Quyển 1 · Chương 33: tìm đường chết
Chương 33 Tìm đường chết
“Đi theo ta.” Trương Huyền buông tay ra, xoay người hướng về phía khách sạn đi vào.
Tần Mộ Tuyết thu hồi song đao, yên lặng theo ở phía sau.
Thu Cúc tiến đến phía sau Tần Mộ Tuyết, hạ giọng nói: “Tần tiểu thư, lệnh tôn là bị Không Sơn Ngũ Quái giết, cùng sư phụ không liên quan, lúc ấy ta ở hiện trường, đã thấy hết thảy.”
“Ở đây giả không dưới trăm người, bọn họ đều có thể làm chứng.”
Tần Mộ Tuyết trong lòng cười lạnh.
Chỉ bằng ngươi nói mấy câu mà muốn ta tin tưởng?
Người chứng kiến đều là đồng đảng của Trương Huyền, còn không phải sẽ nói đỡ cho hắn sao.
“Ta thật sự là tới bái sư.”
Thu Cúc không cần phải nhiều lời nữa.
Nàng nhìn ra được Tần Mộ Tuyết không hề lọt tai lời nào.
Ngồi thang máy đi vào Ngân Long Thính, mọi người dựa theo thân phận cao thấp nhập tòa.
Lần đấu giá này mọi người đều trong lòng biết rõ là đi ngang qua sân khấu, họ chỉ muốn mượn cơ hội này mở rộng nhân mạch.
Bởi vậy Ngân Long đại sảnh chuẩn bị rất nhiều thức ăn.
Nơi này càng giống một buổi tiệc rượu.
Ăn uống linh đình, tốp năm tốp ba tụ lại với nhau, chuyện trò vui vẻ.
“Trương tiên sinh, đồ vật mang đến chưa?”
“Mang đến rồi.” Trương Huyền đem túi xách giao cho Chu Sở Phong.
Chu Sở Phong đã chào hỏi qua bên bán đấu giá, chờ đi xong thủ tục đi ngang qua sân khấu, liền bắt đầu bán đấu giá dược phẩm của Trương Huyền.
Cái này gọi là có người dễ làm việc.
Chu Sở Phong đem bao giao cho người bán đấu giá, thấp giọng dặn dò vài câu.
Người bán đấu giá liên tục gật đầu: “Chu lão xin yên tâm, vãn bối nhất định không phụ sự ủy thác của ngài.”
Một buổi đấu giá thành công hay không, người bán đấu giá đóng vai trò quan trọng nhất, một người bán đấu giá giỏi cần phải biết tạo thế, như vậy mới có thể đẩy giá hàng hóa lên cao.
Đương nhiên, tiền đề là hàng hóa đó phải có tính cạnh tranh.
9 giờ vừa đến, người bán đấu giá cầm lấy micro, chuẩn bị tuyên bố đấu giá hội bắt đầu.
Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào.
Mọi người còn chưa hiểu rõ chuyện gì xảy ra, hai bảo vệ canh cửa đã bị phá cửa bay ngược vào trong.
“Kẻ nào!”
Quách Tấn Thông tức muốn hộc máu.
Một buổi thịnh hội tụ tập các đại nhân vật lại xảy ra biến cố, đây là vả mặt hắn mà.
Ít nhất sẽ để lại ấn tượng xấu rằng Quách Tấn Thông hắn năng lực làm việc không đủ.
Hơn hai mươi người ùa vào như cá gặp nước.
Khi Tần Mộ Tuyết nhìn thấy kẻ cầm đầu là một trung niên nhân, trong mắt sát khí tung hoành.
Người tới không phải ai khác, chính là kẻ phóng hỏa Tần gia, Ngô Thuận Phong.
“Tổ chức đấu giá hội lại không mời ta, vậy ta đành không mời mà tới, không ai phản đối chứ?” Ánh mắt khinh miệt của Ngô Thuận Phong đảo qua mặt mọi người.
Hắn nhìn thấy Chu Sở Phong cũng ở đây, nhưng không dừng lại trên mặt ông quá một giây, hiển nhiên là không coi Chu Sở Phong ra gì.
Nói thật, nếu Chu Sở Phong không lộ ra thân phận che giấu, người không nể mặt ông có khối kẻ, ví như những tu chân thế gia, minh chủ võ giả liên minh.
Cũng không nên coi thường vị minh chủ thần long thấy đầu không thấy đuôi kia, võ giả đạt tới cảnh giới nội kình ngoại phóng cũng không phải là hữu danh vô thực.
Quách Tấn Thông thấy lại là một vị đại nhân vật mình không thể trêu vào, liền có chút sợ hãi, vội vàng đưa ánh mắt cầu cứu về phía Chu Sở Phong.
“Người tới là khách, Ngô tiên sinh mời.” Chu Sở Phong đứng dậy, chuẩn bị nhường chỗ ngồi của mình cho Ngô Thuận Phong, xem như nể mặt hắn.
Ngô Thuận Phong bước đi khoan thai, không nhanh không chậm tiến về phía chỗ ngồi.
Đám thủ hạ không có ý định lui ra ngoài, cứ thế theo sát phía sau.
Hắn chưa kịp đi đến gần, đã bị Tần Mộ Tuyết đầy sát khí chặn đường. “Ngô Thuận Phong, ngươi đem bà vú của ta làm sao rồi?” Giọng nàng run rẩy dữ dội, sợ nghe được tin tức Tiếu Hồng Anh đã chết.
“Tần tiểu thư?” Ngô Thuận Phong ha hả cười. “Ta đang muốn đi tìm ngươi, không ngờ ngươi tự đưa tới cửa.”
“Vậy vừa lúc, ngoan ngoãn đem cổ phần giao ra đây, bằng không ngươi cứ chờ nhặt xác cho Tiếu Hồng Anh đi.”
Biết được bà vú chưa chết, Tần Mộ Tuyết thở phào nhẹ nhõm. “Được, chỉ cần ngươi thả bà vú ta, khu mỏ và sinh ý của Tần gia ta lập tức vô điều kiện chuyển nhượng cho ngươi.”
“Không không không.” Ngô Thuận Phong lắc lắc ngón tay. “Khu mỏ và sinh ý nhà các ngươi, lệnh tôn lúc sinh thời đã chuyển nhượng toàn bộ cho ta, ta không phải đã cho ngươi xem hợp đồng rồi sao?”
“Đó là hợp đồng giả.” Giọng Tần Mộ Tuyết lạnh băng.
“Thật cũng được, giả cũng thế, tóm lại nếu ngươi không muốn Tiếu Hồng Anh chết, thì đem cổ phần khu mỏ mới nhập chuyển nhượng cho ta.”
Tin tức của Ngô Thuận Phong cũng khá linh thông.
Điều này cũng không kỳ lạ, dù sao lúc ấy ở hiện trường có hơn trăm người.
“Cái đó ta không quyết định được.”
Thấy Tần Mộ Tuyết còn muốn cãi cọ, Chu Sở Phong vội vàng kéo nàng về chỗ ngồi, nhỏ giọng nói: “Tần tiểu thư, không cần xúc động, có Trương tiên sinh ở đây, họ Ngô kia không làm nên trò trống gì đâu.”
Tần Mộ Tuyết lạnh mặt không nói lời nào.
Trương Huyền cái tên cẩu tặc kia dù có đối phó Ngô Thuận Phong, thì cũng là vì muốn chiếm nhiều cổ phần hơn, chứ không phải vì muốn ra mặt cho nàng.
Nàng cũng biết mình không phải đối thủ của Ngô Thuận Phong, chọn cách tĩnh quan kỳ biến.
“Ta đương nhiên biết.” Ngô Thuận Phong khinh thường cười, lập tức đi đến gần Chu Sở Phong. “Chu tiên sinh, phần của Tần gia thuộc về ta.”
Chu Sở Phong ha hả cười. “Ngô tiên sinh, mời ngài ngồi trước.”
Ngô Thuận Phong không ngồi vào chỗ vốn thuộc về Chu Sở Phong, mà nhìn về phía Trương Huyền. “Tiểu tử, ngươi đứng lên.”
Hắn tự cho rằng mình lợi hại nhất toàn trường, đương nhiên muốn ngồi ở vị trí trung tâm.
Mọi người thầm nghĩ, lần này xem ra thật náo nhiệt.
Tần Mộ Tuyết là người vui vẻ nhất, mặc kệ hai kẻ kia ai chết, đại thù của nàng cũng coi như báo được một nửa.
Trương Huyền không những không đứng dậy, ngược lại còn vắt chéo chân, châm một điếu thuốc, thích ý rít một hơi.
“Tiểu tử, ngươi bị điếc à? Sư phụ ta bảo ngươi cút lên.” Một tên thanh niên cậy thế bắt nạt, hét lớn với Trương Huyền.
Thấy Trương Huyền bất động, lập tức chộp lấy cổ áo hắn.
Trương Huyền bỗng nhiên ra tay, một tay bắt lấy cổ tay thanh niên, một tay nắm lấy thắt lưng, nhấc bổng hắn lên, ngay sau đó ném mạnh xuống đất.
“Đùng!”
Một tiếng trầm vang, đầu thanh niên đập xuống đất, tức khắc nứt toác.
Màn này quá huyết tinh, kẻ gan lớn sợ tới mức ngây ra như phỗng, kẻ nhát gan đã dọa ra nước tiểu.
Kẻ muốn thét chói tai đều bị đồng bạn bịt chặt miệng, sợ chọc giận Trương Huyền, lại khiến đầu họ cũng nát bét.
Ngô Thuận Phong ngẩn người nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn.
Hắn không thể tin được lại có kẻ dám cả gan giết chết đệ tử của mình ngay trước mặt hắn.
Đặc biệt là sau khi giết người, Trương Huyền lại thản nhiên ngồi trở lại ghế, hành động này rõ ràng là không hề coi hắn ra gì.
“Thằng nhãi, đền mạng đi!” Ngô Thuận Phong giận dữ, tung một chưởng đánh thẳng vào thiên linh cái của Trương Huyền.
Trương Huyền giơ chưởng đón đỡ.
“Bốp!”
Ngô Thuận Phong cảm thấy một luồng cự lực ập tới, thân thể không tự chủ được mà lảo đảo lùi lại bốn năm bước mới ổn định được thân hình.
Khí huyết cuồn cuộn, hắn nuốt ngược một ngụm máu tươi vào trong bụng.
Tu vi thật mạnh!
Hắn thực sự chỉ là một người trẻ tuổi sao?
Ngô Thuận Phong kinh hãi tột độ, trong lòng hiểu rõ mình không phải đối thủ của Trương Huyền, ngay cả lời đe dọa cũng không dám để lại, vội vã bước nhanh về phía cửa.
“Ngô Thuận Phong, trong vòng ba ngày ta tất sẽ tới cửa, ngươi hãy chuẩn bị sẵn quan tài đi, vì ngày đó chính là ngày giỗ của ngươi.”
Ta không những muốn giết ngươi, mà còn cho ngươi biết thời gian chính xác để ngươi chuẩn bị cho chu đáo.
Thật là vừa ngang tàng lại vừa tự tin.
Trương Huyền sở dĩ không lấy mạng Ngô Thuận Phong ngay tại chỗ là vì không muốn làm liên lụy người vô tội, dù sao nếu hai người sinh tử tương bác, chân khí bắn ra tứ phía, người xung quanh không chết cũng bị thương.
Nghe thấy lời uy hiếp của Trương Huyền, bước chân Ngô Thuận Phong khựng lại, nhưng hắn ngay cả đầu cũng không dám quay lại, xám xịt rời đi.
Đối với chuyến đi đến khách sạn Giang Hoa lần này, Ngô Thuận Phong hối hận không kịp.
Hắn tự cho rằng với tu vi của mình, ở cái đất Giang Hoa này có thể đi ngang, nào ngờ chỉ vì tùy tiện trêu chọc một thanh niên, lại đụng phải một siêu cấp cao thủ mà hắn không thể đắc tội.
Đúng là người cuồng tất có họa mà!
Truyện liên quan
Cốt Vương: Cung Nghênh Vương Ra Đời
Cách tân lịch 4 năm. . Chỉ còn chưa đầy 5 năm nữa là sự kiện “Ngầm Nạp Tát Lực ...
E cấp yếu nhất? Phân thân của ta đều là thần cấp!
[Màn Sau - Bạt Tai - Sảng Văn - Vô Địch] Chu Hoài xuyên không đến thời đại Toàn Dân ...
Siêu Phàm Mệnh Đồ, Ai Đem Cần Câu Tắc Ta Trong Đầu
Người ở Lam Tinh, mới ra bệnh viện, trong đầu có căn cần câu. .
Nông Thôn Thần Y, Khai Cục Bắt Lấy Mạo Mỹ Nữ Thần
Chàng trai làng quê Dương Phàm vô tình có được truyền thừa tiên gia, từ đó một bước lên trời, ...
15 Tuổi, Trở Thành Quốc Bảo Cấp Thiên Tài Nhà Khoa Học
Họ bảo tôi bị bệnh, nhưng đâu biết trong mắt tôi chứa đầy công thức của cả vũ trụ.. . ...
Xuyên Thư Vai Ác, Ta Làm Long Vương Muội Muội Trụ Ổ Chăn
Khởi đầu trở thành phú nhị đại, có được người vợ xinh đẹp, còn có cô em vợ là hoa ...