Quyển 1 · Chương 6: oan gia ngõ hẹp

Chương 6: Oan gia ngõ hẹp

“Ngươi tính toán xử lý nàng thế nào?”

Dương tổng lạnh lùng cười: “Nàng chửi bới Chu tiểu thư, lại làm sự tình ầm ĩ lớn như vậy, thương trường quyết không cho phép loại con sâu làm rầu nồi canh này tồn tại.”

“Dương Kế Hồng, cửa hàng của ngươi có thể đóng cửa rồi, cho ngươi một đêm thời gian thu dọn đồ đạc.”

“Nếu sáng mai ta tới niêm phong cửa mà phát hiện ngươi vẫn chưa dọn đi, ta sẽ đem toàn bộ đồ vật bên trong ném ra ngoài.”

Dương Kế Hồng mặt mày vặn vẹo, giận dữ trừng mắt nhìn Chu Lanh Canh.

Bà ta cũng không ngốc, biết Chu Lanh Canh là khối ván sắt, nhưng bà ta cho rằng khối ván sắt này chỉ cứng ở trong thương trường mà thôi.

Nhưng lão nương đây cũng không phải dễ chọc, con gái ta mở công ty lớn, muốn tiền có tiền, muốn nhân mạch có nhân mạch, căn bản không sợ cái loại tiểu tiện nhân này.

“Được, được, được! Họ Dương, còn có cả ngươi nữa, tiểu tiện nhân, ta nhớ kỹ các ngươi!”

Dương Kế Hồng mở cửa hàng trang phục, kỳ thật cũng không phải vì kiếm tiền, bà ta cũng chẳng thiếu chút tiền ấy.

Nhiều nhất là cửa hàng trang phục không làm nữa.

Nhưng hôm nay bà ta bị mất mặt lớn như vậy, nhất định phải tìm lại thể diện.

“Trương Huyền, thử bộ quần áo này xem, chúng ta thật vinh hạnh khi trở thành vị khách hàng cuối cùng của cửa hàng này.” Chu Lanh Canh ướm quần áo lên người Trương Huyền, kích cỡ vừa vặn.

Quét mã thanh toán.

“Lão thái bà, muốn trả thù thì cứ việc tới tìm tiểu cô nãi nãi đây.” Chu Lanh Canh lạnh lùng cười, lôi kéo Trương Huyền rời đi.

Dương Kế Hồng tức đến mức phổi muốn nổ tung.

Đêm nay Tô Phỉ tổ chức tiệc tối, bà ta vốn tính toán ăn mặc lộng lẫy tham gia, còn mời mấy người khuê mật đi cùng để phô trương thân phận.

Nhưng hiện tại trên mặt lại có dấu bàn tay, thế này thì làm sao gặp người?

Đúng rồi!

Vừa lúc để Phỉ Phỉ nhìn thấy dấu bàn tay này, như vậy nó và Trương Huyền sẽ ly hôn chắc chắn.

……

Khách sạn Giang Hoa.

Tô Phỉ đích thân đứng ở đại sảnh nghênh đón khách quý.

Triệu Trường Thanh bồi bên cạnh, nghiễm nhiên như chủ nhân nam của bữa tiệc.

“Mã tổng, hoan nghênh, hoan nghênh.”

“Cố tổng, ngài tới trễ rồi, lát nữa phải phạt rượu ba ly.”

Đúng lúc này, chỉ thấy một thanh niên thân hình cao lớn, đĩnh đạc, vô cùng tuấn tú bước vào.

Tô Phỉ và Triệu Trường Thanh đồng thời sửng sốt.

Bởi vì người bước vào chính là Trương Huyền.

Chu Lanh Canh gặp khuê mật ở bên ngoài khách sạn, đang mải trò chuyện nên Trương Huyền vào trước.

“Trương Huyền, ngươi tới đây làm gì?”

Vì Tô Phỉ và Triệu Trường Thanh chưa tiến lên, các khách quý có mặt cũng không tiện đi trước, nên đều tụ tập ở trong đại sảnh.

Thấy chồng hiện tại và chồng tương lai của Tô Phỉ chạm mặt nhau, mọi người ngoài mặt không chút biểu cảm, nhưng trong lòng đều cảm thấy có trò hay để xem.

“Phỉ Phỉ, em mời hắn sao?”

Thấy Tô Phỉ lắc đầu, Triệu Trường Thanh lạnh lùng cười: “Nơi này không chào đón ngươi.”

“Theo ta được biết, khách sạn Giang Hoa đâu có họ Triệu?”

“Đúng là không họ Triệu, nhưng hôm nay ta có quyền đuổi ngươi ra ngoài.”

“Bởi vì đêm nay toàn bộ khách sạn Giang Hoa ta đã bao trọn gói.”

“Triệu công tử thật là có tiền nha.”

Triệu Trường Thanh khinh thường cười: “Không tính là nhiều, bất quá tùy tiện lấy ra ba bốn trăm triệu cũng không khó.”

“Nếu là ‘chuẩn bị’, nghĩa là vẫn chưa bao trọn gói, vậy có phải nên hỏi trước xem lão bản nơi này có đồng ý hay không?”

Triệu Trường Thanh ha ha cười: “Trương Huyền, ngươi có lẽ không biết, Quách lão bản của khách sạn Giang Hoa là bạn tốt của cha ta, bao trọn khách sạn chỉ là chuyện một cuộc điện thoại.”

Dường như lo lắng Trương Huyền không tin, Triệu Trường Thanh gọi điện thoại, ấn bật loa ngoài.

“Triệu hiền chất, tìm ta có việc gì?”

“Quách thúc, cháu muốn bao trọn khách sạn của thúc một đêm, ngài yên tâm, những khách đã ở trong khách sạn, hay đang ăn cơm, chi phí của họ cháu đều thanh toán hết.”

“Hiền chất đã mở lời, Quách thúc đương nhiên phải cho ngươi cái mặt mũi này.”

“Cảm ơn Quách thúc.” Triệu Trường Thanh đắc ý nhìn về phía Trương Huyền.

“Bất quá…… hiền chất, Kim Long Thính ngươi không thể dùng, lát nữa có khách quý ở đó ăn cơm.”

“Quách thúc yên tâm, cháu tổ chức tiệc tối ở Ngân Long Thính.”

Hai người trò chuyện thêm vài câu rồi mới cúp điện thoại.

“Trương Huyền, ngươi lập tức cút ngay cho ta.”

Trương Huyền ngoáy ngoáy lỗ tai, như thể muốn đào tiếng chó sủa ra khỏi tai mình.

“Triệu Trường Thanh, ngươi vẫn không có quyền đuổi ta đi, bởi vì ta chính là khách quý của Kim Long Thính.”

Triệu Trường Thanh cười ha hả: “Trương Huyền, ngươi có biết Kim Long Thính đó ngày thường đều đóng cửa, dù có tiền cũng không đặt được không?”

“Nếu không phải khách quý có thân phận cực kỳ tôn quý, căn bản không có tư cách ăn cơm ở đó.”

“Ta cũng không tự hạ thấp mình, ngay cả gia phụ cũng chưa từng tới đó ăn cơm.”

Trương Huyền thản nhiên cười: “Điều này chỉ có thể chứng minh thân phận cha ngươi thấp kém mà thôi.”

Triệu Trường Thanh mặt mày âm trầm: “Trương Huyền, ngươi và ta đều là người văn minh, ta không muốn đánh nhau với ngươi.”

“Chẳng lẽ thật sự muốn ta gọi bảo an tới mời ngươi ra ngoài?”

Trương Huyền không những không đi ra ngoài, ngược lại còn ngồi xuống ghế sô pha.

Hắn vừa ngồi xuống, hai người khác trên sô pha vội vàng đứng dậy, trốn ra xa.

Tô Phỉ nhìn đồng hồ, nhíu mày đi tới trước mặt Trương Huyền: “Trương Huyền, ngươi làm loạn đủ chưa?”

“Ta gặp khó khăn trong công việc, khó khăn lắm mới bày được cục diện này, nếu ngươi làm hỏng, công ty của ta sẽ xong đời.”

“Ta gọi điện cho ngươi, muốn ngươi giúp ta nghĩ cách, nhưng ngươi không nghe máy.”

“Hiện tại ta tự nghĩ ra cách rồi, ngươi lại tới phá đám, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

Trương Huyền mặt vô cảm: “Tô Phỉ, ngươi làm gì không liên quan tới ta, hôm nay ta cũng không phải tới để phá ngươi.”

“Còn nữa, sáng mai đừng quên tới Cục Dân Chính.”

Triệu Trường Thanh bước tới: “Trương Huyền, ngươi yên tâm, ngày mai ta sẽ đích thân đưa Phỉ Phỉ đi.”

“Ngươi tốt nhất nên tránh xa ta ra một chút, nếu không ta không dám đảm bảo răng hàm của ngươi có bị rụng hay không.”

Triệu Trường Thanh giận dữ.

“Bảo an!”

Một đám bảo an đã sớm chờ sẵn ở một bên, nghe tiếng gọi, lập tức vây quanh Trương Huyền.

“Tiên sinh, vừa rồi chúng tôi nhận được thông báo từ giám đốc đại sảnh, Triệu tiên sinh quả thực đã bao trọn cả khách sạn, cho nên mời anh lập tức rời đi, nếu không chúng tôi đành phải áp giải anh ra ngoài.”

“Trương Huyền, anh nghe thấy rồi chứ?” Triệu Trường Thanh đầy mặt đắc ý. “Đấu với tôi? Anh căn bản không xứng.”

“Tiểu súc sinh, hóa ra mày cũng ở đây!”

Lại là Dương Kế Hồng chạy tới.

“Phỉ Phỉ, thằng nhãi này hôm nay dẫn một con tiểu kỹ nữ đến tiệm của mẹ gây sự, còn đánh mẹ nữa.” Bà ta vừa nói vừa chỉ vào dấu bàn tay trên mặt.

Tô Phỉ chau mày. “Trương Huyền, đây thật sự là anh làm?”

“Bà ta nhục mạ người trước, bị đánh cũng là đáng đời.”

“Phỉ Phỉ, con đều nghe thấy rồi đấy, cuộc hôn nhân này con nhất định phải ly hôn với nó!”

“Trương Huyền, có chuyện gì anh có thể nhắm vào tôi, tại sao phải đánh mẹ tôi?”

“Đánh đấy, cô muốn thế nào?”

“Anh!”

Giờ phút này.

Chu Linh Linh đứng ngoài đám đông, vẻ mặt căm phẫn, định xông vào dạy cho Dương Kế Hồng một bài học.

Chu Sở Phong giơ tay ngăn cô lại. “Tiểu Quách, cậu đi giải quyết chuyện này đi, nhớ kỹ, Trương tiên sinh là vị khách quý nhất của tôi.”

Khách quý nhất?

Ông chủ khách sạn Giang Hoa là Quách Tấn toàn thân run lên.

Lúc nãy khi nhận điện thoại của Triệu Trường Thanh, ông ta đang trên đường tới đây.

Chẳng phải là nhận được điện thoại của Chu Sở Phong, nói muốn mời khách ở chỗ này, với tư cách là ông chủ khách sạn, đương nhiên phải đích thân nghênh đón.

Ông ta vừa đưa Chu Sở Phong vào, liền thấy cảnh tượng này.

Vốn dĩ trong lòng ông ta còn đang mắng thầm: Dám đến địa bàn của ta gây sự, thật là chán sống.

Ông ta còn định đi qua dạy dỗ một chút gã thanh niên không biết trời cao đất dày này.

Nhưng hiện tại ông ta hối hận đến ruột gan đứt đoạn, tại sao lại đồng ý cho Triệu Trường Thanh bao trọn khách sạn, nếu không cũng sẽ không gián tiếp đắc tội với vị khách quý của Chu lão.

Truyện liên quan