Quyển 1 · Chương 39: Tài phú

“Minh Chí, palladium tính là cậu góp vốn, các kim loại khác nếu cần cứ tính cho tôi, đã muốn ra tay làm lớn thì hiện tại chắc chắn thiếu nguồn vốn khổng lồ, thế nên đừng khách khí với tôi. Những kim loại quý này tôi cũng tạm thời lưu kho chưa bán, đợi khi có sóng thị trường mới tung ra, sau này nếu cậu còn hàng cứ đưa hết cho tôi, bao nhiêu tôi cũng nuốt trôi, cái phom người này của tôi không sợ bị nghẹn đâu.” Béo Hán cười hì hì nói đùa.

“Vậy em không khách khí nữa, dạo này đúng là đang cần nguồn vốn lớn, em muốn kiếm một nơi của riêng mình trước để tiện làm việc sau này. Tốt nhất là có kiểu kho hầm, lại phải có bãi đất rộng, tốt nhất là ở trong nội thành, anh Hán có mối nào tốt giới thiệu không?” Minh Chí khiêm tốn hỏi Béo Hán.

“Lát nữa cậu gửi yêu cầu vào điện thoại cho tôi, tôi bảo người tìm cho. Cái thành phố Tề lớn thế này chắc chắn có nơi phù hợp với yêu cầu của cậu, cứ giao cho tôi làm đi.” Béo Hán ôm đồm hết việc vào mình nói.

Béo Hán dốc hết sức giúp đỡ là muốn trả bớt chút ân tình của món quà bộ đồ chiến thuật đa chức năng này. Bộ trang bị công nghệ cao này anh ta thích từ tận đáy lòng, nhìn xem bây giờ còn chẳng thèm cởi ra. Hơn nữa bộ quần áo này còn có chức năng điều chỉnh nhiệt độ độ ẩm, mặc trên người vô cùng thoải mái, chức năng phải nói là mạnh mẽ đến nổ tung.

Trong số quà Minh Chí tặng anh ta, thần kỳ nhất chính là cái máy quang não cá nhân kia, Béo Hán đã sớm nhìn ra điểm bất thường, những thứ khác còn dễ nói, một chiếc máy tính cá nhân siêu nhỏ thế này mà tốc độ tính toán và chức năng lại tốt đến vậy. Điều này tuyệt đối không thể do vài người hay tổ chức nghiên cứu nhỏ nào đó chế tạo ra được, riêng hệ điều hành này đã không hề đơn giản. Nhưng Béo Hán chọn cách im lặng, không nói không hỏi không dò thám.

Bộ đồ chiến thuật đa chức năng và máy quang não cá nhân này thực chất đều là một lần thử thách của Minh Chí đối với Béo Hán, lòng người đôi khi là thứ khó đoán nhất, nhìn thấy lợi ích lớn như vậy bày ra trước mắt, rất khó có ai không nảy sinh ý đồ xấu muốn chiếm làm của riêng, vạn hạnh là Béo Hán đã vượt qua thử thách.

Người ta đều nói nhân tính là thứ không chịu nổi thử thách nhất, nhưng Béo Hán là một ngoại lệ tuyệt đối, Minh Chí có thể cân nhắc để Béo Hán biết nhiều hơn tham gia nhiều hơn, đơn thương độc mã không phải tính cách của Minh Chí, chung sức chung lòng mới dễ phát triển.

Là người bảo vệ thế giới cốt lõi, vậy thì bắt buộc phải xây dựng một thế lực siêu cường mang tính chất toàn cầu, lợi dụng tài nguyên nhân lực và tài nguyên vật chất lớn nhất để nâng cao cấp độ thế giới cốt lõi.

Cứu vãn thế giới cốt lõi bên bờ vực không chỉ cần bản thân thực lực mạnh mẽ, một số người bạn đồng hành chí đồng đạo hợp cũng là không thể thiếu, Hán Thiết này chính là một trong những người Minh Chí coi trọng nhất.

Nghĩ đến những điều này, Minh Chí thỉnh giáo Béo Hán: “Em muốn tìm một số người đáng tin cậy để phụ trách mấy việc vặt và chuyện an ninh, còn có nhân viên nghiên cứu khoa học giai đoạn sau nữa, các loại chuyên gia đều không thể thiếu. Anh Hán có thể giúp nghĩ cách được không, tốn nhiều tiền chút cũng được, cái cần là tốc độ, tốc độ phát triển, thời gian không chờ người ta đâu.”

“Nhân viên an ninh tốt nhất là bộ đội xuất ngũ, dù là về kỹ năng hay kỷ luật đều là lựa chọn hàng đầu. Nhưng mà có một số quân nhân tư tưởng cứng nhắc không thông tình đạt lý, đây cũng là điều phải cân nhắc.” Béo Hán suy nghĩ một lát rồi gợi ý.

Minh Chí rất đồng tình gật đầu nói: “Có lý! Em cũng thích người xuất ngũ, ngặt nỗi em không có cửa ngách bên mảng này, bảo em tìm mấy cô sinh viên đại học xinh đẹp đến làm thêm thì còn thạo, dù sao cũng là chủ quán quán rượu mà.”

“Tôi thì có vài mối quan hệ, có thể tiếp xúc với một số lính đặc chủng bị kỷ luật hoặc vì nguyên nhân đặc biệt mà xuất ngũ, những người này tuy dùng rất thuận tay nhưng giúp họ giải quyết vấn đề của bản thân lại rất phiền toái, có những việc thậm chí không phải tiền là giải quyết được. Nhưng cậu cứ yên tâm, tôi cứ nhắm trước cho cậu vài người phù hợp, đến lúc đó cậu tự chọn lấy vài nhân tài ưu tú hợp điều kiện của cậu để dùng là được.” Béo Hán sảng khoái nói.

Hai người đang trò chuyện thì Cuồng Long bước vào, còn dẫn theo một nhân viên tài chính kế toán. Nhân viên kế toán cầm bảng báo cáo giao vào tay Béo Hán, Béo Hán xem qua loa rồi giao cho Minh Chí, trên đó chủ yếu là đơn giá kim loại và tình hình thị trường gần đây, dĩ nhiên còn có tổng lượng.

“Thế này đi, bột rhodium đắt nhất cũng là tài nguyên khan hiếm nhất, giá là 3,1 tỷ, vàng là 30 triệu, 20 tấn kim loại hiếm các loại khác tính là 1,52 tỷ, tổng cộng là 4,65 tỷ đồng Long Hoa, tôi chuyển vào tài khoản ngân hàng của cậu hết nhé? Tốt nhất cậu đưa thêm cho tôi hai số tài khoản nữa, nhiều tài khoản cùng chuyển vừa an toàn lại càng tiện lợi nhanh chóng hơn.” Béo Hán nhìn Minh Chí đợi anh trả lời.

Người bị mấy nghìn vạn thây ma truy sát cũng không hề biến sắc như Minh Chí, bây giờ bị đòn đánh của sự giàu sang này đánh trúng, tạm thời hơi nghệch ra, não bộ ít nhiều có phần đình trệ. Thực sự kiếp này chưa từng thấy nhiều tiền thế này, cha anh phấn đấu cả đời cuối cùng cũng chỉ có gia sản khoảng một tỷ, đó đã là khối tài sản rất lớn rồi, vậy mà bản thân lại kiếm được hơn bốn tỷ đồng Long Hoa một cách đơn giản thế này, Minh Chí cảm thấy có chút không chân thực.

Béo Hán nhận ra Minh Chí hơi thẫn thờ liền cười giải thích: “Số tiền này đừng nhìn con số thấy hù người, thực tế khi bắt đầu sự nghiệp sức mua cũng bình thường thôi, mới có mấy trăm triệu đô la chứ mấy, đối với tiền đồ vô hạn sau này của cậu thì chỗ này chỉ là lông trâu thôi. Chút tiền này thật sự không là gì cả, có khi vài tỷ đô la ném vào thị trường toàn cầu đến một tiếng tăm cũng chẳng gợn lên nổi.”

“Kiếp này chưa từng thấy nhiều tiền thế này, đây đúng là lần đầu tiên, toàn là số không thôi anh Hán ơi! Nhất thời em đúng là chưa thích nghi nổi, ha ha, đợi em một lát, em gửi hết tài khoản cho anh.” Minh Chí cười hì hì cảm thán nói.

“Dựa theo những tài khoản này chia lô chuyển khoản, chiều nay bắt buộc phải chuyển xong, rõ chưa?” Béo Hán nghiêm khắc dặn dò kế toán.

“Vâng thưa ông chủ!” Nhân viên kế toán kia nhanh chóng bước ra khỏi văn phòng đi chuyển khoản.

Không lâu sau, trên điện thoại của Minh Chí bắt đầu bị oanh tạc bởi các loại thông tin chuyển khoản, tiếng tinh tinh không ngừng truyền đến từ trong điện thoại, nhìn tin nhắn báo nhận tiền trên màn hình điện thoại cứ liên tục nhảy số, trong thời gian này còn nhận được nhiều cuộc gọi tư vấn từ phía các ngân hàng của ba chiếc thẻ ngân hàng, Minh Chí chỉ có thể kiên nhẫn giải thích nguồn gốc của số tiền này.

Sau đó Béo Hán thực sự nhìn không nổi nữa, dứt khoát gọi điện thoại cho lãnh đạo cấp cao của ba ngân hàng, lúc này mới khiến điện thoại của Minh Chí yên tĩnh lại. Minh Chí bất đắc dĩ cười khổ, cảm thán nghĩ đây có lẽ chính là nỗi phiền muộn của sự giàu sang trong truyền thuyết chăng? Trước đây đúng là không có cơ hội trải nghiệm mà.

Béo Hán ở trong điện thoại bảo quản lý cấp cao của ba ngân hàng bố trí cho Minh Chí mỗi bên một quản gia tài chính, còn đặc biệt yêu cầu bắt buộc phải là các cô em gái xinh đẹp thông minh lanh lợi, mấy ông chú thì không được, sau khi anh ta nói chuyện phiếm trong điện thoại với mấy quản lý cấp cao ngân hàng một hồi về những chủ đề mà đàn ông mới hiểu được thì cúp máy, mỉm cười với Minh Chí.

“Yên tâm đi, sau này không có điện thoại ngân hàng quấy rầy cậu nữa đâu, tôi sắp xếp ổn thỏa cả rồi. Muộn chút hoặc ngày mai sẽ có vài người đẹp kết bạn với cậu, đều là giám đốc dịch vụ cá nhân của các ngân hàng. Cậu kết bạn đi, muốn trò chuyện thì không vấn đề gì, không muốn trò chuyện họ cũng không dám quấy rầy cậu. Cậu tự mình nắm bắt lấy nhé, sau này cậu sẽ biết tiền bạc có sức cộng hưởng lớn thế nào đối với sức hấp dẫn đâu!” Béo Hán nháy mắt ra hiệu cho Minh Chí bằng vẻ mặt mà đàn ông đều hiểu.

“Hiểu rồi, em sẽ nắm bắt thật tốt, ha ha!” Minh Chí nhấn giọng rất mạnh hai chữ “nắm bắt”, hai người cùng bật ra tiếng cười mang đặc trưng riêng của cánh đàn ông khi chung một giuộc với nhau.

Tú Tú thanh tân tú lệ như một đóa hoa lan, chuyên tâm chăm chú vào bộ đồ trà trước mặt, chỉ khi tách trà của Minh Chí và Béo Hán cạn sạch mới tao nhã nâng ấm trà lên rót đầy. Nhưng thỉnh thoảng vô tình đôi mắt đẹp trong trẻo kia cũng liếc trộm Minh Chí một cái, xem ra cũng không hoàn toàn là một cỗ máy pha trà không có cảm xúc.

Tổng cộng mất hơn hai tiếng đồng hồ mới tính là chuyển xong toàn bộ số tiền, Béo Hán có chút bất đắc dĩ nói: “Trong nước quản lý đối với cá nhân chuyển cá nhân quá nghiêm ngặt, việc chuyển khoản này đúng là phiền phức, công ty chuyển cho cá nhân lại không có cách nào chuyển. Cậu nhanh chóng thành lập công ty công nghệ đi, như vậy việc vãng lai tiền bạc giữa chúng ta mới dễ thao tác, tôi đây cũng phải dùng đến mấy chục, cả trăm tài khoản mới có lòng tin chuyển xong cho cậu một số tiền lớn thế này trong một buổi chiều đấy.” Béo Hán vô cùng bất đắc dĩ than vãn với Minh Chí.

“Anh Hán, đây là nỗi phiền muộn của sự giàu sang sao? Người bình thường không có loại phiền muộn này đâu nhé!” Minh Chí cười trêu chọc.

“Cậu từ hôm nay trở đi cũng có loại phiền muộn này rồi, việc này xong xuôi rồi, tối nay chúng ta ăn bữa cơm tìm nơi nào ngon ngon chơi bời đi, kiếm tiền mà không tiêu xài thì nó cũng chỉ là một con số thôi.” Béo Hán nháy mắt ra hiệu dụ dỗ.

“Hôm nay không được rồi, em có hẹn với Mục Đào, anh Kiệt, lão Lư rồi, tụi em định uống chút đồ ở quán rượu, anh Hán cùng đi đi?” Minh Chí mời mọc.

“Hôm nay thôi đi, kèo của mấy người trẻ các cậu, tôi ở đây còn có 10 chiếc đùi lợn muối Kim Hoa cậu mang đi hết đi, đem cho Mục Đào và lão Lư, coi như chút tấm lòng của người làm anh này. Hôm nay tôi không đi đâu, tôi phải nghiên cứu kỹ món quà của cậu mới được.” Béo Hán khách khí từ chối.

“Mau đi đi, cậu về đi đường lái xe chậm chút, Tú Tú lấy cho Minh thiếu mấy cân trà mang đi, còn nữa dặn người lấy 10 chiếc đùi lợn muối Kim Hoa trong kho lạnh ra, cả vi cá Thiên Cửu cũng lấy một tấm, đều chuyển lên xe của Minh thiếu. Người làm anh không khách khí với cậu, nơi này của tôi cậu cũng biết cửa biết lối rồi, sau này có việc gì cứ qua đây. Cậu kết bạn với Tú Tú đi, chỗ này ngày thường đều do con bé phụ trách, người trẻ tuổi các cậu năng tiếp xúc gần gũi với nhau chút, Tú Tú còn độc thân đấy nhé.” Béo Hán cười chỉ vào Tú Tú trêu chọc nói.

“Ồ ồ vâng ạ!” Minh Chí có chút ngạc nhiên, Tú Tú này xem ra địa vị ở chỗ Béo Hán không hề thấp, bản thân lại để người ta pha trà cả một buổi chiều, còn giúp mình chạy vặt, thật ngại quá, hôm nào có cơ hội tặng chút đồ nhỏ bù đắp cho cô ấy vậy.

Minh Chí cũng không khách khí với Béo Hán, đến câu tạm biệt cũng không nói đã theo Tú Tú ra khỏi văn phòng, nhìn công nhân lấy nguyên liệu từ kho lạnh chuyển lên xe xong, liền nổ máy lái xe chạy thẳng về hướng quán rượu, Tú Tú đứng bên lề đường vẫy tay tiễn biệt mãi đến khi không thấy bóng dáng chiếc xe nữa mới quay trở lại văn phòng.

Trong văn phòng, Béo Hán một tay hí hoáy các chức năng của máy quang não cá nhân, một tay nói với Tú Tú: “Tú Tú này, cậu Minh Chí kia con thấy thế nào?” Tú Tú này thực chất là đứa trẻ mồ côi được Béo Hán nhận nuôi từ nhỏ.

Tú Tú cẩn thận nhớ lại rồi nói: “Thưa cha, Minh thiếu cho con một cảm giác rất nguy hiểm, rõ ràng bối cảnh của anh ấy chưa từng qua huấn luyện quân sự chuyên nghiệp, nhưng thứ sát khí nhàn nhạt và cảm giác nguy hiểm đó khiến người ta nổi da gà, còn mãnh liệt hơn anh Cuồng Long rất nhiều lần.”

Béo Hán hài lòng liếc nhìn Tú Tú, sau đó khen ngợi: “Tốt lắm, có nhãn lực như vậy ta cũng yên tâm giao nhiều quyền hạn hơn cho con rồi. Con không nhìn lầm đâu, Minh Chí này ta cũng quen biết nhiều năm rồi, nhưng dạo gần đây ta phát hiện cậu ta đột nhiên trở nên rất đáng sợ, cho ta một loại cảm giác giống như sinh mệnh cấp thấp gặp phải sinh mệnh cấp cao, giống như tất cả của ta bao gồm cả mạng sống đều nằm trong tầm kiểm soát của cậu ta, cảm giác này rất không hợp lý nhưng lại vô cùng mãnh liệt.” Béo Hán dường như đang cân nhắc từ ngữ.

“Có một kiểu giống như cả thế giới này đều đang bảo vệ cậu ta, ừm ừm không đúng, nên nói là toàn bộ thế giới đều đang kính trọng cậu ta, dựa dẫm vào cậu ta, cảm giác này không có đạo lý nhưng lại rất chân thực. Cậu ta nhất định có cơ duyên lớn, đây là bí mật của cậu ta chúng ta đừng đi rình rập, đây là cơ duyên của chính cậu ta, nếu chúng ta tìm hiểu quá sâu ngược lại sẽ phản tác dụng khiến người ta ghét thì không hay.” Béo Hán dặn dò Tú Tú.

Sau đó Béo Hán đắc ý cười cười lại nói: “Nhưng chúng ta hợp tác với cậu ta, phụ tá cậu ta làm nên một phen sự nghiệp, có lẽ chính là cơ duyên lớn của chúng ta rồi. Duyên pháp duyên pháp, có duyên mới có pháp, con phải chủ động thân cận liên lạc với cậu ta nhiều vào biết chưa, có thể đạt đến duyên pháp tự nhiên chính là một loại trí tuệ đối nhân xử thế, huy động toàn bộ thế lực của chúng ta trong nước để giúp đỡ cậu ta, đổi lấy tình bạn của cậu ta, hiểu không.”

Tú Tú gật đầu tỏ ý đã hiểu, dặn dò Tú Tú xong, Béo Hán tiếp tục nghiên cứu máy quang não cá nhân, càng nghiên cứu mắt càng sáng lên, Béo Hán thậm chí còn tìm thấy rất nhiều tài liệu công nghệ trong quang não, những thứ này đều là Minh Chí cố ý để lại cho anh ta.

Ở góc phòng mà Tú Tú và Béo Hán không phát hiện ra, có một vệt kim loại lỏng mắt thường không thể nhìn ra đang chậm rãi di chuyển theo khe hở cực kỳ nhanh chóng chảy ra khỏi căn phòng, bay thẳng đến chiếc xe của Minh Chí đang đỗ bên lề đường cách đó hai trăm mét rồi chui vào trong, chính là một phần kim loại lỏng của trang bị kỹ năng ràng buộc thiết bị trinh sát Hy Hoàn hòa làm một.

Đây là chức năng mới khai thác của Minh Chí, chức năng nghe lén quét trong phạm vi hiệu quả, anh còn đang định nghĩ cách khai thác ra chức năng hiển thị hình ảnh, như vậy là có thể lưu trữ thông tin video rồi, chỉ là tạm thời vẫn chưa thực hiện được. Nhưng ước mơ này Minh Chí nhất định phải thực hiện, anh đã mong chờ chức năng này từ lâu rồi.

Xem ra Béo Hán này quả thực có thể tin tưởng, anh ta trước lợi ích to lớn vẫn có thể giữ được bình tĩnh, điều này khiến Minh Chí lại đánh giá cao Hán Thiết thêm một bậc.

Trước đây sự thô lỗ và bỉ ổi mà Béo Hán thể hiện trước mặt họ thực ra cũng là một cách thư giãn, chứ không phải toàn bộ tính cách của anh ta, cẩn trọng, giảo hoạt, đa mưu túc trí, biết tiến biết lùi, mỗi một người có thể thành công đều không hề đơn giản, họ chỉ là không thể hiện ra trước mặt người bình thường mà thôi.

Minh Chí xem thời gian, cũng gần sáu giờ chiều rồi, nhắn một tin vào trong nhóm.

“Minh Chí: Sao các ông còn chưa đến thế? Tôi đợi đến cuống lên rồi đây, tôi uống trước một ít nhé!”

“Mục Đào: Tôi đến rồi mà, tôi không thấy ông, ông ở đâu thế!”

“Minh Chí: Chỗ ghế sô pha lớn nhất bên trong ấy, ông đến thật chưa thế đang ở đâu? Sao tôi không thấy ông?”

“Mục Đào: Ồ ồ ồ, sắp rồi, trên đường hơi tắc xe sắp đến nơi rồi?”

“Anh Kiệt: Ha ha, tôi cá là hai thằng ngốc này chắc chắn đều chưa đến, đang chơi trò vô gian đạo ở đây đấy, tôi thì đúng là phải muộn một lát, bên này còn mấy người khách, nhưng cũng không muộn hơn bao lâu đâu, trước tám giờ chuẩn bị đến nơi.”

“Lão Lư: @Anh Kiệt, ông cá thắng rồi.”

Lão Lư gửi một đoạn video tự quay vào trong nhóm, trong video chỉ có một mình ông ấy ở trong quán rượu, cô đơn ngồi trên ghế sô pha, ăn đồ ăn nhẹ uống nước trái cây, vẻ mặt thản nhiên như đã quá quen thuộc.

“Mục Đào: @Minh Chí, cái thằng tặc tử nhà ông lừa tôi.”

“Minh Chí: @Mục Đào, gõ đầu ông bây giờ, cái thằng súc sinh nhà ông còn có mặt mũi nói tôi.”

“Lão Lư: Cái nhóm này chẳng có ai là người đàng hoàng cả!”

“Anh Kiệt: Nói bậy! Tôi không phải người đàng hoàng à?”

“Minh Chí: Nói bậy! Cái gì gọi là chẳng có ai đàng hoàng, súc sinh có tính là người không? Lão Lư ông đây là phân biệt chủng tộc đấy nhé!”

“Mục Đào: Tôi không đàng hoàng chỗ nào? Toàn thân trên dưới mỗi một tế bào của tôi đều đàng hoàng nhé.”

“Lão Lư: Các ông nói đều đúng cả!”

“Mục Đào: Tôi là gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn! Các ông thô lậu quá, không thèm đứng cùng hàng ngũ với các ông.”

“Minh Chí: Biến đi cho khuất mắt! Ông không tanh, tụi tôi là bùn chắc!”

Nhắn vài tin nhắn chửi bới lẫn nhau, Minh Chí nhấn ga một cái lái xe nhanh như bay lao về phía quán rượu.

Truyện liên quan