Quyển 1 · Chương 708: tạp trì bộ

Chương 708 Tạp Trì bộ

Thực mau, trong sân Phương Đông Dao, Văn Thần, Điền tam thúc, Hứa Tiểu Mới đều sôi nổi nhìn lại đây.

Khương Vân cùng Hứa Tiểu Mới vừa bước nhanh đi vào trong viện.

“Ngươi không sao chứ?” Phương Đông Dao chạy nhanh đứng dậy đi tới trước mặt Hứa Tiểu Mới, vây quanh hắn dạo qua một vòng, xác định trên người hắn không có gì trở ngại, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

“Yên tâm đi, tốt lắm.” Hứa Tiểu Mới nhìn bộ dáng Phương Đông Dao quan tâm mình, trên mặt cũng nhịn không được lộ ra tươi cười.

Một bên Khương Vân sắc mặt bình tĩnh, không quên chính sự, mở miệng nói: “Đông Phương cô nương, hai con yêu quái kia vì sao bắt ngươi, ngươi có chút manh mối nào không?”

Nghe được Khương Vân lại một lần hỏi vấn đề này, trong ánh mắt Phương Đông Dao vẫn là vẻ mờ mịt, nàng lắc đầu.

Khương Vân liền bắt lấy cổ tay nàng, lại một lần dùng pháp lực tra xét tình huống.

Một bên Hứa Tiểu Mới thấy thế, trong lòng cũng mạc danh khẩn trương.

Qua một hồi lâu, Khương Vân mới cuối cùng xác định, Phương Đông Dao đích xác không phải yêu quái, chỉ là một người bình thường.

Hơn nữa trong cơ thể không có bất luận yêu khí nào tồn tại.

Nhìn dáng vẻ, thật là Xà tộc nghĩ sai rồi?

Dù sao Xà tộc hiện tại đang thi hành chính sách thà giết nhầm còn hơn bỏ sót.

Phương Đông Dao không ngốc, nhìn biểu tình Khương Vân cùng Hứa Tiểu Mới, liền hỏi: “Chúng nó vì sao lại đuổi giết ta?”

“Không có gì.” Khương Vân kiểm tra xong, lui về phía sau một bước, loại sự tình này, cũng không biết nên giải thích với Phương Đông Dao thế nào.

Theo sau Khương Vân ôm quyền nói: “Sắc trời cũng không còn sớm, ta về trước nghỉ ngơi.”

Nhìn bóng dáng Khương Vân xoay người rời đi, ánh mắt Phương Đông Dao liền thuận thế dừng trên người Hứa Tiểu Mới.

Nhìn vẻ tò mò trong mắt Phương Đông Dao, Hứa Tiểu Mới vốn không muốn làm nàng lo lắng, đang định tùy tiện bịa một cái cớ.

Phương Đông Dao lại nói trước: “Không được gạt ta!”

“Là như thế này.” Hứa Tiểu Mới cười khổ một tiếng, theo sau chậm rãi kể lại ngọn nguồn sự việc.

Dù sao Khương Vân đã kiểm tra qua, Phương Đông Dao không thể nào là cái gọi là Hồ Thánh, nói cho nàng cũng không sao.

Nếu giấu giếm, trong lòng Phương Đông Dao sợ là sẽ càng thêm lo lắng.

Nghe Hứa Tiểu Mới kể xong sự tình.

Phương Đông Dao nhịn không được cười lên một tiếng, nói: “Nguyên lai vừa rồi Khương đại nhân là đang tra xét xem ta có phải yêu quái hay không.”

“Được rồi, Đông Phương cô nương, trong khoảng thời gian này, ngươi tận lực ở lại Tam Thanh Quan.” Hứa Tiểu Mới trầm mặc một lát, nói: “Ta hẳn là rất nhanh sẽ bị triệu hồi Bắc Cảnh.”

“Đến lúc đó, Đông Phương cô nương nguyện ý tùy ta cùng đi phương Bắc, ngắm nhìn phong cảnh Bắc Cảnh không?”

Phương Đông Dao nhìn sâu vào mắt Hứa Tiểu Mới: “Được.”

……

Lần này, Khương Vân bị lăn lộn đến mệt nhoài, về đến nhà, đã không còn sớm.

Mấu chốt là, từ ngày hôm qua xảy ra chuyện, tin tức Hứa Tiểu Mới bị bắt vẫn luôn giấu Hứa Tố Vấn.

Đẩy cửa ra, Hứa Tố Vấn quả nhiên còn chưa ngủ, đang ở trong phòng đọc sách.

“Phu quân, sao ta cảm giác hai ngày này chàng có chuyện gì gạt ta vậy?” Hứa Tố Vấn nhíu mày, nhìn Khương Vân hỏi: “Chàng có phải có chuyện gì không nói cho ta không?”

Khương Vân cười cười, ngồi xuống bên cạnh nàng: “Trước đây đích xác có một số việc, sợ nàng lo lắng nên chưa nói.”

Theo sau, Khương Vân kể lại chuyện Hứa Tiểu Mới bị bắt.

Nghe được Hứa Tiểu Mới an toàn trở về, sắc mặt Hứa Tố Vấn mới khá hơn, nàng oán trách nhìn Khương Vân một cái, nói: “Chuyện lớn như thế, sao chàng không nói sớm với ta.”

“Tính cách nàng ta còn không hiểu sao, nếu nói cho nàng, nàng còn ngủ được à?”

Hứa Tố Vấn nghe vậy, trầm mặc nửa ngày, nàng cũng biết, Khương Vân nói là lời thật……

“Nghỉ ngơi sớm đi.”

……

Nguyên bản Khương Vân còn lo lắng, cái đầu nữ thi Thường Khôn mang về liệu có thể báo cáo kết quả công tác hay không.

Cũng may, mấy ngày tiếp theo, phía Xà tộc cũng không có động tĩnh gì truyền đến.

Hơn nữa, không bao lâu, điều lệnh của Hứa Tiểu Mới đã xuống.

Dù sao Trấn Trì quân cơ bản đã toàn bộ trở lại Bắc Cảnh, Hứa Tiểu Mới không thể ở lại kinh thành lâu.

“Ngươi thật sự không quay về nói với mẫu thân một tiếng?”

Lúc này, cửa Bắc kinh thành, hai con khoái mã đã chuẩn bị xong, Phương Đông Dao đội nón cói màu đen, mặc một thân trường y, nói: “Nếu muốn đi xa, có phải nên nói một tiếng thì tốt hơn không?”

“Không cần.” Hứa Tiểu Mới lắc đầu, hắn hiện giờ mặc một thân trường bào màu xanh lơ, một bộ dáng giang hồ du hiệp, chậm rãi nói: “Ta đều để lại thư rồi, hơn nữa, cũng đâu phải không trở lại.”

Hứa Tiểu Mới quá rõ ràng, nếu về nhà cáo biệt, tính cách mẫu thân nhất định lại không nỡ, còn phải dặn dò mình đủ điều.

Tính cách hắn tiêu sái, thật không thích cảnh ly biệt đó.

“Bất quá Đông Phương cô nương, phong sương Bắc Cảnh rất lớn, xa không bằng cuộc sống an nhàn ở kinh thành.” Hứa Tiểu Mới nhìn thẳng vào mắt nàng: “Ngươi suy xét kỹ chưa?”

“Ta vốn là người giang hồ, khổ gì mà chưa từng ăn qua.” Phương Đông Dao cười như không cười, vung roi ngựa: “Giá!”

Thực mau, liệt mã lao nhanh hướng về phía Bắc.

Trên mặt Hứa Tiểu Mới lộ ra nụ cười hạnh phúc: “Đợi ta với!”

Hai con khoái mã, nhanh chóng dọc theo quan đạo, hướng Bắc mà đi.

Trong thư phòng Bắc Trấn Phủ Tư, Khương Vân nhìn thư tín Hứa Tiểu Mới để lại trên bàn, nhíu mày: “Thằng nhóc này, rời đi cũng lén lút như vậy.”

Hắn đặt thư xuống, pha một ly trà, lật xem văn kiện.

Không bao lâu, ngoài cửa vang lên tiếng Tề Đạt: “Khương đại nhân, Khương đại nhân.”

“Xảy ra chuyện gì?” Khương Vân nhíu mày.

“Tần công công tới.”

Khương Vân vội vàng đứng dậy nghênh đón, đẩy cửa ra, liền nhìn thấy Tần Hồng mặc một thân trường bào thái giám, đứng ngoài cửa.

Tần Hồng cười ha hả nói: “Khương đại nhân bận rộn à?”

“Tần công công tới vừa lúc, ta ở đây vừa vặn có người đưa tới không ít trà ngon, ngài nếm thử.” Khương Vân nói, liền nghênh Tần Hồng vào nhà pha trà cho ông.

Tần Hồng sắc mặt bình tĩnh, chậm rãi nói: “Thân phận Phương Đông Dao kia, hẳn là xác nhận rồi chứ?”

“Bệ hạ còn nhớ thương việc này đấy.”

Khương Vân pha trà xong, đặt trước mặt Tần Hồng: “Tần công công yên tâm, ta đã cẩn thận tra xét, thân phận nàng không có vấn đề gì, không phải yêu quái.”

“Vậy là tốt rồi.” Tần Hồng gật gật đầu: “Ta cũng tiện thể hỏi một câu, ta tới đây không phải vì chuyện này.”

“Công công có chuyện khác?”

Tần Hồng từ trong ống tay áo lấy ra một phần mật báo, đặt trước mặt Khương Vân, nói: “Trên thảo nguyên Bắc Hồ có một bộ lạc tên là Tạp Trì bộ, Tạp Trì bộ này không tính là thế lực lớn.”

“Nhưng mấy ngày gần đây, đột nhiên liên tiếp diệt ba bộ lạc đồng cấp phụ cận, lấy thế lực rất nhanh, thôn tính những người khác.”

“Nhân thủ Thông U Vệ của ta tương đối khẩn trương, cho nên muốn thỉnh Khương đại nhân phái một ít Cẩm Y Vệ qua đó xem, Tạp Trì bộ kia rốt cuộc là tình huống thế nào.”

Nghe được điều này, Khương Vân tiếp nhận mật báo, nghiêm túc xem xét.

Trên thảo nguyên, tuy nói việc các bộ lạc thôn tính lẫn nhau là chuyện thường tình.

Nhưng tất cả đều có quy luật nhất định, ví dụ như một bộ lạc tích lũy tháng ngày, chậm rãi chiêu mộ nhân mã, sau đó đánh tan một bộ lạc khác để phát triển lớn mạnh.

Đây là một chuyện hết sức bình thường.

Thế nhưng bộ lạc Tạp Trì trước mắt này lại có chút không tầm thường.

Xem báo cáo thì đây chỉ là một bộ lạc cực nhỏ với khoảng năm trăm người.

Vậy mà trong khoảng thời gian ngắn, nó đã thôn tính ba bộ lạc khác có quy mô không hề thua kém mình.

Khương Vân nhìn bản tình báo này, lớn tiếng gọi: “Tề Đạt, Tề Đạt!”

Tề Đạt vội vàng đẩy cửa tiến vào, Khương Vân đưa bản mật báo qua: “Phái người đi tra xem, bộ lạc Tạp Trì này rốt cuộc là tình hình thế nào.”

Truyện liên quan