Quyển 1 · Chương 315: Cái gì? Đông con nhiều phúc?

“Đại ca, một ngày không gặp như cách ba thu, ta còn tưởng rằng ngươi muốn vứt bỏ chúng ta!”

Lại lần nữa nhìn thấy Lục Phàm, Xà Vệ lệ nóng doanh tròng, chỉ thiếu điều không lao lên ôm lấy Lục Phàm.

“Một bên đi.”

Lục Phàm ghét bỏ nhìn thoáng qua thứ này, cầm một quả đưa tin lệnh bài, biểu tình có chút bất đắc dĩ.

“Vẫn là không liên lạc được, Tô Tô đây là chạy đi nơi nào?”

Minh Lạc Uyển sắc mặt có chút lo lắng, nguy hiểm của Tứ Đại Tuyệt Địa không chỉ đến từ những tồn tại cường đại không biết, mà còn có các loại hoàn cảnh quỷ dị.

Có những hải vực mà ngay cả những cường giả đứng đầu như Sở Uyên hay Ứng Long Thần cũng không muốn đặt chân, Hóa Linh cảnh nếu không cẩn thận xâm nhập, đó cũng là cảnh cửu tử nhất sinh.

Mấu chốt nhất chính là, khoảng cách truyền tin của lệnh bài khá xa, nếu Tô Tô chỉ ở mảnh đất giáp ranh Vô Tận Hải, mà Lục Phàm đang ở hoang đảo không người này đã gần với Lạc Tinh quần đảo của Ứng Long tộc, hiện tại còn không liên lạc được, thì khả năng cao là Tô Tô đã thâm nhập vào Vô Tận Hải.

“Xem ra cần phải tiến vào trong Vô Tận Hải dạo một vòng.”

Biết được sự nguy hiểm của Vô Tận Hải, Lục Phàm cũng không tính mang theo Gió Mát, Đại Cá Nheo cùng Xà Vệ.

“Các ngươi hay là tự mình đi chơi đi?”

Xà Vệ có chút do dự, là dân bản xứ của Vạn Yêu Đại Lục, hung danh của Tứ Đại Tuyệt Địa là điều mà hầu như người tu hành nào cũng biết. Hắn đi theo Lục Phàm là để ôm đùi, không phải tới chịu chết, nhưng lúc này lại là thời điểm tỏ lòng trung thành.

Không thể nào có chỗ lợi thì đi theo, gặp nguy hiểm khó khăn liền trốn chạy. Hơn nữa, chứng kiến Lục Phàm toàn thân trở ra trước mặt bao nhiêu đại lão đứng đầu, Thánh Giáo giáo chủ lại là cha vợ của Lục Phàm, mối quan hệ này ở Vạn Yêu Đại Lục là cực kỳ vững chắc. Những nhân vật hắc bạch đứng đầu, Lục Phàm đều có thể nói chuyện, thậm chí có thể ở một mức độ nhất định gây ảnh hưởng đến quyết định của họ.

Khi Lục Phàm đối thoại với những người này đều là trạng thái bình đẳng, mà những người này đều là tồn tại mà Xà Vệ nhìn lên cũng khó khăn. Kết hợp với thực lực cùng tiềm lực của chính Lục Phàm, hắn không có lý do gì để buông cái đùi này ra. Suy tư một phen, Xà Vệ trong lòng đã có quyết định.

Theo!

Nhất định phải theo!

“Phàm ca, ta hiện tại hiện ra linh tương có thể làm tọa kỵ, ít nhiều cũng có thể giúp đỡ chút việc, để ta đi theo cùng đi……”

Hảo hảo hảo, người đường đường là Long mà làm tọa kỵ, thật là đảo lộn thiên cương, lý do này cũng nói ra được, Lục Phàm không khỏi run rẩy khóe miệng, gật gật đầu, sau đó ánh mắt quét về phía Đại Cá Nheo.

“Chơi? Chơi cái gì?”

Là dã yêu tu thức tỉnh huyết mạch, Đại Cá Nheo thật sự không có nguồn tin tức nào, cũng không nghĩ tới Vô Tận Hải nguy hiểm hay không. Là thủy sinh yêu loại, hướng tới biển rộng phát triển là chuyện bình thường. Nó lần này đi từ mạch nước ngầm, vốn dĩ chính là muốn đi Vô Tận Hải, tài nguyên trong biển không phải thứ đất liền có thể so sánh. Lúc này, hai mắt nhỏ tròn xoe của nó đầy vẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Không có gì……”

Lục Phàm bất đắc dĩ đỡ trán, tọa kỵ này có rồi, lại còn là một con thuyền. Sau đó nhìn về phía cô gái nhỏ Gió Mát, Gió Mát không nói gì, nhưng biểu tình đã hiện rõ trên mặt.

“Được rồi, đi hết đi, nhưng nói trước, thật sự gặp phải nguy hiểm mà ta cũng không giải quyết được, các ngươi tự cầu nhiều phúc.”

“Cái gì? Nhiều tử nhiều phúc?”

Đại Cá Nheo vẻ mặt mờ mịt, sau đó bị Lục Phàm trừng mắt nhìn một cái.

“Ta nói ngươi có phải lúc tiến giai, lỗ tai có vấn đề không.”

Đại Cá Nheo có chút ủy khuất, hiện tại chênh lệch với Lục Phàm ngày càng lớn, đời này cũng không có cách nào báo thù vụ cướp Chín Diệp Lam Thù, giờ còn bị mắng.

Vừa thấy Đại Cá Nheo khổ sở bắt đầu tiết ra chất nhầy, Lục Phàm muốn đá nó một cái, lại sợ làm bẩn giày, hậm hực thu chân về.

“Được rồi, các ngươi chuẩn bị một chút, ta tu chỉnh xong sẽ xuất phát.”

Nghe vậy Gió Mát gật đầu, trực tiếp tìm một chỗ khoanh chân tu luyện. Xà Vệ nhìn Lục Phàm mang theo Minh Lạc Uyển vào rừng nhỏ, cảm thấy tự giác vô vị, nhìn mặt biển bắt đầu ngẩn người.

Đại Cá Nheo thì đang tự hỏi nên chuẩn bị thứ gì. Nó không phải người, không biết đôi khi chuẩn bị chỉ là hai chữ đơn thuần, vì thế bắt đầu tìm kiếm khắp nơi những thứ muốn mang theo. Đáng tiếc hoang đảo này thật sự không có gì, ngoài một ít cây cối cùng cục đá ra thì cơ bản chẳng có gì cả.

Trên cây có chút hải điểu linh tinh, chuẩn bị hải điểu? Không hợp lý lắm, chưa nói đến tu sĩ tới cấp bậc này, mười ngày nửa tháng không ăn gì cũng không sao, cho dù muốn ăn, nó cũng có thể trực tiếp bắt cá trong biển……

Ăn cái gì?

Đúng rồi, hiện tại Phàm ca biến thành hình người, có lẽ không thích ăn đồ sống? Đại Cá Nheo cảm thấy mình đã nắm được điểm mấu chốt, bắt đầu bẻ cây mang đi. Kỳ thật nó hiện tại đã biết phun nước, nhưng phun nước sẽ làm cây cối ướt sũng, cuối cùng chỉ có thể dùng miệng cắn. Sau khi chứa đựng không ít vật liệu gỗ trong không gian cơ thể, Đại Cá Nheo nghĩ nghĩ, lại mang theo một ít cục đá, đến nỗi làm gì dùng, đó đương nhiên là để dựng bếp lò. Chuẩn bị xong những thứ này, Đại Cá Nheo mãn nguyện chạy ra bờ biển chơi, tuy rằng nước biển vị không ngon lắm, nhưng ở trong nước vẫn thoải mái hơn trên bờ……

Xà Vệ nhìn thấy Đại Cá Nheo lăn lộn trong rừng rồi chạy ra biển bơi lội, tiện hề hề cười một chút.

Hắn làm tọa kỵ không thành vấn đề, nhưng ở biển rộng, hiển nhiên Đại Cá Nheo thích hợp hơn. Lúc đầu còn tưởng thứ này không dám thâm nhập Vô Tận Hải, không ngờ lại là một kẻ lăng đầu thanh, vậy thì thật tốt quá……

Sáng sớm hôm sau, Lục Phàm tinh thần phấn chấn, cười hì hì từ trong rừng đi ra, trên mặt lộ ra một vẻ thoải mái sau khi giao phối, bị Xà Vệ liếc mắt một cái là nhìn ra ngay, bất quá hắn không dám lắm miệng……

Gió Mát không quan tâm đời sống cá nhân của người khác, từ khi tỉnh táo lại, liền luôn trong trạng thái tâm như tro tàn, trừ bỏ tu luyện, trong tình huống không cần thiết cơ bản là không nói một lời.

Đại Cá Nheo muốn tiến lên cung chúc hai người nhiều tử nhiều phúc, nhưng suy nghĩ một chút lại thấy không thích hợp, dù sao cũng là nhân yêu yêu nhau, không chừng mang thai thế nào, vì thế học theo dáng vẻ của Xà Vệ, khóe môi treo lên một nụ cười bình tĩnh, hàm súc và lễ phép.

Nhưng mà Xà Vệ dù sao cũng là người, miệng chỉ lớn như vậy, cười như thế là được, còn Đại Cá Nheo này cười, cái miệng rộng liệt ra khe hở có thể nhét vừa vài người……

Lục Phàm vẻ mặt nghi hoặc.

“Ngươi trương cái miệng rộng ra, ở đây hù dọa ai đấy?”

Đại Cá Nheo lại có chút ủy khuất, khép miệng lại, người khác cười là được, vì sao nó cười lại không được……

Lục Phàm kỳ quái nhìn thoáng qua con cá nheo đang ủy khuất không hiểu lý do.

“Được rồi, xuất phát thôi.”

A? Vậy là xuất phát rồi sao? Vì sao Lục Phàm không hỏi nó chuẩn bị xong chưa? Đại Cá Nheo nghĩ đến lượng lớn vật liệu gỗ chứa trong không gian cơ thể, trong lòng ít nhiều có chút chênh lệch. Để tiện cho việc nhóm lửa, nó còn cố ý chọn loại gỗ chịu cháy, có thể nói là dụng tâm lương khổ, kết quả Lục Phàm không hỏi. Ngươi không hỏi, ta làm sao bày ra thông minh tài trí?

Đại Cá Nheo không thể thể hiện được một phen, yên lặng gật đầu, bùm một tiếng nhảy vào trong nước, thậm chí bọt nước cũng không áp, bắn lên tảng lớn nước biển, chính mình cũng đập đau cả người. Tiến vào trong nước, nó ngẩng đầu nhìn về phía Lục Phàm.

Lục Phàm nhìn cái vây cá bẹp bẹp lộ ra mặt nước của Đại Cá Nheo, trông như một tòa tiểu đảo, trên đất có thể làm xe, trên biển……

Này với thuyền có gì khác nhau? Quay đầu nhìn về phía ba người, nắm tay Minh Lạc Uyển nhẹ nhàng bước một bước, rơi trên người Đại Cá Nheo.

“Lên thuyền đi…… Ách, không đúng, lên cá đi……”

Nói thế nào cũng thấy kỳ quái, thôi bỏ đi.

“Xuất phát.”

Truyện liên quan