Quyển 1 · Chương 243: Anh Phàm, mau thu thần thông đi

Mọi loại năng lực đều đã thử qua, bất kể là không gian chi lực cùng nhịp thở với Lưu Thế Tinh Linh này, hay là nguyên lực tầng thứ cao, đều không có tác dụng.

Như vậy rất có thể ngay từ đầu bọn họ đã nghĩ sai rồi, cánh cửa trước mắt này căn bản không phải dùng để kích hoạt, cũng không phải thân thể có thể thông qua, mà là linh hồn.

Bất quá chỉ là linh hồn thông qua thì nguy hiểm vẫn khá lớn, dù sao cũng không ai nói rõ được tình trạng của Lưu Thế Tinh Linh này rốt cuộc là thế nào, vạn nhất đi vào bị đoạt xá thì phải làm sao...

Lục Phàm nghĩ đến đây liền đem phỏng đoán nói cho mọi người.

Triệu Vô Song đập mạnh vào đùi.

“Sao ta lại không nghĩ tới chứ!”

Bạch Lộc Minh lại có chút lo lắng.

“Liền tính suy nghĩ của ngươi là đúng, nhưng linh hồn vốn dĩ yếu ớt vô cùng, tùy tiện tiến vào thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì.”

Vương Manh bỗng nhiên lên tiếng.

“Sẽ không đâu, Lưu Thế Tinh Linh là biểu tượng của hy vọng, nó không giống với những yêu thần hay thậm chí là thần linh mà các ngươi tưởng tượng, sự ra đời của nó vô cùng thuần túy, tồn tại chỉ để cứu vớt những tinh cầu bị phá diệt.”

Song Đầu Hổ vẻ mặt tò mò.

“Sao ngươi biết?”

Vương Manh tráng hán ngượng ngùng gãi gãi đầu nói.

“Huyết mạch truyền thừa của ta đối với Lưu Thế Tinh Linh là một thái độ tôn trọng đến cực điểm, mỗi một vị Lưu Thế Tinh Linh xuất hiện đều là để vuốt phẳng vết thương cho những tinh cầu rách nát.”

“Không sao, ta sẽ không để các ngươi vì sự tin tưởng của ta mà phải trả giá, ta có thể là người đầu tiên đi vào.”

Triệu Vô Song hừ một tiếng.

“Để ta, để ta! Nếu chỉ là bích họa này thì ta còn không nhất định tin, nhưng nếu trong huyết mạch ngươi có những nội dung này thì đại khái là thật. Bất quá muốn linh hồn xuất khiếu vẫn có chút khó khăn, Trần ca, Phong Mát muội tử, ai giúp ta một chút?”

“Vẫn là để ta đi.”

Bạch Lộc Minh bước tới, có thể chữa khỏi thương thế trên linh hồn, bản thân đã nghĩa là hắn hiểu biết đủ sâu về linh hồn. Mọi người tự nhiên không có ý kiến, Ninh Thanh Trần và Phong Mát tuy cũng có thể làm được, nhưng họ thiên về sức mạnh bản thân hơn.

Sau đó, Bạch Lộc Minh đặt một chân lên tay Triệu Vô Song đang khoanh chân ngồi xuống.

“Nhắm mắt, thu liễm tâm thần.”

Triệu Vô Song gật đầu, nhắm mắt, khuôn mặt bình tĩnh. Móng của Bạch Lộc Minh tỏa ra một luồng năng lượng thuần tịnh, những năng lượng này du tẩu trong cơ thể Triệu Vô Song, dường như có tác dụng củng cố thân hình, cuối cùng chỉ thấy chiếc sừng đơn trên đầu hắn nhẹ nhàng điểm vào trán Triệu Vô Song.

Linh hồn Triệu Vô Song liền bị kéo ra ngoài, linh hồn thể được bao bọc bởi một tầng ánh sáng nhạt thuần trắng.

“Đây là một loại thuật pháp có thể bảo hộ linh hồn thể của ngươi.”

Triệu Vô Song cũng là lần đầu tiên linh hồn xuất khiếu, tò mò nhìn thân thể có chút hư ảo của mình rồi than một tiếng.

“Sao ta cảm giác mình giòn như giấy vậy?”

“Chưa tu hành linh hồn chi đạo mà linh hồn thể của ngươi đã xem như rất ngưng thực rồi, đổi lại là người thường, xuất khiếu nháy mắt liền có khả năng tan biến.”

“Ngươi cũng không cần sợ hãi, so với Lục Phàm thì linh hồn thể của chúng ta đều giòn như giấy cả, bất quá loại thuật pháp này ít nhiều vẫn có thể bảo hộ ngươi một chút.”

Linh hồn thể Triệu Vô Song tung bay, đứng trước cửa.

“Được, vậy ta thử trước.”

Nói rồi liền duỗi tay chạm vào đại môn, cái chạm này chẳng cảm thấy gì, cả bàn tay trực tiếp xuyên vào trong. Triệu Vô Song vui vẻ, vừa muốn mở miệng thì nháy mắt đã bị một luồng lực lượng từ trên cửa lớn trào ra kéo vào.

Theo sự biến mất của Triệu Vô Song, mọi người nhìn nhau, không ai nói lời nào.

“Đây là bị cửa ăn rồi sao?”

Bạch Lộc Minh đặt chân lên thân thể vẫn bất động của Triệu Vô Song, vài giây sau mới mở miệng.

“Liên hệ giữa thân thể và linh hồn vẫn còn, trước mắt không cần lo lắng.”

Lười Biếng nói tiếp.

“Người bị hại cảm xúc ổn định chứ?”

Sau đó hai cái đầu hổ nhìn nhau cười hắc hắc, tự mình chọc cười chính mình.

Lam Xuyên nhìn cánh cửa.

“Chúng ta cứ chờ ở đây sao? Hay là ta cũng vào luôn.”

Ninh Thanh Trần nhìn chằm chằm vào cánh cửa mà Triệu Vô Song đã biến mất, lên tiếng.

“Ta biết mọi người đều rất sốt ruột, nhưng đừng vội, chúng ta cứ ổn định một chút, chờ đợi trước đã.”

“Bạch huynh, ngươi phụ trách quan sát thân thể Triệu Vô Song, nếu không có dị dạng, chúng ta chờ nửa canh giờ, một khi xuất hiện bất thường, lại nghĩ cách cứu viện.”

“Lục Phàm, linh hồn ngươi đã lột xác, lát nữa lúc cứu viện thì ta và ngươi đi thôi.”

Lục Phàm gật đầu, thần hồn hắn quả thực cường đại, tự nhiên là việc nhân đức không nhường ai. Một đám người đơn giản đều ngồi xuống, Chân Dài vốn định lấy mâm trái cây ra cũng thu lại, việc này không giống như chờ Lục Phàm đánh nhau, lần này Triệu Vô Song làm không tốt là phải game over.

Rất nhanh, nửa canh giờ đã trôi qua, Bạch Lộc Minh gật đầu.

“Trước mắt xem ra, linh hồn Triệu Vô Song hẳn là không gặp nguy hiểm.”

Lục Phàm đứng dậy.

“Chờ mãi cũng không phải cách, hay là ta cũng vào đi thôi, vạn nhất thứ này bị nhốt ở nơi nào đó, ta cũng dễ bề cứu viện.”

Thấy mọi người không có ý kiến, Lục Phàm nhìn thoáng qua Bạch Lộc Minh.

“Bạch huynh, thuật pháp kia của ngươi cũng cho ta một chút chứ?”

Bạch Lộc Minh xua chân.

“Không được, không được, thần hồn ngươi đã đủ cường đại rồi, thuật pháp này của ta đối với ngươi mà nói cơ bản không có tác dụng gì.”

Lục Phàm tiếc nuối gật đầu: “Được rồi, vậy ta vào đây.”

Nói xong, linh hồn thể hình rồng màu vàng của Lục Phàm liền xông ra, linh hồn thể rực rỡ chói lòa, hơn phân nửa thân thể đều khắc đầy linh văn.

Lười Biếng hô lớn.

“Phàm ca, mau thu thần thông lại, ngươi muốn làm mù mắt hổ vàng ròng của ta à!”

Lục Phàm ha ha cười, vẫy vẫy tay với mọi người rồi lao đầu vào đại môn.

Theo sự rời đi của Lục Phàm, trong thông đạo lập tức vang lên tiếng hít khí lạnh của mọi người.

“Lục Phàm thật sự có thể gián đoạn khắc họa linh văn? Ta thấy linh văn của hắn dường như chỉ mới khắc họa được hai phần ba.”

“Chẳng lẽ ngươi không nên quan tâm việc linh văn của hắn sắp khắc họa hoàn thành sao? Một khi hoàn thành, Lục Phàm chính là người của Yêu Thần cảnh.”

“Yêu Thần cảnh sao! Ta cũng sắp rồi!”

Người lên tiếng chính là Chân Dài, nàng là người tấn chức nhanh nhất trong tiểu đội, thuần túy là nhờ đánh nhau nhiều! Thậm chí không cần khắc họa linh văn, mỗi một lần linh lực lưu chuyển va chạm, yêu lực phát ra đều sẽ lưu lại dấu vết trên linh hồn thể của nàng, những dấu vết này chính là linh văn độc quyền của nàng, cũng là người duy nhất trong đám người ngoài Lục Phàm ra có thể gián đoạn tấn giai.

“Không đúng nha, các ngươi không thể tấn giai lúc này được, các đại lão ở Tứ Tượng Doanh đều nói, một khi tới Hợp Hồn cảnh hoặc Yêu Thần cảnh sẽ rất dễ bị bại lộ.”

Chân Dài bĩu môi.

“Thì ta cũng không còn cách nào, nhưng dựa theo tiến độ đánh nhau hiện tại, thế nào cũng phải đánh thêm một hai tháng nữa.”

Mọi người lúc này mới bình tĩnh lại, bằng không nếu Chân Dài vừa đánh vừa đột phá, dẫn tới một đống quái vật thì bọn họ tiêu đời rồi...

Ninh Thanh Trần nghiêm túc lên tiếng.

“Sở Hồi tỷ, nếu chúng ta tiến vào bụng rồi, ngươi có lẽ cần khống chế tốc độ tấn giai một chút, bằng không nếu dẫn tới lượng lớn quái vật trung giai thậm chí cao giai, chúng ta sẽ xong đời.”

Chân Dài gật đầu.

“Được, cứ yên tâm đi. Nhưng mà cứ thế này, lúc các ngươi đánh nhau ta chỉ có thể ngồi xem kịch, nhỡ đâu đồ ăn vặt không đủ ăn thì làm sao bây giờ?”

“Tỷ, chỗ ta còn dư khá nhiều, đều cho tỷ cả đấy, cầu xin tỷ lúc đánh nhau đừng có hăng máu quá mức…”

“Ta cũng có, ta cũng có, đây là đặc sản Nam Lĩnh, đầu khỉ sơn, không phải đầu khỉ thật đâu, ăn giòn tan đấy.”

“Xem này, đây là hạt dưa ta cất công mua ở Đại Càn, một hạt tận một lượng bạc, đúng là sát thủ trong giới quả khô, túi này cho tỷ hết.”

“Hạt dưa này sao lần trước đánh nhau không thấy ngươi móc ra?”

“Quên mất…”

“Tiểu tử ngươi đúng là keo kiệt thật!”

Mọi người nghe vậy, thi nhau lấy từ nhẫn trữ vật hoặc không gian trong cơ thể ra linh quả cùng các loại đồ ăn.

……

Lục Phàm xách cái túi dứa ngó nghiêng xung quanh, đập vào mắt là một đồng cỏ xanh mướt, gió nhẹ hiu hiu, ánh mặt trời chan hòa, còn có vài con trâu ngựa đang gặm cỏ, ừm, còn có cả cừu nữa.

“Đây là đưa ta đến nơi quái quỷ nào thế này?”

Truyện liên quan