Quyển 1 · Chương 3: Quán bar

Minh Chí xuống xe, bấm điều khiển khóa cửa rồi bước vào cửa sau của quán bar. Lúc này mới hơn bốn giờ chiều, quán vẫn chưa có mấy khách.

Trong quán chỉ có mười mấy cô phục vụ đang thu dọn bàn ghế và quét tước vệ sinh. Tại sao phục vụ lại không có nam? Điều đó là tất nhiên rồi, là một trong những quán bar nổi tiếng nhất thành phố, quán Minh Chí làm sao có thể có phục vụ nam cho được?

Nữ phục vụ mà không có nhan sắc thì đừng hòng được nhận, nếu không Minh Chí chẳng còn mặt mũi nào nhìn giới ăn chơi nữa. Thế nên toàn bộ dàn phục vụ nữ ở đây đều là những cô gái trẻ trung, xinh đẹp, chân dài miên man, và tất cả đều mặc đồng phục váy siêu ngắn (đây là yêu cầu bắt buộc của Minh Chí).

"Chào sếp ạ!" Một giọng nữ có chút trầm ấm, cuốn hút vang lên bên cạnh Minh Chí.

Minh Chí quay đầu sang thì thấy Khả Nhi đang nở nụ cười ngọt ngào chào mình, cô nàng còn hơi nghiêng đầu làm duyên, vẻ mặt đáng yêu vô cùng, đôi mắt to tròn ngập nước chớp chớp nhìn anh.

Minh Chí nghiến răng, hừ một tiếng: "Chào!"

Nếu không phải Minh Chí từng nhiều lần chứng kiến cô ả này vừa cười vừa dùng vỏ chai rượu đập nát đầu mấy gã say rượu kiếm chuyện, thì ai cũng sẽ nghĩ đây là một đại mỹ nhân có vóc dáng bốc lửa, đường nét tinh tế, vừa đáng yêu quyến rũ lại vừa trẻ trung rạng rỡ. Nhưng thực tế, ẩn sâu bên trong cô nàng là một ác ma, ra tay cực kỳ tàn bạo.

Ông cụ Vũ, bố của người bạn thân tên Kiệt của Minh Chí, đồng thời là cảnh trưởng của thành phố này, là người hiểu rõ chuyện này nhất. Bởi vì Minh Chí đã phải nhiều lần nhờ vả ông cụ giải quyết hậu quả cho những vụ việc tương tự.

Dù quán bar thường xuyên xảy ra mấy chuyện va chạm này, nhưng hầu như lần nào cũng là phía bên kia ra tay trước. Khả Nhi lại là nữ hiệp có tiếng trong giới phong trần ở thành phố, lần nào cô nàng cũng phòng thủ phản công một cách hoàn hảo, không để lại bất kỳ kẽ hở nào cho luật pháp sờ gáy.

Nhưng có một lần chuyện làm lớn quá, Khả Nhi một mình chấp bảy (người khác trong quán định lên giúp nhưng cô không cho, cứ đòi một chọi bảy để phá kỷ lục). Kết quả là đối phương có ba tên bị chấn động não nhẹ, hai tên trật khớp tay, còn hai tên mồm mép bẩn thỉu trêu ghẹo phục vụ thì bị thương tích cấp độ hai, răng rụng mất mấy chiếc.

Khả Nhi vì thế mà bị tạm giam. Đến sáng ngày thứ năm, sau khi Minh Chí dùng tiền dàn xếp xong xuôi mọi chuyện và đến trại tạm giam đón Khả Nhi, anh kinh ngạc phát hiện ra cô nàng đã được bầu làm đại tỷ của phòng giam nữ một cách cực kỳ "dân chủ".

Khi Minh Chí nhìn thấy mấy mụ đàn bà hung hãn, mặt mũi bặm trợn, nặng ít nhất cũng chín mươi cân, mặt mày ai nấy đều bầm tím, anh liền cảm thấy đúng là vô cùng dân chủ thật.

Minh Chí chào hỏi một lượt các cô phục vụ xinh đẹp, khen ngợi nhan sắc và trí tuệ của từng người xong, anh mới lủi thủi ngồi vào một góc quầy bar. Gọi một ca nước cam cùng một cái ly, anh ngồi đó bắt đầu thẫn thờ, đầu óc quay cuồng hồi tưởng và suy nghĩ, dĩ nhiên không thể thiếu những ảo tưởng tốt đẹp về tương lai.

Cái hệ thống này cho mình năng lực gì nhỉ? Có thể xuyên không vào các thế giới phim ảnh, truyện tranh này nọ không? Ôi, muốn gặp Nữ hoàng Hải tặc Boa Hancock quá đi mất. Nghĩ đến đoạn đắc ý, anh tự cười khẩy một mình như thằng ngốc.

Khả Nhi và cậu pha chế Hiểu Phong liếc nhìn nhau. Khả Nhi làm động tác uống rượu rồi chỉ tay lên đầu mình, ý muốn bảo ông chủ ngốc nghếch kia uống nhiều quá nên giờ não đang bị chập mạch rồi, Hiểu Phong hiểu ý gật đầu.

Khả Nhi lại hất hàm về phía Minh Chí, ý bảo cậu chú ý một chút, làm cho anh bát mì nóng mà ăn. Hiểu Phong ra dấu tay được rồi. Tại sao họ lại phối hợp ăn ý và thuần thục đến thế? Hiểu Phong sẽ bảo: "Quen tay mà thôi."

Chưa đầy mười phút sau, một cô phục vụ nhỏ nhắn, đáng yêu, cao chưa đến một mét sáu bưng một bát mì ramen xương heo chính hiệu đặt trước mặt Minh Chí.

Minh Chí mỉm cười nói: "Cảm ơn Nguyệt Nguyệt nhé, sao lại là em bưng mì lên, đây chẳng phải là việc của Hiểu Phong sao?"

Nguyệt Nguyệt nở nụ cười ngọt ngào lộ ra hai lúm đồng tiền chuẩn mực, rồi không nói lời nào liền quay lưng đi thẳng.

Minh Chí nghi hoặc nhìn về phía Hiểu Phong đang đứng giữ khoảng cách với mình, gọi lớn: "Lại đây! Cậu qua đây xem nào."

"Anh ơi, anh có gì sai bảo ạ?" Hiểu Phong cười nịnh nọt, nhưng nửa bước cũng không chịu nhích về phía Minh Chí.

"Cậu làm cái gì thế? Bị bệnh à, đứng xa tôi thế làm gì, lại đây!" Minh Chí thắc mắc hỏi.

"Anh có việc gì cứ việc sai bảo ạ. Chị Khả Nhi bảo hôm qua anh uống nhiều quá rồi, hôm nay gã pha chế nào còn dám đưa rượu cho anh nữa thì liệu hồn cái chân chó của mình. Đặc biệt là em, cấm không được lại gần anh trong vòng năm mét. Ha ha! Anh thông cảm cho em nhé, những cái khác em đều không sợ, chủ yếu là chị Khả Nhi đá đau chết đi được. Nhưng anh cứ yên tâm, em đối với anh là lòng thành tuyệt đối, tim em luôn hướng về anh." Hiểu Phong nịnh hót nói.

Minh Chí đảo mắt một cái rồi nói: "Đi làm cho tôi miếng thịt heo chiên xù đi, năm phút nữa không mang ra là tôi chiên giòn cậu luôn đấy."

Hiểu Phong vội vàng đáp: "Không cần không cần, ba phút là xong ngay, nguyên liệu có sẵn cả rồi, chỉ việc thả vào chảo dầu thôi, có ngay có ngay đây ạ!" Minh Chí dặn dò xong cũng lười chẳng buồn đôi co với cậu ta nữa.

Vừa ăn mì ramen xương heo chuẩn vị, vừa uống nước trái cây tươi, Minh Chí cảm thấy đầu óc mình tỉnh táo và sáng suốt hơn nhiều, tâm trạng cực kỳ phấn khích lúc nãy cũng dần bình ổn trở lại.

Minh Chí sắp xếp lại dòng suy nghĩ của mình. Ban đầu anh định đem chuyện này kể cho mấy thằng bạn nối khố để tụi nó phân tích giúp, xem thử ý kiến thế nào. Nhưng anh cảm thấy bọn chúng chắc chắn sẽ không tin mình, ngày thường anh đã là kẻ có tư tưởng bay bổng trên mây rồi. Hơn nữa, dựa vào kinh nghiệm đọc tiểu thuyết khoa học viễn tưởng nhiều năm của mình, loại chuyện này chắc chắn phải giữ bí mật, nếu không thế nào cũng bị trừng phạt hay đại loại thế.

Tại quầy bar, Minh Chí ngồi lỳ cho đến tận khi ca sĩ hát lót bắt đầu biểu hiện. Người đang hát lúc này là một ông chú trung niên có khí chất khá u uất, gương mặt đầy vẻ phong trần, giọng hát sâu lắng, chất giọng trầm ấm rất thích hợp để hâm nóng bầu không khí vào tầm giờ này.

Minh Chí cũng tạm thời gác lại tâm tư, đắm mình trong tiếng hát, tựa lưng vào ghế tùy ý ngắm nhìn từng bàn khách và các cô phục vụ đang đi lại bận rộn.

Đột nhiên, tầm nhìn của Minh Chí bắt đầu mờ đi, những âm thanh ồn ã, tiếng hát u uất, tiếng cười đùa lớn tiếng của mấy thanh niên nam nữ ở bàn bên cạnh đều dần dần mờ nhạt rồi biến mất. Giống như trong nháy mắt, tất cả màu sắc đều biến mất, dần trở thành màu xám, cuối cùng hoàn toàn hóa thành một màu đen kịt.

Khi Minh Chí hoàn hồn lại thì anh đã đứng trong một không gian đen tối, xung quanh tối đen như mực, thứ ánh sáng yếu ớt ở trung tâm không gian chỉ vừa đủ để nhìn thấy một khoảng diện tích tầm mười nhân mười mét, khoảng một trăm mét vuông.

Minh Chí thử cử động tay chân, còn nhẹ nhàng cấu vào má mình một cái, khá đau đấy, chắc là, có lẽ là, hình như không phải là mơ rồi, Minh Chí tự an ủi bản thân.

Kết hợp với những manh mối trong đầu, nào là hạt nhân, nào là người bảo hộ này nọ, tình cảnh hiện tại hợp lý đến mức không thể hợp lý hơn, đây cũng là điều mà Minh Chí bấy lâu nay hằng mong đợi.

Dù môi trường âm u nhưng không hiểu sao Minh Chí lại có một cảm giác an lòng, thậm chí giống như được trở về nhà vậy.

Không gian đen kịt này mang lại không phải là sự sợ hãi và bất an, mà kinh ngạc thay lại là cảm giác an toàn, điều này thật sự kỳ lạ đến cực điểm.

Minh Chí hét lớn một tiếng: "Này, có ai không?"

Hồi lâu không có tiếng trả lời, Minh Chí đành phải tự mình bắt đầu nghiên cứu không gian này. Không gian rộng khoảng một trăm mét vuông, chiều cao cũng tầm mười mét (ước lượng bằng mắt), xung quanh những nơi ánh sáng không chiếu tới được dường như có một bức tường sương mù, tuy không cứng nhưng rất khó để đi sâu vào trong.

Thông báo: Kích hoạt quyền hạn của người bảo hộ, do hạt nhân đang ngủ say nên chức năng không gian chưa được kích hoạt, người bảo hộ chỉ có quyền hạn ra vào, có thể ra vào không gian bất cứ lúc nào.

(Người bảo hộ: Minh Chí, nam, hai mươi tám tuổi, thức tỉnh thiên phú: Kẻ Truy Vết Bí Mật "sss đây là cấp độ tiềm năng của thiên phú")

Nhìn bảng thông báo đột ngột xuất hiện trước mắt, Minh Chí nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thiên phú? Kẻ Truy Vết Bí Mật? Cái quái gì thế, nghe cái tên chẳng mạnh mẽ gì cả, cứ cho người ta cảm giác rất cùi bắp vậy! Trong tiểu thuyết của người ta toàn là thể chất rồng, rồi kẻ săn mồi này nọ, của mình sao nghe cứ như phim tâm lý xã hội thế này, không lẽ lại là công việc văn phòng chứ?"

Thông báo: Giải thích thiên phú của người bảo hộ

Tên thiên phú: Kẻ Truy Vết Bí Mật sss

Cấp độ: Cấp hai

Năng lực: Một, nâng cao trí tuệ, cường độ linh hồn năm mươi phần trăm (khả năng thích ứng cao, có thể thích ứng với bất kỳ thuộc tính cộng thêm nào để cộng dồn).

Hai, khám phá bí mật, tỷ lệ chính xác khi khám phá bí mật trên tám mươi phần trăm sẽ tăng nhẹ trí tuệ và cường độ linh hồn.

Ba: ???

Bốn: ???

Năm: ???

Sáu: ???

Sao lại còn một đống dấu chấm hỏi thế này, Minh Chí có chút không hiểu liền lên tiếng hỏi: "Dấu chấm hỏi là có ý gì vậy?"

Thông báo: Do hạt nhân đang ngủ say nên không thể trả lời.

Cái hạt nhân này đúng là ham ngủ thật, Minh Chí nghĩ thầm một cách nhảm nhí, thuộc tính trí tuệ vậy thì chắc chắn còn có những thuộc tính khác rồi, "Thuộc tính của tôi!" Minh Chí thử hét lên gọi.

Người bảo hộ: Minh Chí cấp một (Thiên phú: Kẻ Truy Vết Bí Mật sss)

Thể lực: Năm

Sức mạnh: Bảy

Nhanh nhẹn: Bốn

Trí tuệ: Chín (Cơ bản là sáu, cộng thêm năm mươi phần trăm từ Kẻ Truy Vết Bí Mật)

Cường độ linh hồn: Chín (Cơ bản là sáu, cộng thêm năm mươi phần trăm từ Kẻ Truy Vết Bí Mật)

Ý chí: Thấp

Sinh mệnh: Năm mươi điểm (Thuộc tính thể lực cộng thêm)

Tinh thần: Chín mươi điểm (Thuộc tính trí tuệ cộng thêm)

Kỹ năng một: Dò Tìm Bí Mật cấp một, tiêu hao tinh thần lực (mười lăm điểm) để dò tìm bí mật của mục tiêu, nếu mục tiêu quá mạnh mẽ sẽ chuốc lấy sự thù hận. Xin người bảo hộ cẩn trọng khi sử dụng để tránh rủi ro.

Ý chí thấp? Dòng chữ màu đỏ khiến Minh Chí cảm thấy thế giới này tràn đầy ác ý với mình, còn cái kỹ năng chuốc lấy sự thù hận này là có ý gì? Có phải vì quá nhiều chuyện nên khiến người ta ghét không?

Chắc là lý do này rồi, có lần anh vô tình nhìn thấy Khả Nhi mặc chiếc quần lót có hình thú nhỏ. Sau đó qua một cuộc dò xét "không cố ý", anh biết được hầu như đồ lót của Khả Nhi đều là hình thú hoạt hình đáng yêu cả. Thế là suốt một thời gian sau đó, anh luôn bị Khả Nhi va chạm, thậm chí là thúc cùi chỏ một cách đầy "vô tình". Minh Chí từ đó hiểu ra một đạo lý nhân sinh rất quan trọng, nhiều chuyện thì rất vui nhưng lại rất dễ bị ăn đòn.

Nghiên cứu hồi lâu cái không gian tối tăm này, ngoại trừ việc mang lại cho anh cảm giác cực kỳ an toàn ra, thì những cái khác anh cũng chẳng tìm thêm được điều gì đặc biệt.

Minh Chí lại không cam lòng hỏi thêm vài câu, giọng nói trong đầu vẫn trả lời như cũ là hạt nhân chưa thức tỉnh, xin vui lòng chờ đợi.

Minh Chí lại thử nghiệm ra vào không gian vài lần, sau vài lần ra vào anh phát hiện những người xung quanh chẳng hề mảy may nhận ra sự biến mất và xuất hiện đột ngột của anh. Thậm chí anh còn hỏi Hiểu Phong xem có thấy anh rời đi không? Hiểu Phong bày ra vẻ mặt như đang nhìn một kẻ thiểu năng, khẳng định là không thấy Minh Chí rời đi, anh vẫn luôn ngồi đây mà.

Minh Chí xua tay đuổi Hiểu Phong đi rồi một mình suy ngẫm. Xem ra cái không gian và hệ thống này, hoặc là năng lực của cái hạt nhân này rất mạnh mẽ, có thể can thiệp vào mặt ý thức của con người, điều đáng sợ hơn có lẽ là can thiệp và thao túng từ cấp độ tồn tại.

Mải suy nghĩ, thời gian đã trôi qua gần mười hai giờ đêm, ban nhạc của quán bar cũng bước vào giai đoạn cao trào, tiếng nhạc dần lớn hơn.

Quán bar đã kín chỗ, còn có mấy tốp khách đang đứng đợi bàn. Trong quán, các nam thanh nữ tú đều phấn khích nâng ly chúc tụng nhau, hoặc lắc lư cơ thể theo điệu nhạc. Có vài cô nàng cởi mở còn lột cả áo ngoài, chỉ mặc độc chiếc áo lót đứng hẳn lên ghế nhảy nhót điên cuồng.

Thực ra những mỹ nữ đó đều là cò mồi do Khả Nhi sắp xếp, những cô nàng nóng bỏng này khiến các đại ca ở mấy bàn bên cạnh nhìn tới mức mắt thẳng đơ, trong đó có một vị bia trong miệng chảy cả ra ngoài mà bản thân cũng không biết. Hừ, đàn ông!

Minh Chí của ngày thường thích nhất cảnh tượng này, không xem đến hai ba giờ sáng thì không chịu về. Nhưng hôm nay quả thực không có hứng thú, chào Hiểu Phong một tiếng rồi lái xe về nhà, về đến nhà liền nằm lên giường nghĩ về những kỳ ngộ trong hai ngày qua, rồi mơ màng chìm vào giấc ngủ.

(Bắt đầu đếm ngược hai mươi bốn giờ lõi thức tỉnh, trợ lý lõi đang hình thành, đang xin cấp phép từ Gaia...)

(Thế giới số... xin cấp trợ lý lõi, đăng ký một người bảo hộ, đang xét duyệt... xét duyệt thông qua, phát hiện thế giới đã... năm không xuất hiện người bảo hộ nên tiến hành tiếp tế, một phần quà tặng từ Gaia, một rương trang bị sơ cấp, do trợ lý lõi phát phóng.)

Truyện liên quan