Quyển 1 · Chương 20: Hiếu tử Vương Đại Pháo

Tôn Cửu Đạo chính là tên của ông cụ, nghe nói lúc ông cụ chào đời trên trời giáng xuống chín đạo sấm sét, thế nên ông cụ mới có tên là Tôn Cửu Đạo.

Cũng may lúc ông cụ sinh ra con vịt không kêu tám tiếng, nếu không ông cụ cố thiếu kiến thức chắc chắn sẽ đặt cho ông cụ cái tên là Tôn Bát Ca mất.

"Chắc lại là nhà ai có việc rồi, đi, theo tao ra trụ sở đại đội."

Tôn Truyền Võ đặt chiếc chổi trong tay xuống, theo ông cụ cùng ra khỏi nhà.

Mưa ròng rã suốt một tuần, trong sân nhầy nhụa, bốc lên mùi đất ẩm nồng nặc.

Ba ông cháu một trước hai sau đi đến trụ sở đại đội ở đầu làng, trụ sở đại đội và trường tiểu học nằm chung một chỗ, bên cạnh là phòng lò hơi của trường.

Chiếc điện thoại duy nhất trong làng nằm ngay tại trụ sở đại đội.

Vào đến nơi, trưởng thôn đưa cho ông cụ một điếu thuốc: "Chú, vừa nãy có người gọi điện, là Vương Đại Pháo ở ngoài trấn gọi tới."

Tôn Truyền Võ và Khang Khải nhìn nhau, Khang Khải nhanh miệng hỏi: "Vương Đại Pháo chết rồi à?"

Tôn Truyền Võ không vui, giáng ngay một cái tát vào sau gáy Khang Khải: "Mày ngu à, Vương Đại Pháo mà chết thì còn gọi điện cho làng được sao?"

Trưởng thôn lườm Khang Khải, cười nói: "Mẹ Vương Đại Pháo chết, nhờ ông Tôn qua một chuyến giúp lo liệu hậu sự."

"Tôi đã bảo hắn rồi, lát nữa bảo hắn gọi lại, lúc đó chú Tôn nói chuyện với hắn, mấy cái thứ đó tôi cũng không rành."

Ông Tôn gật đầu, chẳng bao lâu sau, điện thoại reo lên.

Ông cụ nhấc máy: "Tôi là Tôn Cửu Đạo, ừ, được."

"Có cần đồ hàng mã không? Được, hôm nay trước tiên mang giấy tiền vàng bạc qua cho cậu, ngày mai tôi lại chở một chuyến hàng mã nữa."

Nói đoạn ông cụ liếc nhìn Tôn Truyền Võ: "Cháu trai tôi chủ trì, cứ yên tâm, nó chủ trì mấy đám rồi, những gì tôi biết nó đều biết cả, được, yên tâm, chắc chắn sẽ lo liệu đâu ra đấy."

"Được, bảo nó đi ngay đây, tầm một tiếng rưỡi nữa, được rồi, cúp máy nhé."

Cúp điện thoại, ông Tôn lấy ba đồng đưa cho trưởng thôn, điện thoại không phải gọi không, một phút một đồng.

"Đủ không?"

Trưởng thôn bỏ tiền vào ngăn kéo, cười nói: "Đủ rồi, vừa tròn ba phút."

"Không thiếu tiền đại đội là được, vậy tôi về trước đây."

Ba ông cháu về nhà, ông Tôn đánh xe bò ra, Tôn Truyền Võ dẫn Khang Khải ra kho bãi khuân một bộ hàng mã lên xe, lại lấy thêm một tấm bạt nhựa để phòng lát nữa trời mưa.

"Truyền Võ, đến nơi thì lo liệu cho nhà người ta chu đáo, hạ hàng mã xong thì Tiểu Khải tự về, ngày mai hai ông cháu mình lại chạy thêm chuyến nữa."

"Vâng ạ ông."

"Ừ, đi đường cẩn thận."

Hai người đánh xe bò lên đường, leo lên con đường núi cũ, hai bên rãnh thoát nước nước chảy ào ào xuống dưới.

Khang Khải ngậm điếu thuốc, vắt vẻo chân: "Tao cứ tưởng Vương Đại Pháo chết rồi chứ."

Tôn Truyền Võ lườm Khang Khải, thằng bạn này của mình cũng chẳng ra làm sao, chẳng đáng tin chút nào.

"Mày không nghĩ được cái gì khác à, ngày nào cũng trù người ta chết."

Khang Khải bĩu môi, lầm bầm: "Tao chỉ nói thế thôi, nhà Vương Đại Pháo giàu lắm, mày bảo lần này hắn cho bao nhiêu?"

Tôn Truyền Võ lắc đầu, người giàu chưa chắc đã hào phóng, chuyện này khó nói lắm.

Hơn nữa tiền thưởng là tùy vào tâm trạng người ta, cho nhiều hay ít là việc của họ. Nhưng về phần hàng mã thì họ không mặc cả, đồ dùng cho đám tang hầu như chẳng ai mặc cả, nói bao nhiêu là bấy nhiêu.

Cho nên muốn kiếm được bao nhiêu là tùy vào lương tâm người làm đám tang, người có lương tâm thì đủ dùng là được, kẻ không có lương tâm thì là đào hố chôn người ta.

"Chuyện này khó nói, ai mà biết hắn cho bao nhiêu tiền thưởng."

Khang Khải gật đầu: "Cũng đúng, nhưng ông bảo ngày mai phải chở hai xe vòng hoa, riêng hai xe vòng hoa với hàng mã này thôi cũng kiếm bộn rồi."

Hai người vừa đi vừa cười nói, tầm mười giờ sáng thì đến trấn, hỏi thăm một chút rồi theo chỉ dẫn của người ta đi đến trước cửa nhà Vương Đại Pháo.

Tôn Truyền Võ vào lều linh, cúi lạy trước giường quàn ba cái, rồi thắp một nén nhang.

Vương Đại Pháo bụng phệ, đầu trọc lóc, miệng cười toe toét đưa tay về phía Tôn Truyền Võ, trên mặt chẳng có lấy một chút biểu cảm đau buồn nào.

"Là chú em Tiểu Tôn phải không?"

Bắt tay xong, Tôn Truyền Võ nói: "Anh Vương nén bi thương."

Vương Đại Pháo cười hì hì, từ trong túi lấy ra một bao thuốc 355, rút một điếu đưa cho Tôn Truyền Võ.

"Nào, chú em, hút điếu thuốc."

Tôn Truyền Võ xua tay từ chối: "Anh Vương, em không biết hút thuốc, cảm ơn anh."

Vương Đại Pháo tự châm thuốc, nói với mấy gã lưu manh bên cạnh: "Nhìn thấy chưa, đây chính là cháu trai của ông Tôn tiên sinh đấy, nhìn xem, tuổi còn trẻ mà làm việc đã già dặn, nhìn là thấy có chiều sâu rồi."

Đám đàn em bên cạnh vội vàng nịnh hót.

"Chẳng thế à, cũng chỉ có đại ca mới mời được ông Tôn tiên sinh."

"Đúng đấy, Tiểu Tôn tiên sinh nhìn là thấy không tầm thường, giờ trong mười dặm tám làng này, nhà nào mời được người nhà ông Tôn tiên sinh đều là nhà giàu cả."

"Ai bảo không phải chứ, đại ca nhà ta đúng là hiếu thảo, bà cụ cũng coi như được hưởng phúc rồi."

Tôn Truyền Võ mỉm cười, nhưng trong lòng lại thấy hơi khó chịu.

Vương Đại Pháo nhìn chỉ tầm ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi, mẹ hắn căng lắm cũng chỉ sáu mươi. Tuổi này mà đi thì không thể gọi là trường thọ.

Hoặc là ốm đau lâu ngày, hoặc là làm lụng quá sức mà thành bệnh, nhìn biểu cảm của Vương Đại Pháo cũng chẳng giống người con hiếu thảo gì cho cam.

Tôn Truyền Võ chỉ ra ngoài nói: "Mọi người giúp một tay, khiêng hàng mã vào trong lều linh đi, để tôi xem chỗ nào chưa ổn thì chỉnh đốn lại."

"Được, mấy đứa bay giúp Tiểu Tôn tiên sinh chuyển đồ vào, cái đó..."

Vương Đại Pháo đột nhiên cao giọng, như thể sợ người khác không nghe thấy: "Tiểu Tôn tiên sinh này, tôi đã bảo với ông cụ nhà cậu là phải lấy đồ hàng mã loại tốt nhất, đây là loại tốt nhất phải không? Tôi không thiếu tiền, chỉ muốn mẹ tôi ra đi thật rạng rỡ!"

Tôn Truyền Võ gật đầu, hàng mã đương nhiên là lấy loại tốt nhất rồi, kẻ ngốc tự dâng tiền đến tận cửa, không lừa thì phí.

"Anh Vương yên tâm, chắc chắn sẽ để lão thái quân ra đi thật thể diện."

Vương Đại Pháo gật đầu đầy đắc ý, xoa cái đầu trọc lóc, cười hì hì nói: "Thế thì tốt."

Hàng mã được chuyển vào lều linh, Tôn Truyền Võ đi một vòng quanh lều, chỉ vào đồ cúng trên bàn thờ nói: "Anh Vương, đồ cúng không được dùng số chẵn, không may mắn đâu."

Vương Đại Pháo phất tay: "Dẹp đi, thế này, Tiểu Tôn tiên sinh, bày mấy món?"

"Trái cây năm loại là được, bỏ cái bánh bao này đi, phải bày bánh màn thầu, màn thầu là đồ cúng lớn, không thể thiếu."

Vương Đại Pháo cười hì hì nói: "Mẹ tôi thích ăn bánh bao thịt, tôi còn định để mẹ ăn thêm chút thịt, được, nghe theo Tiểu Tôn tiên sinh."

Đợi đồ cúng bày biện xong xuôi, Tôn Truyền Võ cầm xấp giấy tiền ba cân sáu lạng đưa cho Vương Đại Pháo.

"Đây là giấy tiền gói bảy gói, tổng cộng ba cân sáu lạng, lát nữa gói thành bảy gói, một gói không được thừa, một gói không được thiếu, lát nữa lúc đưa tang sẽ dùng đến."

Vương Đại Pháo nhíu mày, lại bắt đầu làm trò.

"Ba cân sáu lạng đủ không đấy? Tiểu Tôn tiên sinh, làm bảy cân hai lạng đi, không, làm mười cân tám lạng luôn!"

Tôn Truyền Võ: ...

Truyện liên quan