Quyển 1 · Chương 39: ban cho công pháp
Chương 39: Ban cho công pháp
Việc mở công ty vốn không nằm trong kế hoạch của Trương Huyền, nhưng nếu đã thành lập Lam Tinh thương hội, mọi người dù sao cũng phải cùng nhau làm chút gì đó, nếu không sẽ mất đi lực ngưng tụ, vì thế hắn mới lâm thời nảy ý định.
Đến cả việc sở hữu công việc, Trương Huyền đều ném hết cho Thu Cúc cùng Chu Sở Phong, những phó hội trưởng này đi làm, hắn chỉ làm một chưởng quầy phủi tay.
Nhà tang lễ, nhà tranh sau núi.
Trương Huyền, Chu Sở Phong, Cao Sở Hùng, Chu Lanh Canh, Thu Cúc, năm người đang nâng chén chúc tụng.
Phía sau Cao Sở Hùng còn đứng hai thanh niên ngoài hai mươi tuổi.
Hai người đó là cháu nội của ông.
“Trương tiên sinh, ta có một yêu cầu quá đáng.”
“Cao lão cứ nói đừng ngại.”
“Ta muốn cầu Trương tiên sinh thu hai đứa cháu không nên thân này của ta làm đồ đệ.”
“Không thu.”
Cao Sở Hùng không ngờ Trương Huyền lại từ chối trực tiếp như vậy, vừa xấu hổ vừa khổ sở, nước mắt suýt chút nữa rơi xuống.
Nhưng ông không oán trách Trương Huyền, dù sao cũng là do ông không làm tốt.
“Ngươi có thể tự mình dạy bọn chúng.”
“Ta ư?” Cao Sở Hùng đầy mặt cười khổ. “Trương tiên sinh đừng giễu cợt ta.”
“Ta chỉ biết một ít quyền cước công phu thô thiển, đối phó vài tên côn đồ còn miễn cưỡng được, không xứng dạy người đâu.”
Trương Huyền hơi mỉm cười, đưa một tờ giấy đầy chữ cho Cao Sở Hùng. “Ngươi học trước đi, sau đó lại dạy cho bọn chúng, như vậy chẳng phải được rồi sao?”
Cao Sở Hùng cuống quít tiếp lấy tờ giấy, ngưng mắt quan sát, mới nhìn một hàng, ông đã nhếch miệng khóc lên.
Đây là mừng đến phát khóc.
Tu tiên công pháp, đây là bộ công pháp tu tiên đủ để lưu truyền muôn đời nha!
Có bộ công pháp này, Cao Sở Hùng tin rằng, Cao gia quật khởi chỉ là vấn đề thời gian.
Tu vi của Cao Sở Hùng không có tác dụng gì, biết rõ mình là pháo hôi, nhưng vẫn nghĩa vô phản cố cùng Trương Huyền đi tới Ngô gia, chỉ riêng phần tình nghĩa này cũng xứng đáng với một bộ công pháp.
“Cao lão, nhớ kỹ sau này phải đốt hủy đi.”
Trong tiệc rượu tiếp theo, Cao Sở Hùng như bị trúng ma, rượu không uống, đồ ăn không ăn, một lòng phấn đấu học thuộc công pháp.
May mắn công pháp chỉ có chưa đầy hai trăm chữ, nếu không với tuổi tác của Cao lão, thật không dễ dàng ghi nhớ được.
Sau khi nhớ kỹ, Cao Sở Hùng liền muốn đốt tờ giấy đi.
“Để cho ta, để cho ta!” Thu Cúc thổi tắt bật lửa của Cao Sở Hùng, ngay sau đó trong lòng bàn tay xuất hiện một sợi ngọn lửa màu lam.
Ngọn lửa kia vô cùng mãnh liệt, nhanh chóng nuốt chửng tờ giấy, nếu Cao Sở Hùng buông tay chậm một chút, ngón tay đã không còn rồi.
Ngọn lửa đốt hủy tờ giấy vẫn chưa tắt, lại còn thiêu sàn nhà thành một lỗ thủng lớn.
Thu Cúc lẩm bẩm trong miệng, đặt tay lên ngọn lửa, ngọn lửa kia như được triệu hoán, lập tức chui vào lòng bàn tay Thu Cúc rồi biến mất.
“Hảo!”
“Thật lợi hại.”
Hai đứa cháu của Cao Sở Hùng đều xem đến ngây người.
Trương Huyền chau mày. “Thu Cúc, ta đã dặn ngươi thế nào?”
Thu Cúc lè lưỡi. “Sư phụ nói không được dễ dàng khoe khoang trước người ngoài, nhưng người ngồi đây đều không phải người ngoài nha.”
“Tha cho ngươi một lần.”
Cao Sở Hùng vô cùng vui vẻ.
Cuối cùng Trương Huyền cũng tha thứ cho Thu Cúc, điều này tương đương với việc gián tiếp nói cho ông biết, ông là người một nhà.
Ông nào còn tâm trí uống rượu, dẫn cháu nội vội vã về nhà tu luyện.
Chu Lanh Canh và Thu Cúc ngồi không yên, chạy đi dạo phố.
“Trương tiên sinh…”
Trương Huyền chau mày. “Chu lão, sau này không cần gọi ta là Trương tiên sinh nữa, nghe xa lạ lắm.”
Chu Sở Phong vẻ mặt nghiêm nghị. “Trước kia ta gọi ngươi là Trương tiên sinh, đó là vì tôn kính. Hiện tại gọi ngươi là tiên sinh, đó là vì ngươi tương đương với sư phụ ta.”
“Ngươi nếu không cho ta gọi là tiên sinh, ta liền đâm đầu vào đây chết cho xong.” Lão nhân làm bộ muốn đập đầu vào cột rồng.
Trương Huyền lắc đầu cười khổ, đành tùy ý ông muốn gọi thế nào thì gọi.
“Ngươi muốn nói gì?”
“Năm quái Không Sơn kia tàn nhẫn độc ác, lại giỏi dùng độc, không thể không phòng. Lợi Kiếm Minh vẫn luôn có tâm muốn diệt trừ chúng, sở dĩ trước sau không thực thi hành động là vì thiếu một vị cao thủ tọa trấn.”
“Chu lão lại đề cử ta cho Tu Vô Cực?”
Chu Sở Phong gật đầu. “Trương tiên sinh, Lam Tinh thương hội của chúng ta mới thành lập, thực lực còn xa mới đạt tới mức có thể ứng phó mọi chuyện, cho nên chúng ta cần phải tìm một đồng minh mạnh mẽ.”
“Năm quái giỏi dùng độc, hơn nữa đối với sát trận cũng cực kỳ nghiên cứu.”
“Lần trước Lợi Kiếm Minh đi tới hang ổ của năm quái để bao vây tiêu diệt, nhưng thất bại thảm hại, hy sinh mấy chục người, không chết trong sát trận thì cũng trúng độc mà bỏ mình.”
“Nếu Trương tiên sinh có thể hiệp trợ Lợi Kiếm Minh diệt trừ năm quái, quốc gia cũng sẽ cảm tạ ngươi. Hơn nữa đây còn là cơ hội tuyệt hảo để tạo danh tiếng.”
“Chỉ cần ngươi diệt trừ được năm quái, sau này sẽ khiến nhiều kẻ đạo chích không dám nhắm vào Lam Tinh liên minh của chúng ta, sẽ bớt đi rất nhiều phiền toái không cần thiết.”
“Khi nào hành động?”
Trương Huyền cũng tính toán diệt trừ năm quái, lại có nhiều chỗ tốt như vậy, tự nhiên sẽ không từ chối.
Sắc mặt Chu Sở Phong đột nhiên trở nên kỳ quái.
“Sao vậy?”
“Cái này…”
“Chu lão, có chuyện cứ việc nói thẳng.”
“Là thế này, lão hữu của ta nói muốn kiến thức một chút thủ đoạn của ngươi.”
Chu Sở Phong nói một cách uyển chuyển, nhưng Trương Huyền đã hiểu rõ, Tu Vô Cực đây là không tin tưởng hắn, muốn kiểm nghiệm bản lĩnh của hắn một chút.
“Không thành vấn đề, khi nào?”
Trương Huyền cũng không tức giận, dù sao Tu Vô Cực từng cứu hắn, cho dù hắn không có thù oán gì với năm quái Không Sơn, cũng sẽ giúp một tay để trả ân tình này.
“5 ngày sau chính thức hành động, trước đó ngươi có thể qua bất cứ lúc nào.”
“Vậy cứ quyết định như vậy đi.”
Trương Huyền cáo từ rời đi.
Hắn lái xe vừa rời khỏi, điện thoại của Chu Lanh Canh liền gọi tới.
“Trương Huyền, ta và Thu Cúc đang ăn cơm ở khách sạn Giang Hoa, vì không có tiền thanh toán nên bị khách sạn giữ lại, ngươi mau tới trả tiền cơm, chuộc chúng ta ra ngoài đi.”
“Cút đi.”
Trương Huyền trực tiếp cúp điện thoại.
Quách Tấn Thông sẽ khấu Chu Lanh Canh cùng Thu Cúc?
Chẳng sợ hai nha đầu kia đem khách sạn đốt trụi, Quách Tấn Thông còn phải dẫn người đứng một bên vỗ tay khen cháy hay.
Nha đầu này đến cả nói dối cũng không biết nói.
……
Kim Long Thính.
Quách Tấn Thông đứng hầu hạ hai vị cô nãi nãi này, sợ tới mức lông tơ dựng đứng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Hai vị tiểu tổ nãi nãi, ta dập đầu cho các người được chưa?
Đùa giỡn cũng không thể đùa kiểu này nha!
Vạn nhất Trương tiên sinh tưởng thật, cái đầu này của ta còn giữ được sao?
Việc này cũng trách Quách Tấn Thông tự mình chuốc lấy, ngươi nói xem sao ngươi lại mời hai vị cô nãi nãi này tới ăn cơm làm gì?
Chẳng qua là Quách Tấn Thông muốn củng cố mối quan hệ với Trương Huyền, lại biết rõ bản thân không đủ tư cách trực tiếp mời Trương Huyền, cho nên mới muốn làm thân với người phụ nữ của Trương Huyền trước.
Thu Cúc làm người khôn khéo, biết tâm tư nhỏ mọn của Quách Tấn Thông, lại thấy hắn là người không tệ, nên cũng muốn giúp hắn một tay.
Đáng tiếc Chu Lanh Canh xung phong nhận việc, cứ khăng khăng đòi tự mình mời Trương Huyền tới, kết quả làm hỏng bét cả chuyện.
Bên kia.
Trương Huyền lái xe về nhà.
Năm ngày sau đi tiêu diệt Không Sơn Ngũ Quái, hắn cần phải làm một số chuẩn bị cần thiết, ví dụ như luyện chế giải độc đan, tranh thủ tu luyện, đem tu vi cố gắng nâng cao thêm một đoạn.
Mỗi một đại cảnh giới đều chia làm mười tiểu cảnh giới, mà mỗi cảnh giới tầng thứ năm đều là một đường ranh giới.
Giờ phút này cảnh giới của Trương Huyền đạt tới tầng bốn đại viên mãn, nhìn như khoảng cách tầng năm chỉ còn một bước chân, nhưng nếu muốn đột phá, thật sự không dễ dàng như vậy, cho dù kiếp trước hắn đã trải qua một lần tu luyện, đi đường cũ rất dễ dàng.
Điều này không khó lý giải, dù sao kiếp trước và kiếp này cũng không phải cùng một thân xác.
Phải biết rằng, kiếp trước hắn vốn là người thường, trực tiếp bị Nữ Đế sư phụ mang đi Tu Tiên giới, thân thể trải qua ba năm cường hóa sau đó, mới chính thức bắt đầu tu luyện.
Đương nhiên, Luyện Khí kỳ đối với thân thể yêu cầu cũng không cao, nhưng một khi đạt tới Trúc Cơ kỳ, nếu thân thể không đủ cường hãn, sẽ không chịu nổi sự va chạm của chân khí quán đỉnh mỗi khi đột phá.
Tóm lại, con đường Trương Huyền phải đi còn rất dài.
Truyện liên quan
Cốt Vương: Cung Nghênh Vương Ra Đời
Cách tân lịch 4 năm. . Chỉ còn chưa đầy 5 năm nữa là sự kiện “Ngầm Nạp Tát Lực ...
E cấp yếu nhất? Phân thân của ta đều là thần cấp!
[Màn Sau - Bạt Tai - Sảng Văn - Vô Địch] Chu Hoài xuyên không đến thời đại Toàn Dân ...
Siêu Phàm Mệnh Đồ, Ai Đem Cần Câu Tắc Ta Trong Đầu
Người ở Lam Tinh, mới ra bệnh viện, trong đầu có căn cần câu. .
Nông Thôn Thần Y, Khai Cục Bắt Lấy Mạo Mỹ Nữ Thần
Chàng trai làng quê Dương Phàm vô tình có được truyền thừa tiên gia, từ đó một bước lên trời, ...
15 Tuổi, Trở Thành Quốc Bảo Cấp Thiên Tài Nhà Khoa Học
Họ bảo tôi bị bệnh, nhưng đâu biết trong mắt tôi chứa đầy công thức của cả vũ trụ.. . ...
Xuyên Thư Vai Ác, Ta Làm Long Vương Muội Muội Trụ Ổ Chăn
Khởi đầu trở thành phú nhị đại, có được người vợ xinh đẹp, còn có cô em vợ là hoa ...