Quyển 1 · Chương 2: tìm tấu
Chương 2 Tìm tấu
Chu Sở Phong đồng tử co rụt lại.
Chu Lanh Canh chính là Minh Kính đỉnh cảnh giới, toàn lực đâm ra nhất kiếm, đủ để xuyên thủng đá phiến, lại bị thanh niên trước mắt nhẹ nhàng kẹp lấy.
Hay là người này là cao thủ Ám Kình hậu kỳ?
Võ giả chia làm bốn cảnh giới: Minh Kính, Ám Kình, Hóa Kính, Nội Kình ngoại phóng.
“Có năng lực ngươi buông tay.”
Trương Huyền buông lỏng tay, Chu Lanh Canh trọng tâm không vững, ngồi bệt xuống đất.
Nàng thẹn quá thành giận, nhảy dựng lên lại muốn công kích.
“Chớ có vô lễ!”
Chu Sở Phong duỗi cánh tay ngăn Chu Lanh Canh lại, ngay sau đó chắp tay với Trương Huyền: “Tiểu hữu, cháu gái ta từ nhỏ được lão phu chiều hư, có chỗ vô lễ, mong tiểu hữu chớ trách.”
“Dáng người không tồi, chỉ là thân thủ còn chờ đề cao.”
“Ngươi!”
Bị Trương Huyền đánh giá như vậy, Chu Lanh Canh giận không thể át, lại muốn ra tay.
“Không được hồ nháo!” Chu Sở Phong đoạt lấy kiếm trong tay Chu Lanh Canh, ném ra thật xa.
“Gia gia, rõ ràng là hắn phá hư trận pháp vận chuyển, ngươi ngược lại nói ta!”
Chu Sở Phong thầm nghĩ, ngươi cho rằng ta không muốn đòi một lời giải thích sao?
Nhưng thanh niên này tu vi cao thâm khó đoán, ta căn bản không phải đối thủ, xông lên cũng là uổng phí.
Nếu hắn có thể làm nhiễu trận pháp, có lẽ sẽ có cách làm đại trận vận chuyển bình thường cũng không chừng.
“Lão hủ Chu Sở Phong, xin hỏi tiểu hữu tôn tính đại danh?”
“Trương Huyền.”
“Tiểu hữu tuổi còn trẻ, không ngờ lại tinh thông phong thủy trận như thế, lão nhân bội phục vô cùng.”
“Tụ Linh Trận ở đây là do ngươi bố trí?”
“Đúng vậy.”
“Trận pháp không đủ tinh diệu, còn có khuyết tật chí mạng.”
Chu Sở Phong hai mắt sáng ngời, cúi người hành lễ: “Mong tiểu hữu không tiếc chỉ giáo.”
“Chỉ cần ngài có thể làm đại trận vận chuyển bình thường, điều kiện tùy ngài đề.”
“Hắn có thể có biện pháp nào?” Chu Lanh Canh đầy mặt khinh thường.
“Không cần điều kiện, coi như là bồi thường việc ta hấp thu linh khí quấy nhiễu trận pháp đi.” Trương Huyền nói xong liền hướng phía đại trận đi tới.
Tổ tôn hai người theo sát phía sau.
Đi tới bên đại trận, Trương Huyền đi dạo quanh trận pháp, cực kỳ giống như đang đi dạo phố.
“Hảo, đại trận đã khôi phục vận chuyển.”
Cái gì mà khôi phục vận chuyển?
Chu Sở Phong chau mày.
Lừa đến tận đầu ta rồi!
“Quả nhiên là một tên đại kẻ lừa đảo.” Chu Lanh Canh khinh miệt cười.
“Đại trận quả nhiên đã khôi phục vận chuyển bình thường!”
Chu Sở Phong đầy mặt cảm kích, cúi người hành lễ.
Nhưng ông vẫn không hiểu, tại sao Trương Huyền đi vài vòng mà đại trận lại khôi phục vận chuyển?
Kỳ thật ảo diệu đều nằm dưới chân Trương Huyền.
Trương Huyền mỗi đi một bước, liền truyền chân khí từ dưới chân xuống mặt đất, từ đó điều chỉnh lại phương vị trận pháp, làm vị trí của nó chính xác hơn.
Đây là chỗ cao minh của tu tiên, chỉ cần bắt đầu tu luyện là có thể đạt tới chân khí ngoại phóng, không giống võ giả, phải đạt tới cảnh giới thứ tư mới có thể miễn cưỡng làm được.
“Chu lão, có không đem tinh thạch tặng cho ta một ít, ta cũng muốn bố trí một cái Tụ Linh Trận.”
“Không thành vấn đề.”
Chu Sở Phong mời Trương Huyền đến chỗ ở.
“Trương tiên sinh, tinh thạch đều chất ở đây, muốn bao nhiêu ngươi cứ tự nhiên lấy.”
Tinh thạch có màu vàng nhạt, trông giống như nguyên thạch chưa lột vỏ, tùy ý chất đống trong góc.
Trương Huyền chọn chín khối.
“Ta xin cáo từ trước.”
Chu Sở Phong tiễn Trương Huyền xuống núi, nhìn theo hắn rời đi.
“Gia gia, trận pháp thật sự vận chuyển bình thường rồi sao?”
“Đương nhiên.” Chu Sở Phong đầy mặt vui mừng. “Sau khi trận pháp được cải tiến, tốc độ hấp thu linh khí nhanh hơn, hơn nữa linh khí còn tinh thuần hơn trước vài lần.”
Nhìn bóng lưng xa dần của Trương Huyền, trong mắt Chu Lanh Canh đầy vẻ tò mò.
“Gia gia, người này xuất hiện thật sự quá đột ngột, không phải là có mục đích tiếp cận chúng ta chứ?”
Chu Sở Phong đầy mặt cười khổ: “Với tạo nghệ phong thủy cùng thân tu vi kia của hắn, cần gì phải vội vàng kết giao với chúng ta?”
“Cháu gái, con phải nhớ kỹ, nhân vật như vậy chỉ có thể kết giao, tuyệt đối không được đắc tội.”
Chu Sở Phong trầm ngâm một chút rồi gọi một cuộc điện thoại: “Cho ta tra một thanh niên tên là Trương Huyền.”
……
Trương Huyền đi ra khỏi nhà tang lễ, lại từ một con đường khác đi vào núi.
Vừa rồi ở trên đỉnh núi, hắn thấy trên sườn núi có rất nhiều dược thảo, muốn thu thập một ít để chế thành thành phẩm.
Muốn thành tựu Tiên Đế, ngoài thiên phú ra, chế dược, luyện đan, y thuật, đạo pháp đều là những kỹ năng cần phải nắm giữ.
Trong tay hắn thiếu thốn tài nguyên, tạm thời chỉ có thể luyện chế dược vật thông thường, còn luyện đan, những dược liệu đó đều vô cùng quý giá, hắn hiện tại không xu dính túi, tạm thời không tính đến.
Kỳ thật không chỉ là vấn đề tiền bạc, quan trọng nhất chính là cảnh giới tu luyện. Khi luyện đan cần chân khí để bổ trợ, ít nhất phải đạt tới Luyện Khí trung kỳ, tức là Luyện Khí tầng năm.
Về vấn đề kiếm tiền, Trương Huyền cũng không lo lắng, với bản lĩnh của hắn, tùy tiện làm gì cũng có thể phát tài.
Tất nhiên, hiện tại việc đầu tiên cần giải quyết là chỗ ở, không có chỗ ở thì không thể bố trí Tụ Linh Trận, tốc độ tu luyện của hắn sẽ giảm sút nghiêm trọng.
Cho nên hắn mới muốn hái thuốc, luyện dược rồi mang đi bán.
Một thế hệ Tiên Đế đi bày hàng vỉa hè bán thuốc?
Tiên Đế là chuyện kiếp trước, kiếp này hắn chỉ là người thường.
Tu luyện một đạo quan trọng nhất là tâm thái, huống hồ hắn cũng không cảm thấy tự làm tự ăn có gì mất mặt.
Trương Huyền quen với việc không cầu cạnh ai.
Hắn tin rằng, chỉ cần mình mở lời, tùy tiện cũng có thể lấy được mấy trăm vạn từ chỗ Chu Sở Phong.
Chu Sở Phong ở Giang Hoa là một nhân vật lớn tuyệt đối, Trương Huyền dù kiến thức hạn hẹp cũng biết rõ điều đó.
Việc dựa vào người khác để làm giàu chẳng phải bản lĩnh gì, Trương Huyền khinh thường hành vi ấy.
Trong núi dược liệu phong phú, Trương Huyền chẳng mấy chốc đã thu thập đủ những thứ cần thiết, dùng cỏ dại bó lại rồi chuẩn bị vác xuống núi.
“Đứng lại!”
Theo một tiếng quát lớn, mấy gã thanh niên đuổi tới, chặn đường đi của hắn.
“Có việc?”
“Chuyện lớn đấy.” Tên thanh niên cầm đầu cười lạnh. “Ngọn núi này có chủ, cho nên đồ vật trong núi không thể lấy không.”
“Nếu ta cứ lấy thì sao?”
“Vậy thì bọn ta đánh ngươi.”
Trương Huyền lười nói nhảm với chúng, tung cước đá mỗi tên một cái nằm sấp xuống, sau đó lục lọi lấy sạch ví tiền, điện thoại cùng những vật dụng khác của chúng.
“Thằng nhãi, bọn ta là người của Võ Giả Liên Minh, ngươi……”
Tên thanh niên định nói vài câu đe dọa, lại bị Trương Huyền đá thẳng vào miệng, máu tươi lẫn răng văng tung tóe đầy đất.
“Đừng chọc vào ta, nếu không không chỉ có các ngươi, mà cả cái gọi là Võ Giả Liên Minh chó má kia, lão tử cũng san bằng tất.” Trương Huyền nói xong nghênh ngang bỏ đi.
“Reng……”
Trương Huyền vừa rời khỏi núi, điện thoại liền vang lên.
“Trương Huyền, ta là Chu Linh Lung, ông nội ta muốn tặng ngươi một căn nhà, ta đang đợi ngươi ở Hinh Ngự Viên.”
Hinh Ngự Viên toàn là biệt thự, Trương Huyền đương nhiên biết rõ.
Ăn của người ta thì phải nể mặt, Trương Huyền vốn định từ chối, nhưng nghĩ lại, tài liệu cần cho việc tu luyện của mình biết đâu còn phải nhờ Chu Sở Phong thu thập, thế là hắn gật đầu đồng ý.
……
Hinh Ngự Viên.
Trương Huyền sải bước đi vào trong.
“Này này này!”
“Ngươi đang làm gì đấy? Người không phải chủ hộ không được vào, mau rời đi ngay.”
Từ chòi canh, vài tên bảo vệ chạy ra, vẻ mặt chán ghét chặn đường hắn.
Trương Huyền cười. “Ta là chủ hộ mới ở đây, hôm nay mới mua nhà.”
“Ngươi là chủ hộ ở đây?”
Vài tên bảo vệ cười lớn.
“Thằng nhãi, ngươi có biết nhà ở đây bao nhiêu tiền một mét vuông không?”
“Ta nói cho ngươi biết, phí quản lý ở đây một tháng đã bắt đầu từ vài vạn, lương cả năm của ngươi cộng lại cũng chẳng trả nổi phí quản lý một tháng đâu.”
“Mau về đi làm đi, đừng có nằm mơ làm người giàu nữa.”
“Nhìn cái bộ dạng nghèo kiết xác của các ngươi kìa.”
“Một thằng ăn mày hôi hám mà đòi làm người giàu, thật nực cười.”
Trương Huyền nhíu mày. “Các ngươi không muốn sống nữa à?”
“Thằng nhãi, ta thấy ngươi cố tình đến gây sự thì có.”
Vừa nghe Trương Huyền nói vậy, chúng lập tức rút dùi cui trong tay ra.
Chúng thực sự dám đánh người.
Bởi vì đám bảo vệ này là người của chủ đầu tư khu chung cư, những người sống ở Hinh Ngự Viên đều là hạng phú quý, chủ đầu tư vì lấy lòng họ nên mới đặt tay chân của mình ở đây trông cửa.
Những kẻ này dù có đánh người bị thương, cấp trên cũng sẽ chống lưng cho chúng.
Dẫu sao chuyện như thế này đã xảy ra không chỉ một lần.
Truyện liên quan
Cốt Vương: Cung Nghênh Vương Ra Đời
Cách tân lịch 4 năm. . Chỉ còn chưa đầy 5 năm nữa là sự kiện “Ngầm Nạp Tát Lực ...
E cấp yếu nhất? Phân thân của ta đều là thần cấp!
[Màn Sau - Bạt Tai - Sảng Văn - Vô Địch] Chu Hoài xuyên không đến thời đại Toàn Dân ...
Siêu Phàm Mệnh Đồ, Ai Đem Cần Câu Tắc Ta Trong Đầu
Người ở Lam Tinh, mới ra bệnh viện, trong đầu có căn cần câu. .
Nông Thôn Thần Y, Khai Cục Bắt Lấy Mạo Mỹ Nữ Thần
Chàng trai làng quê Dương Phàm vô tình có được truyền thừa tiên gia, từ đó một bước lên trời, ...
15 Tuổi, Trở Thành Quốc Bảo Cấp Thiên Tài Nhà Khoa Học
Họ bảo tôi bị bệnh, nhưng đâu biết trong mắt tôi chứa đầy công thức của cả vũ trụ.. . ...
Xuyên Thư Vai Ác, Ta Làm Long Vương Muội Muội Trụ Ổ Chăn
Khởi đầu trở thành phú nhị đại, có được người vợ xinh đẹp, còn có cô em vợ là hoa ...