Quyển 1 · Chương 42: Tiến giai Đại La Kim Tiên!

Côn Bằng trong lòng đã có quyết định, nhưng cũng không vội vàng đáp ứng, nếu hắn gật đầu quá mau lẹ, sao còn có thể đưa ra điều kiện?

Đế Tuấn vẫn chưa sốt ruột, mà lẳng lặng chờ đợi.

Hắn hiểu rõ Côn Bằng là người thế nào.

Côn Bằng nội tâm có chút cạn lời, chẳng lẽ không phải ngươi nên tiếp tục mời, rồi ta kiên trì thêm chút nữa, sau đó mới đạt thành điều kiện hợp tác sao, thế nào lại im lặng rồi?

Có một kế hoạch ấp ủ trong lòng hắn đã rất lâu, nhưng chỉ bằng sức một mình hắn thì căn bản không thể hoàn thành.

Hiện tại Đế Tuấn tìm tới tận cửa mời hắn gia nhập Yêu tộc Thiên Đình, đây là một cơ hội tuyệt hảo.

Hai bên trầm mặc thật lâu.

Côn Bằng rốt cuộc nhịn không được trước, giả bộ dáng vẻ hạ quyết tâm: “Đế Tuấn đạo hữu, ta có thể gia nhập Thiên Đình, nhưng mà… ta có một điều kiện!”

“Xin cứ nói!” Khóe miệng Đế Tuấn gợi lên một độ cong nhè nhẹ, nếu hắn lại mời lần nữa, Côn Bằng nhất định sẽ há miệng sư tử.

Mà đối phương chủ động nhắc tới, tức là đã có đường sống xoay chuyển.

Nếu là việc quá khó khăn, hắn tự nhiên sẽ không đáp ứng.

Giọng Côn Bằng trầm thấp âm u nói: “Ngày sau cần Yêu tộc trợ ta đánh chết Hồng Vân!”

“Lúc trước ở Tử Tiêu Cung, nếu Hồng Vân không nhường ngôi, cũng sẽ không liên lụy tới trên người ta, bảy đạo Hồng Mông Tử Khí kia tất có ta một đạo, Hồng Vân cản trở ta thành thánh, mối thù này không đội trời chung.”

Đế Tuấn trong lòng sớm đã động tâm tư, Hồng Hoang tổng cộng có bảy vị thánh nhân, đây là do Hồng Quân lão tổ chính miệng nói ra, vừa hay tương ứng với bảy đạo Hồng Mông Tử Khí.

Hắn đáp ứng rất mau lẹ để tránh việc Côn Bằng sinh oán niệm với mình, huống chi chuyện này mọi người đều ngầm hiểu trong lòng.

“Việc này ta đồng ý, ngày sau chắc chắn sẽ dẫn dắt Yêu tộc trợ ngươi đánh chết Hồng Vân!”

Hai người rất ăn ý không hề nhắc rõ chuyện Hồng Mông Tử Khí, hợp lực đánh chết Hồng Vân xong mới bàn đến thu hoạch.

Trong Hồng Hoang số lượng Yêu tộc vô cùng đông đúc, dưới số lượng khổng lồ đó cũng ra đời vô số cường giả.

Theo từng vị đại năng lựa chọn gia nhập Yêu tộc Thiên Đình, dưới tay Yêu Hoàng Đế Tuấn cùng Đông Hoàng Thái Nhất hội tụ một chúng cường giả Yêu tộc, thực lực tăng vọt.

Hồng Hoang không kỷ niên.

Thoắt cái đã mấy vạn năm trôi qua.

Lúc này trên đại lục Hồng Hoang, thọ mệnh của sinh linh đều cực kỳ dài lâu, có khi chợp mắt một giấc đã là thời gian mấy vạn năm.

Đặc biệt là những bẩm sinh sinh linh kia, khi bọn họ sinh ra đã sở hữu thực lực cường đại, thành tựu Đại La Kim Tiên là có thể nhảy ra khỏi dòng sông thời gian, cùng thiên địa đồng thọ.

Cho nên ở Hồng Hoang, thời gian là thứ không đáng giá nhất.

Mà trong thời gian mấy vạn năm này.

Cục diện Hồng Hoang cũng đang lặng lẽ diễn ra biến hóa to lớn.

Nhìn như bình tĩnh nhưng lại ẩn chứa sóng ngầm cuộn trào.

Giống như khoảng lặng trước cơn bão, phảng phất như đang ấp ủ một trận mưa rào gió bão.

Ba đại chủng tộc dần dần lộ rõ mũi nhọn.

Tiên Đế Đông Vương Công của Tử Phủ Tiên Đình được Đạo Tổ thân phong làm người đứng đầu nam tiên, lại có hai người Phương Tây gia nhập, trong mấy vạn năm này cũng đã thu hút rất nhiều cường giả.

Hiện giờ đã mở ra con đường khuếch trương, hai người Phương Tây tuy rằng vô sỉ, nhưng toàn bộ Hồng Hoang đều phải thừa nhận bọn họ cũng là hai vị thánh nhân trong tương lai.

Lại thêm việc chiếm giữ vị trí đứng đầu nam tiên, có thể nói là danh chính ngôn thuận.

Yêu tộc Thiên Đình càng hội tụ vô số cường giả Yêu tộc, Phục Hy trở thành Đệ Tam Hoàng của Yêu tộc, Côn Bằng làm Yêu Sư Yêu tộc, Mười Đại Yêu Thần đều đã đạt tới cảnh giới Chuẩn Thánh, mỗi vị Yêu Thần dưới tay thống lĩnh vô số Yêu tộc.

Nữ Oa về sau chú định cũng sẽ trở thành thánh nhân.

Hai đại thế lực thế quân lực địch.

Lúc này Vu tộc lại trở thành bên an ổn nhất, nhưng thực lực của bọn họ cũng không thể coi thường, Mười Hai Tổ Vu mỗi người thực lực cường hãn, lại thêm gần trăm Đại Vu.

Bọn họ lấy xung quanh núi Bất Chu làm địa bàn, vững như bàn thạch.

Nhưng Vu tộc hiếu chiến, thực lực thân thể cường hãn.

Hơn nữa bọn họ lấy Yêu tộc làm thức ăn, thường xuyên săn bắt Yêu tộc.

Lúc này trong mắt chư cường giả Yêu tộc Thiên Đình, Đông Vương Công của Tử Phủ Tiên Đình mới là mục tiêu số một của bọn họ, bọn họ không có thời gian đi bận tâm đến đám mãng phu Vu tộc kia.

Hồng Hoang cá lớn nuốt cá bé, bị ăn chỉ có thể trách thực lực của chính mình vô dụng.

……

Côn Luân Sơn

Một vùng hài hòa.

Tất nhiên thỉnh thoảng cũng có va chạm nhỏ, nhưng đều không ảnh hưởng đến đại cục, rất nhanh là có thể giải quyết, nếu thật sự không giải quyết được, bọn họ cũng sẽ lập tức báo cho Ngưu Bôn để hắn đưa ra phán đoán.

Tam Thanh còn chưa thành thánh, đạo của Nguyên Thủy Thiên Tôn và Thông Thiên đối lập lẫn nhau.

Nguyên Thủy Thiên Tôn tỏ rõ ý trời, thuận theo tự nhiên mà đi, còn Thông Thiên lại muốn vì sinh linh thiên hạ diễn dịch ra một đường sinh cơ, tương đương với nghịch thiên không tôn, làm trái ý trời.

Đệ tử dưới môn hạ của bọn họ tự nhiên tu luyện đạo của từng người sư thừa.

Khó tránh khỏi sẽ xuất hiện đủ loại va chạm.

Hơn nữa sự cao ngạo của Nguyên Thủy Thiên Tôn là khắc vào trong xương tủy, khinh thường hạng mang lông mang sừng sinh ra từ trứng từ nơi ẩm ướt, cố tình đệ tử Thông Thiên thu nhận đại bộ phận lại là như thế.

Tuy rằng có Ngưu Bôn đứng ra hòa giải, nhưng cũng không phải trong thời gian ngắn là có thể hóa giải.

Hôm nay.

Ngưu Bôn đang phơi nắng.

Bên cạnh có Bích Tiêu giúp bóp vai, lại còn quấn lấy hắn đòi nghe kể chuyện.

Nếu ngày nào cũng là cuộc sống thong dong thế này, Ngưu Bôn cảm thấy mình có thể nằm cả đời không cần đứng dậy.

Nhưng đúng vào lúc này.

Ngưu Bôn đột nhiên mở bừng mắt, hắn phảng phất cảm nhận được một tia cơ duyên.

Tốc độ vận hành pháp lực trong cơ thể đột nhiên tăng nhanh.

“Đây là… rốt cuộc sắp đột phá Đại La Kim Tiên sao?”

Ngưu Bôn hồi tưởng mấy vạn năm trước, hắn đã đạt tới Thái Ất Kim Tiên hậu kỳ.

Khoảng cách tới Đại La Kim Tiên chỉ còn kém đúng một bước, nhưng cố tình không thể đột phá, lúc ấy liền cảm thấy cơ duyên chưa tới, tích lũy suốt mấy vạn năm qua rốt cuộc cũng cảm ứng được cơ duyên này.

“Ngưu Bôn sư huynh, huynh làm sao vậy?” Bích Tiêu phát hiện điểm bất thường, vội vàng hỏi.

“Sư muội, ta cần đi bế quan, cảm giác tu vi của mình sắp sửa đột phá rồi.”

Ngưu Bôn đứng dậy, nụ cười trên mặt dần hiện lên.

Trong chốn Hồng Hoang này, thực lực vi tôn, ai nắm đấm lớn người đó có quyền lên tiếng.

Bích Tiêu cũng rất vui mừng thay Ngưu Bôn: “Sư huynh, vậy huynh mau đi đi, cơ hội đột phá vụt qua trong chớp mắt đó!”

Ngưu Bôn gật gật đầu, bước nhanh trở về động phủ của mình.

Sau đó ngồi xếp bằng trong động phủ, vận chuyển Hỗn Độn Thần Ngưu Kinh.

Vô tận địa sát chi khí giống như tạo thành một chiếc phễu khổng lồ, điên cuồng rót vào trong cơ thể Ngưu Bôn.

Ngưu Bôn nhắm mắt, chuyên tâm đột phá.

Không ngừng va chạm vào cảnh giới Đại La Kim Tiên.

Tu luyện không quản tháng ngày.

Thời gian lặng lẽ trôi qua.

Mười năm!

Trăm năm!

Cho đến ngàn năm sau!

Toàn bộ núi Côn Luân đột nhiên cảm nhận được một luồng khí tức khủng bố bất ngờ giáng xuống.

Uy áp to lớn khiến vô số sinh linh trên toàn bộ núi Côn Luân phải quỳ rạp xuống đất, thực lực đạt tới Thái Ất Kim Tiên mới có thể miễn cưỡng chống đỡ luồng uy áp này.

Tam Thanh cảm ứng được khí tức này đầu tiên.

Đồng thời mở mắt, ánh mắt nhìn về phía động phủ của Ngưu Bôn, ánh mắt như thể xuyên thấu hư không.

"Đây là khí tức của lôi kiếp?" Nguyên Thủy Thiên Tôn kinh ngạc nói.

Thông Thiên ánh mắt chợt sáng lên, trong mắt mang theo sự hâm mộ: Đại huynh sao lại không thu nhận được một đệ tử tốt như vậy chứ?

Ban đầu hắn cũng tưởng là thiên kiếp giáng xuống.

Nhưng ngay sau đó lại cảm thấy có gì đó không đúng.

"Chẳng lẽ là hóa hình thiên kiếp?"

Thế nhưng theo cảm nhận của hắn thì lại có chút không giống.

Hắn tâm niệm vừa động, thân hình liền xuất hiện trên hư không phía trên động phủ của Ngưu Bôn.

Thái Thượng đã tới nơi này từ trước, đang ngẩng đầu nhìn lực lượng thiên kiếp khủng bố ngưng tụ trên hư không, sau đó dời ánh mắt về phía động phủ của Ngưu Bôn, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc.

Chẳng lẽ lại là do con trâu này gây ra?

Truyện liên quan