“Ngươi không ngại sao?”

Phương Lấy Phách nhớ rõ hắn có thói sạch sẽ, hẳn không thích ai ăn đồ trong xe mình, huống chi là đồ mùi sầu riêng.

Giang Khác Hành liếc nàng không biểu cảm, vành môi khẽ nhíu nhưng chẳng nói gì, chỉ mở hé cửa sổ cho gió lùa vào.

Truyện liên quan