Quyển 1 · Chương 226: Hạ cánh!

Mỗi bên trận hình đều t ngay ngắn như dùng thước đo.

Chiến hạm ở hàng tiền phong.

Tiếp đến là tuần dương hạm.

Sau nữa là khu trục hạm.

Hàng không mẫu hạm lui về phía sau.

Mỗi một chiến hạm đều giữ khoảng cách hoàn hảo.

Và điều khiến mọi người trong khu chỉ huy chấn động nhất.

Chính là những chiếc đèn định hình trên các chiến hạm đó.

Những ánh đèn nhỏ bé, vốn chỉ dùng để nhận diện vào ban đêm.

Lúc này đang chớp tắt liên tục theo một tần số nhất định.

Nhịp điệu đó, tần số đó tựa như tiếng vỗ tay.

Như thể đang chào đón họ.

Trong khu chỉ huy, yên lặng đến đáng sợ.

Tất cả mọi người đều đang nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một toán thủ trẻ tuổi, hốc mắt chợt đỏ bừng.

Cậu cúi đầu, chớp mạnh mắt mấy cái.

Người bên cạnh vỗ vỗ vai cậu, không nói một lời.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, quỹ đạo tầm thấp của Thủ Đô Tinh chợt bùng nổ những điểm sáng động cơ dày đặc.

Một lượng lớn chiến cơ Yến Vũ như đàn ong vỡ tổ, hú vang lao vút lên từ nền tảng phòng thủ và mảng cảng hàng không.

Chúng không trực tiếp áp sát, mà xếp thành biên đội ngay ngắn, nhanh chóng vòng ra phía sau hạm đội khải hoàn.

Chỉ trong vài nhịp thở, những chiến cơ đi đầu đã áp sát đuôi hạm đội.

Ngay khoảnh khắc mọi người chú ý, độ sáng đuôi lửa của chiến cơ Yến Vũ đột ngột tăng vọt.

Dải ánh sáng thanh mảnh bị tốc độ cao kéo dài vệt bay, ngọn lửa động cơ vốn có màu xanh nhạt dưới sự điều chỉnh năng lượng liền tỏa ra ba sắc lưu quang đỏ, trắng, xanh.

Phi đội đồng thời nghiêng về bên phải, lao mạnh xuống đuôi chiến hạm phía bên phải.

Ở khoảng cách cách thân hạm chưa đầy một ngàn mét liền nối tiếp nhau kéo vút lên, vẽ nên một đường bán nguyệt khổng lồ mượt mà và thẳng tắp.

Rồi lại thuận thế kéo vút về phía đuôi chiến hạm mạn trái, cuối cùng cùng nhau trở lại phía trên biên đội hạm đội.

Sau đó lại bắt đầu nhào lộn, quay vòng, kéo vút lên từ đầu.

Tuần hoàn lặp đi lặp lại.

Toàn bộ phi đội chào đón lấy trục trung tâm hạm đội làm tâm, vây quanh hạm đội chủ lực tiến về phía trước theo hình xoắn ốc.

Phi đội chiến cơ bay cực nhanh, ba dải lưu quang bị kéo thành tấm lụa ánh sáng liền mạch trong vũ trụ tăm tối.

Bao bọc lấy hành lang di chuyển của hạm đội hết lớp này đến lớp khác, tựa như dệt nên một con đường dải ngân hà đón chào đoàn quân khải hoàn.

Trên khu chỉ huy, gương mặt vốn căng thẳng của các sĩ quan đều chấn động sâu sắc, có người hơi chồm về phía trước, ánh mắt dõi theo dải ánh sáng ngoài cửa sổ.

Không ít cựu binh từng trải qua trận chiến đẫm máu hốc mắt ửng đỏ, giọt lệ không kìm được lăn dài nơi khóe mắt.

Không ai lên tiếng, nhưng tất cả đều hiểu, đây không phải nghi thức đón chào đơn thuần, mà là sự tôn kính cao nhất của Liên Bang dành cho họ bằng cả khoảng trời sao.

Kẻ sĩ chết vì người tri kỷ, họ lấy tính mạng bảo vệ tinh vực, mà hành tinh mẹ dùng muôn vàn hào quang đón họ trở về.

Hạm đội Diêm Vương Tinh xếp thành hàng dọc nghiêm trang, chậm rãi tiến vào hành lang khải hoàn do các chiến hạm hợp thành.

Khoảnh khắc tiếp theo, hai mươi bốn pháo đài hạng nặng thuộc vòng phòng thủ quỹ đạo Diêm Vương Tinh lần lượt kích hoạt, nòng pháo nhấp nháy ánh năng lượng màu tím nhạt.

Không hề có đạn thật bắn ra, chỉ có những xung chấn trầm đục lan tỏa từ nòng pháo, gợn lên từng vòng sóng năng lượng có thể nhìn thấy bằng mắt thường trong hư không tăm tối.

Sóng năng lượng lấy pháo đài làm tâm, đẩy ra từng lớp, tựa như pháo hoa không tiếng động nở rộ trong vũ trụ, bao phủ toàn bộ hành lang trong nhịp rung chấn năng lượng đều đặn.

Bên trong khu chỉ huy của các hạm đội hai bên, quan binh đã đứng thẳng đứng từ lâu, ánh mắt dưới lưỡi trai nghiêm trang mà sục sôi.

Khi hạm trưởng Côn Lôn Sơn-Cải của hạm đội Diêm Vương Tinh tiến vào trục trung tâm hành lang.

Quan binh trên khu chỉ huy các chiến hạm hai bên đồng thời giơ tay, thực hiện chào theo nghi thức quân đội Liên Bang chuẩn mực.

Gót bốt gõ gập vào nhau, cùng với cổ tay nhanh chóng giơ lên.

Tạo ra một tiếng động giòn giã đồng điệu, âm thanh này thông qua truyền thông lượng tử đồng bộ truyền đến từng chiến hạm, hòa thành một tiếng gầm chấn động lòng người.

Trên khu chỉ huy của tàu Côn Lôn Sơn-Cải, không khí như ngưng đọng trong sự trang nghiêm và tự hào.

Tần Bắc Vọng đứng ở vị trí chỉ huy, tư thế thẳng tắp, cũng giơ tay chào đáp lễ.

Ánh mắt ông xuyên qua cửa sổ, dừng lại trên hạm đội xếp hàng hai bên và những sóng năng lượng ngợp trời.

Người lính thông tin trẻ Thái Kim Triều hốc mắt đỏ bừng, hai tay ghì chặt bàn điều khiển.

Cựu binh Vương Thiết Sơn đứng trước bàn điều khiển vũ khí, chào theo nghi thức quân đội thẳng tắp.

Vết sẹo trên mặt rõ mùng mịt dưới ánh đèn trần.

Lão thấp giọng thì thào.

"Đời này, đáng lắm."

Tất cả mọi người trong khu chỉ huy, bất kể quân hàm cao thấp, niềm tự hào trong lòng đều dâng cao đến đỉnh điểm.

Họ biết rõ, bản thân chỉ là một quân nhân bình thường trong vô số binh lính của Liên Bang, có thể hưởng thụ vinh dự này, đều nhờ họ đã đi theo đúng người.

Ánh mắt mọi người không hẹn mà cùng hội tụ trên người Tần Bắc Vọng ở vị trí chỉ huy.

Họ đều hiểu, sở dĩ họ có thể nhận được sự đãi ngộ như thế này, tất cả đều phải ghi công cho tư lệnh của họ.

Những trận chiến tưởng chừng không thể thắng, những tuyệt cảnh mười chết một sống, đều do Tần Bắc Vọng dẫn dắt họ từng bước vượt qua.

Không có ông, sẽ không có hạm đội Diêm Vương Tinh ngày hôm nay, càng không thể có nghi thức khải hoàn hoành tráng nhất giữa không trung lúc này.

Ngay khi hạm đội Diêm Vương Tinh sắp sửa tiến ra khỏi hành lang khải hoàn, không khí trong khu chỉ huy vẫn chìm đắm trong sự nghiêm trang và tự hào.

Sĩ quan thông tin đột ngột ngẩng đầu, giọng nói rõ ràng và gấp gáp báo cáo.

"Báo cáo tư lệnh, Hạm đội Số 1 tinh vực Ngân Hà, Thượng tướng Hứa Kính Nghiêu gửi yêu cầu kết nối thông tin!"

Ánh mắt Tần Bắc Vọng ngưng lại, không một chút do dự.

"Kết nối vào."

Giây tiếp theo, màn hình thông tin phía trước vị trí chỉ huy sáng lên, bóng dáng Thượng tướng Hứa Kính Nghiêu xuất hiện trong hình ảnh.

Ông mặc lễ phục thượng tướng chỉnh tề, quân hàm trên vai tỏa sáng lấp lánh, thần thái trang trọng điềm tĩnh.

Ông trịnh trọng lên tiếng.

"Tần Trung tướng, hạm đội của cậu sau khi đi qua hành lang khải hoàn, có thể tiến về căn cứ bề mặt Hải Dương Tinh để nghỉ ngơi hồi sức.

Tàu flagship của cậu sẽ đơn độc áp sát Thủ Đô Tinh, xuyên qua tầng khí quyển, sau đó hạ cánh xuống Quảng trường Khải Hoàn.

Tín hiệu dẫn đường laser đã mở cho cậu.

Khu vực hạ cánh đã thực hiện phong tỏa không trung, gió bề mặt cấp bốn, tầm nhìn tốt, có thể yên tâm hạ cánh."

Khập ngừng một chút, ngữ khí của Từ Kính Nghiêu dịu đi đôi phần.

Thêm vài phần kính trọng chân thành.

"Chào mừng trở về nhà, Tướng quân."

Tần Bắc Vọng khẽ ngẩn người, rõ ràng không ngờ tới sự an xép như vậy.

Y vốn tưởng rằng hạm đội chỉ hoàn thành nghi lễ khải hoàn dọc theo quỹ đạo tinh cầu thủ đô.

Chưa từng nghĩ hạm đội cờ đầu sẽ hạ cánh trực tiếp xuống mặt đất.

Trong lễ nghi quy định của Liên bang, chiến hạm được cho phép hạ cánh xuống Quảng trường Khải hoàn của tinh cầu thủ đô.

Không chiếc nào là không phải chiến hạm huyền thoại lập nên khoáng thế kỳ công trong chiến dịch mang tính quyết định.

Chúng đều được niêm phong, lưu lại làm kỷ niệm.

Để người đời mãi mãi ghi nhớ những chiến công chúng từng lập nên!

Lần gần đây nhất nhận được vinh dự đặc biệt này là chiến hạm Thẩm Quyết lập nên thù huân trong chiến dịch Hải Lan ba mươi năm trước.

Mà chiếc chiến hạm đó, chính là hạm đội cờ đầu năm xưa của cha y.

Không ngờ trải qua ba mươi năm, chiến hạm một lần nữa đáp xuống lại chính là hạm đội cờ đầu của Tần Bắc Vọng y.

Tần Bắc Vọng vuốt ve ghế chỉ huy quen thuộc, trong lòng chợt dấy lên một nỗi lưu luyến.

Sau thoáng thương cảm ngắn ngủi, Tần Bắc Vọng nhanh chóng thu lại tâm tư nơi đáy mắt.

Trầm giọng ra lệnh.

"Theo hướng dẫn của tia laser, điều chỉnh tư thế thân hạm, chuẩn bị đáp xuống!"

Sĩ quan dẫn đường lập tức thẳng lưng, ánh mắt chằm chằm nhìn vào màn hình dẫn đường phía trước, ngón tay nhanh chóng gõ trên bảng điều khiển.

Đồng thời đáp lời.

"Rõ, Tư lệnh!

Đã nhận tín hiệu hướng dẫn laser, bắt đầu điều chỉnh hướng bay của thân hạm!"

Truyện liên quan