Quyển 1 · Chương 24: 【Điều khiển kim loại lỏng】 Nâng cấp kỹ năng

Diệt gọn sinh vật cấp thủ lĩnh chiến sĩ đầu tiên được thưởng 100 điểm năng lượng linh hồn, đây là một loại bảo hộ và giúp đỡ của Mẫu thân Linh hồn Gaia dành cho người hộ vệ mới thăng cấp, có thể giúp người hộ vệ mới thăng cấp đang ở trạng thái yếu ớt trưởng thành nhanh chóng hơn.

Học kỹ năng hay nâng cao thuộc tính đều cần năng lượng linh hồn, cho nên mỗi một điểm năng lượng linh hồn được thưởng đều đặc biệt trân quý, Minh Chí phải cân nhắc thật kỹ lưỡng xem nên nâng cao kỹ năng nào. Chọn đúng kỹ năng thì nâng cao sẽ nhanh, nếu học vài kỹ năng vô dụng thì sẽ rất trì hoãn việc phát triển thực lực ở giai đoạn đầu.

Thông qua giao diện người hộ vệ để gọi sách kỹ năng ra, sau đó phát hiện bên nhánh công nghệ hệ kim loại tạm thời không có kỹ năng mới nào có thể học, thông báo hiển thị là quyền hạn của người hộ vệ không đủ nên không thể mở khóa. Còn các loại kỹ năng thuộc hệ khác thì tạm thời không cần nghĩ tới, Minh Chí hiểu rất rõ đạo lý nghệ tinh hơn nghệ nhiều, chuyên tâm vào một hệ mới là đường chính đạo.

Ngoại trừ kỹ năng hệ kim loại ra thì các hệ khác có thể học cũng không nhiều, hơn nữa độ tương thích của Minh Chí với các loại kỹ năng thuộc hệ khác đều không cao, học vào rất lãng phí tài nguyên. Suy đi tính lại, anh vẫn quyết định không học kỹ năng mới, vẫn nên nâng cấp kỹ năng Điều Khiển Kim Loại Lỏng, còn Phân Giải Hợp Thành Kim Loại cấp 2 tạm thời vẫn có thể đối phó với tình hình trước mắt, cứ nâng cao thực lực trước thì tốt hơn.

Thông qua giao diện điều khiển của người hộ vệ, anh tiêu hao 50 điểm năng lượng linh hồn để nâng cấp kỹ năng Điều Khiển Kim Loại Lỏng.

Kỹ năng Điều Khiển Kim Loại Lỏng cấp 2

Mô tả kỹ năng: Thao túng kim loại lỏng, kỹ năng thuộc loại tự mình khai phá.

Điều kiện nâng cấp: Độ tương thích kim loại từ 60% trở lên, sở hữu kỹ năng Phân Giải Hợp Thành Kim Loại, cường độ linh hồn 15, cần 50 điểm năng lượng linh hồn (chi phí đã được giảm 85% nhờ độ tương thích kim loại).

Hiệu quả 1: Điều khiển kim loại lỏng từ cấp C trở xuống, công dụng cụ thể do đặc tính của kim loại quyết định.

Hiệu quả 2: Phạm vi điều khiển 30m (tăng thêm 20m).

Hiệu quả 3: Liên kết tinh thần, tạo ra liên kết tinh thần với kim loại lỏng đã liên kết (hiện tại có thể liên kết hai loại), thông qua kim loại lỏng đã liên kết để cảm nhận các loại cảm giác (nhờ dung hợp trang bị loại trinh sát nên có thể cảm nhận nhiệt độ, chất lượng không khí) (mở khóa ở cấp 2).

Lưu ý: Nếu muốn cảm nhận xúc giác, khứu giác, thị giác, xin hãy dung hợp trang bị liên quan có chứa Vật Chất Chân Thực.

Nâng cấp: Yêu cầu 50 điểm năng lượng linh hồn.

-------------------------------------

Hi Hoàn hiện tại đã dung hợp hai trang bị công nghệ cao là trang bị lưu trữ không gian và máy quét. Minh Chí đã thử nghiệm toàn bộ trang bị có chứa Vật Chất Chân Thực còn lại của mình, tất cả đều hiển thị tỷ lệ dung hợp thành công không cao. Thứ anh muốn dung hợp nhất vẫn là trang bị giám sát thông minh, đặc biệt là loại có chức năng thị giác và xúc giác, cũng không biết có phải là vì có nguyên nhân mờ ám khó nói nào không, hắc hắc.

Lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, Minh Chí dùng kim loại lỏng phổ thông để làm thí nghiệm, hiện tại nhờ năng lượng điều khiển tăng mạnh, cho nên cảm giác thao túng kim loại lỏng giống như là một phần của cơ thể vậy. Nhưng hễ vượt quá khoảng cách 30 mét là cảm giác này liền trở nên rất yếu ớt, khoảng cách xa hơn một chút nữa là hoàn toàn mất kiểm soát, không cảm nhận được bất kỳ cái gì nữa.

Nếu đổi sang dùng Hi Hoàn thì cảm giác này lập tức được tăng cường hơn rất nhiều, khoảng cách giới hạn cũng tăng thêm 600%, đạt tới khoảng cách đường thẳng là 180 mét. Đây chính là cái lợi của trang bị đã liên kết, Minh Chí có được Hi Hoàn thì thực lực của anh ít nhất phải tăng lên gấp 3 lần trở lên.

Minh Chí điều khiển một đơn vị khối lượng kim loại lỏng của Hi Hoàn di chuyển khắp nơi trong biệt thự để cảm nhận, thậm chí còn lén lút lặn vào phòng của Lena để cảm nhận một chút. Nhưng nhiều nhất cũng chỉ cảm nhận được nhiệt độ, độ ẩm, chất lượng không khí này nọ, Minh Chí rất tiếc nuối và hiện tại càng thêm cấp bách muốn dung hợp trang bị giám sát thông minh.

Chuyện này nếu có Miêu Miêu ở đây thì nhất định sẽ có rất nhiều lý do để cằn nhằn, nghĩ tới Miêu Miêu, Minh Chí lại liên tưởng đến việc mình đã tới thế giới này rất lâu rồi. Tra cứu giao diện điều khiển của người hộ vệ thì hiển thị đã tiến vào thế giới được 41 ngày, mà nhiệm vụ thế giới số 3 của mình mới chỉ hoàn thành 1/10, tuy rằng Thây Ma Khổng Lồ rất khó giết, nhưng nếu tìm đúng phương pháp thì vẫn có hy vọng hoàn thành nhiệm vụ trong vòng năm mươi ngày.

Tại sao chỉ có thể tiến vào mảnh vỡ thế giới nhỏ năm mươi ngày, là bởi vì bất kỳ sinh mệnh nào khi rời khỏi thế giới cốt lõi của mình thì đều giống như cá rời khỏi nước, sẽ phải chịu đựng gánh nặng về mặt linh hồn. Dao động linh hồn của mỗi thế giới đều có sự khác biệt, giống như con người khi đến vùng cao nguyên sẽ bị phản ứng cao nguyên vậy, tiến vào trong nước sẽ không thể hô hấp, cũng là cùng một đạo lý.

Sinh mệnh thông thường phải chịu gánh nặng linh hồn lớn hơn, người hộ vệ và tùy tùng của họ nhờ nhận được sự bảo hộ của Mẫu thân Linh hồn Gaia nên sẽ tốt hơn nhiều, đối với loại gánh nặng linh hồn này thì thời gian chống chọi được sẽ dài hơn người bình thường, cùng một cường độ linh hồn thì người hộ vệ và tùy tùng có thể kiên trì ở dị thế giới lâu hơn người bình thường gấp mười lần trở lên.

Nếu sự mệt mỏi linh hồn do gánh nặng linh hồn sinh ra vượt quá giới hạn chịu đựng, thì linh hồn sẽ bị tổn thương cho đến tận lúc sụp đổ. Mỗi lần người hộ vệ tăng cường độ linh hồn thì cũng có thể kháng cự lại sự mệt mỏi linh hồn này tốt hơn, từ đó có thể xuyên hành đến các thế giới khác nhau.

Cường độ linh hồn càng cao thì thời gian kiên trì ở các thế giới càng dài, sinh mệnh có cường độ linh hồn tương đối yếu ớt nếu rời khỏi thế giới cốt lõi của mình thì linh hồn sẽ sụp đổ trong thời gian ngắn, linh hồn sụp đổ tuy rằng vẫn còn hơi thở sinh mệnh nhưng trên thực tế chẳng khác nào xác sống vô hồn.

Bởi vì Minh Chí có được thiên phú thuộc loại trưởng thành linh hồn cấp SSS cực kỳ hiếm thấy, thế nên mới có khả năng ngay trong lần đầu tiên tiến vào thế giới khác mà thời gian đã dài tới năm mươi ngày, đổi lại là người hộ vệ mới thăng cấp khác thì có lẽ chưa tới mười ngày đã phải quay về thế giới cốt lõi của mình rồi.

Một người hộ vệ mới nhậm chức bình thường muốn hoàn thành tất cả nhiệm vụ thế giới trong khoảng thời gian ngắn ngủi này là điều hoàn toàn không thể, có thể hoàn thành nhiệm vụ đơn giản nhất đã là tốt lắm rồi. Về điểm này thì Minh Chí không hề hay biết, anh còn tưởng rằng việc hoàn thành hết các nhiệm vụ thế giới là một chuyện rất bình thường nữa chứ.

Làm xong mọi việc nhìn lại thời gian thì đã tám giờ tối rồi, cảm thấy bụng đói cồn cào, Minh Chí đi xuống lầu tới đại sảnh biệt thự, anh nhìn quanh một vòng mà không phát hiện thấy bóng dáng của Hank đâu. Mở Quang não cá nhân lên xem tin nhắn để lại trong nhóm của tiểu đội, hóa ra Hank vẫn luôn giúp Tifa xử lý con Thây Ma Khổng Lồ kích cỡ khổng lồ kia, đêm nay không về nữa, bảo hai người bọn họ tự làm cái gì đó mà ăn, sáng mai lúc ăn sáng mọi người lại tập hợp.

Anh hỏi một câu trong nhóm xem Lena muốn ăn gì, nửa ngày trời không nhận được phản hồi, Minh Chí đoán chừng cô ấy đang ngủ rồi. Anh đơn giản nấu hai bát mì nước, bỏ thêm ít rau xanh và thịt khô vào, sau đó Minh Chí bưng hai bát mì lên lầu đi tới trước cửa phòng Lena, gõ gõ cửa đợi một lát không thấy phản ứng, ghé tai nghe thử cũng không có âm thanh gì.

Đã không có phản ứng thì Minh Chí dứt khoát đẩy cửa đi vào, trong biệt thự đều là những người tin tưởng lẫn nhau, hơn nữa nếu thực sự có nguy hiểm gì thì phòng ngự của cánh cửa gỗ thông thường này cũng không chắn nổi, lại còn làm chậm trễ thời gian, cho nên bọn Lena không có thói quen khóa cửa, ngay cả tắm rửa cũng không khóa cửa, đừng hỏi Minh Chí làm sao mà biết, đó là một câu chuyện vừa thơm tho quyến rũ lại vừa rất đau mặt.

Trải nghiệm lần đó đã giúp Minh Chí biết được chân của Lena tuy vừa thon vừa dài nhưng quả thực rất có lực, anh đã vô cùng dũng cảm dùng chính khuôn mặt của mình để chứng minh điều đó rồi.

Minh Chí bưng mì nước vào phòng, nhìn thấy Lena đang từ trên giường ngồi dậy, chiếc áo thun rộng rãi trễ xuống lộ ra một bên bờ vai thơm và phần lớn khuôn ngực đầy đặn, bên dưới mặc chiếc quần đùi lộ ra đôi chân dài trắng nõn như mỡ đông.

Cô lười biếng nheo một con mắt lại nhìn xem là ai, thấy là Minh Chí liền lại ngửa đầu một cái ngã rầm xuống, nằm dang tay dang chân trở lại trên giường, một giây là ngủ luôn, đúng là thần kỹ mà.

Dậy ăn một miếng mì rồi ngủ tiếp đi? Không phản ứng, hơi thở của Lena bắt đầu dần dần bình ổn trở lại.

Mỹ nữ, cô lộ hàng rồi kìa! Lena vớ lấy chiếc chăn bên cạnh đơn giản che đi nửa thân trên.

Sao nhìn cô có vẻ béo lên thế nhỉ, chân hình như thô đi một vòng rồi. Minh Chí tung ra chiêu sát thủ, chiêu này là học từ Tifa đấy.

Xoạt một cái, Lena liền từ trên giường nhảy dựng lên, lập tức nhảy tới trước gương trong phòng ngủ, vén áo thun lên xem bụng nhỏ trước, nhìn vòng eo thon và cơ bụng của mình không có vấn đề gì mà! Xoay xoay eo nhìn qua nhìn lại, cuối cùng chính Lena còn tự véo mình một cái, véo lên lớp da thịt mỏng dính, lại nhấc nhấc chân nghi ngờ tự lẩm bẩm một mình: Chắc là không thô đi đâu nhỉ? Lena có chút không quá chắc chắn.

Cô quay đầu lại, đôi mắt sáng trong vắt như nước biển nhìn về phía Minh Chí, thỏ thẻ hỏi: Thật sự thô đi à? Có phải đùi hơi bị bè xương hông không? Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế tuyệt mỹ kia viết đầy sự khẩn trương.

Không có không có, tôi đùa cô chơi thôi, tôi cố ý nấu mì cho cô ăn đấy, thế mà cô lại không chịu dậy. Nhìn mỹ nhân có chút lười biếng trước mắt, Minh Chí cười xấu xa nói.

Lena thở phào một hơi nhẹ nhõm, lúc này mới yên tâm oán trách: Ô ô ô thế thì tốt, đáng ghét thật! Anh không thể học hỏi điều gì tốt đẹp từ Tifa được à, cầu xin hai người hãy làm người tử tế giùm đi!

Lena phản ứng lại biết là Minh Chí đang trêu mình, cũng không tức giận, chỉ cần không phải thật sự thô đi là được. Nói đoạn cô còn nhìn nhìn đôi chân dài của mình, thiếu tự tin véo thêm vài cái, nhìn đến mức Minh Chí vô cùng cạn lời, chủ yếu là Minh Chí cũng muốn véo thử một cái.

Ngửi thấy mùi mì thơm phức, bụng Lena không chịu thua kém mà kêu lên ùng ục một tiếng, cô cũng thật sự đói bụng rồi, không khách khí bưng lấy một bát mì rồi bắt đầu ăn xùm xụp. Minh Chí cũng ăn cùng cô, hai người dùng thời gian chưa tới 5 phút đã giải quyết xong xuôi mỗi người một bát mì lớn, hơn nữa Minh Chí còn kém hơn một chút về mặt tốc độ.

Minh Chí dọn dẹp bát đũa xong nói với Lena: Cô ngủ tiếp đi, tôi mang bát xuống dưới. Vừa định bước ra khỏi cửa phòng, Minh Chí chợt nhớ ra điều gì quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy Lena ở ngay sau lưng anh đang khoa chân múa tay còn làm mặt quỷ, rõ ràng là đang xả giận cho chuyện vừa rồi.

Ha ha ha, ăn cơm xong phải vận động một chút cho đỡ béo chứ! Đặc biệt là cơ mặt ấy! Lena ngượng ngùng giấu tay ra sau lưng nhìn đông nhìn tây, giống như vô cùng xa lạ với căn phòng ngủ đã ở gần hai mươi ngày này vậy.

Minh Chí cũng không để tâm bĩu môi, ý bảo cô vui vẻ là được rồi, sau đó anh nói với Lena: Hank và Tifa tối nay không về đâu, bảo sáng mai chúng ta tập hợp ở đại sảnh biệt thự. Nói xong lại đánh giá Lena từ trên xuống dưới một lượt, rồi nhìn chằm chằm vào đôi chân dài mỹ miều trắng trẻo mịn màng kia, nghiêm túc nói: Ừm ừm! Đúng là phải vận động một chút thật! Nói xong Minh Chí vội vàng dùng chân đóng cửa lại rồi nhanh chóng xuống lầu, khoảnh khắc cánh cửa đóng lại anh liền nghe thấy phía sau vang lên một tiếng bép một cái có thứ gì đó đập vào cửa, Minh Chí đoán mò chắc là một chiếc dép đi trong nhà.

Trở về phòng ngủ của mình, Minh Chí nghe thấy tiếng nhảy nhót uỳnh uỳnh ở dưới lầu, chắc là Lena đang tập thể dục. Lương tâm của Minh Chí vẫn có chút cắn rứt, lần sau không trêu Lena như vậy nữa, người ở thế giới này hình như hơi thật thà quá, đùa giỡn một chút mà cũng thực sự để tâm.

Một tiếng sau tiếng nhảy nhót dừng lại, lờ mờ bắt đầu có tiếng nhạc êm dịu vang lên, ừm ừm đây là bắt đầu giãn cơ rồi.

Minh Chí dùng Quang não cá nhân gửi một tin nhắn riêng qua đó.

Vô Danh: Có cần tôi giúp cô giãn cơ không? Qua một lúc lâu sau...

Lena: Sao anh biết được vậy?

Vô Danh: Thế cô xem, tôi liệu sự như thần chưa?

Lena: Anh không phải đang nhìn trộm ngoài cửa sổ đấy chứ? Không ngờ anh lại là loại người này, muốn xem thì anh cứ đi vào mà xem, nếu không cẩn thận ngã xuống đất thì đau lắm đấy.

Vô Danh: Tôi là người có thân phận, có ranh giới đạo đức đàng hoàng, tôi thèm trèo cửa sổ chắc? Tôi mới không vào xem đâu, chính lần trước còn chưa nhìn thấy cái gì đã bị cô đá cho một phát rồi, bây giờ mặt vẫn còn đau đây này.

Lena: Lần trước là phản ứng tự vệ thôi, không cố ý đâu, chờ chút đã, cái gì gọi là chưa nhìn thấy cái gì? Anh đang mỉa mai tôi không to bằng của Tifa hả? Không rõ ràng bằng cô ấy chứ gì?

Minh Chí: ...

Minh Chí: Nhưng Tifa quả thực to thật!

Lena: Đúng thế chứ lị, ước chừng là di truyền đấy, anh nhìn của Hank cũng khá to kìa, hâm mộ gen nhà cô ấy thật đấy!

Minh Chí: Của Hank đó là cơ ngực, là cơ bắp đấy nhé! Đó là do tập luyện tốt có được không, không giống nhau đâu, công chúa của tôi ơi.

Lena: Nhìn cũng tương tự nhau mà, anh bảo tôi tập luyện chút có to lên được không?

Minh Chí: Nói tới Hank, sao anh ấy lại không thích cười, cũng không thích nói chuyện thế nhỉ, cảm giác cứ u sầu trầm mặc kiểu gì ấy.

Lena: Tôi tập luyện chắc cũng có thể biến thành to được đấy, ồ ồ! Anh Hank thảm lắm, để tôi kể chi tiết cho anh nghe nhé!

Minh Chí: Tập cái gì mà tập, cơ bắp và mỡ có thể giống nhau được sao? Cảm giác sờ vào đều khác hẳn nhau có được không?

Minh Chí: Này này này, không phải cô đang tự nặn bóp đấy chứ?

Lena: Ha ha ha, làm sao có thể như thế được (biểu cảm vô tội)!

Lena: Ồ, đúng rồi, nói tới anh Hank, người bạn đời trước kia của anh ấy vì cứu anh ấy đã hy sinh trong một lần làm nhiệm vụ.

Minh Chí: Cô chuyển chủ đề mượt mà đấy, tình tiết thảm thương thế cơ à, vậy anh Hank lúc đó nhất định là vô cùng đau lòng rồi. Có phải cô vẫn đang nặn bóp không đấy!

Tiếng mở cửa sổ ở dưới lầu vang lên.

Minh Chí: Tôi không có rình ngoài cửa sổ có được không, giữa người với người hãy tin tưởng và chân thành với nhau nhiều hơn một chút đi!

Lena: Ồ ồ ồ, biết rồi mà. Đúng vậy, anh Hank lúc đó nếu không phải vì để chăm sóc Tifa còn nhỏ tuổi thì có lẽ đã không kiên trì được đến tận bây giờ rồi.

Minh Chí: Ồ ồ ồ hóa ra là như vậy, đúng rồi, tự mình xoa nắn là không to lên được đâu, có véo cho sưng lên thì sau khi hết sưng nó cũng sẽ nhỏ lại như cũ thôi.

Lena: Thế à, vậy thì thôi vậy!

Minh Chí: Tôi biết ngay mà...

Hai người cứ thế trò chuyện đến nửa đêm mới ai về phòng nấy đi ngủ.

Truyện liên quan