Quyển 1 · Chương 57: Việc lên núi đao xuống biển lửa thì ta không đi

“Tiên nữ tha mạng!”

Lục Phàm bành trướng, ở Hắc Rừng Cây hành hung lão nông phu cảnh giới Hợp Hồn, sau khi ra ngoài lại hành hung lão nông phu một trận, từng cho rằng thực lực của mình có thể so với cảnh giới Hợp Hồn.

Không ngờ cảnh giới Hợp Hồn đối với hắn chính là Yêu Thần, chênh lệch tận một đại cảnh giới, khác biệt như trời với vực.

Nếu không phải nhờ nguyên sơ huyết mạch của Lục Phàm cộng thêm linh tửu do Bạch Trạch – vị đỉnh cấp Yêu Thần này – tỉ mỉ sản xuất, tạo ra sự kiện xác suất cực thấp sau khi va chạm, thì một trăm cảnh giới Đại Yêu cũng không đánh lại nổi một vị cảnh giới Yêu Thần.

Lão nông phu kia bị Lục Phàm làm bị thương nặng ở Hắc Rừng Cây, linh tương bị xé nát, thực lực có thể nói là trăm không còn một. Hơn nữa huyết mạch Lục Phàm lần thứ hai thức tỉnh, lại có Tứ Phương Ấn tương trợ, lúc này mới dẫn đến việc lần thứ hai chạm mặt mà lão vẫn không thể làm gì được Lục Phàm.

Câu nói “dưỡng hảo thương lại lột da rút gân Lục Phàm” thật không phải là buông lời hung ác, nếu lão nông phu có thể khôi phục thực lực, giết chết Lục Phàm hiện tại chỉ là chuyện trong một giây.

Đương nhiên, linh tương bị tổn hại nghiêm trọng, muốn khôi phục là thiên nan vạn nan, thật chờ đến lúc dưỡng hảo thương, khéo khi Lục Phàm đã tu đến cảnh giới Yêu Thần rồi.

Đủ loại nguyên nhân dẫn đến việc Lục Phàm có chút không biết sống chết.

Cũng không phải Lục Phàm động dục, cái gọi là lòng yêu cái đẹp ai ai cũng có, kiếp trước đừng nói là hiện thực, ngay cả trên mạng cũng chưa từng thấy ai đẹp như vậy, trong khoảng thời gian ngắn trực tiếp nhìn đến ngây người.

Vì thế liền xảy ra màn trước mắt.

Nữ tử đứng trước người Lục Phàm, mà Lục Phàm thì bị tơ lụa bọc thành một cái bánh chưng. Tơ lụa này chính là dùng tơ do Băng Hàn Tằm Yêu phun ra bện thành, sau lại được nữ tử tế luyện, trở thành pháp bảo có thể lớn có thể nhỏ.

Sự khác biệt lớn nhất giữa pháp bảo và pháp khí chính là nhận chủ, nhận chủ ở đây không phải cách nói pháp bảo có khí linh, mà là pháp khí chỉ cần dựa vào linh lực hoặc yêu lực là có thể thúc giục, hơn nữa pháp khí chỉ có thể đánh dấu độc thuộc tính, lực sát thương hữu hạn, liên hệ với người sử dụng cũng không mạnh, rất dễ bị áp chế trong chiến đấu.

Pháp bảo lại là thông qua máu để đánh dấu, rồi lấy linh hồn chi lực tế luyện, như thế liên hệ giữa pháp bảo và chủ nhân mới có thể mật không thể phân, như cánh tay huy sử.

Nữ tử sắc mặt bình tĩnh đang dò hỏi, đáy mắt hiện lên một tia tò mò. Tuy nói thiên hạ Yêu tộc nhiều đếm không xuể, nhưng nữ tử đọc nhiều sách vở, hành ngàn vạn dặm đường, chưa từng gặp qua Yêu tộc nào có thể nói là cực hiếm, huống chi là Giao Long, Long tộc linh tinh, có thể nói mỗi một loại đều nằm trong danh sách ghi chép.

Lúc này giọng nói dịu dàng nhu hòa:

“Ngươi là Giao Long này, thuộc tộc nào? Vì sao tại đây?”

Lục Phàm có thể làm sao bây giờ, Lục Phàm cũng rất tuyệt vọng, trong đầu chỉ có một câu: Cường giả cảnh giới Hợp Hồn hóa ra lại mạnh đến thế, sớm biết vậy lúc đi hỏi xin Bạch Trạch thêm ít rượu thì tốt rồi. Tin tức tốt duy nhất là người phụ nữ này không giết mình ngay, nên nói thật hay nói dối?

Bỗng nhiên linh quang chợt lóe, cách nói dối tốt nhất là thật giả nửa nọ nửa kia.

“Vị tiên nữ này, bổn…… Tiểu Long bồi bạn tới tìm cha mẹ nó, ai biết bạn vào cánh rừng không bao lâu liền như phát điên, chạy loạn khắp nơi. Ta liền một đường đuổi theo, đến gần đây thì không tìm thấy nó nữa.”

Bạch y nữ tử mày hơi nhíu, không biết là chưa từng nghe qua cách xưng hô tiên nữ này hay đang suy nghĩ về lời Lục Phàm nói.

Thật lâu sau mới mở miệng:

“Ngươi có nhìn thấy người nào không? Hoặc là chuyện gì kỳ quái?”

Lục Phàm lập tức phủ nhận ba lần:

Không có, không biết, không thấy qua.

Biểu tình nữ tử không thay đổi, nhàn nhạt nói:

“Vậy giữ ngươi lại cũng không có tác dụng gì.”

Lục Phàm thấy vậy long nhãn trừng lớn:

“Đừng nóng vội, đừng nóng vội. Ta hình như, tựa hồ, có lẽ là thấy được điểm gì đó.”

Nữ tử lúc này mày giãn ra, một bộ biểu tình quả nhiên là thế, ngón tay mảnh khảnh chạm vào vảy Lục Phàm, tựa hồ còn đang suy nghĩ Lục Phàm là chủng tộc gì.

“Đều nói Yêu tộc thành thật, sẽ không nói dối, ngươi ngược lại là một dị loại. Nhìn thấy gì mau nói ra, hứa có thể lưu ngươi một mạng.”

Lục Phàm trong lòng âm thầm kêu khổ, lưu ta một mạng, phim ảnh thường nói xong câu đó là giết người diệt khẩu mà? Lập tức mở miệng nói:

“Tiên nữ bớt giận, ta vừa thấy hai kẻ lén lút kéo bạn ta vào trong sơn cốc phía dưới này.”

Nữ tử nghe vậy cũng không ra tiếng, ngay sau đó nhắm mắt lại, tựa hồ đang thi triển bí pháp nào đó.

Lục Phàm chỉ cảm thấy một luồng lực lượng vô hình từ người nữ tử khuếch tán ra ngoài, trong lòng tò mò, mắt trái thất thải quang mang chớp động, quả nhiên nhìn thấy trên người người phụ nữ này đang tỏa ra vầng sáng màu xám trắng nhạt, như hình tròn khuếch tán ra ngoài.

Nghĩ thầm chẳng lẽ người phụ nữ này thức tỉnh linh tương con dơi gì đó? Đây chẳng phải là sóng siêu âm sao?

Một lát sau, nữ tử bỗng nhiên mở hai mắt, trực tiếp phi thân mà đi, cũng không thả Lục Phàm xuống, dải lụa quấn trên người truyền đến lực nâng, cuốn Lục Phàm vào không trung, sau đó mang theo Lục Phàm biến mất với tốc độ khủng khiếp.

Tốc độ này khác với lúc Bạch Trạch mang mình đi, khi Bạch Trạch mang mình rời khỏi Hắc Rừng Cây không hề có cảm giác khó chịu nào, quán tính và trọng lực phảng phất như không tồn tại, toàn bộ quá trình thập phần thoải mái.

Bị người phụ nữ này mang theo thì không giống vậy, gió cuồng táp vào khiến Lục Phàm căn bản không thể hô hấp.

Cũng may người phụ nữ rất nhanh đã dừng lại, rơi xuống đất sau khi nhìn quanh một chút, thấp giọng nói:

“Ra không được, tựa hồ có người bố trí cấm chế nào đó xung quanh sơn cốc này, chỉ cho vào không cho ra.”

Lục Phàm có chút không rõ nguyên do:

“Vây quanh? Người của Thánh Giáo?” Nói xong liền hối hận, thật muốn tự tát mình một cái.

Quả nhiên, nữ tử đôi mắt nhíu lại:

“Sao ngươi biết là người của Thánh Giáo?”

Lục Phàm cười mỉa một tiếng: “Nghe lỏm được.” Theo sau vội vàng nói sang chuyện khác:

“Người của Thánh Giáo mỗi kẻ đều âm hiểm xảo trá, làm nhiều việc ác, ngươi thả ta ra, ta có thể giúp ngươi cùng nhau xử lý bọn họ.”

Nữ tử có chút cạn lời, hành tẩu đại lục nhiều năm, đây là lần đầu tiên nhìn thấy loại Yêu tộc này.

“Thủ đoạn cấm chế hẳn không phải do người Thánh Giáo làm, ngươi là Yêu Long này, bớt suy nghĩ lung tung đi. Ta có một kế hoạch, nếu ngươi nguyện ý phối hợp, sự thành sau này hứa có thể lưu ngươi một mạng.”

Lục Phàm nghe vậy âm thầm phun tào, còn may không phải là “có một cọc cơ duyên tặng ta”, bằng không ta phải trở mặt ngay. Lập tức không chút do dự gật đầu:

“Tiên nữ có gì phân phó? Lên núi đao xuống biển lửa ta không từ, ngoài ra bổn Long mạc dám không theo.”

Nữ tử chỉ suy tư vài giây liền nói:

“Đợi lát nữa ta mang ngươi đến gần chỗ đất hoang kia, ngươi giả vờ trúng độc, ta mượn cơ hội âm thầm đi theo ngươi tiến vào bên trong sơn cốc.”

Lục Phàm lúc này mới nhớ tới, nữ tử trước mắt tựa hồ cũng không trúng độc, muốn hỏi lại không dám, vạn nhất đối phương hỏi mình vì sao không trúng độc thì trả lời thế nào? Nói nhiều sai nhiều. Đến nỗi giả vờ trúng độc, việc này nguy hiểm nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nếu trong động toàn là loại dưa vẹo táo nứt thì tự nhiên không sợ, nếu có kẻ tàn nhẫn ở trong động, mình khéo lại phải bỏ mạng. Suy tư một hồi, hắn nói:

“Tiên nữ, nói trước một tiếng, không phải tiểu Long không tin được ngươi, ta đi vào vạn nhất gặp phải nhân vật lợi hại, vạn nhất ngươi không thể kịp thời ra tay, thì mạng nhỏ này đã hoàn toàn đặt trong tay đối phương. Bán mạng cho tiên nữ không thành vấn đề, thật muốn là toi mạng, ngươi không bằng hiện tại chém ta luôn đi.”

Dứt lời, trong tay nữ tử bỗng nhiên xuất hiện một thanh trường kiếm lóe hàn quang.

Lục Phàm đôi mắt trừng lớn, cũng không biết hiện tại có nên túng hay không, ngữ khí vừa chuyển:

“Bất quá thực lực tiên nữ ta cũng tin được, cũng không biết có thể cho chút đồ bảo mệnh không, thí dụ như pháp bảo gì đó có thể xử lý cảnh giới Hợp Hồn?”

Nữ tử nghiêng đầu nhìn về phía Lục Phàm, lần đầu tiên cười, nụ cười rất nhạt, nhưng trên khuôn mặt thanh lãnh tuyệt sắc này, có thể nói là quay đầu mỉm cười bách mị sinh.

“Liền tính ta có loại pháp bảo này, ngươi cũng không khống chế được. Với thực lực của ta, tự nhiên sẽ không làm ngươi khó xử, hơn nữa liền tính là đi vào, cũng sẽ không gặp nguy hiểm quá lớn. Đại Yêu còn sống có giá trị hơn Đại Yêu đã chết, ngươi chỉ cần theo kế hoạch hành sự, không cần bại lộ việc mình không trúng độc, tự nhiên sẽ không có việc gì.”

Lục Phàm tâm tư quay nhanh, người phụ nữ này nhìn xinh đẹp ôn nhu trên thực tế rất xấu xa, nề hà chính mình hiện tại bị quản chế, uổng có một thân cự lực thế nào cũng không tránh thoát nổi, chẳng lẽ muốn bại lộ huyết mạch chi lực? Ý tưởng này vừa xuất hiện đã bị dập tắt ngay, nguyên sơ huyết mạch là bí mật lớn nhất trên người mình, người phụ nữ này lai lịch không rõ, tùy tiện bại lộ không lý trí.

Giống như nữ tử nói, đi vào không nhất định chết, nhưng bại lộ nguyên sơ huyết mạch sẽ phát sinh nhiều chuyện không thể biết trước. Hơn nữa mình vào sơn cốc đó cũng có thể tùy thời chạy trốn. Đến nỗi chạy trốn ở bên ngoài, Lục Phàm không nghĩ tới, nàng kia từ trên trời giáng xuống sau khi bắt lấy mình, thời gian thậm chí không vượt quá một tức.

“Hành, ta đáp ứng ngươi, ngươi đợi lát nữa phải theo sát, đừng để ta bị người khác làm thịt đấy.”

Nghẹn khuất nói xong, trong lòng thậm chí còn ẩn ẩn nguyền rủa: Lão tử nguyên sơ huyết mạch vạn pháp không xâm, còn có viên độc khí yêu đan, không trúng độc là chuyện đương nhiên, đàn bà này dựa vào cái gì không trúng độc……

Truyện liên quan