Quyển 1 · Chương 317: Không thiếu gỗ chẳng lẽ thiếu cá

Lục Phàm vừa dứt lời, trên mặt biển liền xuất hiện một điểm đen, điểm đen trong mắt mấy người nhanh chóng phóng đại.

Xà Vĩ có chút hưng phấn.

“Phàm ca, thật là thần, ngươi vừa nói không đảo, đảo liền tới rồi!”

Thứ này ở trên lưng Đại Cá Nheo ở một tháng, đều có chút say tàu, lúc này bức thiết khát vọng cảm giác được đặt chân lên mặt đất.

Đại Cá Nheo đôi mắt xoay chuyển, nhìn về phía chủ nhân thực sự của con thuyền này……

Ân, một tháng rồi, Đại Cá Nheo đã thừa nhận mình là một con thuyền chứ không phải một con cá.

Đương nhiên nguyên nhân chủ yếu là Lục Phàm vẫn luôn tiến hành tinh thần công kích lên nó, nào là thuyền tốc quá nhanh, chú ý sóng to, phương hướng lệch rồi, nghe đến Đại Cá Nheo đầu choáng váng não trướng.

Lục Phàm cũng cuối cùng lên làm thuyền trưởng.

Đây vẫn là Lục Phàm phiên dịch một chút, vốn là kêu “Khai Pút” gì đó……

Lúc này Lục Phàm thi pháp vớt lên râu dài của Đại Cá Nheo, “Giá” một tiếng, trong miệng hô.

“Phía đông nam hướng góc độ 10, chuẩn bị cập cảng!”

Đại Cá Nheo nghe đến đau đầu, nó cũng không biết 10 độ là bao nhiêu, đong đưa đuôi cá, tùy ý ác bá Lục Phàm điều chỉnh hướng đầu nó, hướng về phía đảo nhỏ nhanh chóng bơi tới.

Mới tiếp cận đảo nhỏ, Lục Phàm đã bắt đầu chỉ huy Xà Vĩ đem chòm râu buộc vào cây dừa.

Đại Cá Nheo kinh hãi.

“Phàm ca, ta cũng lên bờ.”

Lục Phàm một phách trán, hậu tri hậu giác.

“Thiếu chút nữa đã quên, ngươi không phải thuyền, đi thôi, ở chỗ này nghỉ ngơi một chút, buổi tối nhóm lửa chúng ta nướng cá ăn một bữa ngon.”

Đại Cá Nheo nghe vậy liệt cái miệng, nghĩ thầm vất vả bắt được vật liệu gỗ cuối cùng cũng có tác dụng, vội vàng hướng ra ngoài phun gỗ.

Lục Phàm nghi hoặc mở miệng.

“Ngươi làm gì đó? Lại không thiếu gỗ.”

Đại Cá Nheo kinh hãi, không thiếu gỗ chẳng lẽ thiếu chính là cá? Nước biển cá ăn nhiều nên muốn đổi khẩu vị cá nước ngọt? Hỗn đến cuối cùng lại thành nguyên liệu nấu ăn?

Trong lúc nhất thời Đại Cá Nheo trăm mối cảm xúc ngổn ngang, Lục Phàm cũng không biết biểu tình thứ này sao lại phức tạp như vậy, chỉ chỉ thảm thực vật tươi tốt trên đảo nhỏ.

“Ngươi mang đống gỗ đó làm gì? Trên đảo này nơi nơi đều là gỗ.”

Nói xong cũng không thèm để ý Đại Cá Nheo, quay đầu chỉ huy Xà Vĩ đi trong biển bắt chút cá ngon, nào là tôm hùm lớn, cá đỏ dạ, cá mú sao, cá ngừ đại dương……

Tóm lại tài nguyên cá ở đây thật sự tốt đến kỳ lạ, đại khái là bởi vì nơi này không có người, các loại cá cái gì cần có đều có, Xà Vĩ lĩnh mệnh một cái lặn xuống nước chui vào trong nước.

Lục Phàm thì nắm tay Minh Lạc Uyển bắt đầu dạo đảo. Trên thực tế lấy cường độ tinh thần lực hiện tại của Lục Phàm, chỉ cần buông ra là có thể bao phủ cả tòa đảo nhỏ, nhưng làm vậy tự nhiên sẽ thiếu đi không ít lạc thú.

Hai người cảm thụ thời gian thích ý, bước chậm trên bờ cát, dọc theo cạnh đảo nhỏ hành tẩu, rất nhanh liền vòng được non nửa tiểu đảo, đi tới một chỗ vách đá hàng năm bị sóng biển vỗ vào.

Phía dưới sóng dữ gầm thét, chụp vào đáy vực, đâm vỡ thành từng đóa bọt trắng.

Trên vách đá gió rất lớn, Lục Phàm nhìn ra xa phương xa, tóc dài tùy ý buộc lại phiêu ở sau đầu, để lại cho Minh Lạc Uyển một cái sườn mặt anh tuấn.

“Soái không?”

“A…… Soái……”

Lục Phàm trở tay ôm lấy vòng eo tinh tế của Minh Lạc Uyển, tà mị cười, thâm tình một hôn, hôn đến Minh Lạc Uyển cả người nhũn ra, vừa định tiến hành bước tiếp theo tới một hồi lộ thiên đại chiến, chỉ thấy mày hắn nhăn lại, buông Minh Lạc Uyển ra.

“Có người tới.”

Hiện tại Lục Phàm rất kiêng kỵ chuyện này, loại sự tình này bị người quấy rầy thật sự là một trải nghiệm cực kỳ không tốt đẹp.

Minh Lạc Uyển nghe vậy tinh thần lực hơi động cũng cảm giác được có người đang tới gần, lôi kéo tay Lục Phàm.

“Hình như là người thường, ngươi đừng quá sinh khí, chúng ta có thể trễ chút lại……”

Lục Phàm nhéo nhéo cằm Minh Lạc Uyển.

“Ngươi cho rằng ta là bạo quân sao? Không có việc gì, cùng đi nhìn xem, nơi này cách lục địa xa như vậy, thế mà lại có người, thật là kỳ quái.”

Vạn Yêu Đại Lục cũng không phải một tinh cầu hoàn chỉnh, mà là một mặt phẳng, cho nên vô tận hải kia một đầu là vô tận hư không, chứ không phải một phiến đại lục khác, việc này Lục Phàm rất sớm đã nghe Minh Lạc Uyển nói qua, theo lý mà nói, trên đảo này cho dù có người, cũng là dã nhân.

Lục Phàm nắm tay Minh Lạc Uyển còn chưa đi được mấy bước, chỉ thấy một lão nhân chống gậy đã run rẩy từ cánh rừng đi ra.

Quái.

Trước mắt lão nhân một thân áo tang mộc mạc, trên đầu đội một chiếc mũ rơm, trông có vẻ bảy tám chục tuổi, nhìn thấy Lục Phàm hai người, có vẻ rất sợ hãi, vội vàng chắp tay.

“Tiên nhân đường xa mà đến, không có từ xa tiếp đón, chỉ là năm nay nhật tử có chút sớm, cung phụng còn chưa chuẩn bị xong……”

“Bất quá tiên nhân đừng nóng vội, lại có ba ngày, nhiều nhất ba ngày, cung phụng là có thể chuẩn bị xong.”

Cung phụng?

Lục Phàm đôi mắt nhíu lại, ai mẹ nó lại nhàm chán như vậy, tới tận đảo nhỏ xa xôi này thu cung phụng? Đám ngư dân nghèo khổ này chẳng lẽ còn có bảo bối gì không thành?

Cùng Minh Lạc Uyển liếc nhau, bất động thanh sắc khẽ gật đầu.

Lão giả kia thấy Lục Phàm không có trách cứ, biểu tình lại không hề thả lỏng, thậm chí cất giấu một tia sợ hãi, chống gậy ở phía trước dẫn đường.

Lục Phàm cùng Minh Lạc Uyển thu hết biểu tình của lão nhân vào đáy mắt, trên mặt Minh Lạc Uyển hiện lên một mạt lạnh lẽo, Lục Phàm nhìn dáng vẻ chân cẳng không quá nhanh nhẹn của lão nhân, nụ cười trên mặt cũng biến mất không thấy.

Hắn hiện tại rất tò mò rốt cuộc là kẻ nào tới thu “cung phụng”.

Tựa hồ là bởi vì Lục Phàm hai người ở phía sau, sợ làm tức giận tiên nhân, lão nhân đi rất vội, một cái không lưu ý bị một khối đá nhô lên vấp ngã, bay thẳng về phía trước.

Lục Phàm dùng một tia nguyên lực đỡ lấy thân thể lão nhân, nhàn nhạt mở miệng.

“Ngươi đi về trước đi, chúng ta một hồi liền qua đó.”

Minh Lạc Uyển ôn nhu nhìn thoáng qua Lục Phàm, nam nhân nhà mình đúng là thiện lương tri kỷ.

Lão nhân nghe vậy liên tục bái tạ, thẳng đến khi Lục Phàm cùng Minh Lạc Uyển biến mất, mới dám đứng dậy, đối với hành vi dị thường của tiên nhân, lão nhân không dám lắm miệng, yên lặng chống gậy đi trở về……

Chờ đến khi lão nhân đi rồi, thân hình hai người Lục Phàm mới hiện ra trong rừng, Lục Phàm ngữ khí bình tĩnh mở miệng.

“Xem ra hắn rất sợ cái tên ‘tiên nhân’ kia.”

Minh Lạc Uyển gật gật đầu.

“Đúng vậy, thật không biết có bản lĩnh lớn bao nhiêu, thế mà lại áp bức một đám phàm nhân trên đảo nhỏ giữa vô tận hải này.”

Lục Phàm cười lạnh.

“Không biết lão tử một quyền đi xuống, có thể hay không ‘anh anh anh’.”

Minh Lạc Uyển phụ họa.

“Ngươi đánh một quyền, nếu là không khóc, ta lại phiến một cái tát!”

Lục Phàm vội vàng khuyên can.

“Khó mà làm được, kia không phải thuần khen thưởng sao? Loại việc nặng việc dơ này, tướng công tới giải quyết là được, cũng không thể làm bẩn tay nàng.”

“Khen thưởng? Vì cái gì là khen thưởng?”

Minh Lạc Uyển tò mò đặt câu hỏi, Lục Phàm lung tung qua loa lấy lệ, loại chuyện đáng khinh này, hắn không quá muốn nói ra làm bẩn lỗ tai Minh Lạc Uyển.

“Cụ thể nàng đừng động, thực lực của phu quân nàng còn không biết sao? Vừa lúc đương luyện tập.”

Thực lực Lục Phàm hiện giờ, chỉ cần không phải đụng tới cao thủ đứng đầu Hóa Linh Cảnh, cơ bản đều có thể đánh thế lực ngang nhau, Minh Lạc Uyển không lo lắng, ôn nhu gật gật đầu.

“Có muốn hay không gọi Gió Mát bọn họ tới?”

Lục Phàm suy nghĩ một chút rồi lấy lệnh bài ra.

“Xà Vĩ, bắt thêm ít cá đi, khoan hãy nấu, đợi ta thông báo.”

Truyện liên quan