Chương 52: Giằng co giữa sống chết

Nhìn cửa động khổng lồ tựa như miệng vực thẳm trước mắt, Lâm Mặc không lý do sinh ra một tia khẩn trương.

Điều này làm hắn cảm thấy rất kỳ quái.

Trước kia ở Bá Thiên Thành, tình cảnh nguy hiểm như vậy mà hắn cũng không hề hấn gì, thế nhưng lúc này còn chưa bước vào quặng mỏ, mồ hôi lạnh đã làm ướt đẫm lòng bàn tay.

“Đi thôi.”

Hai chữ đơn giản của Trần Triết cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Mặc. Nhìn Trần Triết bước vào bóng tối, Lâm Mặc biết, nguy hiểm sắp buông xuống.

Cảm giác đầu tiên khi vào quặng mỏ là tối tăm, cảm giác thứ hai là áp lực.

Không gian quặng mỏ thực tế không nhỏ, lại còn có trận pháp bảo hộ, nhưng thân ở trong đó, người ta sẽ không tự chủ được mà sinh ra cảm giác này.

Cảm giác thứ ba là phức tạp.

Đi về phía trước khoảng trăm mét là một ngã rẽ, một lần phân ra năm con đường, bên trong đen như mực, căn bản không nhìn thấy sâu bao nhiêu, cũng không biết nơi sâu hơn còn có bao nhiêu lối rẽ, Trần Triết cũng không giải thích.

Hắn dẫn họ đi tới Truyền Tống Trận ở ngã rẽ ngoài cùng bên phải, trực tiếp truyền tống đến nơi sâu nhất của quặng mỏ.

Môi trường nơi sâu nhất trong mắt Lâm Mặc lại tốt hơn lối vào rất nhiều, cách vài chục mét chính là đại trận.

Đại trận kéo dài từ vách quặng mỏ ra xa, dưới ánh sáng của đại trận, phạm vi trăm mét vô cùng sáng sủa.

Tuy nhiên trong mắt chuyên gia, đại trận đã xảy ra vấn đề rất lớn.

Rất nhiều nơi không thể kết nối, dẫn đến năng lượng lưu chuyển đến đây liền xuất hiện đình trệ.

Năng lượng dừng lại sẽ khiến các bộ phận phía sau không được bổ sung năng lượng, dẫn đến uy lực giảm sút hoặc hỏng hóc.

Lúc này, ba vị trận pháp sư đang gia tăng chữa trị dưới sự bảo vệ của vòng bảo hộ năng lượng do đại trận phóng thích.

Nhìn hiệu suất làm việc của họ, chắc phải mất ba bốn ngày mới sửa xong.

“Hoành Nguyên, ngươi ở lại đây làm quen công việc với ba vị đồng liêu, có chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi.”

Trần Triết giới thiệu Hoành Nguyên với ba vị đồng liêu xong liền vỗ vai khích lệ cậu.

Dọc đường đi Hoành Nguyên không nói một lời, trên mặt tràn đầy vẻ không tình nguyện.

Dù ba vị đồng liêu tỏ ra rất nhiệt tình với sự xuất hiện của Hoành Nguyên, nhưng đối với cậu mà nói, vẫn rất không quen.

Lâm Mặc an ủi, nhẹ nhàng đấm Hoành Nguyên một cái.

“Yên tâm, ta nhất định sẽ nghĩ ra cách.”

Hoành Nguyên gật đầu, nói một câu “Cẩn thận một chút” rồi mới bước vào trong vòng bảo hộ.

Câu cẩn thận một chút của Hoành Nguyên không phải chỉ Chi Quang hay Triệu gia, mà là những thợ mỏ đang đào quặng phía sau.

Quặng Linh Tuyền vì cần dùng trận pháp ngăn cản độc khí nên trận pháp sư thường đứng ở phía trước.

Phía sau trận pháp sư là những người giám sát thợ mỏ.

Phía sau người giám sát mới là thợ mỏ.

Tuy nhiên số lượng người giám sát có hạn, một người phải phụ trách rất nhiều thợ mỏ, điều này trong mắt Hoành Nguyên là quá không an toàn.

Lâm Mặc tuy cũng nghĩ vậy, nhưng thân phận thấp kém, nói cũng chẳng ai nghe.

Sắp xếp xong chuyện của Hoành Nguyên, Trần Triết dẫn Lâm Mặc chui vào một lối rẽ.

Trên lối rẽ vẫn có thợ mỏ đang làm việc, nhưng càng đi càng vắng, số lượng thợ mỏ ngày càng ít, cuối cùng ngay cả quặng thô linh thạch khảm xung quanh cũng biến mất.

Quặng thô linh thạch biến mất, năng lượng nồng đậm xung quanh lập tức yếu đi mấy chục lần.

Cảm giác đó tựa như giây trước còn ở mùa hè, giây sau đã tới giữa trời đông giá rét.

Lâm Mặc trước đó từng suy đoán, cạnh đại trận hẳn là nằm ngoài mạch khoáng linh thạch, như vậy khi đối mặt với độc khí xâm nhập sẽ có khoảng cách giảm xóc.

Lúc ấy hắn cho rằng nơi Nguyên Hóa nói là cạnh mạch khoáng linh thạch, nơi đó cũng sẽ chịu độc khí xâm nhập, cần trận pháp sư chữa trị.

Không ngờ tới, tên Trần Triết này lại dẫn hắn tới cạnh đại trận thực sự.

Nơi này ngoài đại trận đang tỏa sáng ra thì chẳng có gì cả.

Không có người giám sát, không có thợ mỏ, không có khoáng thạch, im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng bước chân của chính mình.

Lâm Mặc căng thẳng trong lòng, môi trường nơi này rất thích hợp để ra tay.

Nếu hắn là sát thủ, hắn sẽ giải quyết mục tiêu trước, sau đó bắt một thợ mỏ tạo hiện trường giả, đổ tội cái chết của mục tiêu cho thợ mỏ, cuối cùng giết thợ mỏ để diệt khẩu, xong hết mọi chuyện.

Càng nghĩ Lâm Mặc càng khẩn trương, đan điền đã sớm chuẩn bị sẵn ba bốn loại trận pháp, chỉ cần Trần Triết dám động thủ, hắn sẽ tung toàn bộ đại trận ra, cùng Trần Triết cá chết lưới rách.

Bầu không khí vốn đã vi diệu giữa hai người lúc này bị phóng đại vô hạn, mỗi bước chân của Trần Triết như giẫm lên ngực Lâm Mặc, khiến tim hắn không tự chủ được mà đập theo một nhịp.

Cơ thể Lâm Mặc căng cứng, hai tay nắm chặt, mắt không chớp nhìn chằm chằm Trần Triết, dựa vào động tác hiện tại của đối phương để suy đoán quỹ đạo hành động tiếp theo.

Một khi Trần Triết có động tác khác với dự đoán, Lâm Mặc sẽ ra tay trước.

Thịch, thịch, thịch...

Tiếng bước chân của Trần Triết như nhịp trống, từng tiếng gõ vào thần kinh vốn đã căng thẳng của Lâm Mặc.

Đột nhiên, bước chân Trần Triết khựng lại, cơ thể chậm rãi xoay chuyển, như thể muốn quay người.

Ánh mắt Lâm Mặc lạnh lùng, làm bộ liền muốn phóng thích trận pháp.

Nhưng pháp lực vừa mới điều động, đã bị Trần Triết một câu cắt ngang.

“Ngươi nếu cảm thấy quá yên tĩnh, có thể đi tìm Hoành Nguyên bọn họ tâm sự, có thể học được không ít trận pháp tri thức.”

Nhìn gương mặt mỉm cười của Trần Triết, trận pháp sắp phóng thích lại bị đè nén trở về.

Nhưng không đợi Lâm Mặc mở miệng, nụ cười trên mặt Trần Triết đã nháy mắt thu liễm.

Lâm Mặc trong lòng lộp bộp một tiếng, pháp lực vừa mới ngừng nghỉ lại lần nữa bị điều động.

“Bất quá yêu cầu làm việc sáu giờ trở lên mới có thể nghỉ ngơi, bằng không ta không cách nào ăn nói với Nguyên quản sự.”

Lâm Mặc hận đến nghiến răng, tên này không thể nói một lần cho hết lời sao? Làm hắn suýt chút nữa đã ra tay.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc Trần Triết quay người, một tia âm ngoan từ trong mắt hắn chợt lóe rồi biến mất.

Lâm Mặc cảm thấy không thể đợi thêm nữa, cứ tiếp tục thế này, Trần Triết chưa sao thì hắn đã phát điên trước.

Đại não Lâm Mặc vận chuyển cấp tốc, suy tính lại tất cả những người hoặc sự việc có thể lợi dụng.

Một lát sau, hắn cố ý thở dài.

“Trần chấp sự, phiền ngài sau khi rời khỏi đây giúp ta truyền âm cho các chủ Trận Pháp Các ở Bá Thiên Thành, nói với ông ấy mọi việc đều ổn, đừng lo lắng.”

Trần Triết nhíu mày, các chủ Trận Pháp Các? Lý Nguyên Cực?

Nghĩ đến đây, trên mặt Trần Triết lại lộ ra nụ cười.

“Tiểu tử ngươi hóa ra là người Lý gia, sao không nói sớm, ta và một vài đồng liêu ở Lý gia quan hệ đều rất tốt.”

Lâm Mặc trong lòng cười lạnh, tốt sao? Ta thấy thì không đâu.

Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt hắn lại giả vờ bộ dáng ngượng ngùng.

“Quan hệ của ta và ông ấy có chút đặc thù, không tiện phô trương bên ngoài, bằng không Hoa Thanh thúc cũng sẽ không để ta vào tông môn rèn luyện trước.”

Khóe miệng Trần Triết vô thức co giật, Hoa Thanh thúc? Chẳng lẽ là gia chủ Lý Hoa Thanh sao?

Đó chính là tồn tại không thể đắc tội.

Lâm Mặc không phải đang khoác lác đấy chứ?

Một kẻ Luyện Khí tiểu tốt, dù có xuất thân từ Lý gia cũng chỉ là khách khứa cửa nhỏ, căn bản không thể tiếp xúc với những đại nhân vật như Lý Hoa Thanh.

Đúng lúc Trần Triết muốn thử dò xét Lâm Mặc, liền thấy hắn lấy từ túi trữ vật ra một cái hộp gỗ nhỏ, mở hộp ra, bên trong đặt vài viên đan dược...

Cụ thể là đan dược gì thì Trần Triết không nhìn rõ, bởi vì toàn bộ sự chú ý của hắn đều đổ dồn vào cái hộp gỗ nhỏ kia.

Truyện liên quan