Chương 312: Đối đầu
Khổ Thánh hiểu rất rõ, cái gọi là "Phồn Thịnh Tai Ương".
Đó là thế giới khởi xướng hành động phản nghịch đối với kẻ chi phối này...
Chính như Kẻ Điên hiện tại đang làm, dốc hết sức lực để đoạt lấy, cắn nuốt, sau đó gieo rắc ý chí bản thân đến cực hạn có thể chạm tới. Cố nhiên Kẻ Điên hiện tại không thể xé rách vòm trời để cưỡng bức đại dương, nhưng Khổ Thánh suy đoán:
Có lẽ chỉ cần thời gian đủ nhiều, Kẻ Điên cũng có thể tái hiện lại tai kiếp từng thổi quét thế giới kia!
Bất quá, lão nhân rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh.
Dẫu sao từ nguồn cội, đây chỉ là một phần sức mạnh của Tà Ma Vương. Tà Ma Vương có thể nghiền nát thế giới này như nghiền nát cát bụi, nhưng Phồn Thịnh Tai Ương xuất hiện với sức mạnh vượt qua Bảy Cực, không có nghĩa là kẻ kế thừa hay bắt chước một phần như Kẻ Điên có thể làm được.
Xoẹt!
Thình lình, xúc tu đỏ sậm xé rách phòng ngự của Khổ Thánh.
Lão nhân tận lực né tránh, nhưng đòn tấn công chớp nhoáng đó thật khó lòng đoán trước. Cánh tay lão tức khắc bị xuyên thủng một lỗ lớn, huyết nhục bên trong bị tham lam đoạt lấy sạch sẽ, những tiếng nỉ non ác ý đang dần vây quanh bên tai...
Khổ Thánh hiểu rõ thứ mà Kẻ Điên đang bắt chước, hay nói đúng hơn là trung tâm của Phồn Thịnh Tai Ương: Lĩnh Vực.
Phàm là kỳ tích, thuật pháp, quyền bính, xét từ căn nguyên đều là sự vận dụng quy tắc, dù là Ma Quân thuộc Thiên Chi Bảy Cực cũng không ngoại lệ. Việc ngoại hóa sức mạnh bản thân, xây dựng thành một "thế giới" độc lập với thiên địa, thuộc về chính mình...
Trước mắt, Kẻ Điên lấy vô tận sinh mệnh huyết nhục làm cơ sở để bắt chước Lĩnh Vực của "Phồn Thịnh Tai Ương".
Nhưng không đợi Khổ Thánh suy nghĩ thêm, cơ thể lão bỗng cứng đờ tại chỗ.
Loại sức mạnh này lão quá quen thuộc: Đây là quyền bính của Ôn Dịch Ma Quân!
Bất quá, khi trở thành đối tượng bị tác động, lão mới cảm nhận được sức mạnh này bá đạo và vô lý đến nhường nào... Thật không hổ là sức mạnh của Thiên Chi Bảy Cực, dù là do Kẻ Điên thi triển!
Dùng sức mạnh mạnh hơn để triệt tiêu sự khống chế này, Khổ Thánh khẽ quát một tiếng, một con rồng xanh sẫm phun trào từ lỗ hổng trên cơ thể lão, tỏa ra một quyền bính khác của bản thân, đẩy lùi những khối huyết nhục đang rục rịch muốn thừa cơ tập kích.
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó: Lĩnh Vực của Kẻ Điên vẫn không ngừng khuếch trương.
Giờ phút này, Khổ Thánh cũng đã hiểu ra: Lúc trước, đòn tấn công khó lường kia dường như xuất hiện từ hư không, khiến lão nhớ đến một tồn tại quen thuộc... năng lực của Tâm Linh Tôn, một trong bốn hòn đá tảng của Thần Quốc! Như vậy, suy đoán lúc trước đã có lời giải...
Kẻ Điên càng đạt được nhiều huyết nhục, bản thân càng mạnh; tập kích Tâm Linh Tôn, liền đạt được năng lực của Tâm Linh Tôn; làm bị thương lão, liền đạt được quyền bính của Ôn Dịch —— tuy kém xa bản tôn, nhưng thực sự khiến người ta sợ hãi...
Mà hiện tại, Khổ Thánh lâm vào tử cục: Một mặt, lão chỉ có thể bị động phòng thủ, không thể phá vỡ sự hạn chế của huyết nhục; mặt khác, Kẻ Điên đang không ngừng biến mạnh, sẽ có lúc Kẻ Điên dễ dàng thắng được cuộc chiến này!
Hiểu rằng mình cần phải hành động, Khổ Thánh phi thân về phía trước!
Như sóng biển cuộn trào, vô tận huyết nhục nhắm thẳng vào Khổ Thánh, nhưng lão nhân không màng dây dưa, mà tế ra quyền trượng của mình!
Quyền trượng bị đập mạnh vào vũng bùn huyết nhục, một luồng hàn ý thấu xương bùng nổ từ đó, trong nháy mắt quét qua phạm vi vài dặm, đông cứng mọi huyết nhục đang hoạt động thành bột mịn, rồi thẳng tiến tới nguồn gốc của tất cả: Kẻ Điên!
Tầng tầng lớp lớp huyết nhục ngăn cản đòn tấn công cho Kẻ Điên, và khi gã khổng lồ huyết nhục trút bỏ lớp xác không còn sức sống để đánh giá cục diện chiến trường, gã kinh ngạc phát hiện, hình dáng lão nhân của Khổ Thánh không ngừng tan chảy, lộ ra chân thân bên trong: một nam tử trẻ tuổi với biểu cảm đạm mạc!
Phía sau nam tử trẻ tuổi, năm vòng tròn màu xám chậm rãi lơ lửng, quỷ dị mà túc mục.
Biểu cảm vẫn như trước, Khổ Thánh điều khiển cơ thể quen thuộc, lạnh nhạt mở miệng:
"Ta vốn không muốn làm như vậy."
Lão chỉ vào năm đạo vòng tròn, ý giản ngôn cai:
"Kẻ Điên, đã đến lúc hoàn lại nghiệp chướng."
Huyết nhục không đáp lại, chỉ mấp máy như gió thổi qua rừng rậm, tựa hồ đang vô thanh trào phúng: Dựa vào cái gì?
"Không vì cái gì cả, chỉ là, gậy ông đập lưng ông mà thôi," Khổ Thánh vuốt ve năm vòng tròn kia, "Kẻ Điên, nhìn kỹ đi, đây là ác nghiệt lớn nhất mà ngươi đã gây ra: Tiếng rên rỉ của Khổ Thành."
Năm vạn người ở Khổ Thành... bị Kẻ Điên cùng giáo đoàn huyết nhục tàn sát, không một ai sống sót.
Dù màu sắc huyết nhục đã thấm đẫm đại địa, dù thành trì cổ kính hủy hoại trong một sớm... Nhưng đây chỉ là một cảnh tượng không lớn không nhỏ trước ngày tận thế bi ai, trong khoảnh khắc bánh xe thế giới chậm rãi lăn về phía hủy diệt, dường như cũng chẳng quan trọng đến thế ——
Chẳng qua, một đạo tàn hồn đã bị những linh hồn kêu thảm kia đánh thức...
"Năm vạn bốn ngàn lẻ bảy, đây là số linh hồn ta thu nạp."
Khổ Thánh bình tĩnh tự thuật: "Họ tình nguyện bổ dưỡng cho kẻ rách nát bất kham là ta, chỉ cầu một điều: Khởi xướng một cuộc báo thù đỏ tươi hơn cả huyết nhục lên giáo đoàn của ngươi, kéo ngươi cùng xuống vực sâu."
Năm vòng tròn, mỗi vòng nạp vạn linh hồn, tổng cộng hơn năm vạn người.
Chính những vòng tròn linh hồn màu xám này đã tu bổ linh hồn, tái tạo hình hài cho lão, khiến cho khi Khổ Thành huy diệt, từ trên đống phế tích đã đứng lên ý chí cuối cùng của nó: Kẻ săn thú ác độc huyết nhục, Khổ Thánh.
Còn về hình tượng lão nhân... đó chẳng qua là sự cụ thể hóa của những tiếng linh hồn gào thét khi sinh mệnh đi đến hồi kết mà thôi.
Trút bỏ gánh nặng linh hồn, Khổ Thánh đưa tay chỉ xa xa, năm vòng tròn màu xám bay về phía kẻ thù. Những xúc tu huyết nhục muốn ngăn cản lại bị hấp thụ sinh cơ, trong khoảnh khắc hóa thành cát đỏ đầy trời —— cuối cùng, những vòng tròn màu xám ánh hồng kia gắt gao cắn chặt lấy gã khổng lồ huyết nhục.
Hai tay, hai chân, cùng với phần cổ bị vòng tròn báo thù chế trụ, Kẻ Điên dồn hết sức lực đối kháng, nhất thời không phân thắng bại. Nhưng ngược lại phía Khổ Thánh, mất đi sự chiếu rọi của vòng tròn linh hồn, sắc mặt lão nhanh chóng xám trắng, cơ thể vô lực quỳ một chân xuống đất, rất nhanh đã chạm đến giới hạn!
Kẻ Điên điên cuồng gầm thét: "Nhìn xem bộ dáng ngươi kìa, tất cả những gì ngươi làm thì có ích gì? Kết quả cuối cùng, chẳng phải vẫn ngoan ngoãn chết trong tay ta sao!" Gã khổng lồ huyết nhục cuộn trào, thế nhưng ẩn ẩn có dấu hiệu phá vỡ hạn chế!
Sắc mặt Khổ Thánh khó coi, nhưng vẫn nở một nụ cười: "Ngu xuẩn..."
"Không có nắm chắc tất thắng, sao ta có thể ra tay?"
Nói đi cũng phải nói lại, trong trí nhớ của lão, đây chính là "Mưu Chủ" mưu tính sâu xa, thống soái muôn vàn ma thú!
Cảm nhận cơ thể ngày càng vô lực, Khổ Thánh dứt khoát ngồi xếp bằng, duy trì nụ cười.
"Kẻ Điên, ta ngâm cho ngươi một bài thơ, tiễn ngươi xuống mồ."
Lão nhắm mắt lại, thấp giọng ngâm tụng:
"Hồng Mông sơ khai Bảy Cực lập,"
Một vòng tròn tan vỡ.
"Lại có Phồn Thịnh nặc tai ương."
Vòng tròn thứ hai tan vỡ.
"Hôm nay huyết nhục cuốn thổ đến,"
Vòng tròn thứ ba tan vỡ.
"Luân hồi diễn lại đã thành quả."
Vòng tròn thứ tư tan vỡ.
Chỉ còn lại vòng tròn cuối cùng ở phần cổ, vẫn duy trì sứ mệnh, gắt gao chế trụ gã khổng lồ huyết nhục, khiến Kẻ Điên mắc kẹt trong gang tấc cuối cùng trước khi thoát vây, mà Kẻ Điên tin rằng thắng lợi đã ở ngay trước mắt!
Khổ Thánh bất động, phảng phất như đã từ bỏ chống cự.
Và khi sự chống cự cuối cùng cũng đến lúc kết thúc, vòng tròn thứ năm cũng vỡ tan!
Kẻ Điên thoát vây, ngẩng đầu nhìn trời, chuẩn bị tuyên cáo thắng lợi —— nhưng khi nhìn về phía chân trời, gã phát hiện một đạo sao băng màu ám sắc lao tới, thẳng hướng sát ý của gã khổng lồ huyết nhục! Mà khi Kẻ Điên nhận ra tất cả, thì đã quá muộn...
Đạn dược cáo tử phi pháp, đâm xuyên qua thân hình vĩ ngạn như chọc thủng một quả bóng, đà đi không giảm mà đóng đinh kẻ đầu sỏ huyết nhục.
Tôn chủ với váy đen, tóc bạc, mắt mặc đã giáng lâm nơi này.
Nàng kết thúc tai ương huyết nhục, không chút tốn sức.
—— như thể đại ma quân của ngàn năm trước.
Truyện liên quan
Danh Sách: Ngày Cũ Quân Lâm
Gia gia lễ tang thượng, Trần Mặc không lưu một giọt nước mắt.. Ba năm sau, Trần Mặc hoàn toàn ...
Tàn Nhẫn Lên Chính Mình Đều Đánh
Tiểu Hỏa, ngoài ý muốn, xuyên qua phát hiện mình chưa có gì, còn thiếu hệ thống; muốn kéo thù ...
Toàn Viên Ác Tiên!!!
Sách còn có tên: 《Toàn Viên Ác Tiên》, 《Toàn Viên Ác Tiên: Ta Có Một Tòa Đạo Quán Trồng Tiên》. ...
Từ Kiếm Thuật Đại Sư Bắt Đầu Quỷ Bí Dị Thế Giới Sinh Hoạt
(Tây huyễn hệ thống + đơn nữ chủ) Hệ thống giao cho ta khả năng miễn dịch ô nhiễm quỷ ...
Hắc Thần Thoại: Hủy Diệt
[Đơn nữ chính][Hậu kỳ vô địch] "Có người nói hắn hủy diệt tất cả, người khác lại bảo hắn đã ...
Dị Giới Đại Nhà Tư Bản
Dị thế giới "Làm ruộng". Kiếm tiền văn!. Tin tốt: Xuyên không!. Tin xấu: Không có hệ thống!.