Quyển 1 · Chương 273: Chuẩn bị thăng giai

Lục Phàm đi đầu, thanh tẩy một ít quái vật phụ cận. Xung quanh cũng không có cao giai quái vật, lấy thực lực hiện tại của Lục Phàm, giết chóc vẫn là tương đối nhẹ nhàng.

Trở về sau, Ninh Thanh Trần vì tận khả năng tránh hấp dẫn quá nhiều quái vật, đầu tiên bày ra một kết giới ngăn cách hơi thở, theo sau vì tránh cho lẫn nhau quấy nhiễu, mấy người tấn giai mỗi người phân chia một khu vực nhỏ.

Lục Phàm cũng là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều loại trận pháp nhỏ như vậy, có loại giúp tĩnh khí ngưng thần, có loại tụ linh. Một đám người ở Luyện Nguyên Cảnh đỉnh phong cũng đã lâu, chuẩn bị tương ứng đều rất đầy đủ, ăn đan dược, nuốt tinh huyết, các loại thiên tài địa bảo đều lần lượt được đào ra, đương nhiên cũng không thể thiếu Bảy Màu Thổ Bát Thử.

Linh bảo hộ Lục Phàm nơi này còn có trữ hàng, bất quá lần trước đã phát một lần, mọi người tạm thời đều không cần.

Mắt thấy Triệu Vô Song, Đồ Lam Lam, Lam Xuyên, Song Đầu Hổ, Vương Manh, bao gồm cả Ninh đội, đều đã bắt đầu chuẩn bị tấn giai, Lục Phàm nhìn một hồi liền cùng Minh Lạc Uyển tới bên cạnh kết giới.

Đồng dạng hộ pháp còn có Gió Mát, Bạch Lộc Minh, Vương Manh cùng với Chân Dài.

Chân Dài này sau khi tấn giai đến Hợp Hồn Cảnh, rõ ràng bành trướng, nếu không phải lúc này thời cơ không thích hợp, phỏng chừng lại nhịn không được muốn cùng Lục Phàm luận bàn một chút.

Đối với chuyện luận bàn, Lục Phàm là cự tuyệt, thứ này dù có tấn giai phỏng chừng cũng đánh không lại hắn, bất quá Minh Lạc Uyển lại đưa ra cái nhìn khác.

Nàng cho rằng luận bàn với Chân Dài vẫn rất cần thiết, nàng quan sát Chân Dài, thấy đối phương vận dụng võ kỹ phàm tục thập phần không tầm thường, những võ kỹ này đều có thể phát huy tối đa ưu thế sức mạnh thân thể, hơn nữa Chân Dài đối với việc khai phá thân thể cũng đã tới một trình độ rất cao, rất đáng để học tập.

Lời này nói ra khiến Chân Dài cảm động vô cùng, nhân sinh khó được một tri kỷ, tại chỗ liền cùng Minh Lạc Uyển trở thành hảo khuê mật, nếu không phải cảnh giới chênh lệch hơi nhiều, đã muốn tại chỗ cùng Minh Lạc Uyển đánh một trận.

Lục Phàm đối với cách nói của Minh Lạc Uyển cũng xác thật tán thành, từ lần trước thông qua Âm Cưu để mài giũa tự thân, hắn liền phát hiện mình còn rất nhiều thiếu sót.

Nhưng lúc đó đánh nhau là dùng Long thân, đối với kỹ xảo cách đấu hình người lại rất khiếm khuyết, sở hữu sức mạnh thân thể cường đại như vậy mà không biết kỹ xảo cách đấu, không nghi ngờ gì là một sự lãng phí lớn.

Vì thế Lục Phàm cũng thống khoái đáp ứng lời mời thường xuyên luận bàn sau này.

……

Sáu người đồng thời tấn giai, dù có ngăn cách hơi thở thế nào, động tĩnh cũng sẽ không nhỏ, hơn nữa thời gian tấn giai cho dù có Bảy Màu Thổ Bát Thử trợ giúp, cũng ít nhất mất một ngày một đêm, Lục Phàm cũng nhắc tới mười hai phần tinh thần.

Mang theo Minh Lạc Uyển ngồi ở bờ sông, nói chút lời mật ngọt khiến người ta đỏ mặt tim đập, kỳ thật tinh thần lực đã toàn diện bao phủ, chú ý động tĩnh bốn phía. Bất quá quái vật đối với tinh thần lực cũng rất mẫn cảm, cho nên lần này Lục Phàm chỉ bao phủ trong phạm vi trăm dặm.

Minh Lạc Uyển sơ kinh nhân sự, sau khi được dễ chịu, càng thêm sáng ngời động lòng người, Lục Phàm nhìn trăm ngàn lần, vẫn cảm thấy kinh diễm, thực tủy biết vị, thậm chí cảm giác có chút nghiện, bất quá hiện tại đang làm chính sự, chỉ có thể tán gẫu vài câu riêng tư đầy ám muội.

Trò chuyện một hồi nội dung trả phí sau, Minh Lạc Uyển cũng có chút không chịu nổi, vội vàng đánh gãy sự không đứng đắn của Lục Phàm, bắt đầu chỉ đạo cách dùng tinh thần lực.

Đơn giản là tinh thần lực của Lục Phàm tuy nhiều, chất lượng cũng rất cao, nhưng vận dụng lại rất thô ráp.

Loại tinh thần lực này nếu vận dụng thỏa đáng, hoàn toàn có thể cảm giác rõ ràng quái vật cách vạn dặm trông như thế nào, bao nhiêu con, thực lực ra sao, thậm chí có thể trực tiếp dùng tinh thần lực đánh chết quái vật cách trăm dặm.

Nhưng Lục Phàm lúc này chỉ đem tinh thần lực dùng như râu tinh thần, ít nhiều có chút lãng phí.

Phương diện này cũng luôn là nhược điểm của Lục Phàm, nghe được lão bà đại nhân dạy dỗ, Lục Phàm cũng lòng hiếu học tràn đầy.

“Tức phụ, vì sao nàng không trực tiếp truyền thuật pháp cho ta?”

Minh Lạc Uyển phong tình vạn chủng lườm Lục Phàm một cái.

“Chàng nha, bây giờ còn nghĩ lười biếng, truyền pháp cố nhiên tiện, nhưng thiếu đi sự thấu hiểu, nghĩa là chàng sử dụng vẫn cần rất nhiều công phu để mài giũa điều chỉnh, tự mình đi mò mẫm nghiên cứu, mới có thể khiến chàng nắm giữ thuật pháp vững chắc hơn.”

“Lại nói, lấy thiên phú của Phàm ca nhà ta, học những thứ này chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?”

Lời này nói ra khiến thể xác và tinh thần thoải mái, Lục Phàm thật muốn biến trở về Long thân, để Minh Lạc Uyển âu yếm túi Long não một chút, nếu Lục Phàm hiện tại có cái đuôi, khẳng định đã vẫy lên tận trời cao.

“Tức phụ đại nhân nói rất đúng, chúng ta mau bắt đầu đi.”

Theo sau Minh Lạc Uyển bắt đầu giảng giải từ ý thức cơ sở để khống chế tinh thần lực, giảng giải thập phần tinh tế.

Tinh thần lực cùng linh hồn chi lực cùng nguồn gốc, thuộc về sự dật tán của linh hồn chi lực, ý thức khống chế tinh thần lực kỳ thật chính là linh hồn chi lực đang khống chế những năng lượng dật tán này.

Tinh thần lực cùng linh hồn bản chất thập phần yếu ớt, nhưng sau khi lột xác thành Thần hồn, liền sẽ thay đổi, đem linh hồn giao cho thần tính, Thần hồn cứng cỏi, ý chí kiên định không thể lay chuyển.

Sau đó liền có thể ngưng tụ Thần cách, mà ngưng tụ Thần cách cũng là bước đầu tiên để vượt qua Yêu Thần tam cảnh, cũng là lý do vì sao chuyện Bảy Màu Thổ Bát Thử truyền ra ngoài sẽ khiến thiên hạ đại loạn.

Linh hồn lột xác thành Thần hồn, gần như tương đương với bất tử bất diệt, cho dù thân thể rách nát, Thần hồn cũng có thể tồn tại thật lâu, thậm chí có thể thôi phát sinh cơ, xây dựng lại thân thể.

Đối với điều này Lục Phàm tràn đầy thể hội, Minh Lạc Uyển cũng là người từng trải.

“Chàng hiện tại vô luận là Thần hồn hay ý chí lực đều rất cường đại, việc cần làm là dựa vào ý chí lực để khống chế hoàn chỉnh những tinh thần lực dật tán kia.”

“Không cần chỉ bằng vào cảm giác, mỗi một tia tinh thần lực dật tán ra ngoài đều nên nằm trong sự khống chế của chàng, chúng chứa bao nhiêu năng lượng, ở vị trí nào, tốc độ bao nhiêu, biến hóa mạnh yếu trong liên hệ với Thần hồn của chàng, những thứ này chàng đều phải biết.”

“Tinh thần lực không phải là trào hết ra ngoài, chàng muốn tra xét, chỉ cần phân ra một luồng tinh thần lực, đem nó phô ra hết mức có thể, sau đó hướng ra ngoài khuếch tán là được.”

Minh Lạc Uyển vừa nói, Lục Phàm vừa bắt đầu nếm thử điều chỉnh, mới vừa phô ra theo phương pháp này, liền cảm thấy tinh thần lực đau nhói.

Giọng nói của Minh Lạc Uyển cũng vang lên.

“Vận dụng tinh thần lực không thể nhất thành bất biến, phương pháp ta dạy cho chàng xác thật thích hợp tra xét, nhưng nếu đột nhiên bị tập kích thì sao?”

“Những tinh thần lực này, chàng phải sắp xếp hợp lý, phân phối hợp lý để khi gặp công kích có thể thiết lập phòng tuyến với tốc độ nhanh nhất, cũng sẽ không lãng phí số lượng tinh thần lực của chàng.”

Có Minh Lạc Uyển cầm tay chỉ dạy, Lục Phàm tiến bộ thần tốc, kiếp trước tuy hắn không phải học bá, nhưng cũng biết một số cấu trúc nổi danh như cấu trúc hình tam giác, cấu trúc tổ ong, vân vân, lập tức bắt đầu các loại nếm thử.

Theo sau Minh Lạc Uyển lại nói với Lục Phàm một số thuật pháp tinh thần lực thâm ảo hơn, những nội dung này nghe khiến Lục Phàm đầu choáng não trướng, đã hoàn toàn vượt quá phạm vi lý giải của hắn, bất quá Minh Lạc Uyển lại không có ý dừng lại, chỉ bảo Lục Phàm trước hết hãy cố gắng lý giải.

Nếu có thể lĩnh ngộ trước khi tấn chức Thần cảnh, đối với hắn có lợi ích to lớn.

Vốn dĩ Lục Phàm không đồng ý, dù sao những thuật pháp nghe thôi đã thấy huyền ảo kia khiến hắn đau đầu, nhưng nề hà Minh Lạc Uyển lại học được cách làm nũng.

Lục Phàm bị mê hoặc thành kẻ ngốc, thành thành thật thật nghe vào.

Thời gian cực nhanh, rất nhanh, người đầu tiên tấn giai đã khiến Lục Phàm chú ý.

Truyện liên quan