Quyển 1 · Chương 264: Gia chết đi, được rồi gia

“Barrett? Cái tên thật kỳ quái.”

Mọi người chỉ thầm thì cái tên này một chút, liền vẻ mặt hưng phấn xúm lại gần.

Uy lực của thứ này cơ hồ đã vượt xa đại đa số các phương thức tấn công hiện tại của bọn họ, mấu chốt nhất chính là, món đồ này không cần tiêu hao linh lực hay yêu lực của chính họ.

Trừ Gió Mát, Chân Dài cùng Đồ Lam Lam cảm thấy thứ này có chút ghê tởm ra, hầu như ai nấy đều cầm lấy tinh tế đoan trang. Triệu Vô Song vẻ mặt tò mò hỏi:

“Thứ này có thể phóng ra bao nhiêu lần cái loại thuật pháp vừa rồi?”

Lục Phàm suy tư một chút rồi mở miệng:

“Không sai biệt lắm được tầm 30 phát nhỉ? Có thể sẽ có chút chênh lệch, nhưng sẽ không quá lớn.”

Mọi người nghe vậy đều vô cùng phấn khích, có thứ này, không nói đến chuyện hoành hành ở Mặt Trời Lặn Bình Nguyên, ít nhất khi gặp phải quái vật cao giai, bọn họ cũng có thể có không ít cơ hội xoay xở.

Bạch Lộc Minh lộ vẻ tiếc nuối:

“Chỉ là đáng tiếc, thứ này không thể sản xuất hàng loạt.”

Ninh Thanh Trần trầm tư sau đó lên tiếng:

“Chúng ta tuy không có cách, nhưng những luyện khí sư kia có lẽ có biện pháp. Ta kiến nghị, trước tiên lấy ra mười cái, trực tiếp đưa về phía Tứ Tượng Doanh, xem thử luyện khí sư có cơ hội phục khắc lại được không.”

Lục Phàm không có ý kiến:

“Thứ này đối với ta vô dụng, ngươi xem làm là được, chủ yếu là mang về để cho các ngươi thêm chút phương tiện phòng thân.”

Triệu Vô Song tức khắc cảm động, hiện tại trong đội ngũ đột nhiên nhiều thêm 4 vị Hợp Hồn Cảnh, áp lực của đám tiểu tạp nham bọn họ vẫn là khá lớn, tùy tiện xuất hiện một con quái vật cao giai thôi cũng đủ khiến họ mất mạng tại chỗ.

“Nghĩa phụ, người quả thực là nghĩa phụ của con! Nghĩa phụ có khát không? Con ở đây có loại rượu trái cây hảo hạng nhất, vừa giải khát lại còn có thể tráng dương!”

“Cút ngay cho gia.”

“Được rồi gia.”

Một đám người hi hi ha ha, phải nói là sau khi hóa hình thì tiện lợi hơn nhiều, trước kia Triệu Vô Song chỉ cao bằng chân Lục Phàm, nói chuyện đều phải ngửa cổ, bệnh cột sống cũng được chữa khỏi.

Sau khi chiều cao trung bình được cân bằng, bầu không khí hài hòa hơn không ít. Bảo mẫu Ninh Thanh Trần đã bắt đầu đóng gói, nhặt 10 cái xúc tu cho vào bao.

Điểm bất tiện nhất của thứ này chính là ở chỗ, vì bên trong tràn ngập không gian chi lực nên không thể bỏ vào nhẫn trữ vật. 10 cái xúc tu cộng lại nặng chừng hơn hai trăm cân, bồ câu đưa tin chắc chắn không chở nổi, làm sao đưa về lại trở thành một nan đề.

Mọi người nhìn nhau, tức khắc có chút há hốc mồm. Cho dù biết rõ con đường phía trước nguy hiểm, lúc này cũng không ai muốn quay về. Nguy hiểm và kỳ ngộ luôn song hành, mới chỉ vài ngày mà họ đã đạt được những chỗ tốt khó mà tưởng tượng nổi.

Cuối cùng vẫn là Lục Phàm nghĩ ra biện pháp:

“Các ngươi đợi chút, ta gọi người.”

Lam Xuyên vẻ mặt khâm phục:

“Không ngờ nghĩa phụ ở trên bình nguyên này mà vẫn có thể gọi được người, Lam mỗ bội phục!”

Người được gọi đến chính là Đao Vô Phong, sau khi nhận được tin nhắn của Lục Phàm thì không dám đại ý, lập tức không quản ngại đường sá xa xôi đuổi tới.

Gió Mát và Ninh Thanh Trần đều biết chuyện của Đao Vô Phong, những người khác không biết, liền kinh ngạc thán phục thủ đoạn nghịch thiên của Lục Phàm, ngay cả Tứ Hộ Pháp của Thánh Giáo cũng có thể thu phục dưới trướng.

Đao Vô Phong không ngờ mình bị gọi tới là để chạy việc vặt, càng không ngờ lại phải chạy đến Tứ Tượng Doanh, đây chẳng phải là tự chui đầu vào lưới sao? Lập tức nói gì cũng không muốn đi. May mà nhờ Lục Phàm dùng lời lẽ ngon ngọt (vừa đe dọa vừa dụ dỗ) khuyên bảo, cuối cùng hắn cũng đồng ý với sai sự này.

Việc vận chuyển đã giải quyết xong, mấy chục cái “Barrett” còn lại, mỗi người chia vài cái. Cứ lăn lộn như vậy trời cũng bắt đầu tối, mọi người đơn giản quyết định ngày mai mới xuất phát.

Ngày hôm sau, tám người ba yêu lại lần nữa khởi hành.

Về phần tại sao là tám người, bởi vì Bạch Lộc Minh cũng đã hóa hình, cũng là một đại soái ca, áp lực của Triệu Vô Song lại càng lớn hơn. Bất quá nhìn sang Lam Xuyên và Song Đầu Hổ thì hắn lại yên tâm không ít, hai tên này chắc là không so được với hắn.

Quá trình tìm kiếm phía sau càng thêm nhẹ nhàng, không phải do Minh Lạc Uyển ra tay, mà là Lục Phàm. Sau khi tấn chức, dù là trong tình huống tìm kiếm diện rộng, phạm vi cảm nhận của hắn đã đạt tới con số kinh người là vài chục km.

Hơn nữa mục tiêu tìm kiếm hoa sen đen đã rõ ràng, tốc độ tiến bước của cả nhóm tăng lên rõ rệt vài lần.

Dọc đường đi, Lục Phàm và Minh Lạc Uyển cứ như hình với bóng, hận không thể biến thành người liền thể. Ba năm không gặp, tình cảm hai người không giảm mà còn tăng, giống như núi lửa bùng nổ, mỗi ngày đều ở trên bờ vực lau súng cướp cò.

Đương nhiên Lục Phàm cũng không hoàn toàn chìm đắm trong yêu đương, dưới sự đốc thúc của Minh Lạc Uyển, hắn bắt đầu làm quen với việc sử dụng nguyên lực.

Nàng giảng giải cho Lục Phàm, cung cấp ý tưởng, giúp hắn thấu hiểu nguyên lực.

Lục Phàm cũng cuối cùng đã biết, nguyên lực không chỉ đơn thuần là năng lượng có chất lượng cao hơn.

Nguyên lực đại diện cho căn nguyên của sức mạnh, nó có thể chuyển hóa thành các loại lực lượng khác nhau, nhưng lại không đồng nhất với các loại lực lượng đó. Đây cũng là lý do tại sao những yêu đan đặc thù của Lục Phàm hiện tại vẫn còn tồn tại.

Một giọt nguyên lực có thể chuyển hóa thành một trăm giọt không gian chi lực, tiền đề là phải có môi giới, và yêu đan chính là môi giới đó.

Lục Phàm chỉ cần không ngừng thu thập các loại năng lượng thuộc tính để thay đổi thuộc tính yêu đan, về mặt lý thuyết, hắn có thể chuyển hóa ra 402 loại năng lượng.

Còn về phần yêu đan oán lực màu đen thì không có cách nào. Viên yêu đan màu đen này cùng với việc Lục Phàm thăng cấp, hạn mức oán lực chứa đựng bên trong đã tăng lên gấp trăm lần không ngừng, nhưng với viên yêu đan đặc thù được ngưng tụ từ hư không này, nguyên lực lại không thể cung cấp sự thay đổi.

Điều này cũng khiến Lục Phàm nảy sinh tò mò đối với loại lực lượng đã đi cùng mình bấy lâu nay, chẳng lẽ loại lực lượng này thực sự có thể sánh ngang với nguyên lực? Minh Lạc Uyển không đưa ra được đáp án, Lục Phàm lại lặng lẽ để tâm, nghĩ rằng sau này vẫn phải cẩn thận nghiên cứu một chút.

Khi nhắc đến oán lực, Lục Phàm còn cố ý hỏi xem tên chó đen kia đi đâu rồi, Minh Lạc Uyển chỉ nói là đi làm việc quan trọng khác, sự tình cụ thể nàng cũng không rõ.

Lục Phàm tự nhiên là tin tưởng, tuy rằng Minh Lạc Uyển đã trở thành một nửa người bí ẩn, nhưng nàng hoặc là không nói, còn đã nói thì chắc chắn là lời thật, điểm này vẫn là khá tốt.

Ví dụ như khi Lục Phàm hỏi tại sao Minh Lạc Uyển lại hiểu biết về nguyên lực như vậy, nàng liền hào phóng thừa nhận, nàng đã hoàn thành việc chuyển hóa, bất quá nàng không thái quá như Lục Phàm, chỉ có thể sử dụng nguyên lực hoặc chuyển hóa nguyên lực thành Nguyệt Chi Lực để sử dụng.

Đương nhiên nguyên lực không chỉ đơn thuần là để Lục Phàm chuyển hóa hiệu suất cao thành các loại lực lượng khác, bản thân nó đã là một loại năng lượng có vị thế cực cao, việc chuyển hóa chỉ là cách dùng cơ bản nhất của nó mà thôi.

Nguyên lực diệu dụng vô cùng, tuy là đứng đầu nhưng không phải duy nhất, ví dụ như Sáng Thế Chi Lực mà Vô Căn Sơn mang lại, cũng là một loại năng lượng đứng đầu.

Mà trước mắt đối với Lục Phàm, điểm quan trọng nhất của nguyên lực nằm ở chỗ, khi gặp phải kẻ địch cũng sử dụng nguyên lực, hắn sẽ không đến mức không có sức phản kháng.

Lục Phàm nghe đến đó, gần như ngay lập tức nghĩ tới gã đầu trọc kia.

“Nói cách khác, kẻ địch tương lai của ta là gã đầu trọc đó?”

Minh Lạc Uyển dường như biết không ít chuyện, gần như không cần suy nghĩ liền biết “gã đầu trọc” mà Lục Phàm nhắc tới là ai, nàng lắc đầu mở miệng:

“Thần chỉ là một trong những kẻ ngu xuẩn không đáng nhắc tới mà thôi.”

Lục Phàm nghe vậy cũng ngẩn ra, một trong số đó? Không đáng nhắc tới? Ngu xuẩn?

Nhìn thần sắc ngẩn ngơ của Lục Phàm, Minh Lạc Uyển dựa vào trong lòng ngực hắn, gương mặt xinh đẹp áp sát vào lồng ngực Lục Phàm.

“Dù tương lai có bao nhiêu kẻ địch, kẻ địch có đáng sợ đến đâu, ta cũng sẽ đứng cùng một chỗ với chàng.”

Giai nhân trong lòng, Lục Phàm cảm thấy một vài vấn đề học thuật có thể tạm hoãn, nhưng vấn đề sinh sản thì có thể tiến hành nghiên cứu chuyên sâu một chút. Bàn tay to đang ôm lấy vòng eo Minh Lạc Uyển lập tức bắt đầu không thành thật.

Gương mặt xinh đẹp của Minh Lạc Uyển ửng đỏ, nằm trong lòng Lục Phàm cũng không phản kháng. Trong khoảnh khắc tình thâm ý nồng, Minh Lạc Uyển lấy hết can đảm ngẩng đầu, đôi mắt nhu tình như nước nhìn về phía Lục Phàm, giọng nói mang theo một tia ngượng ngùng:

“Phàm ca, nếu chàng thực sự không nhịn được, thì hãy lấy ta đi…”

Lục Phàm nào chịu nổi ánh mắt này, lập tức muốn thú tính đại phát.

Đúng lúc này, từ xa vang lên một tiếng nổ kinh thiên động địa, tiếng hô lớn của Ninh Thanh Trần cũng đồng thời vang lên:

“Cẩn thận, là quái vật cao giai, Âm Cưu!”

Lục Phàm chợt quay đầu nhìn về phía xa, trong mắt như có lôi đình kích động, khí thế cả người phóng lên cao:

“Lão tử hôm nay, muốn băm vằm ngươi!”

Đừng nói là quái vật cao giai, hôm nay dù là Tai Ách Chi Dực tới đây, hắn, Lục Phàm, cũng muốn chém chết đối phương!

Truyện liên quan