Quyển 1 · Chương 159: Cơ hội thành thánh của ta Đế Tuấn đến rồi!
Cùng lúc đó, Hi Hòa cũng bị lời của Thường Hi làm cho kinh ngạc không hề nhẹ, trong lúc hoảng loạn liền trừng mắt nhìn Thường Hi:
“Muội muội! Ngươi nói bậy gì đó vậy?”
Khi nói chuyện, mặt Hi Hòa đỏ ửng, ngay cả vành tai cũng đỏ bừng lên.
Nàng cùng Ngưu Bôn mới lần đầu gặp mặt, lời nói còn chưa bàn tới nhiều ít, Thường Hi thế mà lại muốn tác hợp nàng với Ngưu Bôn, điều này khiến Hi Hòa vô cùng ngượng ngùng.
Thường Hi bĩu môi, nàng vốn dĩ tính tình thẳng thắn.
Nàng nghĩ thầm Ngưu Bôn trông cũng rất được.
Mấu chốt là, hắn còn là đệ tử của Thái Thượng Thánh Nhân.
Có thể lặng yên không một tiếng động đến Thái Âm Tinh, không bị Yêu Tộc trấn giữ bên ngoài phát hiện, thực lực có thể thấy được một phần.
Nếu Ngưu Bôn cùng Hi Hòa ở bên nhau, dù là Đế Tuấn chỉ e cũng không dám làm gì.
Dù sao trên lưng Ngưu Bôn có cả một tôn Thánh Nhân làm sư phụ chống lưng.
Như vậy thì hai người bọn nàng cũng không cần phải tiếp tục bị Yêu Tộc giam lỏng ở Thái Âm Tinh này nữa.
Kế đó, ba người Ngưu Bôn đều không ai mở miệng nói thêm, bầu không khí tại hiện trường tức khắc trở nên gượng gạo.
Lặng yên hồi lâu, Hi Hòa gượng làm ra vẻ trấn tĩnh, vội vàng nhìn về phía Ngưu Bôn rồi nói:
“Ngưu Bôn đạo hữu chớ nghe muội muội ta nói bậy, nàng vốn dĩ nói năng không kiêng nể gì như vậy.”
“Đạo hữu từ xa tới là khách, xin mời vào điện ngồi thương thảo.”
Nghe vậy, Ngưu Bôn phục hồi tinh thần, nhẹ gật đầu nói:
“Hảo.”
“Vậy làm phiền hai vị tiên tử.”
Sau đó, Ngưu Bôn dưới sự dẫn dắt của Hi Hòa và Thường Hi liền tiến vào trong Quảng Hàn Cung.
……
Cùng lúc đó, tại Hồng Hoang đại địa.
Vạn Thọ Sơn, trong Ngũ Trang Quan.
Hồng Vân đang cùng chí giao hảo hữu Trấn Nguyên Tử ngồi đối diện luận đạo.
Lúc trước Trấn Nguyên Tử nhận lời mời đi tham gia lễ khai trương đạo tràng mới của Nữ Oa Thánh Nhân.
Chuyến đi ấy tốn mất mấy vạn năm dòng dã.
Trong thời gian đó, Hồng Vân vẫn luôn ở lại Ngũ Trang Quan không hề rời đi.
Yêu Tộc không mời hắn đến xem lễ, Hồng Vân cũng hiểu rõ nguyên nhân trong đó, nghĩ thầm chắc chắn là Côn Bằng vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện nhường chỗ ở Tử Tiêu Cung năm đó.
Đối với việc này, Hồng Vân cũng chẳng mấy bận tâm.
Hắn nghĩ bản thân mang trong mình Hồng Mông Tử Khí, có ngày cũng có thể chứng đạo thành Thánh.
Nào ngờ, qua bao năm tháng tìm hiểu, Hồng Vân vẫn không thể ngộ ra chút đạo lý chứng đạo nào.
Sau một hồi luận đạo, Trấn Nguyên Tử khẽ nhíu mày, rõ ràng nhìn ra được nỗi u sầu không thể xua tan trên nét mặt Hồng Vân, tâm thần dường như bất an.
“Hiền đệ.”
“Ngươi làm sao vậy?”
“Trông ngươi sao lại tâm sự nặng nề thế kia?”
Nghe vậy, Hồng Vân thở dài, đáp lại:
“Đại ca.”
“Huynh cũng biết, từ khi ta có được Hồng Mông Tử Khí đến nay đã trải qua vô số tuế nguyệt, vậy mà vẫn chậm chạp không thể hiểu thấu cơ duyên thành Thánh.”
“Hiện giờ Đạo Tổ khâm điểm vài người đã lần lượt thành Thánh, mà ta vẫn còn loanh quanh ở cảnh giới Chuẩn Thánh, trong lòng thật sự khó an.”
Nói ra những lời này, giọng điệu Hồng Vân mang theo vài phần bất đắc dĩ cùng nôn nóng.
Kế đó, hắn chậm rãi đứng dậy, ánh mắt nhìn ra ngoài Ngũ Trang Quan, vẻ mặt kiên định nói:
“Ta suy đi tính lại, cảm thấy cứ ở mãi chỗ huynh trưởng cũng không phải thượng sách, có lẽ cơ duyên thành Thánh của ta nằm ở nơi nào đó tại Hồng Hoang.”
“Cho nên, ta tính toán ra ngoài du lịch một chuyến, biết đâu có thể tìm được một tia cơ hội.”
Trấn Nguyên Tử nghe vậy liền nhíu mày, trầm ngâm một hồi rồi nghiêm sắc mặt nói:
“Lời hiền đệ nói không phải không có lý, chỉ là cục diện Hồng Hoang hiện giờ rất vi diệu.”
“Yêu Tộc thế mạnh, Vu Tộc ngang ngược, ngươi mang trong mình Hồng Mông Tử Khí, ra ngoài du lịch e rằng gặp nguy hiểm, chi bằng chờ thêm một thời gian nữa, biết đâu cơ duyên sẽ tự tìm đến cửa.”
Nghe Trấn Nguyên Tử nói vậy, Hồng Vân cười khổ đáp:
“Những lời này, mấy vạn năm trước đại ca đã nói với ta rồi.”
“Ta biết đại ca đều vì lo cho ta, lo lắng cho sự an toàn của ta.”
“Chỉ là cơ duyên thành Thánh vô cùng hiếm có, làm sao tự tìm đến cửa được?”
“Ý ta đã quyết, nhất định phải ra ngoài tìm kiếm một chuyến, nếu không trong lòng thật sự khó an.”
Trấn Nguyên Tử thấy thái độ Hồng Vân kiên quyết như thế, biết mình không thể khuyên ngăn, chỉ đành thở dài bất lực:
“Đã như vậy, vi huynh cũng không khuyên thêm nữa.”
“Chỉ là hiền đệ nhớ lấy, ra ngoài vạn sự phải cẩn trọng, nếu có biến cố, lập tức đưa tin cho ta, vi huynh nhất định sẽ lập tức tới tương trợ.”
Hồng Vân gật đầu, vái chào Trấn Nguyên Tử:
“Đa tạ đại ca quan tâm.”
“Ta tự khắc sẽ cẩn trọng hành sự.”
Dứt lời, Hồng Vân không ở lại Ngũ Trang Quan thêm nữa, hóa thành một đạo tử khí màu đỏ phiêu nhiên rời khỏi Ngũ Trang Quan.
Đúng lúc này, Côn Bằng cùng Tứ Đại Yêu Thần vốn vẫn luôn mai phục bên ngoài lập tức nhận ra Hồng Vân đã rời đi.
“Yêu Sư!”
“Hồng Vân đã rời khỏi Ngũ Trang Quan!”
Yêu Thần Kế Mông kích động nói.
Phải biết rằng, bọn họ cùng Côn Bằng đã âm thầm mai phục bên ngoài Ngũ Trang Quan này suốt mấy vạn năm, thậm chí cả lễ mừng đạo tràng mới của Nữ Oa Thánh Nhân cũng không trở về.
“Hồng Vân a Hồng Vân!”
“Ta còn tưởng ngươi định cả đời ẩn nấp trong Ngũ Trang Quan đấy!”
Côn Bằng âm lãnh nói.
Ban đầu hắn còn tưởng trong lúc Trấn Nguyên Tử đến Thiên Đình tham dự lễ mừng của Nữ Oa Thánh Nhân, Hồng Vân sẽ không nhịn được mà rời khỏi Ngũ Trang Quan.
Nào ngờ Hồng Vân nửa bước cũng không rời Ngũ Trang Quan, vẫn luôn ở bên trong tu luyện.
Điều này khiến Côn Bằng bất lực.
Ngay cả khi Trấn Nguyên Tử không có ở Ngũ Trang Quan, bọn họ cũng không dám tùy tiện ra tay.
Dù sao nếu ra tay với Hồng Vân ngay tại Ngũ Trang Quan, tất sẽ chọc giận Trấn Nguyên Tử.
Hiện giờ, thấy Hồng Vân rời khỏi Ngũ Trang Quan, Côn Bằng trong lòng tất nhiên là vui sướng không thôi.
“Rời đi là tốt rồi!”
“Đi, chúng ta âm thầm đuổi theo hắn.”
“Chờ Hồng Vân rời xa địa giới Ngũ Trang Quan, chúng ta liền ra tay chặn giết.”
“Đều chú ý ẩn nấp khí thế, chớ có rút dây động rừng.”
Nghe Côn Bằng nói vậy, Kế Mông cùng ba vị Yêu Thần còn lại sôi nổi gật đầu vâng lệnh.
Tiếp theo, Côn Bằng không chút chậm trễ, liền mang theo bốn đại Yêu Thần lặng yên không một tiếng động đuổi theo Hồng Vân.
Côn Bằng không hề hay biết rằng.
Ngay lúc bọn họ tiến đi truy kích Hồng Vân, Yêu Thần Kế Mông đã đem việc Hồng Vân rời khỏi Ngũ Trang Quan bí mật truyền âm cho Yêu Đế Đế Tuấn.
Cùng lúc đó, tại Lăng Tiêu Bảo Điện thuộc Thiên Đình Yêu Tộc.
Đế Tuấn đang cùng Đông Hoàng Thái Nhất, Phục Hy cùng các cao tầng Yêu Tộc thương nghị kế hoạch nhắm vào Vu Tộc tiếp theo.
Đột nhiên, thần sắc Đế Tuấn chợt động, trên mặt lộ ra vẻ kinh hỉ, nhẫn không được cười lớn thành tiếng.
“Ha ha ha!”
Chúng Yêu Thần trong điện thấy thế, đều không hiểu vì sao.
Thấy vậy, Đông Hoàng Thái Nhất tò mò hỏi:
“Đại huynh vì sao đột nhiên bật cười? Phải chăng có chuyện gì vui?”
Đế Tuấn thu lại tiếng cười, trong mắt tinh quang lóe lên, vẻ mặt hưng phấn nói:
“Vừa nhận được tin tức của Yêu Thần Kế Mông, Hồng Vân đã rời khỏi Ngũ Trang Quan.”
Nghe Đế Tuấn nói vậy, Đông Hoàng Thái Nhất đầu tiên là ngẩn ra, ngay sau đó đại hỷ trong lòng.
“Quả thực như vậy sao?”
“Thật là trời giúp Yêu Tộc ta!”
Đồng thời, các cao tầng Yêu Tộc khác trong điện nghe xong cuộc đối thoại của hai người cũng tức thì hiểu ra.
Ai ai cũng biết, trên người Hồng Vân còn có một đạo Hồng Mông Tử Khí, đó chính là cơ duyên thành Thánh.
Nếu như Yêu Tộc có thể có được đạo tử khí này, biết đâu chừng có thể bồi dưỡng ra Thánh Nhân của riêng mình, đến lúc đó quét ngang Vu Tộc, nhất thống Hồng Hoang, chẳng phải sắp xảy ra rồi sao?
Truyện liên quan
Trò Chơi Tu Thành Chân Tiên Sau, Hiện Thực Linh Khí Sống Lại
Vai chính Triệu Trạch là một sinh viên bình thường, vô tình phát hiện mình có thể thông qua trò ...
Hằng Cổ Chúa Tể
Không biết từ khi nào, toàn bộ vũ trụ lâm vào một vòng luân hồi vô tận.. Nhân vật chính ...
Hồng Hoang: Bẩm Sinh Bảo Khí, Khai Cục Phục Khắc Nhiều Bảo Tháp
Lâm Sâm tình cờ xuyên không đến thế giới Hồng Hoang, trở thành một đạo tiên thiên bảo khí bên ...
Vạn Vực Tối Thượng
Đây là thế giới lấy “Vực” làm gốc.. Thế giới duy thủy, mọi người thông qua tu luyện có thể ...
Kiếp Phù Du Bóng Kiếm Giang Hồ
Từ một cậu thiếu niên nông thôn bình thường bắt đầu học những thế võ đầu tiên, theo từng âm ...
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...