Quyển 1 · Chương 183: Ta ít nhất có thể giết ngươi một trăm lần

Lục Phàm mồ hôi lạnh nháy mắt chảy xuống, theo hướng phát ra âm thanh nhìn lại, liền thấy một trung niên nhân dưới chân đạp sương đen chậm rãi đi tới.

Theo trung niên nhân tới gần, bốn phía cũng dần dần sáng lên.

Trung niên nhân tướng mạo bình thường, bình thường đến mức ném vào trong đám người cũng không tìm ra, hơi thở trên người nội liễm, nhìn không ra cảnh giới, nhưng theo hắn chậm rãi đến gần, Lục Phàm chỉ cảm thấy toàn bộ hắc ám dường như đều lấy trung niên nhân làm trung tâm mà tụ lại.

“Ta sai Mặc Ly mời ngươi tới Thánh giáo một tự, nề hà ngươi thế nào cũng không hồi phục, không còn cách nào, ta đành phải tự mình tới gặp ngươi.”

“Tự giới thiệu một chút, ta tên Tần Ca.”

“Đừng mân mê không gian chi lực của ngươi nữa, nơi này, là thế giới của ta.”

Lục Phàm đúng là đang mân mê không gian chi lực, yêu đan màu bạc liều mạng xoay tròn, kích phát không gian chi lực, nhưng những lực lượng này vừa rời khỏi cơ thể đã lập tức tiêu tán sạch sẽ. Nghe trung niên nhân nói vậy, yêu đan màu bạc của Lục Phàm cũng đình chỉ chuyển động, trên mặt rồng gượng ép nặn ra vẻ tươi cười.

“Nguyên lai là Tần ca, Thánh giáo giáo chủ, sớm có nghe thấy, cửu ngưỡng cửu ngưỡng!”

Tần Ca sắc mặt cổ quái, không nghe ra sự khác biệt của từ “ca”, nhưng tên của hắn thực tế cơ bản không ai biết, bất quá hắn không rối rắm, mở miệng chính là trọng điểm.

“Ta rất tò mò, ngươi làm thế nào để khống chế những con quái vật đó?”

Lục Phàm không ngờ người này một chút khách sáo cũng không có, đi lên liền thẳng vào chủ đề. Mục đích của Thánh giáo, hắn tự nhiên hiểu rõ, đây cũng là lý do vì sao hắn vẫn luôn không đi.

Với tu vi đơn bạc này của hắn, đi chẳng khác nào thuần túy đưa đồ ăn. Giống như bây giờ, lão BOSS của Thánh giáo trực tiếp đột nhập đến tận lớp tường thứ hai, trong doanh địa mà lôi hắn tới nơi này, lá gan này phải lớn đến mức nào, hay nói đúng hơn, thực lực phải mạnh đến bao nhiêu?

Trước mắt ngay cả cơ hội trốn vào khe nứt không gian cũng không có, Lục Phàm cũng có chút tuyệt vọng. Thầm mắng tên khốn Xà Vệ trong lòng một câu, hắn cũng đành bất lực, Xà Vệ dù tấn chức nhanh đến đâu cũng không quản được chuyện trên đầu mình, không thể trách lên đầu hắn được.

Thấy Lục Phàm không nói lời nào, Tần Ca lại lần nữa mở miệng.

“Không cần nghĩ cách kéo dài thời gian, trước khi những lão già kia tìm tới, ta ít nhất có thể giết chết ngươi một trăm lần.”

Miệng rồng của Lục Phàm hơi nhếch lên, trong lòng đã có ý tưởng.

“Chẳng phải là không muốn nói, chỉ là ta nói ra ngươi chưa chắc đã tin.”

Tần Ca hơi gật đầu.

“Nói thử xem.”

Lục Phàm bình tĩnh mở miệng nói.

“Ta đã thấy A Kéo Thác Đề, nàng nói ta lớn lên đẹp trai, cho nên mới khiến những con quái vật đó nghe theo mệnh lệnh của ta.”

Trung niên nhân nghe vậy chà xát cằm.

“Tuy rằng bộ dáng ngươi quả thật thần tuấn, nhưng lý do này cũng thật khó khiến người ta tin phục.”

Trung niên nhân cho người ta cảm giác rất dễ nói chuyện, nghe lý do của Lục Phàm mà không hề có dấu hiệu tức giận, lại lần nữa nói.

“Có thể cùng ta nói xem A Kéo Thác Đề là tồn tại như thế nào không?”

Điểm này Lục Phàm cũng không giấu giếm, trả lời đúng sự thật, đặc biệt miêu tả đôi mắt của A Kéo Thác Đề. Tuy rằng A Kéo Thác Đề dù là nhan sắc hay dáng người đều đã là tuyệt mỹ không thể bắt bẻ, nhưng ấn tượng sâu sắc nhất vẫn là cặp mắt tàng chứa mọi thứ như sao trời sáng lạn kia.

“Ta thật sự không biết thần vì sao muốn cho những con quái vật đó nghe lời ta, cũng không biết thần tìm ta làm cái gì.”

Lục Phàm trợn mắt nói dối, về những lời A Kéo Thác Đề nói với hắn, hắn thật sự không dám nói ra. Nói cho Tần Ca biết A Kéo Thác Đề bảo mình là đồng loại của hắn?

Sợ là tại chỗ đã bị Tần Ca cắt thành từng miếng…

Tần Ca nghe xong lời Lục Phàm nói thì gật đầu, giống như một đứa trẻ khát khao tri thức lại lần nữa hỏi.

“Ngươi có từng cảm nhận được hơi thở trên người thần? Có thể miêu tả cho ta một chút không?”

Lục Phàm cẩn thận hồi ức một chút, lắc lắc đầu nói.

“Không có cảm giác gì, giống như một người bình thường, có lẽ là do cảnh giới của ta quá thấp.”

Biểu tình Tần Ca có chút thất vọng, sau đó lại cười cười.

“Trông chờ ngươi từ trên người một vị thần linh mà nhận thấy được gì đó cũng là làm khó ngươi.”

“Ngươi làm sao biết thần là thần linh? Ngươi gặp qua A Kéo Thác Đề rồi?”

Lục Phàm có chút nghi hoặc, bởi vì từ khi hắn nói ra miêu tả về A Kéo Thác Đề, trong ánh mắt Tần Ca không có lấy một tia dao động.

“Ta đã thấy thần, đó là một tồn tại rất đẹp, rất đẹp.”

Lục Phàm nhìn ánh sáng không biết từ đâu lóe lên trong mắt Tần Ca, trong lòng thầm kêu không ổn. Tên khốn này hình như là kẻ điên, bởi vì hắn không nhìn thấy một tia sắc dục dâm tà nào trong mắt Tần Ca, chỉ có một loại chấp niệm mà hắn không hiểu nổi.

“Rất đẹp” dường như căn bản không phải để hình dung bề ngoài của A Kéo Thác Đề, hình dung đó chỉ sợ là nói về cảnh giới. Lục Phàm theo bản năng hỏi một câu.

“Ngươi muốn thành tựu vị trí thần linh?”

Tần Ca có chút kỳ quái nhìn thoáng qua Lục Phàm.

“Chẳng lẽ không phải sao.”

“Ta ở đỉnh cao Hóa Linh cảnh đã ở quá lâu, tự nhiên là muốn nhìn xem phong cảnh phía trên Hóa Linh cảnh.”

“Nhưng cảnh giới thực tế lại không có ý nghĩa, chúng ta đều bị vây trong nhà giam.”

Lục Phàm thầm nghĩ chẳng lẽ nhà giam này là chỉ Vạn Yêu Đại Lục? Bởi vì không thể đột phá nên mới nói bị vây trong nhà giam? Vậy tại sao cảnh giới lại không có ý nghĩa, thành tựu vị trí thần linh chẳng phải có thể thoát khỏi nhà giam sao? Sao cảm giác có chút mâu thuẫn.

Tần Ca nhìn bộ dáng suy tư của Lục Phàm, hơi mỉm cười.

“Những thứ này còn quá xa vời với ngươi, ta cũng chỉ là muốn mưu cầu một tia hy vọng đó mà thôi. Hiện giờ gặp được ngươi, cũng coi như là thu hoạch được một ít đáp án.”

“Nói về yêu đan của ngươi đi, dị chủng yêu đan hai ba viên thì ta thấy nhiều rồi, nhưng ta thật sự là lần đầu tiên nhìn thấy Yêu tộc có thể đồng thời tu luyện ra hơn bốn trăm viên yêu đan.”

Lục Phàm tâm biết trước mặt người này mình không hề có bí mật gì để nói, người này có hack, trực tiếp bật thấu thị. Cũng may linh hồn thể của Lục Phàm hiện tại là rồng, bằng không cảm giác bí mật gì cũng không giấu được. Cảm thấy nhạt nhẽo, Lục Phàm đơn giản nói qua về việc mình cô đọng nhiều yêu đan như thế nào.

Nghe xong Tần Ca ngẩn người, trong mắt toàn là thần sắc tán thưởng.

“Thật là đoạt lấy tạo hóa của thiên địa.”

Lục Phàm bị một trung niên nhân khen trực diện vẫn là mặt già đỏ lên.

“Cái đó, Tần tiền bối, ngươi tới tìm ta, rốt cuộc là có chuyện gì?”

Tần Ca lại lần nữa dùng ánh mắt “ngươi hình như hơi ngốc” nhìn thoáng qua Lục Phàm.

“Chỉ là muốn nhìn thấy ngươi, hiện tại cũng thấy rồi, ta phải đi đây.”

Lời nói bỗng nhiên khựng lại.

“Đúng rồi, Minh Lạc Uyển và Kho Đạt Mậu đi đâu rồi?”

Đồng tử Lục Phàm đột nhiên run động một chút. Việc hắn ở cùng Minh Lạc Uyển thì có rất nhiều người biết, nhưng khi có nhiều người, con chó đen kia cơ bản đều trốn trong sương đen, người biết đến có thể nói trừ Tô Tô ra thì cơ bản đã chết sạch. Cho dù có người vô tình nhìn thấy, tin tức bị Tần Ca biết được, nhưng tại sao Tần Ca lại biết tên thật của con chó đen?

Con chó đen đó chính là nhân vật từ một ngàn năm trước đấy.

Tần Ca này mỗi một câu hỏi đều là bộ dáng không chút để ý, cố tình Lục Phàm nghe lại thấy kinh hãi…

Lục Phàm khiếp sợ với sự thông tuệ của Tần Ca, không hiểu tại sao Tần Ca lại muốn hỏi rõ tung tích của Lạc Uyển và con chó đen. Sau một thoáng trầm mặc, hắn mở miệng.

“Đều bị A Kéo Thác Đề mang đi rồi.”

Tần Ca gật gật đầu, không có phản ứng gì thêm.

“Được, lão già kia phản ứng cũng rất nhanh, ta phải đi đây, gần đây không có tâm tình đánh nhau.”

Theo giọng nói của Tần Ca nhạt dần, hắc ám bốn phía nhanh chóng rút đi, lại như là bị Tần Ca hút trở về trong cơ thể. Quang minh một lần nữa bao phủ, Lục Phàm mới phát hiện mình vẫn ở trong phòng, thậm chí vị trí cũng không hề di chuyển một chút nào.

Tần Ca đẩy cửa, thân hình chậm rãi biến hóa, bóng dáng trông rất gầy gò, một đầu tóc bạc vô cùng bắt mắt, trong ánh mắt khiếp sợ của Lục Phàm, hắn bước ra hai bước rồi biến mất không thấy.

Chỉ trong mấy hơi thở, trên bầu trời kim quang đại phóng, theo sau là một tiếng nổ vang, một màn kim quang khổng lồ úp ngược bao trùm phạm vi doanh địa.

Mà Tề Tần vừa rời đi đột nhiên hạ xuống, đứng bên ngoài phòng Lục Phàm, thần sắc vô cùng nghiêm túc, nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh bốn phía, rồi nhìn về phía phòng Lục Phàm…

Truyện liên quan