Quyển 1 · Chương 160: biện pháp giải quyết

Chương 160: Biện pháp giải quyết

Đám người kia sắc mặt trắng bệch, lũ lượt xúm lại phía hai người.

Khương Vân lúc này ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tề Hoan Thư, hắn trong lòng rất rõ ràng, chỉ một mình Tề Hoan Thư thì khẳng định không dám tới tìm mình gây phiền phức.

Nhất định là có kẻ đứng sau sai khiến.

Còn về việc ai đứng sau sai khiến, kỳ thật cũng không khó đoán, bản thân ở kinh thành đắc tội người tuy nói không ít.

Thí dụ như phía trước, bắt một đống lớn quyền quý con cháu, người ta nghĩ tới sự kiện này, trong lòng khẳng định cũng là đối với mình khó chịu, nhưng chưa đến mức thật sự nhằm vào mình.

Huống hồ đối phương vẫn là lấy chuyện lầm bầm làm cái cớ.

Khương Vân nheo hai mắt lại, trong tay chậm rãi nhéo một lá hoàng phù tùy thân mang theo.

Đúng lúc này, đại môn Trấn Quốc công phủ kẽo kẹt một tiếng mở ra.

Ngô Trì trong tay cầm côn bổng, phất tay: “Mau, Khương công tử bị người vây quanh!”

Trên thực tế, khi đám người này đi vào cửa Trấn Quốc công phủ tụ tập lại, Ngô Trì đã phát hiện, hơn nữa còn đón không ít gia đinh đi vào đại môn.

Nếu nhóm người này to gan lớn mật, thật dám va chạm đại môn Trấn Quốc công phủ.

Gia đinh Trấn Quốc công phủ cũng không phải là hạng ăn chay.

Đám gia đinh này có không ít người trước đây đều là thân vệ của Hứa Đỉnh Võ, hoặc là đã có tuổi, hoặc là mang thương tích, lúc này mới được an bài trở về làm gia đinh.

Đổi lại ngày thường, đám bình dân ngoại thành này dám vây quốc công phủ, sớm đã bị đám gia đinh này đánh cho một trận tơi bời rồi đuổi đi.

Chẳng qua đám người này tuyệt đại đa số đều nhiễm dịch bệnh, Ngô Trì mới không dám dễ dàng mở cửa đuổi người.

Nhưng thấy Khương Vân cùng Khương Xảo Xảo bị vây, ông cũng không ngồi yên được nữa.

Rất nhanh, mấy chục gia đinh sinh long hoạt hổ liền bao vây bọn họ vào giữa.

“Cho ta đánh!” Ngô Trì phất tay, cũng không nói nhiều, một đám gia đinh tay cầm côn bổng, trực tiếp đánh cho nhóm người này chạy vắt giò lên cổ.

Tề Hoan Thư thấy thế, cũng thầm đạo không ổn, che đầu định nhân lúc hỗn loạn đào tẩu, Khương Vân che chở Khương Xảo Xảo, nhanh chóng từ trong đám người đi ra.

Trước tiên đưa Khương Xảo Xảo vào Trấn Quốc công phủ, lúc này mới xoay người đuổi theo Tề Hoan Thư.

Khương Vân sao có thể để gã này chạy thoát?

Khương Vân từ trong tay Ngô Trì lấy một cây côn bổng, xông lên phía trước, một côn đánh ngã Tề Hoan Thư xuống đất.

Tề Hoan Thư đau đớn, ngã nhào xuống đất, ngẩng đầu vừa thấy Khương Vân, sắc mặt hơi đổi, vội vàng nói: “Khương Tổng kỳ, Khương Tổng kỳ, ta thật sự chỉ là hảo tâm, muốn thỉnh ngài đem bệnh của bọn họ chữa khỏi.”

“Hảo tâm?” Khương Vân lạnh mặt, chậm rãi nói: “Thật là hảo tâm, cầu ta hỗ trợ chữa bệnh mà không phải nên tới cửa bái phỏng sao?”

“Ta……”

Khương Vân quay đầu lại, vẫy tay với Ngô Trì cách đó không xa, rất nhanh, Ngô Trì hiểu ý, từ bên hông gỡ xuống một sợi dây thừng, đem Tề Hoan Thư trói gô lại.

“Ta cũng không có hứng thú ở đây chậm rãi hỏi ngươi, tới Chiếu Ngục, ta có rất nhiều biện pháp làm ngươi mở miệng.” Khương Vân ha hả cười.

Nghe được hai chữ Chiếu Ngục, hai chân Tề Hoan Thư có chút nhũn ra, đường đệ Tề Đạt của hắn chính là Tiểu kỳ Cẩm Y Vệ, ngày thường ăn cơm uống rượu cũng thường xuyên nghe Tề Đạt nhắc tới Chiếu Ngục trông như thế nào.

Cũng như việc những người bị giam vào Chiếu Ngục sẽ phải chịu nghiêm hình tra tấn ra sao.

Tề Hoan Thư cả người run lên, vội vàng nói: “Khương Tổng kỳ, ta nói, ta nói.”

“Là có một đạo sĩ Bạch Vân Quan tìm tới ta, công bố bảo ta dẫn người đến gây sự.”

Nguyên lai, Tề Hoan Thư này hai ngày trước, sau khi được chữa khỏi dịch bệnh liền đắc ý dào dạt, khắp nơi uống rượu tìm hữu, thổi phồng chính mình mắc dịch bệnh nhưng quan hệ đủ cứng, nhờ đường đệ Cẩm Y Vệ thỉnh người trị hết bệnh cho mình.

Không biết sao, tin tức này truyền tới tai đạo sĩ Bạch Vân Quan.

Đạo sĩ kia tìm đến đưa cho hắn chừng hai trăm lượng bạc, thỉnh hắn giúp một chút, triệu tập một ít người đến cửa Trấn Quốc công phủ, công bố trong tay Khương Vân cùng Khương Xảo Xảo có thủ đoạn trị liệu dịch bệnh.

Nói đến đây, Tề Hoan Thư trong lòng khẽ run lên, thấp giọng nói: “Vị đạo gia kia còn nói, chỉ cần ngươi đáp ứng cho người ta chữa bệnh, liền mang theo người ngoại thành, cuồn cuộn không ngừng kéo đến.”

“Người nhiễm bệnh trong kinh thành chúng ta, bước đầu tính ra cũng đến vài vạn người, chỉ cần tin tức truyền ra, không đếm được người đều sẽ kéo tới.”

“Mà đến lúc đó, cho dù ngươi muốn cấp cho những người này chữa bệnh, dù sao cũng phải có cái trước sau trình tự……”

“Người đủ nhiều, chỉ cần kích động một chút là có thể làm ngươi ăn một vố đau điếng……”

“Nếu ngươi không muốn cho bọn họ chữa bệnh thì càng tốt, liền công bố ôn dịch chính là do tà vật trong lòng ngực muội muội ngươi mang đến, muốn trừ tận gốc ôn dịch, phải thiêu ngươi cùng muội muội ngươi, cùng với tà vật kia tế thiên, mới có thể làm ôn dịch biến mất.”

Tề Hoan Thư vội vàng nói: “Đại nhân, tiểu nhân thấy tiền sáng mắt, ngài buông tha tiểu nhân đi, hai trăm lượng bạc kia của tiểu nhân, nguyện ý toàn bộ đều dâng cho đại nhân.”

Tề Hoan Thư trong lòng cũng có nỗi khổ không nói nên lời, tục ngữ nói pháp không trách chúng, huống chi đường đệ chính mình vốn là Tiểu kỳ Cẩm Y Vệ, hơn nữa còn có sự dụ hoặc của hai trăm lượng bạc……

Khương Vân lạnh lùng quét hắn một cái, nói: “Sao nhà ngươi, tiền vẫn như cũ là của ta.”

Nói xong, Khương Vân trực tiếp lấy ra miếng vải, nhét vào miệng Tề Hoan Thư, lười nghe gã này vô nghĩa.

“Ngô bá, người tìm vài người, đem hắn đưa đến nha môn Đông Trấn Phủ Tư, giam vào Chiếu Ngục.” Khương Vân quay đầu nói với Ngô Trì.

Ngô Trì liên tục gật đầu, quay đầu nhìn lại, đám người đi theo Tề Hoan Thư tới gây sự đã bị đánh cho tứ tán chạy trốn.

Rất nhanh liền triệu tới bốn gia đinh, áp giải Tề Hoan Thư đi.

Khương Vân trầm mặt, đi trở về Trấn Quốc công phủ.

Là phía Bạch Vân Quan phái người tới nhằm vào mình.

Đối với việc này, Khương Vân ngược lại không thấy ngoài ý muốn, bộ dáng Bạch Thần chân nhân cũng không giống như là sẽ dễ dàng buông tha mình.

Mưu kế này của đối phương thật là ác độc, còn muốn đem mình cùng Xảo Xảo sống sờ sờ thiêu chết.

Khương Vân hơi nheo hai mắt lại, Tề Hoan Thư bị bắt cũng không đại biểu chuyện này liền kết thúc.

Bạch Vân Quan còn có thể tìm người thứ hai, người thứ ba tới cổ động nhân tâm, kéo đến gây sự.

Nghĩ tới đây, lông mày Khương Vân hơi nhíu lại, nhưng rất nhanh liền giãn ra.

Trên mặt hắn lộ ra một nụ cười, đã có đối sách.

Đi vào Trấn Quốc công phủ, Khương Xảo Xảo đang trốn phía sau cửa, ôm Tiểu Hắc, nhỏ giọng hỏi Khương Vân: “Ca, bọn họ nếu muốn chữa bệnh, vì sao còn hung thần ác sát, không hảo hảo nói chuyện với chúng ta đâu.”

Nghe được câu này, Khương Vân lắc lắc đầu, nhắc nhở Khương Xảo Xảo: “Những người này, trong lòng không phải hư thì chính là xuẩn.”

“Xảo Xảo, muội phải nhớ kỹ, mặc dù muội có năng lực chữa bệnh cho bọn họ, nhưng đây đều không phải là nghĩa vụ của chúng ta.”

“Chỉ dựa vào Tiểu Hắc cũng không cứu được mọi người.”

“Người chính là như vậy, muội cho dù trị hết hai ba mươi người, những người còn lại không được cứu, ngược lại sẽ hận muội, hận vì sao người được cứu không phải là họ, mà là những người khác.”

Khương Xảo Xảo có chút không thể lý giải hỏi: “Cứu người còn sẽ chiêu hận sao?”

“Ừm.” Khương Vân xoa xoa cái trán của muội ấy, nhắc nhở: “Những ngày tới, muội đừng rời khỏi Trấn Quốc công phủ, trừ phi là Phùng công công trong cung tới đón muội đi gặp Thục phi nương nương.”

Khương Xảo Xảo nghe xong lời Khương Vân, như suy tư gì gật gật đầu.

“Ta phải ra cửa một chuyến, muội đi về trước nghỉ ngơi đi.”

Khương Xảo Xảo ôm Tiểu Hắc trở lại sân cư trú, Hứa Tố Vấn đang ở bên trong đánh mộc nhân, luyện tập quyền cước.

Thấy nàng trở về, Hứa Tố Vấn lau mồ hôi trên trán, trên mặt lộ ra tươi cười, mở miệng hỏi: “Đã trở lại? Những người ở cửa rời đi chưa?”

“Đã để Ngô bá đánh đi rồi.” Khương Xảo Xảo gật đầu nói.

Hứa Tố Vấn gật đầu, đối với đám người gây sự ngoài cửa cũng không để ý, cho đám người kia thêm mấy cái lá gan, chỉ sợ cũng không dám thật sự đánh sâu vào đại môn Trấn Quốc công phủ.

“Bệ hạ triệu các ngươi vào cung làm gì?” Hứa Tố Vấn lau mồ hôi trên trán, trên mặt mang theo vài phần tò mò.

Khương Xảo Xảo liền đem chuyện ở trong hoàng cung gặp được Thục phi nương nương kể lại.

Nói xong, Khương Xảo Xảo vẫn không nhịn được cảm khái: “Trong hoàng cung rộng thật đấy, lại còn có nhiều cung nữ thái giám nữa……”

Nhắc đến đây, lòng Khương Xảo Xảo không khỏi bồi hồi, đổi lại là trước kia, nàng làm sao có thể nghĩ đến đời này mình lại có dịp vào tận trong hoàng cung để nhìn ngắm.

Hứa Tố Vấn nghe vậy, đôi mắt khẽ sáng lên, nhìn Khương Xảo Xảo đầy kinh ngạc.

Thân là người của Trấn Quốc Công phủ, nàng đương nhiên cũng từng nghe qua rất nhiều chuyện về Thục phi nương nương.

Nghe nói vị Thục phi nương nương này rất được bệ hạ sủng ái, nhưng tính cách lại quái gở, khó tiếp xúc.

Không ngờ Khương Xảo Xảo lại có thể trò chuyện hợp ý với bà ấy.

Đối với hai huynh muội bọn họ mà nói, đây tuyệt đối được xem là một chuyện tốt.

Sau đó, Hứa Tố Vấn lại hỏi về đám người gây rối ngoài cửa.

Về việc này, Khương Xảo Xảo cũng không rõ đầu đuôi, chỉ lắc đầu: “Nhưng nghe ý anh em, những người đó là có kẻ sai khiến, cố tình đến gây sự đấy.”

Có người cố ý gây sự? Lại còn dám đến tận trước cửa Trấn Quốc Công phủ?

Hứa Tố Vấn nghe xong, nhíu mày hỏi: “Khương Vân đâu, không đi cùng về sao?”

“Anh nói anh phải ra ngoài một chuyến, có lẽ là đang tìm cách giải quyết.”

Hứa Tố Vấn ngẩng đầu nhìn sắc trời, trời đã sắp tối hẳn, giờ này khắc này, Khương Vân còn có thể đi đâu được chứ?

Truyện liên quan