Quyển 1 · Chương 146: Ngũ Trang Quan ngoại tàng sát cơ! Bồng Lai Tiên Đảo xuất thế!

Mặt khác, Côn Bằng mang theo Tứ đại Yêu Thần đã hạ giới đi tới bên ngoài Vạn Thọ Sơn.

Phóng tầm mắt nhìn lại.

Chỉ thấy Vạn Thọ Sơn kia, núi cao tuấn cực, thế núi cao chót vót, mây tía muôn đạo, thụy khí tràn lan!

Cách thật xa, đều có thể cảm nhận được thiên địa linh khí nồng đậm đến cực điểm.

Quả thực là một nơi tiên sơn phúc địa.

“Yêu Sư, chúng ta thật sự muốn chặn giết Hồng Vân?”

Yêu Thần Kế Mông đầu rồng thân người thấp giọng hỏi thăm.

“Đã đến nước này, còn có thể có giả?”

Côn Bằng trừng mắt nhìn Kế Mông một cái, sắc mặt âm lãnh đến cực điểm.

Y lần này rời khỏi Bắc Hải Yêu Sư Cung, vốn dĩ chính là hướng về phía Hồng Vân mà tới, há có thể bỏ dở nửa chừng?

Lúc này, Yêu Thần Anh Chiêu thân ngựa mặt người tiếp lời nói:

“Chỉ là Yêu Sư.”

“Hồng Vân này quanh năm ở lại Ngũ Trang Quan, chúng ta tổng không thể xông vào bên trong Ngũ Trang Quan mà giết người chứ?”

“Thực lực của Trấn Nguyên Tử kia……”

Nói tới đây, chân mày Anh Chiêu trầm xuống, thần sắc đột nhiên trở nên ngưng trọng.

Rốt cuộc, thực lực của Trấn Nguyên Tử không giống bình thường.

Không đợi Côn Bằng đáp lời, Quỷ Xa đã mở miệng nói:

“Anh Chiêu nói không sai.”

“Muốn đánh chết Hồng Vân, nơi này không phải là lựa chọn tốt.”

“Dù năm người chúng ta có đối đầu với Trấn Nguyên Tử kia, chỉ sợ cũng chẳng chiếm được chút hời nào!”

Nghe vậy, Côn Bằng hơi liếc mắt, lúc này mới đáp lại nói:

“Nơi này quá gần Ngũ Trang Quan trên Vạn Thọ Sơn, tự nhiên không phải nơi phục kích Hồng Vân.”

“Chúng ta ở đây, chỉ là để giám thị cự ly gần mà thôi.”

“Chỉ đợi Hồng Vân rời khỏi Ngũ Trang Quan, chúng ta lại lặng lẽ theo đuôi.”

“Đợi đến nơi thích hợp, mới ra tay!”

Nghe Côn Bằng nói vậy, nhóm Tứ đại Yêu Thần Kế Mông lúc này mới âm thầm thở phào một hơi.

Việc chặn giết Hồng Vân này bọn họ vốn không có ý kiến.

Nhưng nếu Côn Bằng muốn bọn họ ra tay ở Vạn Thọ Sơn, đó lại không phải điều bọn họ mong muốn.

Trấn Nguyên Tử được xưng là Địa Tiên Chi Tổ, chấp chưởng Địa Thư, thực lực sâu không lường được.

Bọn họ không muốn đối đầu với một vị đại năng như vậy.

Cũng may, nghe Côn Bằng nói lần này tới đây chỉ để giám thị hành tung của Hồng Vân, bọn họ liền buông khúc mắc trong lòng.

“Đều thu liễm hơi thở cho tốt, đừng để lộ sơ hở!”

Côn Bằng nhìn bốn vị Yêu Thần, vẻ mặt nghiêm túc nhắc nhở.

Tứ đại Yêu Thần gật gật đầu, từng người thu liễm hơi thở, sau đó cùng Côn Bằng biến mất không thấy, âm thầm chậm đợi Hồng Vân rời đi.

……

Cùng lúc đó, bên trong Ngũ Trang Quan.

Sườn núi tùng tĩnh mịch, lối trúc thanh u, dưới cây Nhân Sâm Quả, Hồng Vân có vẻ chút đứng ngồi không yên.

Trước kia thấy Tam Thanh, Tiếp Dẫn cùng Chuẩn Đề trong vòng một ngày đều chứng đạo thành thánh, hắn liền có chút kìm lòng không đậu.

Rốt cuộc, hắn cũng giống bọn người Tam Thanh, mang trong người Hồng Mông Tử Khí, có cơ duyên thành thánh đại đạo.

Sau một hồi im lặng, Hồng Vân xoay chuyển ánh mắt, nhìn thẳng về phía Trấn Nguyên Tử:

“Đại ca.”

“Đệ…… đệ muốn đi Hồng Hoang du ngoạn một chuyến!”

“Có lẽ có thể ở trong lúc du ngoạn mà ngộ ra điều gì, biết đâu liền có thể mượn cơ hội này chứng đạo thành thánh!”

Nghe Hồng Vân nói vậy, Trấn Nguyên Tử không khỏi nhíu nhíu mày.

Trong lòng y rất rõ ràng, tuy rằng Hồng Vân có Hồng Mông Tử Khí đại đạo chi cơ trong người, nhưng đây cũng là nguồn cơn phiền phức.

Lúc trước năm đại Thánh Nhân xuất thế, chỉ có phía Hồng Vân là chưa thành thánh.

Điều này đồng nghĩa với việc, đạo Hồng Mông Tử Khí trên người hắn cực kỳ dễ bị kẻ khác dòm ngó.

Suy nghĩ một chút, Trấn Nguyên Tử lấy lại tinh thần, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Hồng Vân nói:

“Nhị đệ, hiện giờ ngũ thánh lần lượt xuất thế, thế cục Hồng Hoang vi diệu.”

“Đệ mang trong người Hồng Mông Tử Khí, không biết có bao nhiêu đôi mắt đang âm thầm dòm ngó.”

“Theo ý ta, đệ cứ tạm thời ở lại Ngũ Trang Quan, đợi sóng gió qua đi rồi tính tiếp!”

Nghe vậy, Hồng Vân ngẩn người, rồi thở dài đầy bất lực, biết Trấn Nguyên Tử đều vì muốn tốt cho mình, liền gật đầu nói:

“Vậy được rồi!”

“Đệ sẽ ở lại trong quan thêm một thời gian nữa!”

……

Cùng lúc đó.

Nơi Bắc Hải.

“Oanh!”

Một tiếng nổ lớn vang vọng, Tiên Thiên Đại Trận sừng sững trước mặt Ngưu Bôn rốt cuộc cũng bị hắn phá giải.

Ngay sau đó, từng đạo trận văn tiêu tán không còn vết tích.

Xuất hiện trước mặt Ngưu Bôn lúc này là một nơi mây mờ lượn lờ.

“Rốt cuộc cũng phá mở được trận pháp này!”

“Đạo tràng thần bí hệ thống thưởng thế mà còn cần phá giải trận pháp mới vào được.”

Ngưu Bôn chậm rãi đứng dậy, lầm bầm lầu bầu.

Lúc trước kích hoạt nhiệm vụ lựa chọn thần cấp, hắn đã chọn chỉ điểm Thái Thượng, giúp y thành thánh, đạt được phần thưởng là một đạo tràng thần bí!

Sau khi Thái Thượng thành thánh, hắn liền theo chỉ dẫn của hệ thống một đường đi tới Bắc Hải này.

Vốn tưởng có thể trực tiếp tiến vào đạo tràng.

Nhưng ai ngờ, đạo tràng này lại có tiên thiên trận pháp che chở.

Bất đắc dĩ, Ngưu Bôn đành phải phá trừ trận pháp này trước.

“Không thể không nói, đạo tràng này quả thực rất thần bí.”

"Ta lại muốn xem thử, rốt cuộc đây là nơi thế nào?"

Nói rồi, Ngưu Bôn không chút chần chừ, thân hình thoáng cái đã lao nhanh xuống phía dưới.

Chẳng mấy chúc, hắn liền xuyên qua lớp mây mù lượn lờ.

Thế nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Ngưu Bôn không khỏi kinh ngạc.

Quan sát kỹ lưỡng, chỉ thấy ba tòa tiên đảo hiện ra trong tầm mắt Ngưu Bôn.

Ba tòa đảo nhỏ này xếp theo trận thế Thiên - Địa - Nhân tam tài, lơ lửng trên muôn trùng sóng xanh.

Giữa các đảo có cầu cầu vồng nối liền, tiên hạc qua lại hót vang!

Ngoài ra, trên ba tòa tiên đảo này còn tỏa ra khí tức Hỗn Độn nồng đậm, linh khí dồi dào vô cùng.

"Ừm?"

Thấy ba tòa tiên đảo này, tâm thần Ngưu Bôn chấn động, không khỏi thì thầm:

"Đây... Nơi này chẳng lẽ chính là Bồng Lai tiên đảo?"

Hắn theo bản năng liền nghĩ đến Bồng Lai.

Nhưng điều khiến Ngưu Bôn cảm thấy kỳ quái là, Bồng Lai tiên đảo chẳng phải ở cực đông sao? Sao lại chạy tới Bắc Hải thế này?

Trong lúc chần chừ, Ngưu Bôn lại quan sát ba tòa đảo phía dưới một lần nữa.

Có thể xác định rằng, đạo tràng thần bí này quả thực chính là Bồng Lai tiên đảo!

"Chẳng lẽ là hệ thống đã dời Bồng Lai tiên đảo tới Bắc Hải này?"

Suy nghĩ một chút, Ngưu Bôn cũng không tiếp tục băn khoăn làm gì.

Chỉ cần biết đạo tràng này chính là Bồng Lai tiên đảo là đủ rồi.

Đối với Bồng Lai tiên đảo, Ngưu Bôn vốn không xa lạ gì, ba tòa đảo này chính là mảnh vỡ do Hỗn Độn sụp đổ biến thành.

Cho dù nhìn ra toàn bộ Hồng Hoang, đó cũng là một trong những đạo tràng đỉnh cấp nhất.

"Hệ thống đợt này ra tay chất đấy!"

"Cho ta đạo tràng thần bí lại chính là Bồng Lai tiên đảo."

Trong lúc kích động, Ngưu Bôn đột nhiên nhớ ra điều gì.

"Phải rồi!"

"Nơi này không chỉ có thể trở thành đạo tràng của riêng ta."

"Mà còn có thể làm đạo tràng cho Tam Thanh."

Theo đúng quỹ đạo ban đầu, sau khi Tam Thanh phân gia, Thái Thượng và Thông Thiên bỏ đi khỏi Côn Lôn, lúc này mới tự mình đi tìm đạo tràng mới.

Nhưng nhờ sự nỗ lực của Ngưu Bôn, chuyện phân gia này đã không xảy ra.

Tuy Thái Thượng và Thông Thiên hiện giờ đều rời khỏi Côn Lôn Sơn, lần lượt lập đạo tràng riêng tại Thủ Dương Sơn và đảo Kim Ngao.

Nhưng nguyên nhân bỏ đi chỉ là vì Côn Lôn Sơn không thể gánh nổi khí vận của ba vị Thánh nhân.

"Nếu như các vị sư tôn đồng ý, tới nơi này lập đạo tràng mới cũng được."

"Có điều trước mắt, cứ để ta đi dò xét một lượt xem trên ba tòa tiên đảo này có món đồ tốt nào không đã!"

Ngưu Bôn lầm bầm một mình, ánh mắt ngưng lại, lao xuống tòa tiên đảo nằm ở ngoài cùng bên trái.

Truyện liên quan