Quyển 1 · Chương 139: bảo tam tranh nhị vọng một

Chương 139: Bảo tam tranh nhị vọng nhất

Ngô Trì nhìn thoáng qua Khương Vân, rồi nói: “Lão thần tiên, hình như là tới tìm Khương công tử.”

Đào Nguyệt Lan có chút kinh ngạc nhìn về phía Khương Vân.

Khương Vân cười nói: “Bá mẫu, tại hạ ngày thường trừ bỏ viết thơ đọc sách, còn có chút nghiên cứu về đạo thuật, cho nên từng có vài lần tiếp xúc với lão thần tiên của Thanh Thẩm Quan.”

Đào Nguyệt Lan trong lòng kinh ngạc, nàng đương nhiên biết Khương Vân có hiểu biết về đạo thuật, dù sao rất nhiều tư liệu về chàng đều đã được đưa đến trước mặt nàng.

Nhưng đạo thuật của Khương Vân, thế mà lại có thể có vài phần quan hệ với vị lão thần tiên kia?

Rất nhanh, Huyền Đường đã theo chân người hầu đi vào đại sảnh.

Huyền Đường khí độ bất phàm, tay cầm phất trần, bước chân không tiếng động, nghiễm nhiên một bộ dáng vẻ thế ngoại cao nhân.

Đào Nguyệt Lan lộ vẻ tươi cười, vội vàng đứng dậy đón chào: “Không ngờ lão thần tiên của Thanh Thẩm Quan lại quang lâm Quốc công phủ chúng ta.”

Huyền Đường để râu dài màu trắng, làn da bảo dưỡng cực tốt, ông hơi giơ tay, khách khí chắp tay thi lễ với Đào Nguyệt Lan, đạm nhiên nói: “Danh xưng lão thần tiên, bần đạo không dám nhận, nếu truyền ra ngoài, sợ là sẽ bị thế nhân chê cười.”

“Lão phu mạo muội bái phỏng, là có chút việc muốn tìm Khương Vân.”

Tìm Khương Vân có việc? Trên mặt Đào Nguyệt Lan hiện lên một nét hoang mang.

Sau đó, Huyền Đường nhìn về phía Khương Vân, hỏi: “Khương Vân, chẳng phải ngươi nói có vấn đề trong tu luyện muốn ta giải đáp sao? Tìm một nơi thanh tịnh, bần đạo sẽ chỉ điểm cho ngươi đôi chút.”

Nghe Huyền Đường nói, Khương Vân hiểu ngay ông có chuyện muốn nói riêng với mình.

Chàng đứng dậy nói: “Tiền bối, vậy mời người theo ta đến trắc viện.”

“Vô lượng đạo tôn.” Huyền Đường mỉm cười gật đầu tán đồng, rồi cùng Khương Vân đi ra ngoài đại sảnh.

Ngô Trì ở bên cạnh thấp giọng cười nói: “Phu nhân, nhìn dáng vẻ này, vị Khương công tử kia quả là người phi phàm.”

“Ta nghe nói, trong kinh thành chúng ta, không ít quan to hiển quý muốn gặp mặt vị lão thần tiên này đều rất khó khăn.”

“Không ngờ Khương công tử lại có thể khiến lão thần tiên tự mình tìm đến, còn giải đáp nghi hoặc cho chàng.”

Đào Nguyệt Lan nghe vậy trong lòng rất vui vẻ, Khương Vân càng ưu tú, chẳng phải chứng minh ánh mắt nàng càng tốt sao.

Đào Nguyệt Lan thấp giọng phân phó: “Lão thần tiên của Thanh Thẩm Quan đã coi trọng Khương Vân như vậy, quay đầu lại hãy sắp xếp một chút, ta sẽ đi một chuyến đến Thanh Thẩm Quan, quyên góp chút tiền bạc để cung phụng đạo tôn.”

“Vâng ạ.” Ngô Trì đầy mặt tươi cười, liên tục gật đầu.

Cùng lúc đó, khi đã vào trắc viện, tìm một nơi vắng vẻ, Khương Vân mới làm thủ ấn Vô Tướng Quyết với Huyền Đường: “Tiền bối tới đây là có chuyện gì?”

“Xong rồi, xong rồi.” Huyền Đường thấy bốn bề vắng lặng, cũng lười giả bộ làm cao nhân nữa.

Ông sốt ruột túm lấy tay Khương Vân: “Mấy ngày nữa là luận đạo đại hội, Thanh Phong Quan còn dễ nói, nhưng Vân Trung Tử của Bạch Vân Quan đã trở lại rồi……”

“Vân Trung Tử?” Khương Vân nghi hoặc hỏi.

“Vân Trung Tử này tuổi tác xấp xỉ ngươi, là thiên tài Đạo giáo hiếm thấy, khoảng mười lăm năm trước đã được ba đạo quán chúng ta đồng thời phát hiện.”

“Sau đó ba nhà chúng ta thi triển đủ loại thủ đoạn, cuối cùng lại để Bạch Vân Quan cướp mất.”

Nói đến đây, Huyền Đường không khỏi dậm chân đấm ngực, hối hận nói: “Sau này ta mới biết, Vân Trung Tử này lại chính là Lục hoàng tử của bệ hạ.”

“Lục hoàng tử? Đạo sĩ?” Khương Vân nghe vậy có chút kỳ quái, thấp giọng hỏi: “Tiền bối, chẳng phải ta nghe nói bệ hạ rất chán ghét đạo sĩ sao?”

Huyền Đường bất đắc dĩ nói: “Lục hoàng tử này từ nhỏ đã trầm mê đạo pháp, chính vì đương kim Thánh Thượng không thích Đạo giáo nên mới không đồng ý cho hắn học.”

“Sau đó Lục hoàng tử dứt khoát mai danh ẩn tích, đến tham gia nghi thức thu đồ đệ của ba tòa đạo quán chúng ta.”

“Không ngờ hắn quả nhiên là kỳ tài tu luyện đạo pháp.”

“Tuổi tác xấp xỉ ngươi, nhưng đã sớm đạt tới Đạo môn Lục phẩm Nội Đan cảnh.”

“Sau đó hắn tự thấy không thể dễ dàng đột phá, liền độc thân ra ngoài du lịch, còn tuyên bố nếu không đạt tới Ngũ phẩm Thủ Nhất cảnh thì sẽ không hồi kinh.”

“Hiện giờ trở về, chỉ sợ hắn đã đột phá rồi.”

Nghĩ đến đây, ánh mắt Huyền Đường hiện lên vẻ bất đắc dĩ, luận đạo đại hội năm nay vốn định dựa vào Khương Vân để nở mày nở mặt.

Nhưng Lục hoàng tử đã trở lại, xong đời rồi.

Nhìn vẻ tuyệt vọng trên mặt Huyền Đường, Khương Vân cười nói: “Tiền bối yên tâm, tại hạ sẽ dốc hết toàn lực. Luận đạo đại hội còn bao lâu nữa thì bắt đầu?”

Huyền Đường đáp: “Mùng bảy tháng Giêng, còn năm ngày nữa.”

Khương Vân hỏi: “Luận đạo đại hội này so đấu cái gì? Là lĩnh ngộ đạo pháp, hay là?”

Huyền Đường hít sâu một hơi, chậm rãi giải thích: “Luận đạo đại hội diễn ra trong hai ngày.”

“Ngày đầu tiên so đấu về lĩnh ngộ đạo pháp, cũng chính là luận đạo.”

“Ngày thứ hai so đấu về đạo môn đấu pháp.”

“Trong hai ngày này, đệ tử dưới ba mươi tuổi của ba tòa đạo quán đều có thể tham dự.”

“Coi như là nơi giao lưu tâm đắc đạo môn và thuật pháp, bao năm qua mỗi bên đều có thắng bại.”

Khương Vân có chút hoài nghi nhìn Huyền Đường, hỏi: “Mỗi bên đều có thắng bại?”

Mặt già của Huyền Đường hơi đỏ lên, ho khan một tiếng nói: “Bạch Vân Quan và Thanh Phong Quan thay phiên nhau thắng bại, tranh giành vị trí thứ nhất.”

“Còn Thanh Thẩm Quan chúng ta thì phát huy rất ổn định.”

“Năm nào cũng là bảo tam, tranh nhị, vọng nhất.”

Khương Vân sửng sốt, cả nước chỉ có ba tòa đạo quán thôi mà……

Sau đó, Huyền Đường lén đưa cho Khương Vân một tờ giấy: “Đây là những hiểu biết của bần đạo về đạo pháp mấy năm nay, ngươi bớt thời giờ học thuộc đi.”

“Thực lực của ngươi ta đã xem qua, nếu so đấu đạo thuật chắc sẽ không kém.”

“Nhưng ngươi dù sao cũng là xuất thân từ dã chiêu số, hiểu biết về đạo pháp có lẽ sẽ hơi khiếm khuyết.”

Nhìn tờ giấy, Khương Vân cân nhắc một lát rồi nhận lấy.

Sau đó Khương Vân hỏi một chủ đề mà mình khá quan tâm: “Lão tiền bối, nếu ta muốn mở một tòa đạo quán thì có cách nào không?”

Huyền Đường nghe vậy sửng sốt một chút, nhìn chằm chằm Khương Vân hồi lâu mới lắc đầu: “Không thể nào, hoặc phải nói là rất khó.”

“Bước đầu tiên là cần đương kim Thánh Thượng gật đầu.”

“Nhưng đương kim Thánh Thượng vốn kiêng kỵ Đạo giáo rất sâu……”

“Chắc chắn ngài sẽ không đồng ý xây mới một tòa đạo quán, ý niệm này ngươi đừng nghĩ tới nữa.”

Thực tế, không chỉ là vấn đề của đương kim Thánh Thượng.

Huyền Đường rất rõ, Khương Vân xây đạo quán chắc chắn không phải để cung phụng đạo tôn, mà là cung phụng cái gọi là Tam Thanh trong miệng chàng.

Loại dã chiêu số này sao có thể đặt trong đạo quán?

Ba tòa đạo quán chính thống bọn họ sẽ là những người đầu tiên phản đối, thậm chí đập phá cái dã quán này.

Tất nhiên, Huyền Đường không nói ra những lời này, dù sao còn đang trông chờ Khương Vân giúp đỡ.

Hơn nữa, ông cũng không cho rằng Khương Vân có thể thuyết phục được đương kim Thánh Thượng phê chuẩn cho chàng xây đạo quán.

Khương Vân hơi nhíu mày, vẫn phải tìm cách từ phía hoàng đế bệ hạ sao?

Huyền Đường ở bên cạnh cười ha hả nói: “Ngươi tu đạo quán chẳng qua cũng chỉ vì kiếm tiền.”

“Ta nói thật cho ngươi biết, như Thanh Thẩm Quan chúng ta, đạo quán mấy trăm năm nay mà giờ cũng kinh doanh thảm đạm, không ai hỏi thăm.”

“Ngươi cứ lo tu sửa chùa chiền là được, làm thêm vài cái giống như Trường Tâm Tự ấy.”

Khương Vân nghiêm túc lắc đầu, trầm giọng nói: “Lão tiền bối hiểu lầm rồi, ta kiến đạo quán không phải vì kiếm tiền, mà là vì phát huy mạnh Tam Thanh đạo pháp.”

Huyền Đường khẽ thở dài một tiếng, người trẻ tuổi này đúng là một con lừa bướng bỉnh, không đâm vào tường nam thì không chịu quay đầu mà.

Ông không khuyên thêm nữa, chỉ nói: “Được, ta đưa tiểu sao cho ngươi, đạo pháp tâm đắc đừng quên học thuộc.”

“Ta đi trước đây.”

Nói xong, ông phất tay áo, rời khỏi Trấn Quốc công phủ.

Nhìn bóng lưng Huyền Đường, Khương Vân cầm lấy cuốn tiểu sao ông để lại, nghiêm túc xem qua.

Chàng không nhịn được lắc đầu, tùy tay cất đi.

Luận đạo loại chuyện này vốn là sở trường của Khương Vân, kiếp trước chàng từng khẩu chiến quần hùng, mấy vị sư huynh đệ cũng chưa chắc đã nói lại được chàng.

Nói đơn giản thì luận đạo cũng giống như cãi nhau vậy.

Bởi vì đạo vốn không có tiêu chuẩn nhất định, mỗi người một con đường riêng, điều cần làm là dùng miệng lưỡi khiến đối phương dù tâm không phục nhưng ít nhất cũng phải khẩu phục.

Trở lại đại sảnh, thông báo với Đào Nguyệt Lan rằng Huyền Đường đã rời đi, chàng liền quay về sân viện mình ở tạm.

Lúc này bên trong đã dọn dẹp gần xong, sân không lớn, có một gian phòng riêng.

Hứa Tố Vấn và Khương Xảo Xảo ở tạm trong phòng bên cạnh.

Khương Vân không trực tiếp về phòng nghỉ ngơi mà đi tới ngoài sân của Hứa Tố Vấn, nhìn vào bên trong, thấy Hứa Tố Vấn đang ngồi thêu thùa một mình.

Khương Vân mỉm cười bước vào, hỏi: “Xảo Xảo đâu?”

“Giờ này chắc con bé đang ở thư phòng học chữ với tiên sinh rồi.” Hứa Tố Vấn thu lại đồ thêu, chỉ vào chiếc ghế bên cạnh: “Ngồi đi.”

Khương Vân gật đầu, ngồi xuống cạnh Hứa Tố Vấn.

Hai người nhất thời không ai nói gì, gió nhẹ thổi qua tiểu viện, trên cành cây trong sân, chim chóc ríu rít hót vang.

Trong lòng Khương Vân không khỏi cảm thán, ngày thường ngoài việc đả tọa ra, hiếm khi nào chàng có thể tĩnh tâm lại như thế này.

Hứa Tố Vấn cứ lặng lẽ ngồi thêu thùa, thỉnh thoảng gió nhẹ thổi rối mái tóc, nàng lại giơ tay vén lại.

Lòng Khương Vân không khỏi xao động.

Không được, đạo tâm không vững rồi!

Khương Vân hít sâu một hơi, vội vàng mặc niệm Tĩnh Tâm Quyết.

Hứa Tố Vấn quay đầu nhìn Khương Vân đang ngồi nghiêm chỉnh, không nhịn được bật cười, sau đó cầm tác phẩm thêu lên hỏi: “Có đẹp không?”

Sự chú ý của Khương Vân không đặt trên bức thêu, ánh mắt chàng dán chặt vào đôi mắt Hứa Tố Vấn: “Thật sự rất đẹp.”

Hứa Tố Vấn như suy tư nói: “Trước đây ta rất ghét thêu thùa, luôn cảm thấy không thể tĩnh tâm nổi.”

“Bắt ta ngồi yên trong sân, cả buổi chiều chỉ làm mỗi một việc này, sẽ khiến ta phát điên mất.”

“Sau này quen biết Xảo Xảo, suy nghĩ của ta đã thay đổi rất nhiều.”

Hứa Tố Vấn nghiêm túc nói tiếp: “Con bé Xảo Xảo này quá lạc quan, thật sự rất vui vẻ.”

“Nói thật, nếu ta rơi vào hoàn cảnh giống như con bé, ta không làm được như vậy đâu.”

“Cha mẹ mất sớm, một tiểu nha đầu phải kiếm tiền nuôi gia đình, bôn ba khắp nơi vất vả.”

“Nhưng con bé vẫn luôn vui vẻ, mỗi ngày đều tràn đầy hy vọng vào cuộc sống.”

“Nó thường nói với ta, vui vẻ là một ngày, khổ sở cũng là một ngày.”

“Vậy tại sao không chọn một ngày vui vẻ mà sống chứ.”

Truyện liên quan