Chương 69: Bí ẩn được giải, nhưng cũng nguy hiểm hơn

Hoành Nguyên chau mày, Lâm Mặc có phải hay không đang quá mức suy diễn rồi?

Nguyên Hóa cùng Minh Thành quan hệ cực tốt, là huynh đệ nhiều năm, Minh Thành nếu không ở quặng mỏ, suy đoán của Lâm Mặc có lẽ còn vài phần đạo lý.

Nhưng Minh Thành vẫn đang tại vị, chẳng có chút ý định rời đi nào cả.

Hắn không tin Nguyên Hóa sẽ vì lợi ích mà vứt bỏ Minh Thành...

Nhìn sắc mặt thay đổi liên tục của Hoành Nguyên, Lâm Mặc vô cùng cạn lời.

Khuyết điểm lớn nhất của gã này chính là tự cho là thông minh, luôn suy diễn theo ý mình, thường xuyên đem cảm xúc cá nhân vào việc phân tích.

Tên này cho rằng Minh Thành tại vị chính là sự hạn chế lớn nhất đối với Nguyên Hóa.

Nhưng trong mắt Lâm Mặc, chính vì Minh Thành tại vị mới khiến hắn xác định Nguyên Hóa sắp sửa hành động.

Đặt mình vào vị trí đối phương, hắn đã nghĩ ra một cái bẫy.

Đó chính là thông qua bạo loạn của thợ mỏ để phá hủy đại trận.

Sở dĩ có suy đoán này là vì phía trận pháp sư vẫn luôn không có điểm đáng ngờ, ngược lại việc điều động trông coi và thợ mỏ lại rất thường xuyên.

Còn việc tại sao phải xác định Minh Thành có ở đó không, là để kiểm chứng suy đoán của hắn có thành lập hay không.

Bởi vì cái bẫy này muốn thành công, cần một người đứng ra chịu tội.

Người này chức vị không thể quá thấp, lại phải am hiểu đại trận, cho nên Minh Thành là kẻ thích hợp nhất.

Điều duy nhất khó hiểu là không biết động cơ của Nguyên Hóa.

Nghe Lâm Mặc phân tích, Hoành Nguyên kinh hãi không thôi, cùng là lao động trong quặng mỏ, Lâm Mặc vậy mà có thể phân tích ra nhiều thứ như vậy, còn hắn thì mù tịt chẳng nhìn ra gì.

Bất quá Hoành Nguyên cũng có tác dụng của Hoành Nguyên.

Gã tuy không nhìn ra kế hoạch của Nguyên Hóa, nhưng lại có thể đoán ra một ít động cơ.

Tương truyền ở sâu trong quặng Linh Tuyền có một loại chí bảo tên là Độc Tinh Phách.

Bảo vật này dù dùng để luyện khí, chế độc hay tu luyện độc công đều là thứ hiếm có.

Nếu bảo vật này là thật, động cơ của Nguyên Hóa rất có thể chính là nó.

Lâm Mặc tinh thần rung lên, bừng tỉnh đại ngộ, lập tức có cách hiểu mới về những hình vẽ của đám trông coi.

Nếu mục đích của Nguyên Hóa là Độc Tinh Phách dưới sâu quặng mỏ, thì quy mô phá hủy đại trận sẽ chưa từng có tiền lệ.

Đến lúc đó rất có thể sẽ xuất hiện nhiều tình huống không thể đoán trước, cho nên đám trông coi mới tính toán từ trước.

55, 677, 460, 3289, 30...

Nếu không đoán sai, 677 hẳn là tốc độ ban đầu khi độc khí phun trào.

Điểm này Lâm Mặc rất rõ, dù sao trước kia cũng từng phá không ít đại trận, rất hiểu tốc độ khi độc khí phun trào.

Còn 460, hẳn là tốc độ độn trung bình của tu sĩ Trúc Cơ.

Trước đây từng bị không ít tu sĩ Trúc Cơ tập kích, ít nhiều hắn cũng phân tích ra được.

Đoán được ý nghĩa của hai con số đầu, những con số sau liền dễ đoán.

3289 hẳn là khoảng cách từ vị trí của bọn họ đến Truyền Tống Trận.

30 hẳn là thời gian dự lưu để chạy trốn.

Nghĩ đến đây, Lâm Mặc bất đắc dĩ lắc đầu, nếu thời gian cho phép, hắn thật muốn phái Trứng Kho đi khu vực khác điều tra, nếu cũng phát hiện số liệu tương tự thì có thể đối chiếu lẫn nhau.

Chỉ tiếc là không có thời gian.

Bởi vì nếu hắn là Nguyên Hóa...

Chưa kịp nghĩ xong, Lâm Mặc đã phát hiện sự bất thường của đám trông coi và thợ mỏ qua hình ảnh từ Trứng Kho.

Lâm Mặc không dám chậm trễ, một mặt bảo Hoành Nguyên đào nhanh lên, một mặt chạy đến trước đại trận, lợi dụng phù văn hợp lại điên cuồng gia cố cho đại trận.

Lâm Mặc nghĩ rất rõ ràng, kéo dài thêm một phút là có thêm một phút chuẩn bị.

Lâm Mặc vừa gia tăng phòng hộ quanh đại trận, vừa âm thầm tu bổ những vết rách trên đó.

Đám người kia hiện giờ đều đang bận chuẩn bị, ít chú ý đến đại trận, chính là thời điểm tốt để âm thầm phá hoại.

Năng lực trận pháp của Lâm Mặc cực cao, việc chữa trị vết rách này đối với hắn không khó, ba gã trận pháp sư phải mất ba bốn ngày mới tu sửa được một phần khu vực, nhưng trong tay Lâm Mặc, chưa đầy mười phút đã lặng lẽ chữa trị xong.

Phương diện phòng hộ cũng không bỏ bê, Lâm Mặc dung hợp không ít trận pháp tứ cấp vào đại trận, nâng lực phòng hộ khu vực mình lên gấp mấy lần.

Hắn bên này chưa kịp xong việc, Hoành Nguyên bên kia đã đào xong.

Lâm Mặc vội vàng tiến lên, nhìn sơ qua, độ dày khoảng mười ba mét, cửa vào không lớn, không gian bên trong tạm ổn, đúng như những gì hắn dặn dò.

Lâm Mặc bắt đầu bày trận, lần này sống hay chết, toàn bộ đều trông cậy vào ván này.

Nhìn Lâm Mặc trong chớp mắt đã bày xong hơn hai mươi trận pháp, Hoành Nguyên kinh hãi không thôi.

Thủ đoạn như thế, đừng nói là trận pháp sư tam cấp, e là trận pháp sư tứ cấp cũng không làm nổi.

Gã biết năng lực trận pháp của Lâm Mặc vượt xa cảnh giới bản thân.

Nhưng sự vượt xa này cũng nên có giới hạn.

Ví dụ như giới hạn của Luyện Khí kỳ là năng lực trận pháp tam cấp.

Nhưng Lâm Mặc rõ ràng đã vượt qua cực hạn này, đạt tới một trình độ mà hắn không thể lý giải.

Bất đắc dĩ vẫn chưa kịp hoàn hồn từ sự kinh ngạc, Hoành Nguyên đã bị Lâm Mặc đẩy mạnh vào trong.

“Đem linh thạch hay thứ gì đó lấy ra hết đi, lát nữa một khi trận pháp bị phá hư, nhớ kỹ, tuyệt đối đừng động, càng không được vì thế mà lãng phí pháp lực.”

Nói xong cũng chẳng quan tâm Hoành Nguyên có hiểu hay không, Lâm Mặc liền chạy ra bên ngoài tự mình đập phá.

Nghe tiếng leng keng giòn giã, Hoành Nguyên khẩn trương không thôi, trong lòng muốn ra ngoài xem thử, nhưng lại sợ xảy ra chuyện, do dự nửa ngày, cuối cùng vẫn không bước ra ngoài một bước.

Hắn không hiểu, rõ ràng đã bố trí nhiều trận pháp như vậy, vì sao còn phải ra ngoài gõ gõ đập đập.

Làm như vậy rõ ràng chẳng có tác dụng gì, nhưng Lâm Mặc dường như rất coi trọng việc này, vẻ mặt nghiêm túc, khiến người ta còn khẩn trương hơn cả lúc bố trí trận pháp.

Hoành Nguyên tự nhiên không biết điều đáng sợ sắp xảy ra.

Hoàn cảnh nơi họ đang đứng là địa hình khe hẹp điển hình, một khi độc khí bùng nổ, tốc độ gió tạo thành trong nháy mắt là cực kỳ đáng sợ.

Giống như kiếp trước, những khoảng đất hẹp giữa các tòa cao ốc đôi khi tốc độ gió có thể đạt tới cấp bảy, mà nơi này ít nhất là cấp mười lăm trở lên.

Tốc độ gió khủng bố như thế, cộng thêm độc khí tích lũy hàng trăm năm, một khi phát tác, căn bản không phải trận pháp cấp ba cấp bốn có thể ngăn cản.

Cho nên Lâm Mặc muốn thông qua việc thay đổi địa hình để ngăn cản độc phong nhiều nhất có thể.

Như vậy phía bên mình lực cản gió sẽ lớn lên, độc phong sẽ lựa chọn nơi có lực cản nhỏ hơn để đột phá.

Mà những khu mỏ có bề mặt rộng và nhẵn nhụi kia sẽ trở thành chiến trường chính cho độc khí phun trào.

Lâm Mặc bố trí trận pháp thổ thuộc tính, đem khu vực làm việc thậm chí là cả khu mỏ lấp đầy, hơn nữa dựa theo kiến thức học được từ tài liệu, đem bùn đất đá vụn trộn lẫn, chế tạo ra loại vật liệu tương tự bê tông để gia cố thêm.

Chờ Lâm Mặc sắc mặt tái nhợt đi vào nơi ẩn thân, khu mỏ dài hơn một ngàn mét bên ngoài đã bị phá hỏng hoàn toàn.

Hoành Nguyên thần sắc phức tạp không thôi, phá hỏng khu mỏ chính là trọng tội, hiện giờ chuyện gì cũng chưa xảy ra, Lâm Mặc làm vậy có phải quá sớm không?

Nhưng điều khiến Hoành Nguyên kinh ngạc vẫn còn ở phía sau.

Lâm Mặc vẫn chưa dừng tay, đơn giản khôi phục một chút rồi lại bắt đầu bận rộn.

Theo sự xuất hiện của trận pháp thổ thuộc tính tứ cấp trung giai khủng bố, nơi sâu trong lại bị Lâm Mặc oanh ra hai đường thông đạo.

Trong đó một cái quanh co khúc khuỷu, kéo dài xuống dưới lòng đất.

Cái còn lại thì theo một góc độ nào đó chậm rãi hướng lên trên, cuối cùng chui từ dưới đất lên, liên kết với ngoại giới.

Truyện liên quan