Quyển 1 · Chương 137: Hương Ngưng Thần và tàn đồ

“Khụ khụ.”

Lâm Lang ho nhẹ vài tiếng để che giấu sự xấu hổ.

“Vi sư cũng không làm gì bọn họ, đừng nghĩ vi sư xấu xa như vậy.”

“Vâng, đệ tử biết, sư tôn là vì muốn Vương sư huynh cùng Phương sư tỷ có thể chuyên tâm tu luyện, giúp bọn họ tăng tiến tu vi.”

Diệp Thiên vẻ mặt nghiêm túc gật đầu.

“Ừ, ngươi hiểu được dụng tâm lương khổ của vi sư là tốt rồi.”

Lâm Lang tức khắc cảm thấy vô cùng vui mừng, nhìn Diệp Thiên càng lúc càng vừa lòng.

Đồ đệ tốt, biết giúp sư tôn giảm bớt xấu hổ, sư tôn không uổng công thương ngươi.

“Thí, đừng để tên sư tôn của ngươi lừa, hắn chính là mưu đồ bất chính với nữ đệ tử, sở dĩ ra tay với Phương Tình là đã sớm có dự mưu.”

Thế nhưng Triệu lão lại đột nhiên lớn tiếng nói, một mực bôi đen Lâm Lang.

Nước miếng suýt nữa thì phun ra ngoài.

“Ngạch……”

Trên đầu Lâm Lang hiện lên vài vạch đen, chút tín nhiệm vừa mới giành được từ Diệp Thiên lúc này lại tan thành mây khói.

“Không sao, sư tôn, ta tin tưởng nhân phẩm của người, người sẽ không làm ra loại chuyện này.”

Diệp Thiên nhìn Lâm Lang bằng ánh mắt đầy tin tưởng, rồi giọng nói chuyển hướng, “Chỉ là đệ tử tin sư tôn thì vô dụng thôi, nếu để các đệ tử khác biết được, chưa chắc họ đã kiên định tin tưởng nhân phẩm của sư tôn như ta.”

“Gần đây, khi tu luyện đệ tử luôn cảm thấy tâm phiền ý loạn, không thể an tâm tu luyện, dẫn đến cảm xúc rất bất ổn, không chừng lúc nào đó lại lỡ miệng nói ra, đến lúc đó nếu làm hư hại hình tượng của sư tôn, mong sư tôn thứ lỗi.”

Diệp Thiên từng câu từng chữ nói ra vô cùng thành khẩn.

Thế nhưng, Lâm Lang nghe xong thì mặt mày đen kịt.

Hắn đã hiểu ra, tình thầy trò thâm tình cái gì chứ, tên nhãi ranh này chính là muốn tống tiền mình.

Chỉ là, đến nước này thì hắn chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, bằng không nếu để Diệp Thiên phơi bày chuyện này ra, hắn còn mặt mũi nào làm tông chủ nữa.

Đường đường là tông chủ mà lại đi trộm quần áo của nữ đệ tử, còn ra thể thống gì nữa.

Lâm Lang không tình nguyện lấy từ nhẫn trữ vật ra một nén nhang đưa cho Diệp Thiên.

“Đây là Ngưng Thần Hương, có thể giúp người ta nhanh chóng tĩnh tâm, đạt tới cảnh giới tâm cảnh sáng suốt, toàn tâm toàn ý tiến vào trạng thái tu luyện, khiến người tu luyện không bị ngoại cảnh quấy nhiễu.”

Lâm Lang vẻ mặt đau xót nói.

“Ngưng Thần Hương?”

“Hắc hắc, tiểu tử ngươi lần này nhặt được món hời lớn rồi, đây chính là bảo vật cao cấp, dù là đối với cảnh giới Hợp Đạo cũng có công hiệu không tầm thường, nếu ngươi sử dụng thì hiệu quả thậm chí còn tăng gấp bội, thứ này cực kỳ trân quý, có tiền cũng không mua được.”

Triệu lão ở bên cạnh khẽ cười nói.

“Nga? Không ngờ bảo vật này lại thần kỳ như vậy, đa tạ sư tôn ban thưởng.”

Diệp Thiên vẻ mặt cung kính hành lễ tạ ơn.

“Không cần, lần này tâm tình của ngươi sẽ tốt hơn chút chứ?”

“Sư tôn yên tâm, đệ tử tuyệt đối sẽ không để lộ nửa chữ, đệ tử có thể dùng đạo tâm của mình ra thề.”

Nghe được lời này, Lâm Lang lại có chút hoảng hốt, vội vàng nói: “Thề thốt thì không cần, ngươi tự nhớ kỹ là được.”

“Vâng, đệ tử ghi nhớ.”

Sau đó, Diệp Thiên lại chuyển ánh mắt sang Triệu lão.

Chỉ thấy Diệp Thiên cười hì hì nhìn Triệu lão nhưng không nói một lời.

Lúc này, nụ cười trên gương mặt già nua của Triệu lão biến mất, thay vào đó là vẻ mặt chua chát.

Được rồi, tên nhãi ranh này tống tiền sư tôn hắn chưa đủ, còn nhớ thương đến lão già này nữa.

Ai, nhận thua thôi.

Chỉ thấy Triệu lão cũng cực kỳ không tình nguyện lấy từ nhẫn trữ vật ra một vật.

Một tấm bản đồ tàn khuyết, chỉ còn khoảng một phần ba.

“Đây là thứ lão phu ngẫu nhiên đoạt được khi ra ngoài du ngoạn năm xưa, không biết địa điểm chỉ dẫn nằm ở đâu, ta cũng từng nhiều lần tìm kiếm các mảnh còn lại nhưng không thấy, hôm nay tặng cho ngươi, nếu ngươi có cơ duyên tìm được những mảnh còn lại thì có thể nhận được một cơ duyên nghịch thiên.”

Diệp Thiên tiếp nhận mảnh bản đồ, quan sát một hồi rồi thu vào nhẫn trữ vật.

Đối với lời Triệu lão nói, hắn không quá để tâm, Triệu lão tìm lâu như vậy còn không thấy, mình sao có thể vận khí tốt như thế, không cần quá mức bận tâm, cứ thuận theo tự nhiên là được.

Bất quá, Diệp Thiên vẫn rất mong chờ cơ duyên nghịch thiên mà Triệu lão nhắc tới, nếu có cơ hội thì có lẽ thật sự có thể tranh thủ một phen.

Có được Ngưng Thần Hương cùng một tấm bản đồ cơ duyên nghịch thiên, Diệp Thiên vô cùng hài lòng, chuyến này thu hoạch khá phong phú.

Nhìn vẻ mặt hưng phấn của Diệp Thiên, Lâm Lang và Triệu lão đều vô cùng khó chịu.

Sống bao nhiêu năm nay, giờ lại bị một đứa trẻ mười mấy tuổi tống tiền, thật là mất mặt.

Sau đó hai người bắt đầu tiễn khách, trực tiếp triệu hồi lối ra bí cảnh, mạnh mẽ ném Diệp Thiên ra ngoài.

Mắt không thấy tim không phiền.

Bị ném ra ngoài, Diệp Thiên không hề tức giận mà vẫn giữ vẻ mặt hưng phấn.

Nói đùa, nếu bị ném một cái mà có thể nhận được nhiều chỗ tốt như vậy, hắn nguyện ý bị ném mãi.

“Đa tạ sư tôn và Triệu lão.”

Diệp Thiên lại lần nữa cảm tạ.

Thế nhưng không có bất kỳ đáp lại nào, hiển nhiên Lâm Lang và Triệu lão hiện tại đều không muốn lý tới Diệp Thiên.

Thấy thế, Diệp Thiên cũng thức thời rời đi.

Trở lại chỗ ở.

Diệp Thiên trêu đùa Tiểu Thanh và Tiểu Kim một lát rồi trực tiếp vào phòng.

Hắn chuẩn bị bế quan lần nữa.

Vừa hay thử xem tác dụng của Ngưng Thần Hương này thế nào.

Trong phòng.

Diệp Thiên ngồi xếp bằng, lấy Ngưng Thần Hương từ trong nhẫn trữ vật ra, châm lửa rồi đặt sang một bên.

Từng đợt khói nhẹ bay ra, Diệp Thiên hít mạnh một hơi, tức khắc cảm thấy linh hồn mình như được gột rửa, tâm trí cũng chậm rãi tĩnh lặng, nhanh chóng tiến vào trạng thái tu luyện.

Công hiệu của Ngưng Thần Hương quả nhiên thần kỳ, lại có thể khiến mình tiến vào trạng thái tu luyện nhanh đến vậy.

Không chần chừ thêm, Diệp Thiên trực tiếp vận chuyển Cổ Thần Thánh Thể Quyết, hấp thu linh khí vào cơ thể.

Khi linh khí tiến vào, Diệp Thiên cảm giác tốc độ luyện hóa linh khí của mình cũng được tăng lên, nhanh hơn khoảng ba phần.

Diệp Thiên trong lòng đại hỉ.

Điều này có nghĩa là tốc độ tu luyện của Diệp Thiên sẽ tăng lên khoảng ba phần, bảy ngày thời gian có thể đạt được hiệu quả của mười ngày.

Sau đó Diệp Thiên chú ý tới mức độ tiêu hao của Ngưng Thần Hương, nhìn dáng vẻ này thì nén hương hẳn có thể cháy được khoảng nửa tháng.

Thời gian cấp bách, Diệp Thiên không dám phân tâm, cơ hội tốt như vậy nhất định phải nắm bắt để tăng tiến bản thân.

Sau đó, Diệp Thiên bắt đầu toàn tâm toàn ý đầu nhập vào tu luyện.

Ngay khi Diệp Thiên đang nỗ lực tu luyện, bên ngoài lại xảy ra một sự kiện trọng đại.

Vương Vũ cùng Phương Tình đã xuất quan.

Hơn nữa, tu vi của cả hai đều đạt được bước đột phá lớn.

Vương Vũ đột phá tới Lăng Không Cảnh đỉnh phong, còn Phương Tình cũng đạt tới Lăng Không Cảnh cửu trọng.

Hai người lập tức tuyên bố, nhất định phải tìm ra kẻ trộm đã ra tay với mình.

Trong chốc lát, toàn bộ Thuần Dương Tông trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Đa phần mọi người đều chỉ đứng xem náo nhiệt.

Họ muốn biết rốt cuộc là đệ tử nào to gan đến mức dám trêu chọc hai vị hung thần này.

Chỉ là họ không hề hay biết, kẻ chủ mưu không phải đệ tử nào cả, mà chính là vị Tông chủ đại nhân đáng kính của họ.

Mà lúc này, Lâm Lang trong bí cảnh cũng đã biết tin Vương Vũ cùng Phương Tình xuất quan.

“Cuối cùng cũng xuất quan rồi, khặc khặc khặc.”

Truyện liên quan