Quyển 1 · Chương 94: Có hương hỏa ai còn ăn thịt người nữa

Thật ra Tống Huyền Thanh còn muốn cho ít hơn nữa, nhưng nghĩ lại, làm thần thì tầm mắt không thể thiển cận như vậy.

Cho ít hơn nữa, đối với đám tiểu yêu này có lẽ sẽ chẳng có cảm giác gì.

Giống như Trư Bát Giới ăn quả nhân sâm, còn chưa kịp nếm được mùi vị gì đã hết mất rồi.

Như vậy thì làm sao hấp dẫn được đám tiểu yêu này nhớ thương hương hỏa, đến thành tâm dâng hương cho hắn được.

Hắn còn muốn mau chóng nâng cao độ tín ngưỡng của đám tiểu yêu này đối với mình, để còn thu hoạch thêm nhiều điểm hương hỏa nữa chứ.

Đương nhiên cho nhiều quá thì Tống Huyền Thanh cũng không nỡ.

Cho nên cuối cùng quyết định trả lại một phần mười điểm hương hỏa.

Hoàng Thử Tinh dâng hương xong, vừa định hỏi xem ân huệ của Huyền Thanh Công mà Ngạc Mộc nói ở đâu, thì một mùi hương hỏa đặc biệt đã quanh quẩn nơi chóp mũi.

Mùi hương khiến yêu thần thanh khí sảng, những khó khăn trong tu luyện trước đó nghĩ mãi không thông bỗng có cảm giác như được khai sáng.

Bình cảnh tu vi vốn đang tắc nghẽn trong cơ thể cũng có dấu hiệu lỏng ra.

Mắt Hoàng Thử Tinh tức thì sáng rỡ, bước chân vốn định rời đi cũng dừng lại, nó quỳ trước tượng thần rồi khấu đầu thêm ba cái.

So với vừa rồi thì thành tâm hơn nhiều.

“Đa tạ Huyền Thanh Công đại nhân ban thưởng!”

Ngạc Mộc nằm ngay bên cạnh, thấy vẻ mặt của Hoàng Thử Tinh là đoán được Tống Huyền Thanh đã ban cho thứ gì.

Trong mắt không khỏi lộ ra vẻ hâm mộ ghen tị, và cả khó chịu.

Tuy Tống Huyền Thanh cũng ban thưởng hương hỏa cho nó, thậm chí còn nhiều hơn đám tiểu yêu này rất nhiều.

Nhưng nó vẫn cảm thấy loại bảo vật có thể nâng cao căn cốt, tu vi và ngộ tính này, cho đám tiểu yêu chỉ mới cảnh giới một hai, căn cốt thấp kém này thì thật quá lãng phí.

Nhưng suy nghĩ của Tống Huyền Thanh, nó không có tư cách can thiệp.

Chỉ đành dùng ánh mắt hâm mộ ghen tị và khó chịu nhìn Hoàng Thử Tinh.

Hoàng Thử Tinh đang chìm trong phấn khích, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của Ngạc Mộc.

Bây giờ trong đầu nó toàn là, Ngạc Mộc đại vương không lừa yêu, chỉ cần thành tâm dâng hương cho pho tượng thần tên là Huyền Thanh Công này, là có thể nhận được ban thưởng.

Món quà đó tuy nó không biết là gì, nhưng chắc chắn là thứ tốt!

Mà chúng nó chẳng cần phải trả giá gì cả, chỉ cần thành tâm dâng hương là được.

Hoàng Thử Tinh không khỏi cảm thấy tiếc nuối, vậy mà chỉ có mùng một và ngày rằm mới được dâng hương.

Phản ứng của Hoàng Thử Tinh khiến các tiểu yêu khác nhìn mà không khỏi sốt ruột tò mò, không nhịn được hỏi.

“Hoàng Tử Tinh, ngươi được Huyền Thanh Công đại nhân ban thưởng rồi à? Là phần thưởng gì thế?”

Hoàng Thử Tinh nghe vậy, không vội mở miệng, mà nhìn về phía Ngạc Mộc.

Thấy Ngạc Mộc liếc mắt đi chỗ khác, ra vẻ mặc kệ nó tiết lộ.

Hoàng Thử Tinh mới kể lại chi tiết cảm nhận khi nhận được điểm hương hỏa vừa rồi.

“Ta cũng không biết Huyền Thanh Công đại nhân ban thưởng cho vật gì, nhưng chắc chắn là thứ tốt, vừa rồi ta…”

Đợi Hoàng Thử Tinh kể xong, đám tiểu yêu vốn đã xôn xao bất an lại càng thêm rục rịch.

Lời của Hoàng Thử Tinh, so với lời của Ngạc Mộc và Huyền Mặc, trong lòng chúng nó có độ tin cậy cao hơn.

Gần như ngay khi Hoàng Thử Tinh vừa dứt lời, liền có một con chuột đất nhỏ cao hơn một thước chạy lên phía trước, lớn tiếng nói.

“Ta, Ngạc Mộc đại vương, ta đến dâng hương!”

Ngạc Mộc gật đầu, đưa hương cho nó.

Chuột đất dùng hai vuốt cầm lấy hương, sau khi đốt lên liền khấu đầu trước tượng thần.

【Điểm hương hỏa +5】

Tống Huyền Thanh nhướng mi, chuyển 0.5 điểm hương hỏa cho con chuột đất.

Chuột đất lập tức lộ ra vẻ mặt y hệt Hoàng Thử Tinh.

Sau khi mê mẩn hấp thụ hương hỏa, nó lại khấu đầu ba cái trước tượng thần, rồi mới đi xuống.

Tiểu yêu tiếp theo thay thế đến dâng hương.

Các tiểu yêu dâng hương nối đuôi nhau, điểm hương hỏa cung cấp về cơ bản đều từ ba đến sáu điểm.

Tống Huyền Thanh cũng không vội, rất nhiều tiểu yêu đây là lần đầu tiên đến dâng hương cho hắn.

Đợi đám tiểu yêu biết được lợi ích của điểm hương hỏa, biết hắn không hại yêu, còn có thể mang lại lợi ích cho chúng, điểm hương hỏa tự nhiên sẽ tăng lên.

Tiểu yêu trong lãnh địa của Ngạc Mộc không ít, có đến ba bốn mươi con.

Chủng loại cũng rất đa dạng, có chuột đất, chồn hôi, hồ ly, mèo, sói, dưới nước còn có ốc yêu, cá yêu.

Thậm chí Tống Huyền Thanh còn nhìn thấy một cây thụ yêu.

Đó là một cây táo xanh mơn mởn, bộ rễ nhổ khỏi mặt đất, dùng rễ cây làm chân để đi lại, tu vi ở Luyện Cốt cảnh sơ kỳ.

Chỉ là trên cây đó không có quả nào, không biết là chưa kết trái, hay là đã hái rồi.

Mà đây mới chỉ là những con xuất hiện, còn không biết có bao nhiêu con đang trốn đi.

Đương nhiên, không bao gồm những con yêu làm nhiều việc ác.

Tống Huyền Thanh cũng đã nói rõ, nơi của hắn không chào đón những con yêu làm nhiều việc ác đến dâng hương.

Nếu Ngạc Mộc phát hiện, có thể trực tiếp giết chết đối phương.

Đợi những tiểu yêu đến dâng hương này đem lợi ích tuyên truyền ra ngoài, lần sau đến dâng hương có lẽ sẽ còn nhiều hơn.

Thậm chí không chỉ giới hạn ở tiểu yêu trong lãnh địa của Ngạc Mộc.

Đợi tất cả tiểu yêu dâng hương xong, con Hoàng Thử Tinh dâng hương đầu tiên liền lại gần.

“Ngạc Mộc đại vương, ta biết vẫn còn một số yêu quái chưa đến dâng hương, có cần ta đi gọi chúng nó đến không?”

Ngạc Mộc liếc nó một cái, u ám nói: “Đừng có dẫn mấy con yêu ăn thịt người hại người đến đây, bản vương không ưa loại ác yêu đó, thấy một con ăn một con!”

Người nói có lòng, người nghe có ý.

Hoàng Thử Tinh cùng các tiểu yêu khác đều ghi nhớ lời của Ngạc Mộc trong lòng.

Thầm nghĩ, xem ra Ngạc Mộc đại vương không thích loại yêu ăn thịt người.

May mà chúng nó hoặc là vì không có hứng thú, hoặc là vì sợ võ sư bên ngoài, chưa từng ra ngoài ăn thịt người.

Sau này cũng không được đi ăn thịt người!

Có hương hỏa mà Huyền Thanh Công ban thưởng này, tu luyện còn nhanh hơn ăn thịt người nhiều!

Lại không có rủi ro, chỉ cần đúng giờ đến dâng hương, lúc dâng hương thành tâm một chút là được.

Hoàng Thử Tinh ghi nhớ lời của Ngạc Mộc, luôn miệng lắc đầu nói: “Không ăn thịt người, không ăn thịt người, những yêu quái không ăn thịt người mà ta biết, hôm nay vẫn chưa đến, Ngạc Mộc đại vương, ta đi gọi chúng nó đến, được không?”

Ngạc Mộc gật đầu, mí mắt hơi nhấc lên: “Được, đi đi, phải đến trong hôm nay đấy, qua hôm nay là phải đợi đến mùng một tháng sau rồi.”

Nói xong, Ngạc Mộc nhìn về phía các tiểu yêu khác.

Những yêu quái đó tu vi cảnh giới không bằng nó, bị nhìn đến run lẩy bẩy.

Đứa nhát gan còn đang nghĩ, bây giờ chúng nó dâng hương xong rồi, có phải Ngạc Mộc sắp ăn yêu không?

Ngạc Mộc dĩ nhiên không ăn thịt yêu quái, nó há cái miệng cá sấu ra, cất tiếng người.

“Những yêu quái lương thiện mà các ngươi quen biết, không ăn thịt người, không hại người, đều có thể dẫn tới đây dâng hương, chuyện này nếu làm tốt, Huyền Thanh Công đại nhân sẽ ban thưởng thêm.”

Lời này dĩ nhiên là do Tống Huyền Thanh bảo nó truyền đạt lại.

Bọn tiểu yêu dĩ nhiên gật đầu lia lịa.

Ngạc Mộc hài lòng cho bọn tiểu yêu rời đi, còn dặn dò chúng mùng một tháng sau lại tới.

Hoàng Thử Tinh sau khi trở về, lại gọi thêm ba bốn con yêu quái đến dâng hương.

Kể cả những tiểu yêu khác sau đó cũng lác đác dẫn theo vài yêu quái đến dâng hương.

Mãi cho đến khi tà dương lặn hẳn, buổi dâng hương hôm nay của Lục Kính Đàm mới kết thúc.

Truyện liên quan