Quyển 1 · Chương 38: Tam Thanh: Ngươi Đông Vương Công tính là gì? Cho ngươi mặt mũi?

Đông Vương Công nhìn theo hướng Tam Thanh rời đi, trong lòng trào dâng oán khí nồng đậm.

Nhưng dù có phẫn nộ đến đâu, hắn cũng chẳng dám biểu lộ ra mặt.

Tuy rằng kiêu căng tự đại, hắn lại không phải kẻ ngốc; trong mắt Đạo Tổ, hắn cùng lắm cũng chỉ là một quân cờ khả dụng.

Còn Tam Thanh lại là đệ tử thân truyền của Đạo Tổ, là Thánh nhân tương lai đã định của thiên đạo.

Có uất hận thì hắn cũng đành phải nuốt xuống.

Lúc này, hắn chuyển ánh mắt sang Trấn Nguyên Tử và Hồng Vân. Hai người này cũng là mục tiêu lôi kéo quan trọng của hắn, dù sao họ nổi danh là những kẻ hiền lành dễ tính nhất Hồng Hoang, chắc hẳn sẽ rất dễ nói chuyện.

Nếu hai người họ gia nhập, chẳng khác nào làm tấm gương sáng cho kẻ khác noi theo.

Huống chi họ đều là những đại năng Chuẩn Thánh đỉnh cấp.

Chỉ là khi ánh mắt hắn vừa đảo qua.

Trấn Nguyên Tử và Hồng Vân đã đồng thời đứng dậy, hai người trao nhau một ánh mắt là liền hiểu ý đối phương, sau khi Tam Thanh rời đi, trong lòng họ sớm đã có quyết đoán.

Hồng Vân cười ha hả chắp tay nói: "Đông Vương Công đạo hữu, chúng ta còn có chút việc bận, xin cáo từ!"

"Cáo từ!" Trấn Nguyên Tử cũng mỉm cười chắp tay thi lễ.

Sau đó hai người không cho Đông Vương Công cơ hội cất lời, trực tiếp xé rách hư không, trong chớp mắt đã biến mất.

Mọi người có mặt tại đó đều lộ ra sắc mặt quái dị.

Tam Thanh không nể mặt mũi, thái độ của Trấn Nguyên Tử và Hồng Vân tuy tốt nhưng ý tứ bộc lộ ra cũng chẳng cần nói cũng biết.

Chén rượu trong tay Đông Vương Công suýt chút nữa đã bị bóp nát.

Tâm trí hắn sụp đổ, nguyên bản cảm thấy hai kẻ hiền lành kia là có nắm chắc mời vào Tiên Đình nhất, thế mà lại chơi với hắn trò này, trong lòng hắn vừa oán hận lại vừa phẫn nộ.

Trong lòng hắn thậm chí còn dấy lên một niệm đầu điên rồng: Nếu như đoạt lấy đạo Hồng Mông Tử Khí mà Hồng Vân có được, chẳng phải hắn cũng có cơ hội thành Thánh hay sao!

Đến lúc đó còn ai dám coi thường hắn nữa?

Đợi sau khi diệt xong Thiên Đình của Yêu tộc, hắn nhất định phải bắt Hồng Vân trả giá đắt.

Minh Hà Lão Tổ sinh ra từ Biển Máu vô tận, muốn bắt chước Ma Tổ La Hầu lấy sát chứng đạo, càng không cho Đông Vương Công chút mặt mũi nào.

Hắn hừ lạnh một tiếng, Nguyên Tốt kiếm xé mở không gian, bước chân vào trong rồi biến mất, không gian lại lần nữa khôi phục bình thường.

Dù hắn không nói một lời, nhưng mọi ý nghĩ đều đã viết hết lên mặt.

Ánh mắt khinh thường và giễu cợt ấy đã đâm thấu, làm tổn thương sâu sắc đến tự trọng của Đông Vương Công.

Đông Vương Công rốt cuộc chịu đựng không nổi, nét mặt cứng đờ hoàn toàn biến thành mây đen giăng lối; đối với hắn, đây chính là sự nhục nhã.

Chén ngọc đựng tiên quỳnh ngọc nhưỡng trong tay hắn bị bóp nát tan tành.

Mà các Chuẩn Thánh khác chỉ bộc lộ ánh mắt thương hại, thi triển thần thông rời khỏi Vạn Tiên Đại Hội, đến một lời chào hỏi cũng lười nói.

Đã biết rõ bản tính Đông Vương Công ra sao thì việc gì phải nói nhiều.

Dù sao mặc kệ có chào hỏi hay không thì cũng đều sẽ chuốc lấy sự ghi hận của kẻ này, mà bọn họ thì chưa bao giờ đặt Đông Vương Công vào mắt.

Năm đó Đạo Tổ phong Đông Vương Công làm đứng đầu nam tiên, trong lòng họ đã vô cùng không phục.

Ba ngàn khách trong Tử Tiêu Cung, Đông Vương Công bất luận là về tu vi, căn chân hay phẩm hạnh thì ngay cả top ba mươi cũng không chen chân nổi, vậy mà Đạo Tổ lại cố tình chọn hắn làm người đứng đầu nam tiên.

Những Chuẩn Thánh có thể bước vào bên trong đại điện Tiên Đình đều là các đại năng tiếng tăm lừng lẫy.

Lúc này mọi người dần tan hàng, duy chỉ còn lại hai người.

Bọn họ chính là Chuẩn Đề và Tiếp Dẫn đến từ phương Tây.

Trong lòng Đông Vương Công cũng có chút coi thường hai người này, nhưng dù sao đi nữa họ cũng là Thánh nhân tương lai, nếu có thể lôi kéo họ về phe mình thì cũng tạo nên trợ lực vô cùng mạnh mẽ.

Hắn nén chặt sự bất mãn trong lòng, trên mặt gượng ra một nụ cười.

"Hai vị đạo hữu, chỉ cần các người đồng ý gia nhập Tử Phủ Tiên Đình của ta, địa vị sẽ chỉ dưới một mình ta, hết thảy sự vụ trong Tiên Đình hai vị đều có thể tùy ý quyết định, người của Tiên Đình cũng tùy hai vị sai bảo."

Đông Vương Công cảm thấy điều kiện mình đưa ra đã vô cùng hấp dẫn.

Tuy nói là địa vị chỉ dưới hắn, nhưng quyền lực hắn trao ra chẳng khác nào cho họ ngang hàng cùng ngồi chung mâm, dù sao hai người họ cũng sở hữu hai đạo Hồng Mông Tử Khí, có cơ duyên thành Thánh.

Chỉ cần họ gia nhập, biết đâu chừng sau này Tiên Đình của họ sẽ xuất hiện thêm hai vị Thánh nhân.

Giữ chân được họ chẳng khác nào có được hai vị Định Hải Thần Châm, thế nên hắn mới không tiếc cái giá phải trả.

Khuôn mặt Chuẩn Đề hiện nét đau khổ, ánh mắt nhìn về phía Tiếp Dẫn: "Đại huynh, huynh xem..."

Điều kiện Đông Vương Công đưa ra quả thực rất mê người.

Phương Tây của họ từ sau đại chiến Đạo Ma thời thượng cổ, Ma Tổ La Hầu làm nổ tung linh mạch phương Tây khiến nơi đây trở nên cằn cỗi, muốn cái gì không có cái đó, thỉnh thoảng mới xuất hiện vài mống tu sĩ nhưng so với phương Đông thì bất luận là thiên phú hay căn chân đều chẳng thể nào sánh bằng.

Hơn nữa bọn họ biết rõ đạo mình tu luyện tuyệt đối không thuộc về Huyền Môn.

Kẻ không cùng tộc, ắt có lòng khác.

Bọn họ đã thấu hiểu đạo của mình nhưng lại không dám bộc lộ ra ngoài.

Huyền Môn cũng có thể coi là Đạo Môn, một khi họ phơi bày con đường trong lòng ra, e rằng cả hai sẽ bị thiên hạ vây công.

Mà bọn họ thì lại thật sự quá nghèo.

Tiếp Dẫn bảo tướng trang nghiêm, khi lại gần lại cho người ta cảm giác từ bi hỷ xả, cực kỳ dễ gần.

Hắn nhẹ nhàng gật đầu, trong miệng khẽ thốt ra một từ.

"Được!"

Vui mừng trong mắt Đông Vương Công không giấu nổi, nhưng còn chưa đợi hắn mở lời.

Tiếp Dẫn đã nói tiếp: "Hai người chúng ta có thể gia nhập Tử Phủ Tiên Đình, ngoại trừ những điều kiện Đông Vương Công đạo hữu đã hứa hẹn, còn cần một phần ba khí vận của Tử Phủ Tiên Đình."

"Ngoài ra thêm hai kiện Tiên Thiên Linh Bảo, nhượng lại vùng Tam Châu cho hai người chúng ta quản lý."

Tuy rằng Đông Vương Công hứa hẹn bảo kho Tiên Đình cho họ tùy ý lấy, nhưng bảo vật thực sự làm sao có thể để trong bảo kho?

Lời này của hắn rõ ràng là sư tử ngoạn ngoặc.

Những người khác không thể nghe thêm được nữa.

Mà những kẻ này đều là các Chuẩn Thánh thuộc Tiên Đình, đặc biệt là vị sứ giả đã đi mời Tam Thanh.

Hắn lập tức tiến lên một bước.

"Không thể!"

Lúc này hắn chắp tay vái chào, giọng nói mang theo chút run rẩy: "Tiên Đế, ngài vốn là người đứng đầu nam tiên, độc hưởng khí vận Tử Phủ Tiên Đình, nếu như chia ra một phần ba thì làm sao phục được chúng?"

Ý trong lời nói này của hắn là muốn nhắc nhở Đông Vương Công.

Đồng ý với điều kiện của hai người phương Tây này đồng nghĩa với việc phân tán thế lực Tiên Đình.

Bọn họ lúc trước đồng ý gia nhập Tiên Đình chẳng qua cũng là vì khí vận.

Nếu như bị hai kẻ phương Tây chiếm mất một phần ba, chẳng khác nào động đến lợi ích của họ.

Những người khác cũng dồn dập hùa theo.

"Tiên Đế, tuyệt đối không thể, hai kẻ phương Tây này rắp tâm hại người a!"

Chuyện mà ai ai cũng nhìn ra được thì Đông Vương Công lại chẳng nghĩ nhiều đến thế.

Hắn vốn dĩ mang tính cách tự đại, giờ đây lại càng thêm háo danh hám lợi trước mắt, chẳng thể lọt tai lời khuyên của bất kỳ ai.

Chỉ vừa cân nhắc trong lòng một thoáng, hắn đã phất mạnh tay áo, gạt phăng mọi lời khuyên ngăn của những kẻ xung quanh mà thẳng thừng tuyên bố: “Điều kiện của hai vị Tây Phương, ta đồng ý.”

Hắn tự nhủ không tiếc con tép làm sao bắt được con tôm.

Yêu Tộc Thiên Đình vốn đang lăm le rình mò bọn họ, bản thân hắn cũng tự biết mình chẳng phải đối thủ của Yêu Tộc Thiên Đình, chỉ đang nương vào cái danh đại nghĩa cùng thân phận Nam Tiên Chi Thủ.

Nếu Đông Hoàng Thái Nhất và Đế Tuấn cưỡng ép ra tay, thử hỏi ai có thể cản nổi?

Hắn vốn đánh không lại hai con chim tạp mao kia, nhất là Đông Hoàng Thái Nhất, kẻ sở hữu Hỗn Độn Chung bẩm sinh chí bảo đi kèm, công thủ toàn diện.

Sự gia nhập của hai người Tây Phương chẳng khác nào rót thêm nguồn sức mạnh hùng hậu cho bọn họ.

Đến lúc đó, ngay cả Yêu Tộc Thiên Đình cũng phải kiêng nể cân nhắc hậu quả.

Dù sao hai kẻ Tây Phương ấy cũng nắm giữ Hồng Mông Tử Khí - cơ duyên để thành thánh.

Mà ý tưởng điên rồ trong lòng hắn lúc này lại như hạt giống đâm chồi nảy mầm, có hai người Tây Phương ở đây, biết đâu hắn còn cơ hội cướp lấy Hồng Mông Tử Khí của Hồng Vân.

Truyện liên quan