Quyển 1 · Chương 929: Khởi hành ngày thứ tám (20)

"Những người như vậy ở Penacony có rất nhiều. Đối với những kẻ đuổi theo ước mơ, thất bại giống như hoàng hôn, ngày nào cũng sẽ tới." Sunday nói, "Tôi tin rằng với nghị lực của họ, chỉ cần một nụ cười của tiểu thư Robin là có thể làm lại từ đầu."

Robin lắc đầu: "Nhưng người đó thì khác, anh ấy kiên cường hơn người bình thường rất nhiều, thế nên mọi người mới sinh ra một loại ảo giác: Dù cho anh ấy có gục ngã, cũng sẽ đứng dậy nhanh hơn những người khác."

"Em muốn nói, thực tế không phải như vậy sao?"

Robin lặng lẽ nhìn về phía xa của thành phố: "Anh ấy sẽ không. Trước khi đứng dậy... anh ấy sẽ ngập ngừng xem liệu điều đó có đúng đắn hay không, và phải trăn trở dằn dằn dằn vặt vì điều đó rất lâu."

"..."

Câu nói này như một mũi gai vô hình, cắm sâu vào đáy lòng Sunday.

Anh từ tốn thở ra một hơi: "Đối với loại người này, có lẽ thất bại lại là một điều tốt. Tự phản tỉnh là một phẩm chất quý giá."

"Có lẽ đúng là như vậy, nhưng em vẫn hy vọng người đó sẽ không thay đổi."

"Tại sao?"

Robin quả quyết nói: "Bởi vì em tin tưởng người ấy trong ký ức của em. Trong thất bại đó, có thể anh ấy đã dùng sai phương cách, nhưng em không nghĩ sơ tâm của anh ấy là sai trái. Chúng ta từng đứng trên cùng một điểm xuất phát, giờ tới lượt anh ấy bay về phía các vì sao rồi. Em tin anh ấy có thể tìm ra con đường đúng đắn, cho dù chỉ có một mình."

"Chúng ta không nhất thiết phải cùng nhau bay lên không trung, bởi vì ngày tái ngộ nhất định sẽ đến, ngay trên tầng mây cao vút kia."

--

Em gái tôi không thể nào đáng yêu như thế được.

"Tốt thật đấy..."

Kosaka Kyousuke ngồi một mình trong phòng khách, nhìn cảnh hai anh em trải lòng với nhau trên màn trời, giọng nói đong đầy sự ngưỡng mộ gần như trào ra ngoài: "Anh em với nhau có thể trò chuyện đàng hoàng như thế, có thể thấu hiểu và tin tưởng nhau đến vậy... Thật là tuyệt vời."

Nhưng lời vừa dứt, phía sau đã vang lên một tiếng hừ lạnh.

Kyousuke giật bắn người, đột ngột quay đầu lại.

Kirino đứng sau lưng anh từ lúc nào không hay, hai tay khoanh trước ngực, chân trần dậm trên sàn nhà. Gương mặt tinh tế của cô không chút biểu cảm, thế nhưng đôi mắt ấy... rõ ràng đang viết chình ình bốn chữ "Tôi không hài lòng".

"Nhìn cái gì mà nhìn." Cô quay mặt đi chỗ khác, giọng điệu cứng ngắc.

Kyousuke chớp chớp mắt: "Em tới từ lúc nào thế?"

"Vừa xong, ngay cái lúc anh nói mấy câu như 'tin tưởng lẫn nhau', 'thấu hiểu lẫn nhau' gì gì đó." Ánh mắt Kirino lảng sang hướng khác, "Đừng hiểu nhầm, tôi chỉ tiện đường đi qua thôi, ai rảnh mà đến nhìn anh."

"Ồ..."

Kyousuke gãi gãi đầu, chẳng biết phải nói gì. Anh quay đầu lại tiếp tục nhìn chằm chằm lên màn trời, định dùng sự im lặng để cho qua chuyện.

Thế nhưng Kirino không hề rời đi, cô cứ khoanh tay đứng sau lưng anh như thế, chằm chằm nhìn vào sau đầu Kyousuke, ánh mắt ngày càng trở nên nguy hiểm.

"Này."

Kyousuke lại quay đầu: "Hả?"

Kirino nhíu chặt lông mày, giọng điệu càng thêm gay gắt: "Mấy lời anh vừa nói có ý gì hả? Cái gì mà 'anh em trò chuyện đàng hoàng', có phải anh cảm thấy làm em gái thì tôi không bằng cô Robin kia đúng không?"

Kyousuke ngơ ngác ngay tại chỗ: "Anh đâu có??"

"Vậy sao anh lại dùng cái giọng điệu đó để than 'tốt thật đấy'!" Nói đến đây, mặt Kirino thoáng ửng hồng, giọng nói cũng vô thức nâng lên vài tông, "Làm như anh thèm muốn anh trai nhà người ta lắm ấy, làm như em gái anh tệ hại lắm không bằng!"

"Em đang diễn giải lệch lạc hoàn toàn đấy à? Anh làm gì có ý đó." Kyousuke xòe hai tay ra.

"Anh có!"

"Anh thật sự không có!"

"Thế anh ghen tị cái gì!"

"Anh—" Kyousuke bị câu nói này của Kirino làm cho nghẹn lời.

Anh nhìn gương mặt vừa đỏ vừa giận lại giấu giếm chút cảm xúc khó tả của Kirino, trong lòng chợt bừng tỉnh.

Chẳng lẽ đây là... ghen rồi sao?

Không phải kiểu ghen tị bình thường. Mà là cái kiểu— "Tuy rằng bình thường tôi ngó lơ anh nhưng anh không được phép thấy tôi không tốt" ấy.

Nghĩ đến đây, khóe miệng Kyousuke không kiềm chế được mà hơi nhếch lên.

Mắt Kirino lập tức trợn tròn: "Anh cười cái gì!"

"Không, không có gì..."

Kirino càng tức giận hơn: "Rõ ràng là anh đang cười tôi! Anh thấy tôi vô lý chứ gì! Anh thấy cùng làm em gái mà tôi không dịu dàng chu đáo bằng cô Robin đó chứ gì! Anh thấy—"

"Kirino." Kyousuke đột nhiên lên tiếng ngắt lời cô, anh hít một hơi thật sâu, nụ cười trên mặt nhạt đi, thay vào đó là một vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

"Anh không hề cảm thấy em không bằng cô ấy, điều anh ngưỡng mộ là... cái bầu không khí có thể nói chuyện đàng hoàng đó, chứ không phải nói em không tốt." Anh khựng lại một chút, "Em là em gái anh, trên đời này chỉ có duy nhất một người. Lấy em đi so sánh với em gái nhà người ta, vậy thì người làm anh như anh đây chẳng phải quá tồi tệ rồi sao?"

Kirino ngẩn ngơ một lúc, tuy mặt vẫn còn đỏ bừng, nhưng trong mắt rõ ràng đã nhiều hơn một thứ gì đó. Ánh mắt cô bắt đầu đảo quanh trong phòng khách, đảo lên trần nhà, đảo ra cửa sổ, rồi đảo sang chiếc gối ôm trên ghế sofa, chỉ nhất quyết không chịu dừng lại trên người Kyousuke.

"Hừ..." Cô hừ nhẹ một tiếng, âm thanh nhỏ như muỗi kêu, "Thế còn nghe được..."

--

"Sunday nhắm mắt lại."

"Hy vọng là vậy."

"Tiếp theo, Robin hy vọng có thể hoàn thành một bức tranh xếp hình dưới sự giúp đỡ của anh, hai người vừa đi dạo vừa tìm kiếm những mảnh ghép rơi rãi. Không chỉ tìm thấy mảnh ghép, họ còn phát hiện ra hai tờ giấy nhớ."

"Tờ giấy thứ nhất ghi: Nguyện cho bầu trời của em vĩnh viễn rực rỡ ánh sao."

"Robin mỉm cười hiểu ý: 'Sao mà quen thuộc quá...'"

"Vẻ mặt Sunday lập tức trở nên hơi căng thẳng, lên tiếng giải thích: 'Có lẽ là do các Kiến Trúc Sư Mộng Mơ khác để lại. Đó là thói quen của ngành này, họ muốn dùng lời chúc phúc để làm nền móng cho cõi mộng.'"

"Tờ giấy thứ hai thì càng đơn giản trực diện hơn, đến mức chẳng buồn diễn nữa: Nguyện cho sân khấu của em vĩnh viễn lộng lẫy lung linh. Ngoài ra, quản lý vóc dáng rất quan trọng, nhưng nhớ phải ăn uống đàng hoàng đấy."

"Đến đây, Robin đã hoàn toàn xác nhận được thân phận của người bên cạnh, cô cẩn thận thu dọn tờ giấy lại, đứng dậy nói: 'Đủ rồi, chúng ta quay về thôi.'"

"Hai người nhanh chóng tái hiện lại bức tranh này, trên tranh là một chú Chim Hài Hòa khi còn nhỏ, một đôi bàn tay non nớt đang cẩn trọng nâng niu nó trong lòng bàn tay."

"Bức tranh này giống như một lời chúc phúc, lại cũng giống như quyết ý của một ai đó: Cho dù đôi cánh gãy không còn thuộc về bầu trời, thì hướng nó rơi xuống cũng sẽ là các vì sao—"

"Bức tranh biến thành hiện thực trong tay Robin, một chú Chim Hài Hòa thật sự đã bay đến tay cô, chỉ là khi cô thả chú chim nhỏ bay đi, người bên cạnh đã lặng lẽ rời xa từ lúc nào."

"Những ngôi sao anh sắp đi tới quá đỗi xa lạ, chẳng có lấy một ngôi sao nào quen thuộc cả."

"Nhưng chỉ cần em vẫn ở nơi này dõi theo chúng—"

"Thì những vì sao xa lạ kia cũng sẽ trở thành quê hương tái ngộ của chúng ta."

"Robin nhìn khoảng không vắng lặng phía sau, nhẹ nhàng thở dài một tiếng."

"Lúc chia ly cũng không lỡ nói một lời tạm biệt sao? Có lẽ em kiên cường hơn anh tưởng đấy..."

"Cô ngước mắt nhìn về phía dải ngân hà ấy."

"Dải ngân hà vắt ngang qua vòm trời, vô bờ vô bến, không bắt đầu cũng chẳng có hồi kết. Những điểm sáng dày đặc trải dài ra, giống như một tấm lưới khổng lồ, giăng kín cả bầu trời đêm, và cũng giăng trọn mọi cuộc chia ly cùng tái ngộ trên thế gian này."

"Trên con đường đi xa, nhất định phải tìm cách thả lỏng bản thân hơn nhé..."

"... Anh trai."

--

Thanh gươm diệt quỷ.

"Chẳng thể coi là một cuộc chia ly đẹp đẽ gì cho cam..."

Kanroji buồn nản cúi đầu, ngón tay liên tục vò vò tà váy của mình, "Tại sao lại phải để lại nhiều tiếc nuối đến vậy cơ chứ, rõ ràng có thể trọn vẹn hơn một chút mà..."

Truyện liên quan