Quyển 1 · Chương 203: Bổn tọa Lục Phàm, ai dám chiến với ta
Ô Huyền trong lúc nói chuyện, Lục Phàm Long đầu cũng đột nhiên nâng lên.
Ánh mắt xuyên phá bụi mù, nhìn về phía trên bầu trời Hắc Điểu.
Lúc này Ô Huyền mấy chiếc lông vũ màu sắc rực rỡ đang tỏa ra ánh sáng bắt mắt, trên đầu mấy chiếc lông chim cũng bắt đầu biến thành bảy màu, toàn thân điểu mang đến cho người ta một cảm giác thần thánh vô cùng, thần hồn trong cơ thể giống như cảm ứng được đồng loại, cũng vào lúc này mở mắt.
Lục Phàm Long miệng hơi mở, ngữ khí bình tĩnh.
“Rốt cuộc thò đầu ra, chờ ngươi thật lâu.”
Ô Huyền hình thể không lớn, chỉ cao nửa thước, lơ lửng ở không trung đối diện với Lục Phàm.
“Ta biết ngươi rất mạnh, nhưng linh hồn chưa từng lột xác, không thể nào chặn lại chiêu này của ta, hiện tại nhận thua còn kịp.”
Lục Phàm khóe miệng hơi cong lên, lộ ra một nụ cười có chút tà ác.
“Thử xem?”
Ô Huyền cũng không ra tay, ngược lại lại lần nữa khuyên bảo.
“Đừng vội làm quyết định, linh hồn chi huyền ảo không phải ngươi ta có thể hiểu thấu đáo, chiêu này của ta nhẹ thì linh hồn bị hao tổn, cảnh giới trì trệ không tiến, nặng thì linh hồn rách nát, tánh mạng không còn, ngươi xác định muốn tiếp?”
Lục Phàm nghe vậy hơi mỉm cười, trong mắt nhiều thêm ý tán thưởng, hai người trước mắt là đối địch, Ô Huyền lúc này còn nguyện ý khuyên bảo, chứng tỏ bản tính thiện lương, điều này làm Lục Phàm đối với hắn có thêm vài phần hảo cảm.
Bất quá tuy rằng Ô Huyền bổn ý là tốt, nhưng hắn cũng quá coi thường Lục Phàm, Lục Phàm nghĩ lát nữa xuống tay nhẹ một chút là được.
“Đến đây đi, cho ta kiến thức kiến thức thực lực của thiên tài.”
Dứt lời, Ô Huyền cũng không nói nhiều, lúc này mấy chiếc linh vũ trên đỉnh đầu bắt đầu phát ra ánh sáng thất thải bắt mắt, toàn thân bị một loại hơi thở thần dị vây quanh.
Trạng thái này không kéo dài lâu, hai mắt Ô Huyền đã bị bảy màu lưu quang thay thế, giọng nói vốn mềm nhẹ cũng trở nên uy nghiêm vô cùng.
“Vạn sơn áp đỉnh.”
Khi giọng nói Ô Huyền vừa dứt, khắp khu vực trên không thình lình bị bóng ma khổng lồ bao phủ, thế nhưng một tòa ngọn núi to lớn vô cùng, không biết từ đâu mà đến, phảng phất trống rỗng xuất hiện, bay thẳng đến phía dưới ném về phía Lục Phàm.
Lục Phàm đối mặt với ngọn núi đột nhiên xuất hiện này, vẫn không nhúc nhích, dường như bị dọa choáng váng.
Không chỉ Lục Phàm, đám tu sĩ phía dưới Ô Huyền cũng quay đầu bỏ chạy, ngọa tào, cái này mà nện xuống, chẳng phải từ 3D biến thành người trong sách sao?!
Khán đài lúc này cũng kinh hô lên, khiếp sợ với sự cường đại của Ô Huyền, ngọn núi này đâu chỉ hàng tỷ cân? Ô Huyền này là làm thế nào mà lặng yên không một tiếng động dọn nó tới đây?
Tất cả mọi người cảm thấy hít thở không thông, nếu đem Lục Phàm đổi thành bọn họ, có thể làm sao bây giờ? Họ vắt hết óc cũng không nghĩ ra phương pháp ứng đối.
“Mau nhận thua đi!”
“Ô Huyền này như vậy cường, thua không oan!”
“Trọng tài sao còn chưa tới? Kia Long yêu sẽ không thật sự bị dọa ngu đi? Chẳng lẽ là trúng cấm chế?”
Mà theo tiếng kinh hô không ngừng của người xem, ngọn núi kia cũng càng thêm trầm trọng, còn chưa rơi xuống, áp lực cường đại đã làm một đám người cảm thấy hít thở không thông, càng không thể tưởng tượng nổi Lục Phàm trực diện ngọn núi phải chịu áp lực lớn đến nhường nào.
Trên đài cao Long Thiên Dễ bỗng nhiên mở miệng.
“Cử chỉ này có vi phạm quy định không?”
Những người khác có người gật đầu, có người lại lắc đầu.
“Đã là thuật pháp, đâu ra chuyện vi phạm quy định?”
Người xem phía dưới nhìn không ra môn đạo, bọn họ tự nhiên có thể thấy rõ, ngọn núi kia là dựa vào tinh thần lực ngưng tụ mà thành, hơn nữa theo nhận thức của người xem mà không ngừng ngưng thật, tương đương với mượn dùng tinh thần lực của mấy chục vạn người tại hiện trường.
Nói cách khác, thuật pháp Ô Huyền thi triển là một ảo giác, nhưng càng nhiều người tin tưởng, ngọn núi ngưng tụ ra càng chân thật, nếu tinh thần lực đạt tới hạn độ nhất định, thậm chí thật sự có khả năng biến ngọn núi đó thành thật.
Bất quá muốn làm được đến mức đó rất khó, chẳng sợ Ô Huyền tới Yêu Thần tam cảnh cũng không có khả năng, bởi vì thuật pháp cấp độ đó đã không phải linh hồn có thể thừa nhận.
Trong khu vực, đối mặt với ngọn núi đang rơi xuống, Lục Phàm lúc này thế nhưng không có một tia khẩn trương, ngược lại còn nhẹ nhàng hơn trước.
“Chiêu này của ngươi dùng trên người Hợp Hồn cảnh, đều có khả năng đánh thắng đối phương, nhưng đối với ta, lại không có tác dụng gì.”
Lục Phàm đã nhìn ra bản chất của thuật pháp này, một loại thuật pháp đặc thù xây dựng từ tinh thần lực.
Thuật pháp này hấp thụ lực lượng của mọi người, độ cao xuất hiện cũng ở mấy vạn mét trên không, thoạt nhìn là Ô Huyền muốn bức bách hắn đầu hàng, chứ không phải thật sự muốn chặn đánh sát Lục Phàm, kỳ thật không phải vậy.
Đây chỉ là để cảm giác áp bách đạt tới cực hạn, làm tinh thần Lục Phàm dưới loại áp bách này dần dần hỏng mất, càng là để người xem ở giáo trường cho rằng ngọn núi này là thật, từ đó biến tướng thu hoạch càng nhiều tinh thần lực.
Lục Phàm cũng không thể không thừa nhận thuật pháp này rất mạnh.
Nhưng đó là đối với người khác mà nói.
Chỉ thấy trong mắt Lục Phàm Long sương xám lưu chuyển, thần hồn đang bơi lội trong không gian thần hồn, kim quang từ linh hồn thể rơi xuống, tinh thần lực huyền ảo luật động dật tán trong lúc bơi lội, hình thành từng vòng dao động vô hình, từ hai sừng hướng tới ngọn núi cách hắn không đến cây số dũng đi.
Lực lượng kia vừa xuất hiện liền nháy mắt bành trướng, ở trung tâm giáo trường hóa thành một con cự long kim sắc trăm mét.
Hình thể cự long kim sắc đã đủ khoa trương, nhưng đối mặt với ngọn núi kia vẫn có vẻ nhỏ bé hơn nhiều.
Nhưng chính tại sự chênh lệch hình thể lớn như vậy, cự long kim sắc trong nháy mắt tiếp xúc với ngọn núi, liền dễ dàng nâng cả tòa ngọn núi lên.
Hai chân trước trực tiếp đâm từ đáy vào sơn thể, một luồng lực lượng huyền ảo xâm nhập vào, theo sau ngọn núi làm mọi người trong lòng run sợ liền bắt đầu tán loạn từ đáy, dần dần hóa thành đầy trời kim phấn, tung bay tiêu tán.
Cự long kim sắc khổng lồ cũng ngửa mặt lên trời rồng ngâm, theo sau bị Lục Phàm thu hồi vào trong cơ thể.
Lúc này, trên đài cao một chúng đại lão đã toàn bộ đột nhiên đứng lên!
“Là lực lượng thần hồn!”
“Không có khả năng! Hắn mới ở cảnh giới nào!”
“Ô Huyền không phải cũng là thần hồn sao, đừng hoảng hốt đừng hoảng hốt.”
“Ô Huyền không giống, Ô Huyền đó là kế thừa lực lượng của lão tổ hắn, mới có thể lột xác thần hồn ở Đại Yêu cảnh, hơn nữa cũng không phải lột xác hoàn chỉnh.”
“Nhưng thần hồn của Lục Phàm tựa hồ là lột xác hoàn chỉnh!”
“Hắn rốt cuộc là yêu nghiệt gì, sao có thể…… sao có thể……”
Một chúng đại lão ngơ ngẩn thất thần, có người ngã ngồi trên ghế, Lục Phàm hôm nay mang đến chấn động quá nhiều, một đợt càng mạnh hơn một đợt, một lần kinh người hơn một lần.
“Yêu nghiệt như vậy, rốt cuộc là từ đâu chui ra? Các ngươi trước kia nghe nói qua chưa?”
“Chưa từng nghe thấy.”
“Hỗn Độn Long tộc, rốt cuộc là chủng tộc gì? Tại sao lại mạnh như vậy?”
Thân phận Lục Phàm đã sớm bị điều tra ra, đương nhiên, là thân phận giả.
Cũng may mắn Bạch Trạch không ở đây, bằng không vừa rồi, làm không khéo liền phải nhận ra Lục Phàm.
Sở Uyên ở vị trí giữa bỗng nhiên mở miệng.
“Tuyên bố kết thúc đi, những người còn lại không phải đối thủ của hắn, có được thần hồn, thân thể cường đại, yêu lực càng cao hơn những người này gấp mấy chục, gấp trăm lần, khó trách hắn cuồng ngạo như vậy, hắn xác thật có tư cách cuồng.”
Những người đặt cược vào Lục Phàm thua thì có chút không cam lòng, nhưng họ biết Sở Uyên nói rất đúng, từ khi Lục Phàm dễ dàng phá vỡ chiêu Vạn sơn áp đỉnh của Ô Huyền, việc trăm người này thất bại đã là kết cục đã định.
Họ không phải người xem phía dưới, họ là nhóm người đứng đầu Vạn Yêu đại lục, có đủ tầm mắt và kiến thức, loại thời điểm này mạnh miệng cũng không có ý nghĩa.
Trong khu vực, Ô Huyền cũng lộ ra biểu tình không thể tưởng tượng nổi, bảy màu lưu chuyển trong mắt cũng chậm rãi ảm đạm xuống.
“Sao có thể, ngươi thế nhưng có được thần hồn?”
Ánh mắt Lục Phàm bình tĩnh, chiêu này hắn ngăn cản so với đối phó những người khác còn nhẹ nhàng hơn, ngụy thần hồn mà đối phương lấy làm tự hào, đối mặt với những kẻ cùng cảnh giới khác tuyệt đối có thể nghiền áp, chính như hắn nói, chẳng sợ là Hợp Hồn cảnh bình thường, cũng không đánh lại Ô Huyền.
Nhưng đụng tới hắn - một yêu nghiệt đã hoàn thành lột xác linh hồn, liền có vẻ có chút non nớt.
“Không có gì là không có khả năng, thiên ngoại hữu thiên, yêu ngoại có yêu, ngươi rất không tồi, còn có thủ đoạn gì khác thì dùng hết ra đi.”
Ô Huyền cười chua xót, hắn xác thật còn không ít thiên phú năng lực, nhưng năng lực lấy làm tự hào nhất đều bị đối phương nghiền áp, đối mặt với loại chiến sĩ hình lục giác này, hắn không muốn nỗ lực nữa.
Lục Phàm ngạo nghễ đứng đó, ánh mắt đảo qua các tu sĩ còn lại, dưới ánh lửa chiếu rọi hiện rõ thần sắc bễ nghễ.
“Bổn tọa Lục Phàm, kẻ nào dám chiến!”
Âm thanh vang dội như chuông lớn đại lữ, truyền đi rất xa, đánh tan dục vọng chiến đấu của các tu sĩ trên sân, cũng hoàn toàn chấn động toàn trường!
Khán đài lúc này điên cuồng hô vang, tu sĩ nào mà chẳng tôn trọng cường giả, Lục Phàm thể hiện quá kinh diễm! Quá chói lọi! Lời hắn nói càng khiến mọi người nhiệt huyết dâng trào!
Đám Yêu tộc gào thét một tiếng, gần như biến võ đài thành vườn bách thú.
“Lục Phàm! Lục Phàm! Vô địch!”
Âm thanh như sơn hô hải khiếu xông thẳng lên trời, tất cả khán giả đều bị khí thế cường đại của Lục Phàm thuyết phục.
Lúc này, lão giả Hóa Linh cảnh cũng phi thân vào giữa sân, dừng lại trước mặt mọi người, ánh mắt phức tạp nhìn Lục Phàm, nếu hiện tại không phải lúc quái vật xâm lấn, lão thật muốn trực tiếp chém giết hắn.
Yêu tộc thế này, xưa nay chưa từng có, một khi hoàn toàn trưởng thành, Nhân tộc lấy đâu ra chỗ dung thân?
Nhưng chung quy cũng chỉ là nghĩ vậy thôi, lão giả nhìn quanh một vòng rồi thi pháp cất tiếng.
“Trận tuyển chọn này đã không còn ý nghĩa để tiếp tục, kết thúc tại đây, có ai dị nghị không?”
Dứt lời, ánh mắt lão đảo qua đám Nhân tộc và Yêu tộc chưa bị loại.
Có kẻ hổ thẹn, có kẻ không cam lòng, nhưng không ai lên tiếng, đối mặt với Lục Phàm, họ hơi cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
Lão giả thấy vậy đã hiểu rõ, chỉ hy vọng sự cường đại của Lục Phàm không phá hủy lòng tin của họ, lập tức gật đầu.
“Được rồi, ta tuyên bố trận tuyển chọn này, Lục Phàm thắng cuộc. Các ngươi có thể rời đi. Tuy nhiên, dựa vào biểu hiện của Lục Phàm, hắn sẽ không thay thế danh ngạch của các ngươi, mà sẽ trực tiếp nhảy qua vòng thứ ba, trở thành một thành viên của tinh anh tiểu đội. Hy vọng các ngươi thể hiện thật tốt trong những vòng tuyển chọn kế tiếp.”
Lão giả vừa dứt lời, toàn trường ồ lên, vậy là đạt được danh ngạch sớm sao? Nhưng họ mới xôn xao được một nửa liền im bặt.
Với biểu hiện của Lục Phàm, quả thực không cần tham gia nữa, mẹ nó chứ ai mà đánh lại tên biến thái này cơ chứ…
Truyện liên quan
Ta Có Một Cái Vạn Vật Không Gian, Còn Có Thể Tự Động Tu Luyện
Xuyên qua về sau, khai cục trói định vạn vật không gian hệ thống.. . "Trong không gian này, thế ...
Ta Ở Thần Thi Thượng Giãy Giụa
Một cỗ thần thi khổng lồ hơn cả sao trời, nâng đỡ toàn bộ Tu Chân giới.. Ngũ tạng thần ...
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...