Quyển 1 · Chương 162: Đây chính là kỹ năng tổ hợp khiến máu ta sôi sục!
“Hơ hơ hơ…”
Bất chợt, khắp cõi Lân Uyên lại vang vọng tiếng cười trầm rùng rợn khiến người ta phải nổi gai ốc của Phạn Lung: “Không sao cả, sự phản kháng trước lúc lâm chung của lũ kiến hôi xem ra lại có phần diễm lệ đến lạ lùng…”
Một bàn tay lớn của Phạn Lung đột ngột gạt phai lớp khói bụi, triệu hoán hai đóa Huyền Liên ngay dưới chân và trên đỉnh đầu Cảnh Nguyên, gần như cùng lúc đó, vô số rễ cây Kiến Mộc quanh đấy đồng loạt phóng ra, trói chặt tứ chi của Cảnh Nguyên.
Từ đầu chí cuối, mục tiêu của Phạn Lung chỉ có một.
——Cảnh Nguyên!
Sau khi hứng trọn một đao của Thần Quân, nửa thân hình của Phạn Lung gần như tan nát, dẫu khuôn mặt tàn tạ ấy vẫn treo nụ cười tự tin nắm chắc phần thắng, nhưng ngọn lửa giận dữ dưới hàng lông mày đã chẳng cách nào che giấu nổi nữa rồi.
Sau khi hấp thụ sức mạnh Trù Phú của Kiến Mộc, ả chưa từng nghĩ thế trận lại giằng co đến mức này. May mà hiện tại sự Trù Phú vẫn không ngừng chữa lành thân xác của ả, trận chiến này ngay từ đầu vốn đã phân định thắng thua——
“Trong vở kịch tiếp theo, ta sẽ chế tạo các ngươi thành Hư Tốt. Để sức mạnh Hủy Diệt gặm nhấm máu thịt các ngươi, đúc các ngươi thành những quân cờ của ngài Nanook!”
Lời còn chưa dứt, hai đóa Huyền Liên trên dưới khép chặt, tức thì bùng nổ một cú va chạm kinh hoàng, sóng chấn động lập tức nuốt chửng Cảnh Nguyên đang kẹt sâu bên trong.
“——Cảnh Nguyên!!”
Trông thấy Cảnh Nguyên chịu trọng thương như vậy, Khắc Tình vô thức cắn chặt môi, “Đáng chết, tại sao ông ấy không dùng Thần Quân chém đứt những dây leo này ngay từ đầu? Thần Quân đến cả bản thể của Phạn Lung còn chém vỡ được, chém vỡ mấy cái rễ Kiến Mộc này đâu có gì khó chứ?”
“Hơn nữa… Thần Quân của ông ấy đâu rồi? Nếu Cảnh Nguyên tử trận, Thần Quân cũng sẽ tan biến phải không?”
“…E là như vậy.” Trên Ngọc Kinh Đài, Cam Vũ đứng bên cạnh quan chiến cũng nhíu chặt đôi mày, “Thời điểm này lại không động dụng Thần Quân, chẳng lẽ…”
Chỉ nghe một tiếng “Bùm” khô khốc, sóng chấn động dữ dội trong màn sáng đã cắt đứt dòng suy nghĩ của cả hai, nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy Cảnh Nguyên như chú diều đứt dây ngã nhào từ trên không trung, đập mạnh xuống đất.
Bộ giáp hộ thân mạ vàng của ông đã tổn hại phần lớn, khắp người gần như chẳng còn nơi nào lành lặn, ông quỳ một gối, chỉ có thể dùng Trận Đao gượng gịu chống đỡ thân mình.
Sẽ thua mất.
Một ý nghĩ vô cùng đáng sợ xượt nhanh qua tâm trí Khắc Tình.
Dẫu cô từng nghĩ Phạn Lung sẽ chiếm thế thượng phong, nhưng bên phía Cảnh Nguyên có Long Tôn và Đội Tàu tiếp ứng, trận chiến này có thể là một phen khổ chiến… nhưng người thắng cuối cùng vẫn là Tướng quân chứ.
Thế nhưng hiện tại——
“Phải đưa Tướng quân ra ngoài để chỉnh đốn lại lực lượng, vạn nhất ông ấy có mệnh hệ gì… dù Phạn Lung không tự tay hành động thì La Phù cũng sẽ lâm vào đại loạn.” Khắc Tình vô thức phán đoán, “…Còn về phần Phạn Lung, e là phải liên thủ với Tướng quân của các Tiên Châu khác mới mong tiêu diệt được.”
“Đừng vội, Khắc Tình.” Trên chiếc bàn đá phía sau, Bình Lão Lão cũng đang quan chiến khẽ mỉm cười, bà vỗ vỗ vào chiếc đôn đá bên cạnh, “Ngồi xuống uống hớp trà đã, lau mồ hôi trên trán đi con, càng vào những thời khắc thế này thì càng phải tin tưởng Cảnh Nguyên.”
“Nhưng ông ấy đã…” Khắc Tình chẳng nỡ nhìn thẳng vào khung cảnh sắp sửa diễn ra tiếp theo nữa.
“Trong nguy cơ thường cũng ẩn giấu sinh cơ.” Bình Lão Lão khẽ nhấp một ngụm trà, “…Nếu vị Tuyệt Diệt Đại Quân này cắn câu.”
——
“Quyết định rồi, cứ bắt đầu từ tên Tướng quân Tiên Châu kiêu ngạo ngông cuồng này trước đi…!”
Phạn Lung giơ cao bàn tay lớn, một lực hút khổng lồ tức thì nhấc bổng Cảnh Nguyên lên không trung, treo ông lơ lửng dưới năm ngón tay của ả như một con rối.
Trong thoáng chốc, vô số luồng khí vàng rực bắt đầu hiện ra quanh người Phạn Lung, lần lượt truyền vào trong cơ thể Cảnh Nguyên.
Đây là bước chuyển hóa đầu tiên, cũng là sự khởi đầu cho việc đánh mất lý trí trước khi một người biến thành Hư Tốt——Phạn Lung từ từ ghé sát lại, tràn đầy hứng thú quan sát vị Tướng quân Tiên Châu mình đầy thương tích nhưng vẫn đang cố gắng giãy giụa trong cơn hấp hối này.
“Không biết nếu biến Tướng quân Tiên Châu thành một Hư Tốt thì La Phù có xảy ra nội loạn một lần nữa không nhỉ?” Phạn Lung cảm thấy việc này vô cùng thú vị, không nhịn được khẽ cười thành tiếng: “Sự hủy diệt như vậy mới có phần hay ho chứ…”
Chợt, vị Tướng quân trọng thương trong lòng bàn tay ả chầm chậm ngẩng đầu lên.
“Ha ha…”
Dẫu tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, nụ cười thong dong tự tại nơi khóe miệng Cảnh Nguyên vẫn chưa từng thực sự tan biến.
Giây trước Phạn Lung còn đang đắc ý, giây này nụ cười trên mặt ả đã biến mất không một dấu vết, ả cuối cùng cũng nhận ra Thần Quân vốn luôn biến mất bấy lâu nay…
——Đang ở ngay sau lưng ả!
Vùng nước phía sau lưng đáng lẽ không một bóng người bỗng nhiên nứt toác, một đạo kim quang như cổ long phá vực, sấm sét nổ tung, một tia sáng chói mắt bộc phát ra trong tiếng gió nước cuồn cuộn ngột ngạt đến cực điểm, tựa như vạn tiếng sấm rền cùng đồng thanh phẫn nộ gầm vang!
Phạn Lung đột ngột quay đầu, ả cuối cùng cũng dùng dư quang khóe mắt thoáng thấy chút rực rỡ ở phía sau, đáng tiếc là quá chậm rồi… Đã quá muộn rồi!
Tử Thần——
Bên trong Tịnh Linh Đình.
“——Đòn tập kích bất ngờ đã có hiệu quả!”
Cùng với tiếng hô của Hitsugaya Toshiro, toàn bộ bên trong lẫn bên ngoài phòng họp của Đội 1 đều truyền ra những tiếng hoan hô vang trời dậy đất. Nhìn bộ dạng Phạn Lung bị Thần Quân cắm một đao đến trợn trắng cả mắt, không ít nữ Tử Thần thậm chí còn vui mừng đến phát khóc, đều thở phào nhẹ nhõm cho sự sống sót của Cảnh Nguyên.
Một số đội viên thuộc các đội khác nhau ngoài cửa không hẹn mà cùng quệt một nắm mồ hôi trên trán, có người thậm chí còn cảm thán: “Hù… Tôi lúc chiến đấu với Đế Quốc Vô Hình cũng chưa từng căng thẳng thế này, dọa chết tôi rồi, may mà Cảnh Nguyên cao tay hơn một nước…”
Nhưng rất nhanh sau đó tiếng bàn tán dần im ắng trở lại, bởi vì có người đã phát hiện ra điểm mù.
“Khoan đã, Phạn Lung chẳng phải đã mất ý thức rồi sao? Cảnh Nguyên sao vẫn còn bị giam cầm trên trời thế kia?” Abarai Renji nhíu chặt đôi mày, nhận ra sự việc vẫn chưa kết thúc.
“Ư hự…!”
Trên không trung, thần sắc Cảnh Nguyên đau đớn, hai hàm răng cắn chặt, ông đang dốc hết sức bình sinh để thoát khỏi sự khống chế của Phạn Lung.
Đây là cơ hội ngàn năm có một, cũng là một tia thắng cơ mà ông đã dùng chính thân mình làm mồi để dẫn dụ tới!
“Đan Hằng! Chính là lúc này——”
Dùng hết chút tàn lực cuối cùng, Cảnh Nguyên siết chặt nắm đấm bên phải, ông không hề quay đầu, bởi vì ông đã sớm giao phó tấm lưng của mình cho người ấy… giống hệt như mấy trăm năm trước.
Ngay chính lúc này——
Một luồng thanh quang xé toạc không trung lao đến!
Như thương long xuất thế, sao băng lướt qua đồng hoang! Cây trường thương Kích Vân ấy mang theo sức mạnh thủy tương bao la hùng vĩ của vùng biển cổ Lân Uyên, không chỉ đập tan xiềng xích trên người Cảnh Nguyên, mà còn chặt đứt sự liên kết giữa Phạn Lung và Kiến Mộc!
“Keng——!!!”
Trong không khí truyền đến một tiếng đổ vỡ, gần như cùng lúc đó, Thần Quân phía sau Phạn Lung lại cử động, luồng kim lôi chói lòa ấy như nanh rồng xé toạc tấm lưng Phạn Lung, đâm xuyên qua lồng ngực ả!
Tựa như một ngọn núi cao đổ sụp, Phạn Lung do mất đi sức mạnh tái tạo của Huyền Căn Kiến Mộc đã đổ rầm xuống, luồng tử khí bao phủ trên thân xác ả bắt đầu tiêu tán, cơ thể cũng nứt vỡ như lưu ly.
Trong dư ba chấn động, bên tai Cảnh Nguyên đang lao xuống với tốc độ cực nhanh chỉ còn lại những tiếng ù ù nhức nhói.
Giống như có ai đó dùng một cây kim thép nung đỏ đâm thẳng vào màng nhĩ ông. Cõi Lân Uyên trong khoảnh khắc này đã bị tước đoạt toàn bộ âm thanh, chỉ còn lại những tàn ảnh nhòa nhạt, vặn vẹo.
…Trông giống như sư phụ, lại giống như Ứng Tinh.
Truyện liên quan
Khai Cục Siêu S Cấp Thiên Phú, Ta Đem Cầu Sinh Đương Nghỉ Phép
Toàn dân xuyên qua khu rừng thế giới, gian nan sinh tồn giữa vòng vây quái vật và thiên tai.. ...
Đệ Tứ Thiên Tai: Ta Xuyên Qua Mô Phỏng Khí
Chu Ninh xuyên không đến trò chơi "Thiên Khải" trước khi mở server, trở thành một NPC có giao diện ...
Vô Hạn Lưu Nguyên Vũ Trụ
Nguyên danh: Luân Hồi Thế Giới: Phó Thanh Hải Đại Chiến Hết Thảy. Nội dung chính xoay quanh nam chính ...
Phỏng Thật Thế Giới, Ta Chơi Trọng Giáp
Thế giới lấy vũ khí lạnh làm chủ, đồng thời tồn tại ma pháp. Bối cảnh cơ bản là một ...
Trò Chơi Buông Xuống, Ta Mũi Tên Có Thể Đoạt Lấy Thương Tổn
[Võng du, cung thủ, trò chơi dung hợp hiện thực, định lượng]. Cậu thiếu niên mắc bệnh nan y Giang ...
Ta Dị Thế Giới Là Trò Chơi Hình Thức
Tại dị thế giới, người người miệt mài rèn luyện tài nghệ để thức tỉnh sức mạnh siêu phàm.