Chương 184: Thiên Long Tự
Khi Lý Bái Thiên tìm đến Trấn Nam Vương phủ, từ chỗ tôi tớ trong phủ, hắn biết được Đoàn Dự vì bị bệnh nên đã được đưa tới Thiên Long Tự ngoài thành. Bất đắc dĩ, hắn đành hỏi rõ vị trí Thiên Long Tự rồi lập tức chạy tới đó.
Thiên Long Tự là ngôi chùa hoàng gia của nước Đại Lý, quy mô to lớn, khí thế hùng vĩ, dù so với Ngũ Đài Sơn hay Thiếu Lâm Tự ở Trung Nguyên cũng chẳng hề kém cạnh. Bởi vậy, Lý Bái Thiên không tốn bao nhiêu công sức đã tìm tới nơi. Lần này, hắn không thông truyền cầu kiến mà trực tiếp triển khai Tâm Võng chi lực, lặng lẽ tiềm hành, vô thanh vô tức tiến vào trong chùa.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, khi tìm thấy Đoàn Dự, hắn vừa vặn chứng kiến một màn kinh điển của thế giới Thiên Long. Thổ Phiên quốc sư Đại Luân Minh Vương Cưu Ma Trí tới cửa lãnh giáo, cùng các cao tăng Thiên Long Tự triển khai kịch chiến. Hỏa Diễm Đao nghênh chiến Lục Mạch Thần Kiếm, kiếm khí ánh đao đan xen sắc bén.
Lý Bái Thiên đến nơi thì thấy trong bảo điện kiếm khí tung hoành, năm vị tăng nhân đang kết trận vây công một trung niên phiên tăng mặc tăng bào màu vàng. Vị phiên tăng kia võ công cực cao, trong tay ngưng tụ ra đạo đao khí vô hình nóng rực sắc bén, ánh lửa ẩn hiện, không ngừng hóa giải những luồng kiếm khí sắc bén do năm vị tăng nhân phát ra.
Không ngoài dự đoán, vị hoàng bào tăng nhân đó chính là Cưu Ma Trí. Hắn vừa triền đấu với năm người, vừa thong dong lời bình về Lục Mạch Thần Kiếm mà đối phương sử dụng, khi thì cao giọng nói “Thiếu Thương kiếm pháp đại khai đại hạp, khí thế hùng mạnh”, khi thì khen “Thương Dương kiếm pháp xảo diệu linh hoạt, khó lòng nắm bắt”, nghiễm nhiên một phong thái tông sư, khí độ cao thủ lộ rõ không sót chút nào.
Đoàn Dự lúc này đang ngồi cạnh một vị lão tăng hình dung tiều tụy, hết sức chăm chú nhìn trận chiến kịch liệt trong điện. Bên cạnh người hắn đặt vài cuốn đồ phổ, Lý Bái Thiên thầm biết đó hẳn là mục tiêu của chuyến này: kiếm phổ Lục Mạch Thần Kiếm.
Đúng lúc này, Khô Vinh đại sư ngồi cạnh Đoàn Dự thấy tình hình chiến đấu rơi vào thế giằng co, biết năm vị đồng môn kiếm pháp chưa thuần thục, khó lòng thủ thắng, chợt cao giọng nhắc nhở: “Minh Vương cẩn thận!” Theo sau, ông tung hai tay, bắn ra hai đạo Thiếu Thương kiếm thẳng về phía Cưu Ma Trí.
Cưu Ma Trí nghe nhắc nhở, phản ứng cực nhanh, xoay người chém ra Hỏa Diễm Đao ngăn cản một đạo kiếm khí, nhưng hắn không ngờ tới còn có đạo thứ hai đánh úp lại. Hắn bị đạo kiếm khí kia đánh trúng đầu vai, quần áo tức thì tan vỡ, lộ ra một vết thương rõ rệt. May mắn Khô Vinh đại sư không muốn lấy mạng hắn, nếu không cú đánh này đã có thể đoạt mạng hắn rồi.
Cưu Ma Trí bị cú đánh này dọa không nhẹ, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, nhưng hắn không vì thế mà tỏ ra sợ hãi. Dù sao hành động của Khô Vinh đại sư cũng có phần đánh lén; nếu luận chính diện, thắng bại vẫn chưa biết được.
“Không ngờ Lục Mạch Thần Kiếm lại chỉ là hư danh! Không ngờ cái gọi là Lục Mạch Thần Kiếm thế mà chỉ là kiếm trận, ta thấy so với La Hán trận của Thiếu Lâm Tự còn kém xa.” Cưu Ma Trí kiến thức rộng rãi, đương nhiên hiểu Lục Mạch Thần Kiếm rất khó luyện thành, nên chúng tăng Thiên Long Tự mới mỗi người luyện một mạch. Hắn nói vậy, thứ nhất là để hạ thấp Thiên Long Tự không có người kế thừa, thứ hai là châm chọc đối phương lấy đông hiếp ít, không tính là anh hùng.
“Kiếm trận cũng tốt, kiếm pháp cũng thế. Thắng thua đã định, xin Minh Vương giữ lời hứa.” Một vị tăng nhân trong nhóm trả lời.
Cưu Ma Trí nghe vậy tức thì nghẹn lời, hắn trầm ngâm nửa ngày: “Ai nói chỉ so thí một hồi? Bần tăng đã nghĩ ra cách phá giải kiếm trận của các ngươi, nhất định phải thử lại lần nữa. Nếu lần này vẫn không thể thắng, bần tăng sẽ lui ngay, không bao giờ nhắc lại việc này nữa.”
Cưu Ma Trí nói xong, không đợi mọi người ở Thiên Long Tự trả lời, liền muốn trực tiếp ra tay. Hắn vừa triển khai tư thế, đang định xuất chiêu thì nghe bên cạnh đột nhiên truyền đến một giọng nói đầy giễu cợt: “Ngươi là phiên tăng này, cũng thật có chút ý tứ.”
Âm thanh này tới đột ngột, Cưu Ma Trí và chúng tăng Thiên Long Tự đều không ngờ trong đại điện lại còn ẩn giấu người khác, tức thì đồng loạt nhìn lại. Chỉ thấy trong điện không biết từ khi nào đã xuất hiện một thanh niên áo trắng, cách mọi người chỉ vài bước chân mà không ai phát hiện hắn hiện thân từ lúc nào. Mọi người trong lòng rùng mình, đều biết kẻ tới chắc chắn là tuyệt đỉnh cao thủ, nhất thời ai nấy đều lộ vẻ mặt trọng, âm thầm đề phòng, không biết người này rốt cuộc là địch hay bạn.
Chỉ có Đoàn Dự sau khi nhìn rõ khuôn mặt đối phương liền vui sướng kêu lên: “Lý đại ca?”
Lý Bái Thiên gật đầu ra hiệu với Đoàn Dự, sau đó cất bước tiến lên, đi tới trước mặt mọi người. Không còn cách nào khác, nếu để Cưu Ma Trí tiếp tục, Khô Vinh đại sư sẽ thiêu hủy kiếm phổ Lục Mạch Thần Kiếm, đến lúc đó kiếm phổ chỉ còn tồn tại trong trí nhớ của Đoàn Dự, hắn muốn lấy được thì không biết phải tốn bao nhiêu công sức.
“Các hạ là người phương nào? Vì sao phải nhúng tay vào việc của chúng ta?” Cưu Ma Trí sắc mặt ngưng trọng, nghe cách Đoàn Dự xưng hô, chỉ nghĩ là người được Thiên Long Tự mời tới giúp đỡ.
“Ta là ai không quan trọng.” Lý Bái Thiên khoanh tay đứng nhìn Cưu Ma Trí, đạm nhiên nói: “Ta cũng không làm khó ngươi, để lại Hỏa Diễm Đao phổ rồi tự mình lui đi. Ta còn có chuyện quan trọng cần bàn bạc với Thiên Long Tự.”
Ai cũng không ngờ người trẻ tuổi đột nhiên xuất hiện này lại kiêu căng như vậy, không những không báo danh tính, mà còn không kiêng dè đòi hỏi tuyệt học của người khác, ngôn từ lại tỏ thái độ không thèm so đo.
Cưu Ma Trí nghe những lời không khách khí như vậy, tức thì giận quá hóa cười. Hắn vừa bị Khô Vinh đánh lén gây thương tích, vốn đã có lửa giận, giờ phút này không kìm nén được nữa, khuôn mặt lộ vẻ dữ tợn: “Muốn Hỏa Diễm Đao pháp của ta, xem ngươi có bản lĩnh hay không.” Dứt lời, ngọn lửa trong tay hắn bùng lên, một nhát Hỏa Diễm Đao sắc bén đã chém thẳng về phía Lý Bái Thiên.
Lý Bái Thiên vốn cách hắn vài bước, Cưu Ma Trí lại đột nhiên ra tay, trong chớp mắt, đao khí nóng rực đã áp sát đỉnh đầu Lý Bái Thiên. Chúng tăng Thiên Long Tự ở đây đều từng tự mình trải nghiệm sự lợi hại của Hỏa Diễm Đao, thấy Cưu Ma Trí ra tay lần nữa, đều nín thở ngưng thần, hết sức chăm chú muốn xem người trẻ tuổi này ứng đối ra sao.
Ai ngờ Lý Bái Thiên đối mặt với đòn tấn công hung hiểm như vậy lại chỉ nhẹ nhàng cười, không né tránh cũng không đỡ đòn, chỉ mang theo vài phần giễu cợt nhìn Cưu Ma Trí.
Cưu Ma Trí đương nhiên nhìn thấy thái độ đó của đối phương, càng giận không thể át, đao thế trong tay không khỏi tăng thêm ba phần. Nhưng ngay khoảnh khắc Hỏa Diễm Đao chém xuống đỉnh đầu đối phương ba tấc, nó như đụng phải một bức tường vô hình, chỉ nghe “phanh” một tiếng trầm vang, đao khí mãnh liệt kia không thể tiến thêm nửa phân.
Mọi người có mặt đều trừng lớn mắt, Cưu Ma Trí cũng nheo mắt lạnh giọng quát: “Hộ thể cương khí!” Lời chưa dứt, Hỏa Diễm Đao trong tay hắn đột nhiên biến chiêu, nội lực thôi phát đến đỉnh điểm, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai liên hoàn chém ra ba đao, nhắm vào ba chỗ yếu hại là ngực, bụng dưới và hạ âm của đối phương.
Chỉ nghe “phanh, phanh, phanh” ba tiếng trầm đục liên tiếp truyền ra, Cưu Ma Trí chợt thu đao vội vàng lùi lại, liên tiếp lùi năm bước mới ổn định thân hình. Giờ phút này, trên mặt hắn đột nhiên dâng lên một trận ửng hồng, thần sắc cực kỳ khó coi, ngay sau đó khóe miệng trào ra một dòng máu tươi.
Cưu Ma Trí nâng tay áo che mặt, lau vết máu, lộ vẻ kinh sợ nói: “Công lực các hạ đạt tới tạo hóa, bần tăng hổ thẹn không bằng.” Hắn chắp tay thi lễ, không nói thêm lời nào, xoay người muốn rời đi.
“Để lại Hỏa Diễm Đao pháp.” Một giọng nói lạnh băng vang lên từ phía sau Cưu Ma Trí.
Cưu Ma Trí khựng lại, cực kỳ không tình nguyện lấy từ trong lòng ra một cuốn bí tịch, xoay người ném về phía Lý Bái Thiên, sau đó không nói một lời, lập tức rời khỏi đại điện.
Chúng tăng Thiên Long Tự đều là cao thủ võ học, sớm đã nhìn ra người trẻ tuổi này vừa rồi dùng chân khí vô hình đỡ lấy bốn chiêu Hỏa Diễm Đao của Đại Luân Minh Vương Cưu Ma Trí, hơn nữa còn dùng thủ pháp cao minh phản chấn khiến Cưu Ma Trí bị nội thương. Nội lực tu vi và cảnh giới công lực như vậy, thật là điều mọi người chưa từng thấy trong đời, nhất thời ai nấy đều cảm thấy kinh hãi.
Truyện liên quan
Danh Sách: Ngày Cũ Quân Lâm
Gia gia lễ tang thượng, Trần Mặc không lưu một giọt nước mắt.. Ba năm sau, Trần Mặc hoàn toàn ...
Dị Giới: Ta Kỳ Diệu Mạo Hiểm
Lăng Tiêu Tranh, một người trẻ tuổi bình thường yêu thiết tha thế giới giả tưởng.. Trong một lần ngoài ...
Tàn Nhẫn Lên Chính Mình Đều Đánh
Tiểu Hỏa, ngoài ý muốn, xuyên qua phát hiện mình chưa có gì, còn thiếu hệ thống; muốn kéo thù ...
Toàn Viên Ác Tiên!!!
Sách còn có tên: 《Toàn Viên Ác Tiên》, 《Toàn Viên Ác Tiên: Ta Có Một Tòa Đạo Quán Trồng Tiên》. ...
Từ Kiếm Thuật Đại Sư Bắt Đầu Quỷ Bí Dị Thế Giới Sinh Hoạt
(Tây huyễn hệ thống + đơn nữ chủ) Hệ thống giao cho ta khả năng miễn dịch ô nhiễm quỷ ...
Hắc Thần Thoại: Hủy Diệt
[Đơn nữ chính][Hậu kỳ vô địch] "Có người nói hắn hủy diệt tất cả, người khác lại bảo hắn đã ...