Quyển 1 · Chương 528: Khi người ta nhớ về Đế quốc từng có này, hẳn là nên nhớ về sự vĩ đại từng có của nó!

Lúc này, "Chư Thần Tài Quyết" còn chưa kịp bắn ra một đầu đạn năng lượng điểm không nào đã bị nổ tung trực tiếp.

Ngư Lôi đánh trúng thẳng vào đơn vị tích trữ năng lượng của mạng lưới vòng siêu dẫn.

Uy lực từ cú nổ xé rách đơn vị tích trữ năng lượng thành một lỗ hổng khổng lồ, hàng tỷ độ huyết tương đao không biết chừng từ lỗ hổng đó cuồn cuộn phun ra.

Các ống dẫn năng lượng nổ tung từng cái một, mỗi một cái nổ tung lại giải phóng ra một khối huyết tương mới.

Vụ nổ của Chư Thần Tài Quyết đã kích hoạt một phản ứng dây chuyền.

Những dòng huyết tương cuồn cuộn trào ra tán phát trong hư không, tạo thành một cơn bão huyết tương kinh hoàng.

Rìa bão quét qua hạm đội Bất Tử Điểu, những chiến hạm Đế quốc chưa kịp rút lui liền bị cuốn phăng vào bên trong cơn bão.

Dù cho giáp trụ có dày đến đâu, dưới sự càn quét của huyết tương cũng nhanh chóng tan chảy.

Mà cái tên Bất Tử Điểu ấy lại chẳng thể mang đến cho họ chút chúc phúc bất tử nào.

Trái lại, nó như một lời ứng nghiệm cho kết cục cuối cùng của bọn họ.

Và vụ nổ từ hệ thống Chư Thần Tài Quyết đó lại một lần nữa khiến hành tinh West rơi vào trạng thái mất kiểm soát.

Do bị mất kiểm soát liên tiếp hai lần, đợt phun trào lần này của hành tinh West kém xa so với đợt trước.

Dù là vậy, đó cũng không phải là thứ mà những chiến hạm Đế quốc kia có thể chống đỡ.

Hàng trăm triệu tấn huyết tương nhiệt độ cao từ miệng phun trào ra cuồn cuộn.

Tốc độ của những khối huyết tương đó quá nhanh, nhanh đến mức chiến hạm Đế quốc còn chưa kịp chuyển hướng đã bị nuốt chửng.

Cùng với sự sụp đổ của hệ thống Chư Thần Tài Quyết cuối cùng, Hạm đội Liên Bang không còn chút kiêng dè nào nữa.

Dưới mệnh lệnh "Toàn lực tấn công" của Tần Bắc Vọng.

Hạm đội Liên Bang đã phát động đợt xung phong cuối cùng.

Cánh trái và cánh phải đồng thời tăng tốc.

Tần suất bắn pháo chính của cụm chiến liệt hạm liên tục được đẩy lên cao, nòng pháo nóng đến mức ửng đỏ, những chùm sáng dày đặc thắp sáng cả vùng sao trời.

Haywood ngã nhào trên ghế chỉ huy, khuôn mặt tràn đầy bàng hoàng.

Hắn nhìn những điểm sáng màu xanh lam đang nhanh chóng dập tắt trên tinh đồ, ngón tay run rẩy nhè nhẹ.

Hắn không ngờ Liên Bang lại còn giấu một quân bài như vậy.

Cứ nghĩ đến việc vũ khí quyết định thắng bại của phe mình còn chưa kịp ra tay đã bị dọn sạch hoàn toàn.

Hắn lại thấy uất ức đến mức muốn chết.

Giống như trong trò chơi vừa tích đầy thanh năng lượng, đang chuẩn bị tung chiêu cuối vô song!

Kết quả lại bị người ta một đạp làm cạn sạch thanh năng lượng.

Tuy nhiên, với tư cách là tổng chỉ huy, hắn nhanh chóng xóc lại tinh thần.

Chiến tranh vẫn chưa kết thúc, bây giờ chưa phải lúc chán nản.

Hắn đột ngột đứng phắt dậy.

Lớn tiếng hô.

"Được rồi!

Dù vũ khí bí mật của chúng ta đã bị Liên Bang tiêu diệt, nhưng chúng ta cũng đã thành công tiêu hao vũ khí vận tốc ánh sáng của chúng!

Tiếp theo đây chúng sẽ không thể sử dụng loại vũ khí đó nữa!"

Ánh mắt hắn quét qua những viên sĩ quan đang ủ rũ trong bộ chỉ huy, giọng nói nâng cao lên nửa tông.

"Hiện nay chiến hạm và chiến cơ của chúng ta đều đã được đổi mới hoàn toàn, dựa vào ưu thế về trang bị, chúng ta chiếm ưu thế tuyệt đối trong cuộc đấu pháo chiến hạm!

Hơn nữa, viện binh của chúng ta đang ở ngay phía sau, đang trên đường lao tới.

Lối lùi bị chặn, e rằng Liên Bang còn sốt ruột hơn cả chúng ta!"

Các viên sĩ quan trong bộ chỉ huy nghe xong những lời của Haywood, lần lượt ngẩng đầu lên.

Biểu cảm sợ hãi trên mặt họ cũng dần biến thành sự kiên định.

Bầu không khí tuyệt vọng trong bộ chỉ huy biến chuyển thành sự cuồng nhiệt.

Những viên sĩ quan vừa nãy còn ngã nhào trên ghế giờ đây từng người một đứng dậy.

Họ nắm chặt nắm đấm, vành mắt đỏ ngầu, gào gắt cổ họng hô lớn.

"Đúng vậy!

Bây giờ người phải sốt ruột chính là cái lũ Liên Bang đó mới đúng!

Viện binh của chúng ta đã ở trên đường rồi!"

"Cho dù không có Chư Thần Tài Quyết, hạm đội Đế quốc chúng ta vẫn là bất khả chiến bại!

Dựa vào chiến hạm cấp T6 Đế Hoàng và chiến cơ Thánh Kỵ Sĩ, chúng ta nhất định có thể đảo ngược tình thế, đánh bại Liên Bang!"

"Liều mạng với chúng!"

Các viên sĩ quan sục sôi phẫn nộ.

Họ lựa chọn tin vào những lời của Haywood, tin rằng viện binh sẽ tới ngay, tin rằng dựa vào ưu thế trang bị có thể lật ngược thế cờ.

Haywood nhìn những hạ cấp đã được thắp lên ngọn lửa ý chí, gật đầu hài lòng.

"Tốt!

Một hớp khí thế, đánh tan chúng!

Pháo Đài Chiến Tranh đè lên cho tôi, chúng ta không chỉ là pháo đài, mà còn là sắc bén nhất để công kiên!"

"Rõ!"

Mọi người cùng tiếng đáp lời.

Haywood xoay người, vẫy tay ra hiệu với phó quan.

Phó quan lập tức bước tới bên cạnh hắn, hơi nghiêng người, ghé tai lại gần.

Haywood hạ thấp giọng, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy nói.

"Lập tức thông báo cho tàu Đế Hoàng, bảo Bệ hạ rút lui trước.

Âm thầm điều động mười hạm đội tuần tự hộ tống tàu Đế Hoàng rời đi."

Thân thể phó quan khẽ run lên một chút.

Đồng tử của hắn trong khoảnh khắc đó mở rộng ra.

Thế nhưng rất nhanh hắn đã phản ứng lại được.

Xem ra cục cục diện không tốt đẹp như những gì tư lệnh nhà mình nói.

Trái lại, cục diện đã vô cùng tồi tệ, tồi tệ đến mức Haywood cảm thấy hạm đội Đế quốc có thể sẽ thua, tồi tệ đến mức hắn cảm thấy Hoàng đế không thể tiếp tục ở lại nơi này.

Hắn gật đầu, không nói thêm bất kỳ lời thừa thãi nào.

Trong mật thất của tàu Đế Hoàng, Lancelot nghe thấy rõ màng cuộc trò chuyện giữa Haywood và phó quan.

Lúc này, giọng nói của Athena từ phía sau truyền tới, mang theo sự giễu cợt như thường lệ.

“Phải làm sao đây, Bệ hạ vĩ đại của ta.

Ngài muốn bỏ chạy sao?

Về chỉnh đốn lại lực lượng, kéo thêm vài chục triệu chiến hạm đến liều mạng với Liên bang?

Chà chà, vài chục triệu chiến hạm vẫn còn ít quá, gom luôn cả trăm triệu chiếc đi.

Dù sao Đế quốc của các người cái gì cũng thiếu, duy chỉ có người là không thiếu.”

Sắc mặt Lancelot trở nên vô cùng khó coi.

Rồi ngài đột ngột đứng phắt dậy.

Lancelot quay đầu lại, nhìn về phía Athena.

Ánh mắt ngài bình tĩnh đến lạ.

Lancelot trịnh trọng nói.

“Đế quốc chưa từng có vị Hoàng đế nào đào tẩu ngay trước trận chiến.

Dòng họ Otto ta từ khi bước lên vương vị, cũng chưa từng có vị Hoàng đế nào vì dân mà tử trận.

Nếu đã như vậy, hãy để ta là người đầu tiên.”

Nói xong câu đó, ngài quay đầu nhìn về phía Sophia.

Sophia cũng nhìn ngài, cô chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Từ ngày xuất giá trao thân cho ngài, cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

Không phải để tận hưởng vinh hoa phú quý của vị trí Hoàng phi, mà là để cùng ngài đối mặt với mọi sóng gió bão bùng.

Bao gồm cả cái chết!

Thế nhưng, Athena lại hoảng hốt.

Cô vội vã khuyên ngăn.

“Ngươi tuyệt đối đừng làm trò dại dột!

Lancelot!

Chẳng phải loài người các ngươi có câu cổ ngữ rất hay sao?

Còn rừng xanh lo gì không có củi đốt!

Cùng lắm thì làm lại từ đầu!

Mọi chuyện đã đến mức nào đâu, lãnh thổ Đế quốc của ngươi còn rộng lớn lắm!

Đánh thêm một nghìn năm nữa cũng được mà!”

Thế nhưng, Lancelot lại lắc đầu.

“Mệt mỏi rồi!

Không ai có thể dự đoán được khi nào kỷ nguyên mới sẽ đến.

Nhưng đối thủ của ta sẽ nói cho ta biết!

Ta không muốn Đế quốc Fury phải mang tiếng xấu mà diệt vong!

Khi người đời nhớ về vị Đế quốc từng tồn tại này, thứ họ nên ghi nhớ là sự vĩ đại và những điều tốt đẹp trong quá khứ!

Chứ không phải là trói buộc toàn thể quốc dân lên một chuyến tàu đang lao thẳng xuống địa ngục!”

Nghe đến đây, Athena làm sao không hiểu được, gã này hoàn toàn không phải đang nói đùa với mình.

Mà là đang làm thật!

Đối phương xem vinh quang của Đế quốc như tất cả, ngài hoàn toàn có lý do để làm như vậy!

Athena sốt sắng gào lên.

“Không được!

Ta không đồng ý!

Ngươi thì thanh thản giải thoát rồi!

Còn ta thì sao?

Nếu ngươi chết rồi, ta biết phải làm sao!”

Truyện liên quan