Quyển 1 · Chương 113: Cường giả lấy bản thân làm mục tiêu
Một đạo thanh âm đột nhiên truyền đến.
Sau đó, một bóng người từ trong hư không chậm rãi bước ra, phía sau hắn còn có ba mươi người theo sát.
Tất cả đều mặc áo đen.
Người cầm đầu, chính là Cao Liêm.
Ám Ảnh Vệ.
“Lại là ngươi.”
Chín trưởng lão hung tợn nhìn chằm chằm Cao Liêm, tựa như giây tiếp theo muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy.
Hắn hận thấu Cao Liêm, vốn dĩ lần trước hành động rõ ràng sắp thành công, lại bị tên này nửa đường xuất hiện ngăn trở.
Còn dẫn tới Cố Trường Ca bị đánh chết, hắn cùng Địa Cẩu trọng thương đào tẩu.
Thật là đáng giận.
Lần này cư nhiên lại tới nữa, đúng là một khối thuốc cao bôi trên da chó.
“Ngươi tên chuột cống này, lúc trước để ngươi may mắn đào tẩu, cư nhiên còn dám lộ diện, tìm chết.”
Cao Liêm khinh thường nói.
Hắn đối với người của tà giáo từ trước đến nay luôn hận thấu xương.
Cao Liêm tản uy áp của mình ra, triệt tiêu uy áp của Chín trưởng lão.
Toàn thành người nhẹ nhàng thở ra.
Phía trước khi bị luồng uy áp kia bao phủ, cảm giác hô hấp có chút khó khăn, hiện tại cuối cùng đã khôi phục lại.
Mất đi gông cùm xiềng xích, Diệp Lăng cũng chậm rãi đi vào bên cạnh Cao Liêm.
Tuy rằng hắn không quen biết Cao Liêm, nhưng hắn biết Cao Liêm đứng về phía bọn họ.
“Đa tạ đại nhân ra tay cứu giúp, Diệp Lăng vô cùng cảm kích.”
Diệp Lăng tiến lên cảm tạ nói.
“Diệp gia chủ không cần khách khí, ta cùng Diệp Thiên tiểu hữu là quen biết cũ, sở dĩ xuất hiện ở chỗ này cũng là chịu hắn gửi gắm.”
Cao Liêm ôn hòa nói.
Tuy rằng thực lực của hắn cao hơn Diệp Lăng rất nhiều, nhưng vì quan hệ với Diệp Thiên, hắn đối với Diệp Lăng thập phần khách khí.
Kỳ thật, hắn đến nơi này không phải do Diệp Thiên trực tiếp tìm hắn, mà là Diệp Thiên đã tìm Đại hoàng tử, hy vọng Đại hoàng tử có thể phái người tới âm thầm bảo hộ Diệp gia, vì thế hắn mới xuất hiện ở chỗ này.
Bức thư Diệp Thiên gửi đi lúc trước chính là gửi cho Đại hoàng tử.
Hiện tại xem ra, lựa chọn của Diệp Thiên rất chính xác.
Chín trưởng lão mắt thấy Cao Liêm đến làm hỏng kế hoạch của mình, tuy trong lòng tức giận nhưng cũng không thể làm gì khác.
Hắn tuy là tu vi Quy Nhất cảnh cửu trọng, nhưng Cao Liêm lại là Quy Nhất cảnh đỉnh phong.
Hắn không địch lại Cao Liêm, huống chi lần này đối phương còn mang theo ba mươi người Ám Ảnh Vệ, càng là vô giải.
“Chạy.”
Thấy tình thế không ổn, hắn liền muốn chạy, bằng không dù Cao Liêm không giết được hắn, nhưng chỉ cần bám trụ hắn, đợi viện quân Khương quốc đến, hắn chắc chắn phải chết không nghi ngờ.
Cuốn lấy Địa Cẩu, xé rách hư không, hắn nhanh chóng thoát đi về phía xa.
“Muốn chạy? Nào có dễ dàng như vậy?”
Cao Liêm nhìn thấu ý đồ của bọn chúng, lập tức đuổi theo.
Đồng thời hắn hạ lệnh cho ba mươi danh Ám Ảnh Vệ: “Toàn bộ tà giáo đồ, một kẻ không tha.”
Một hồi tàn sát bắt đầu.
Ám Ảnh Vệ, Thành chủ phủ, Diệp gia, tất cả cường giả toàn bộ xuất động, những tà giáo đồ kia hoàn toàn bị tàn sát nghiêng về một phía.
Không đầy vài phút, chiến đấu đã kết thúc.
Sau đó, Cao Liêm cũng trở lại.
Trên mặt hắn là vẻ không cam lòng cùng buồn bực.
“Đáng tiếc, ta đã đuổi theo hai tên đó, nhưng Chín trưởng lão lại sử dụng tà giáo bí pháp mạnh mẽ gia tốc thoát khỏi ta, bất quá hắn vẫn trúng toàn lực một kích của ta, dù không chết cũng là trọng thương.”
Nghe Cao Liêm nói, tảng đá trong lòng mọi người cuối cùng cũng rơi xuống đất.
Nếu để hai tên đó dễ dàng đào tẩu, thì đợi đến khi Cao Liêm rời đi, bọn chúng tất nhiên sẽ ngóc đầu trở lại.
Hiện tại Chín trưởng lão bị trọng thương, dù muốn quay lại cũng phải chờ rất lâu sau đó.
Cao Liêm thấy nhiệm vụ hoàn thành liền vội vàng trở về phục mệnh.
Diệp Lăng nhìn thi thể tà giáo đồ đầy đất, trong lòng có loại cảm xúc khó lòng giải thích.
Trước đó, hắn cũng không biết những người này thuộc thế lực nào, cũng không biết tại sao bọn chúng lại nhằm vào Diệp gia.
Cho đến khi hắn nhớ tới lời Diệp Thiên nói lúc trở về lần trước.
“Tương lai địch nhân của chúng ta sẽ càng ngày càng cường đại, thậm chí cường đại đến mức khiến người ta tuyệt vọng, chúng ta cần phải tận khả năng nâng cao thực lực của chính mình.”
Đây hẳn là những kẻ địch mà Thiên nhi đã nhắc tới.
Diệp Lăng thầm nghĩ trong lòng.
Xác thật là cường đại đến mức khiến người ta tuyệt vọng.
Một vị Quy Nhất cảnh cửu trọng, vài tên Phá Hư cảnh, còn có một chúng Lăng Không cảnh, Đồng Hới cảnh.
Hơn nữa, nghe đối thoại của bọn chúng, đây chỉ là một phần lực lượng rất nhỏ của thế lực kia.
Thế lực đó rốt cuộc khủng bố đến mức nào.
Không ngờ Diệp gia bọn họ lại bị một thế lực khủng bố như vậy theo dõi.
Không biết là vinh hạnh hay bi ai.
Hắn suy nghĩ kỹ lưỡng.
Diệp gia tựa hồ chưa bao giờ được bình yên.
Từ ban đầu là Trương gia, đến sau lại là Cố gia, rồi đến bây giờ là thế lực tà giáo bí ẩn.
Bọn họ luôn bị nhằm vào, luôn ở trong tình trạng nguy hiểm.
Hơn nữa, thực lực của đối thủ cũng ngày càng mạnh.
Bất quá, trong lòng Diệp Lăng cũng không sợ hãi.
Bởi vì đối thủ mạnh lên, đồng thời cũng biểu thị thực lực của bọn họ cũng đang tăng tiến.
Chỉ khi đạt tới độ cao nhất định, mới có thể chiêm ngưỡng phong cảnh ở nơi cao hơn.
Nếu Diệp gia vẫn là Diệp gia như trước, Diệp Thiên cũng không khôi phục tu luyện, thì bọn họ sẽ không khiến thế lực tà giáo này chú ý.
Trước kia hắn không thể nào ngờ được, tương lai Diệp gia sẽ cường thịnh đến thế này.
Không chỉ Diệp Thiên đoạt giải nhất trong đại bỉ, trở thành đệ nhất nhân trẻ tuổi của Khương quốc.
Mà hắn còn trở thành cao thủ Phá Hư cảnh.
Diệp gia hiện tại đã thu hút sự chú ý của khắp nơi, lại càng được Thần Võ Vương, Thuần Dương Tông cùng hoàng thất che chở.
Đối với hắn mà nói, chuyện này giống như đang nằm mơ, có chút không chân thật.
Thế nhưng, mọi việc lại đang chân chân thật thật xảy ra.
Sau khi xử lý sạch sẽ thi thể của đám tà giáo đồ.
Gió Bắc Thành lại khôi phục vẻ bình tĩnh ngày xưa, tựa như tất cả những chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Nhiều nhất cũng chỉ là thêm vài câu chuyện phiếm cho mọi người sau những giờ trà dư tửu hậu.
Diệp Thiên đang ở xa tận Lâm Uyên Thành không hề hay biết, ngay lúc này, Diệp gia vừa mới đi qua một kiếp nạn trên vách núi.
Lúc này, hắn đang thân thiết trò chuyện cùng những toán viện quân lần lượt đuổi tới Lâm Uyên Thành.
Trong số những người này có đệ tử của các thế lực lớn, cũng có quân đội được điều động từ khắp nơi.
Lạc Thiên Hồng, Cổ Thiên Long, Mạc Liên Thành, Nhan Như Ngọc, bọn họ đều đã tới.
Khi mới đến nơi, biết được Diệp Thiên một trận chiến chém giết mấy trăm người, trong đó bao gồm cả mười mấy tên Phá Hư Cảnh, tất cả đều chấn kinh tột độ.
Đại tỷ vừa mới qua đi bao lâu, tên gia hỏa này lại tiến bộ nhiều đến thế.
Mấy tháng trước, mọi người còn đứng trên cùng một vạch xuất phát, vậy mà hiện tại, Diệp Thiên đã bỏ xa họ một khoảng cách quá lớn.
Họ thầm nghĩ, Diệp Thiên hiện tại thực sự là đệ nhất nhân trong giới trẻ Khương quốc rồi.
Chỉ sợ ngay cả Đại hoàng tử cũng không còn là đối thủ của hắn.
Khương quốc hoàng cung.
“Hắt xì.”
Đại hoàng tử đột nhiên hắt hơi một cái.
“Ai đang mắng ta?”
Diệp Thiên không tỏ ý kiến gì trước những suy đoán của họ.
Không cần thiết, cứ mãi bị người ta so sánh qua lại thì có ý nghĩa gì.
Muốn so thì hãy tự so với chính mình.
Nếu thật sự làm được việc luôn luôn vượt qua chính mình, đó mới là thực sự lợi hại.
Kẻ mạnh chân chính sẽ không coi người khác là tấm gương hay mục tiêu, bởi vì trong lòng họ, bản thân họ chính là tấm gương và mục tiêu tốt nhất.
Truyện liên quan
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Một Tấc Vuông Tiên Vực
Mười tuổi, thiếu niên sơn thôn Cố Trần vì cứu cha lên núi hái thuốc, vô tình có được Càn ...
Càn Khôn Thiên Đế
Kiếm Tiên Lý Khanh Duyên khéo léo gặp cơ duyên, sở hữu long mạch hiếm có thế gian.. Tin tức ...
Hắc Đàm Thuần Dương Tử Sách Mới
Tác phẩm mới ra mắt, kính mời quý độc giả thưởng thức, mong mọi người sẽ yêu thích. Sự ủng ...
Siêu Phàm Thế Giới
Thiếu niên Giang Vân từ Địa Cầu bước vào thế giới siêu phàm bí ẩn, nắm giữ sức mạnh phi ...