Quyển 14 · Chương 1: Hội kiến Lưu gia
“Dập, dập, dập…”
Một con khoái mã cuồng bôn trên đại lộ, trên lưng ngựa là một thiếu niên chừng mười ba mươi bốn tuổi, dung mạo vô cùng tú lệ, nhưng giữa lông mày lại ngập tràn một luồng lệ khí.
Người trên đường nghe thấy tiếng vó ngựa đều từ xa tránh né, có người tránh hơi chậm một chút, lập tức bị tông ngã nhào ra đất.
Một người phụ nữ ôm đứa trẻ trong lòng sợ tới mức tay chân luống cuống, bởi vì nàng không có chỗ nào để tránh, hai bên nơi nàng đứng đều là sạp hàng.
Mắt thấy sắp bị ngựa tông trúng, người phụ nữ kia nhắm tịt hai mắt, đem đứa trẻ quăng lên sạp hàng bên cạnh, rồi nhắm mắt chờ chết.
Đúng lúc này, giữa không trung đột nhiên gợn sóng sinh động, tựa như một bức tường nước hư không xuất hiện trước mặt người phụ nữ kia, con khoái mã đâm sầm vào gợn sóng, cổ tức khắc vặn ngược lại, tiếp đó phát ra một tiếng rắc gãy tiễn như cành cây khô.
Thiếu niên trên lưng ngựa thân thủ khá tốt, lập tức bay người rời yên, đồng thời trên người quang mang lóe lên, một quang tráo đột nhiên xuất hiện bao bọc quanh thân.
Người còn đang ở giữa không trung, thiếu niên đã giận dữ mắng: “Kẻ nào? Gan lớn dám quản chuyện của Lưu Huy ta?”
Cùng lúc đó, roi ngựa trong tay Lưu Huy bùng phát ra quang mang đỏ rực, trong chớp mắt roi ngựa giống như nhuộm máu tươi, trên thân roi huyết vụ lượn quanh, rõ ràng không phải là một món pháp khí chính đàng.
“Táo tợn! Lại dám tấn công công tử nhà ta!”
Hai đạo thân ảnh từ phía sau Lưu Huy vọt ra, hai người này đương nhiên không thể so sánh với các vị Thái thượng Trưởng lão của các đại môn phái, họ dùng không phải thủ đoạn phá toái hư không, mà là vốn dĩ luôn ẩn thân bên cạnh, lúc này vì xảy ra chuyện nên mới lộ ra thân hình.
“Họ Lưu tuy không có gì nhiều, nhưng loại ác thiếu này lại đặc biệt nhiều.”
Trên tửu lầu đối diện, một thanh niên vừa uống rượu, vừa lạnh nhạt mỉa mai, bên cạnh còn có một thiếu nữ y phục ngân sam phất phơ, mỏng manh thướt tha, búi tóc mây cao ngất đi cùng tiếp chuyện.
“Người ta là hào môn ngàn năm, khai chi tán diệp, con cháu rất đông. Mỗi nhà có một, hai đứa con cháu bất hiếu, cộng lại số lượng liền rất khả quan.” Ỷ La ở bên cạnh đáp lời.
Tạ Tiểu Ngọc và Ỷ La kẻ xướng người họa, thấp thoáng đã có vài phần dáng vẻ vợ chồng trẻ, thế nhưng Ỷ La vẫn ăn mặc theo lối khuê nữ, hơn nữa tóc mai chưa loạn, mi tâm chưa tán, người tinh đời nhìn qua liền biết vẫn là thân chỗ tử; nói cách khác, hai người tuy định ra danh phận, nhưng vẫn chưa hành thực sự vợ chồng.
“Ta cứ tưởng là cao nhân phương nào, hóa ra chỉ là hai vị Chân Nhân.” Một trong hai tên bảo vệ kia liếc nhìn tửu lầu một cái, thần sắc ngưng trọng ban đầu tức khắc biến mất, thầm nghĩ: Chẳng qua là hai vị Chân Nhân, mà lại trẻ tuổi như vậy, cho dù có chút bản lĩnh thì cũng chẳng mạnh tới đâu.
Tên bảo vệ gầy nhỏ còn lại thì lại có vài phần tinh đời, hắn nghĩ đến việc An Dương phủ là địa bàn của Lưu gia, nơi này càng là thiên hạ của Lưu gia, hai vị Chân Nhân này lại dám vô thị như thế, một là vừa mới rời sơn môn bôn ba bốn phương nên không biết trời cao đất rộng, hai là đối phương quả thực có lai lịch lớn.
Nghĩ đến đây, tên bảo vệ vái chào hỏi: “Không biết hai vị thuộc môn thuộc phái nào? Là đệ tử dưới trướng tiền bối nào?”
“Đừng thăm dò đáy thắt lưng ta. Ta đến An Dương là để tìm một người, nếu các ngươi cũng họ Lưu, vậy ta hỏi các ngươi, Lưu Hòa sống ở đâu?” Tạ Tiểu Ngọc xoay người tựa vào lan can hướng xuống dưới hỏi.
“Ngươi tìm Ngũ ca?” Lưu Huy đột nhiên biến sắc, hắn quả thực là con cháu Lưu gia, nhưng hắn thuộc nhánh thứ, còn Lưu Hòa lại là nhánh đích.
“Lưu Hòa là anh ngươi?” Tạ Tiểu Ngọc cười lạnh một tiếng, hiện tại hắn rốt cuộc đã hiểu vì sao Lưu Hòa lại khốn nạn như vậy, hóa ra người Lưu gia ai nấy đều thế này.
“Hóa ra tiểu ca quen biết Ngũ thiếu gia.” Tên bảo vệ vừa nói lúc nãy lập tức càng thêm cẩn trọng: “Ta đây liền dẫn ngài qua đó.”
“Qua đó?” Tạ Tiểu Ngọc giương mắt coi thường, nói: “Dựa vào hắn mà cũng xứng.” Nói rồi, hắn chỉ tay vào Lưu Huy, tiếp tục bảo: “Ngươi kêu Lưu Hòa qua đây, kêu hắn mang cả vợ theo. Ta đến đây là để thăm nàng, sẵn tiện mang ít đồ cho nàng.”
“Ngũ tẩu?” Lưu Huy nghi hoặc hỏi: “Các hạ là người của Phỉ gia?”
“Phỉ gia cái gì? Nghe còn chưa từng nghe, ta nói là Lý thị.” Tạ Tiểu Ngọc hừ lạnh một tiếng.
“Lý thị?” Lưu Huy mặt mày hồ đồ, nhìn nhìn hai tên bảo vệ sau lưng.
“Hình như là ngoại thất của Ngũ thiếu gia, nhưng rất được lão gia coi trọng, còn ở Tây Thành tìm cho nàng một tòa trạch viện, lại còn dặn dò tộc nhân tuyệt đối không được xâm phạm.” Một tên bảo vệ vội vàng đáp.
“Một cái ngoại thất…” Lưu Huy lập tức cười lạnh một tiếng: “Vậy tính là cái thứ gì?”
Lưu Huy dám nói như vậy tự nhiên là có lý do, nếu Lý thị kia thực sự có lai lịch, hoàn toàn có thể ép Lưu Hòa hưu nguyên phối Phỉ thị rồi cưới nàng vào cửa, đã chấp nhận làm ngoại thất thì nhất định là kẻ không có chống lưng.
Thế nhưng tiếng cười của Lưu Huy còn chưa dứt, liền nghe thấy một tiếng “chát” giòn tan, lại có một cái tát trống rỗng giáng mạnh vào mặt hắn.
Cái tát này đánh cho Lưu Huy lảo đảo, há miệng phun ra một ngụm máu, trong máu còn kèm theo năm, sáu chiếc răng.
“Ngươi dám đánh ta? Các ngươi còn đứng đó làm gì? Còn không mau băm cái tên này thành từng mảnh!” Lưu Huy chỉ vào Tạ Tiểu Ngọc giận dữ gào lên.
Hai tên bảo vệ kia lại không dám ra tay, thực lực của họ không mạnh, nhưng lại có nhãn lực, nhìn ra cái tát này rõ ràng không thuộc về pháp thuật thông thường, không phải huyền công biến hóa thì cũng là hư không dịch chuyển, dù là loại nào thì cũng không phải thứ họ có thể đối phó.
“Tốt, tốt, tốt! Xem ra các ngươi là một giuộc.” Lưu Huy trong lòng tàn nhẫn, giật mạnh ngọc bài đeo ở eo xuống, dùng lực bóp một cái, tức khắc bóp thành mảnh vụn.
Mảnh ngọc bài này là thứ mà mỗi đứa trẻ họ Lưu sinh ra đều có, trên đó có nhỏ tinh huyết, một khi có người bỏ mạng, ngọc bài sẽ ghi lại hình dáng của kẻ sát nhân, cùng lúc đó, một mảnh ngọc bài khác trong từ đường Lưu gia cũng sẽ vỡ nát.
Đương nhiên dùng như Lưu Huy thế này cũng được, trực tiếp bóp nát ngọc bài chính là cảnh báo khẩn cấp nhất.
Quả nhiên, ngọc bài vừa nát, trong thành nhanh chóng bay lên mười mấy đạo quang mang, trong chớp mắt đã tới nơi này, đi đầu trong đạo độn quang đó là một lão đầu gầy gò đầy nếp nhăn, khí thế toát ra trên người mạnh hơn những người khác rất nhiều.
Lão đầu nhìn nhìn cảnh tượng bừa bộn dưới đất, lại nhìn nhìn hai tiểu bối tựa lan can nhìn xuống trong tửu lầu, rồi nhìn con ngựa gãy cổ cùng thiếu niên mặt mũi sưng thèm rõ ràng là con cháu nhà mình, lập tức hiểu ra ở đây đã xảy ra chuyện gì.
Không chỉ lão đầu hiểu, những người đi theo sau lão đầu cũng đều hiểu, vừa nghĩ đến việc vì chút chuyện nhỏ này mà gọi tất cả bọn họ tới, trong lòng ngập tràn tức giận.
Một người trung niên tranh trước bước lên chỉ vào Tạ Tiểu Ngọc quát: “Ngươi là ai? Lại dám ở đây giương oai!”
Tạ Tiểu Ngọc không đáp lời, mà quay đầu hướng về phía Ỷ La hỏi: “Nàng đã học được bộ châm pháp đó rồi, có hứng thú luyện tay một chút không?”
Ỷ La liếc Tạ Tiểu Ngọc một cái, hơi giận hờn nói: “Huynh lại không phải không biết ta chỉ phát mà không thu được, ra tay là phải chết người, huynh từ khi nào lại trở nên hiếu đấu thế này?”
“Đây là tranh, không phải đấu. Đấu là đấu khí, đấu hèn, là một loại hành vi, chưa chắc đã có mục đích gì; tranh thì khác, tranh là có mục đích.” Nói đến đây, Tạ Tiểu Ngọc liếc nhìn lão đầu đang đứng lơ lửng trên không một cái.
“Tiểu bối ngươi lại dám phóng túng ăn nói hồ đồ như thế!” Người trung niên càng thêm tức giận, hắn chưa bao giờ bị người khác vô thị như vậy.
“Lão Tứ, câm miệng!” Lão đầu đột nhiên quát.
Người trung niên đối mặt với Tạ Tiểu Ngọc thì dám diễu võ dương oai, nhưng lão đầu vừa lên tiếng, hắn lập tức buông tay đứng hầu, cung kính bao nhiêu có bấy nhiêu.
“Các ngươi làm sao lại xảy ra xung đột với vị tiểu ca này?” Lão đầu hướng về phía hai tên bảo vệ hỏi, lão đến một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn Lưu Huy đang cầu cứu.
Con cháu Lưu gia là đức hành gì, lão đầu nắm rõ trong lòng bàn tay, thậm chí khi lão còn trẻ thì Lưu gia đã như thế rồi, lão không muốn quản, mà cũng quản không nổi.
“Vị tiểu tiên sinh này vốn là tới bái phỏng Hòa thiếu gia, ngài ấy còn muốn gặp vị ngoại thất phu nhân kia của Hòa thiếu gia.” Trong đó một tên bảo vệ gầy nhỏ lại khá thông minh, không nhắc tới chuyện thiếu gia nhà mình cưỡi ngựa cuồng bôn, cũng không nhắc tới chuyện lăng mạ vị ngoại thất phu nhân kia, chỉ đem đoạn giữa nói ra.
“Hòa thiếu gia?” Lão đầu trầm tư suy nghĩ, Lưu gia dù sao cũng là đại tộc, lão không thể nào nhớ hết từng đứa con cháu, càng miễn bàn đến những đứa cháu dâu đó.
Với lại đã tới tầng thứ như lão đầu, trong mắt chỉ có Lưu gia, còn như nhánh đích, nhánh thứ đối với lão mà nói chẳng có gì khác biệt, người có thể khiến lão ghi nhớ chỉ có những con cháu ưu tú, mà Lưu Hòa tuy là nhánh đích, nhưng trình độ kém cỏi, căn bản không vào được mắt lão, tự nhiên là chẳng có chút ấn tượng nào.
Lão đầu không nhớ ra, không có nghĩa là đám người phía sau cũng không nhớ ra, trong đó có vài người đồng thời biến sắc dữ dội.
“Lão tổ tông, đó là đứa thứ năm nhà Nhị ca, mấy năm trước gây ra tai họa không lớn không nhỏ, bị đuổi đến Thiên Bảo Châu, hai năm trước mới vừa trở về. Vị ngoại thất đó chính là cưới ở Thiên Bảo Châu, họ Lý…” Người trung niên thấp giọng nói.
“Thiên Bảo Châu?” Lão đầu hơi cau mày, có chút ấn tượng.
“Một cái ngoại thất thì có gì to tát?” Trong mười mấy người đó cũng có kẻ không biết chuyện, nhịn không được hừ một tiếng.
“Bản thân Lý thị quả thực chẳng có gì to tát, nhưng người ta lại biết sinh. Nàng sinh cho Lưu gia chúng ta một đứa con trai, sở hữu tư chất ngàn năm có một, lúc đó liền được đệ tử Tử Cơ phái Lạc Ngân Kỳ nhận làm đệ tử, lợi hại hơn nữa là đứa trẻ đó còn có một người cha nuôi…” Người trung niên nói tới đây, không dám tiếp tục nói xuống. Danh tiếng truyền nhân Kiếm Tông cực lớn, phiền phức lại càng lớn hơn, với Kiếm Phái Liên Minh là mối thù truyền kiếp, lại là cái gai trong mắt triều đình, Lưu gia tuy là hào môn, nhưng lại không nhất thiết phải lội vào bãi nước đục này.
Lần này thì lão đầu đã hoàn toàn nhớ ra rồi.
Lưu gia không phải không có đệ tử bái nhập đại môn phái, thậm chí cũng có vài đứa con cháu trở thành đệ tử chưởng môn, nhưng không có một ai có thể so sánh với đứa bé đó, không chỉ là tư chất ngàn năm khó gặp, mà còn được Tử Cơ phái bồi dưỡng như chưởng môn thế hệ tiếp theo, lại còn có một người cha nuôi là người ứng kiếp.
Mà không nói chuyện khác, chỉ riêng tư chất ngàn năm có một của đứa bé đó thôi cũng đã đủ để Lưu gia phải coi trọng.
Một gia tộc có thể kéo dài bao lâu, không phải xem nhân mạch và quyền thế, mà là xem có cao nhân hay không. Năm đó Lưu gia có thể xưng bá một phương, chính là vì một vị lão tổ của Lưu gia thăng tiến Thiên Tiên.
Đây là quy củ do Thái Hư Đạo Tôn định ra, chỉ cần có người thăng tiến Thiên Tiên, tộc nhân của người đó liền có thể lập ra hoàng triều, hưởng thụ khí vận hàng trăm năm.
Thân phận thiên hoàng quý tộc của Lưu gia cũng từ đó mà ra, mà Lưu gia có thể giữ vững ngàn năm không sụp đổ, là vì Lưu gia còn có hai vị Đạo Quân lão tổ.
Đáng tiếc đây đã là chuyện của ngàn năm trước, một ngàn năm nay, tuy Lưu gia xuất hiện không ít Chân Quân, nhưng lại không ra thêm một vị Đạo Quân nào nữa, càng miễn bàn tới Thiên Tiên.
Hiện tại, trên dưới Lưu gia đều nhìn thấy hy vọng, đứa bé do Lý thị sinh ra sau này tối thiểu cũng sẽ là Đạo Quân, biết đâu chừng còn có thể trở thành Thiên Tiên.
“Hai vị là người dưới trướng Tử Cơ phái?” Lão đầu hơi vái chào một cái, lão tuy là Chân Quân, nhưng đối phương nếu là đệ tử có địa vị cao nhất trong đại môn phái, tuyệt đối có tư cách ngồi ngang hàng với lão.
“Ta là cha nuôi của đứa trẻ; nàng không phải người dưới trướng Tử Cơ phái, là người của Nghê Thường Môn.” Tạ Tiểu Ngọc thản nhiên đáp.
Lão đầu hơi ngẩn ra. Người già rồi, phản ứng liền chậm chạp, lão còn chưa hiểu được uẩn khúc trong đó, nhưng trong đám người phía sau lão lại có vài người lộ ra nét kinh ngạc, người trung niên lại càng trên trán vãi mồ hôi hột.
“Hóa ra là các hạ, chẳng trách ngài và vị cô nương đây dám nói ra những lời như vậy.” Người trung niên vội vàng chắp tay, lúc này hắn đã hiểu ra, vừa rồi Tạ Tiểu Ngọc hỏi Ỷ La có muốn lấy bọn họ ra luyện tay hay không không phải là khoác hoác, mà là thực sự có ý định đó.
Trong một tòa đình viện không lớn, vài người ngồi thành một vòng, ghế trên là hai lão đầu, là lão tổ giữ nhà ở thế tục của Lưu gia, đều có cảnh giới Chân Quân, thế nhưng đây không phải là toàn bộ thực lực của Lưu gia, Lưu gia còn có mười bảy vị Chân Quân, hai vị Đạo Quân, họ đều ở môn phái của riêng mình, hiếm khi trở về một chuyến. Vốn dĩ Lưu gia còn có một vị Thiên Tiên lão tổ, nhưng ngàn năm trước độ kiếp thất bại, hồn siêu phách tán.
Tạ Tiểu Ngọc và Ỷ La ngồi ở ghế khách, phía dưới là vợ chồng Lưu Hòa, thế nhưng Tạ Tiểu Ngọc chẳng có chút thiện cảm nào với Lưu Hòa, chỉ mong sao không phải nhìn thấy hắn.
"Chuyến này ghé qua, vốn chẳng muốn khuếch trương, chỉ định lén nhìn một chút rồi âm thầm rời đi." Tạ Tiểu Ngọc vốn dĩ người khác lịch sự với mình thì mình lịch sự lại, nay thái độ gia tộc họ Lưu hạ thấp như vậy, hắn tự nhiên không giương oai gác giá.
Nói tới đây Tạ Tiểu Ngọc từ trong túi lấy ra một chiếc hộp, rồi tiện tay mở ra.
Chỉ thấy trong hộp có từng ô ngăn nhỏ, mỗi một ô đặt một viên đan dược, những đan dược này không giống nhau, nhưng đều thành từng cặp.
"Thời gian trước kiếm được chút đan dược, trong này phần lớn là cho tỷ tỷ và..." Tạ Tiểu Ngọc nhìn Lưu Hòa, không biết xưng hô thế nào, cảm thấy gọi gã này là anh rể hờ quả thực hơi tởm lợm, bèn nói qua loa rồi tiếp tục: "Nghe nói Lưu gia còn có hai vị lão tổ tông, nên ta đặc biệt chuẩn bị hai viên Kim Khuyết Đan."
Tạ Tiểu Ngọc chỉ chỉ vào vị trí bắt mắt nhất chính giữa, nơi đó đặt hai viên đan dược.
"Đa tạ, đa tạ." Một ông lão trong đó tưởng là cho họ, ông ta vốn chẳng biết Kim Khuyết Đan là thứ gì.
"Kim Khuyết Đan là chuẩn bị cho việc độ kiếp, uống vào một viên thì có thể biết trước bảy ngày sẽ giội xuống thiên kiếp như thế nào, có thời gian bảy ngày này thì có thể tương ứng chuẩn bị một chút." Tạ Tiểu Ngọc không muốn ngọc quý dính bùn, dù sao hai viên đan dược này kiếm được chẳng dễ dàng, để hai ông lão này uống nhầm thì hoàn toàn là lãng phí.
Quả nhiên lời này vừa thốt ra, hai ông lão kia lập tức giật mình biến sắc, ông lão vừa rồi càng ngộ ra, vỗ mạnh vào đầu một cái rồi nói: "Đại hội Đan đạo... nghe nói trên đại hội mới xuất hiện một vị Luyện Đan Tông Sư..."
Người già của đại gia tộc kiểu này nguồn tin vô cùng rộng, đầu óc lại nhanh nhạy, suy nghĩ một chút liền hiểu ra lai lịch của hai viên đan dược này.
"Quý vị đoán không sai, Hoắc Tông Sư quả thực là..." Vế sau của Tạ Tiểu Ngọc lại không thốt ra lời.
"Hiểu rồi, hiểu rồi." Hai ông lão liên tục gật đầu, lại cùng hướng về phía Tạ Tiểu Ngọc chắp tay: "Đa tạ, đa tạ." Lần này sự cảm kích của họ chân thành hơn nhiều.
Hai vị Đạo Quân lão tổ của Lưu gia đều là những cao thủ Đạo Quân có thâm niên, lâu nay không dám mạo hiểm độ kiếp, giờ đây đường cùng đành phải liều một trận, cho nên Lưu gia, môn phái thuộc về họ và chính bản thân họ đều tìm đủ mọi cách kiếm tìm thứ có lợi cho việc độ kiếp, hai viên Kim Khuyết Đan này tuyệt đối là than sưởi ngày tuyết.
Tuy nhiên dù không có những lễ vật đó, chỉ dựa vào việc Tạ Tiểu Ngọc có quan hệ mật thiết với một vị Luyện Đan Tông Sư cũng đủ để Lưu gia ôm chặt lấy cái đùi lớn này.
"Không biết chúng ta có thể làm được gì?" Một ông lão hạ thấp giọng hỏi, đây coi như có qua có lại, quan hệ mới có thể khăng khít.
"Tự nhiên là có." Tạ Tiểu Ngọc mỉm cười nhẹ, nói: "Việc thứ nhất là muốn một người, tên nhóc vừa va chạm với ta lúc nãy khá được đấy."
Hai ông lão lập tức nhíu chặt mày. Họ không phải là tiếc người, mà sợ trong đó lại có ẩn tình khác.
"Ta biết tên nhóc đó mạo phạm..." Một ông lão định bụng xin giùm.
Tạ Tiểu Ngọc xua tay, chặn không cho ông lão kia tiếp tục nói xuống, rồi lên tiếng: "Ta cần một người tuổi không quá mười lăm, tư chất không quá tệ, lại thêm nguyên dương dồi dào để giúp ta làm một việc nguy hiểm vô cùng... chín chết một sống."
Hai ông lão không hề cảm thấy kinh ngạc, vừa rồi nghe Tạ Tiểu Ngọc đòi người, họ đã đoán được có thể là nguyên do loại này, có lẽ đem đi tế sống, có lẽ quăng vào bí cảnh nào đó, dù sao Lưu Huy chắc chắn không thể sống sót.
"Chẳng lẽ không thể tùy tiện tìm đại một người?" Một ông lão hỏi.
"Không được! Ta làm việc coi trọng thẹn thùng với lòng, tên nhóc đó là một kẻ cặn bã." Nói tới đây, Tạ Tiểu Ngọc cố tình hay vô ý liếc Lưu Hòa một cái.
Lưu Hòa công tử ca này khó khăn lắm mới từ Thiên Bảo Châu trở về, coi như chịu đủ bài học, tính khí đã thu liễm không ít. Hơn nữa, năm xưa gã bị Tạ Tiểu Ngọc chỉnh cho thê thảm, sớm đã có bóng ma tâm lý, cho nên bị Tạ Tiểu Ngọc liếc một cái, suýt chút nữa gục xuống quỳ bái.
Tạ Tiểu Ngọc thu hồi ánh mắt, tiếp tục nói: "Còn một nguyên nhân nữa liên quan tới công đức. Tên nhóc đó nếu có thể sống sót trở về, tuyệt đối sẽ cải tà quy chính, hơn nữa việc hắn làm sẽ giúp hắn thu về một lượng lớn công đức; nếu hắn chết, Lưu gia các người sẽ nhận được một lượng công đức. Lợi ích của công đức chắc không cần ta phải nói thêm nữa nhỉ?"
Hai ông lão chìm vào suy nghĩ, họ đối với những lời Tạ Tiểu Ngọc nói không hoàn toàn tin tưởng.
"Các hạ tiếp theo đây muốn tới Miêu Khương sao?" Một ông lão hỏi, ông ta lo lắng Tạ Tiểu Ngọc lấy con cháu nhà họ ra làm bình phong, làm ra chuyện gây hại tới triều đình.
Giống như Lưu gia loại cựu hoàng tộc này vốn đã là cái gai trong mắt triều đình, nếu lại xảy ra chuyện như vậy, triều đình biết đâu chừng sẽ động thủ với Lưu gia.
"Ta biết hai vị lo lắng điều gì, ta không đê tiện đến thế." Tạ Tiểu Ngọc nói.
"Chúng ta tự nhiên tin tưởng." Ông lão chỉ chờ Tạ Tiểu Ngọc đưa ra cam kết như vậy, chỉ cần không khơi mào tranh chấp giữa Lưu gia và triều đình, hy sinh một đứa con cháu hậu bối chẳng là gì cả, đừng nói còn có công đức thu được, chỉ riêng hai viên Kim Khuyết Đan giúp độ kiếp vừa rồi đã đủ mua mấy cái mạng người.
"Còn một việc nữa ta muốn quý phủ giúp đỡ. Năm xưa ở Thiên Bảo Châu, tên lão nô quản sự nhà Lưu gia các người để lại ấn tượng rất sâu cho ta, ông ta đi theo lối tu luyện của Võ Xiu, ra tay nhanh như chớp giật, hành động cũng nhanh như quỷ mị, ta rất có hứng thú với bộ mật pháp này."
Tạ Tiểu Ngọc không lo đối phương từ chối, đã là bộ mật pháp cho nô tỳ dưới trướng luyện tập thì tuyệt đối không phải là thứ quá trân quý.
"Bộ pháp Võ Xiu tốc độ cực nhanh?" Hai ông lão cùng lúc ngẩn ra, nét mặt đều tỏ vẻ khác thường kỳ quái.
"Đó không phải thứ gì to tát, ngươi muốn thì ta lập tức cho người chép lại một bản. Có điều... có điều bộ công pháp đó có khuyết điểm." Một ông lão vội vàng giải thích.
"Khuyết điểm?" Tạ Tiểu Ngọc không thấy kinh ngạc, bộ công pháp đó uy lực không nhỏ, nếu không có vấn đề gì thì Lưu gia chắc chắn chỉ để đệ tử nhà mình nghiên cứu, không đời nào thưởng cho người làm.
Ông lão sợ Tạ Tiểu Ngọc không tin, vội giải thích: "Bộ công pháp này tên là 《Thôn Nhật Phệ Nguyệt Đại Pháp》, là do một vị tiên tổ Lưu gia ta sáng tạo ra. Vị tiên tổ này là bậc thiên tài kiệt xuất, cho rằng linh khí thiên địa ngày càng thưa thớt, tài nguyên cũng ngày càng ít đi, nhưng có hai thứ lại chưa từng thay đổi, đó là Nhật Tinh Nguyệt Hoa. Cụ có hoài hoài lớn muốn mở ra con đường riêng, tìm cách hấp thu nhật nguyệt tinh hoa chuyển hóa thành pháp lực, nên mới sáng tạo ra bộ công pháp này. Đáng tiếc sau khi sáng tạo xong mới phát hiện Nhật Tinh vượt xa Nguyệt Hoa, nên luyện không lâu liền thiên lệch về dương kháng, may mà kịp thời dừng lại mới tránh khỏi tẩu hỏa nhập ma."
"Hấp thu nhật nguyệt tinh hoa?" Tạ Tiểu Ngọc lập tức ngồi thẳng người.
Tạ Tiểu Ngọc đối với Nguyệt Hoa biết rất ít, nhưng với Nhật Tinh thì thường xuyên tiếp xúc, Dương Toản Kính chính là thứ tụ tập Nhật Tinh, Bính Hỏa Tụ Linh Trận thực ra cũng tương tự ý tưởng của vị lão tổ Lưu gia kia, đều nhắm vào mặt trời, chỉ có điều Bính Hỏa Tụ Linh Trận phải qua một bước chuyển hóa, đem Thái Dương Chân Hỏa chuyển thành Bính Hỏa Tinh Khí chứ không trực tiếp hấp thu.
Cuối cùng, Tạ Tiểu Ngọc đã thành công.
Nhưng trải qua một bước chuyển hóa, Thái Dương Chân Hỏa tổn thất nặng nề, mười phần chỉ còn lại một phần, uy lực cũng kém xa, dù sao Thái Dương Chân Hỏa thiêu rụi muôn loài, so với Ma Hỏa trong tay hắn còn bá đạo hơn vài phần, còn Bính Hỏa Tinh Khí thì kém xa lắm.
Tạ Tiểu Ngọc đang cảm thấy hưng phấn, muốn lấy bộ mật pháp này về nghiên cứu kỹ một chút, thì đột nhiên nghe thấy ngoài cửa truyền vào một tiếng hú dài, ngay sau đó một giọng nói âm dương quái khí lọt vào bên trong.
"Tử Chiêm, Thông Minh hai huynh có ở đó không? Tại hạ Hứa Hồng Cần, xin phép chào hỏi."
Tạ Tiểu Ngọc nhíu chặt mày, hắn có thể cảm nhận được người tới là Chân Quân, hơn nữa Chân Quân tới không chỉ một người, mà là năm người.
Tạ Tiểu Ngọc quay đầu nhìn hai ông lão, nếu tới chỉ là một, hai vị Chân Quân, hắn chắc chắn sẽ nghi ngờ Lưu gia dở trò, nhưng giờ đây một lúc tới năm vị Chân Quân, rõ ràng hai trong số đó là tới để giam chân hai ông lão này.
"Người của Đạo Phủ?" Tạ Tiểu Ngọc hỏi.
Hai ông lão một người mặt đỏ bừng, một người mặt tràn đầy tức giận, người trước liên tục vái chào: "Chuyện này ta sẽ điều tra tới cùng, chắc chắn là đứa con cháu bất lương nào làm lộ tin tức, thật là vô lý hết sức, đây là muốn dồn Lưu gia ta vào thế bất nghĩa!"
Tạ Tiểu Ngọc không nghi ngờ hai ông lão này đang diễn trò, bởi vì hắn gặp nạn ở đây, Lưu gia tuyệt đối không thu được chút lợi lộc nào, ngược lại còn có thể rước lấy tai họa diệt môn.
"Ta ở lại đây sẽ làm tăng thêm nhiều rắc rối cho Lưu gia, ta đi trước đây." Tạ Tiểu Ngọc đứng dậy nói.
"Không cần phải thế. Lưu gia ta nếu đến cả khách nhân cũng không bảo hộ nổi thì còn mặt mũi nào đứng vững ở An Dương?" Một ông lão đập bàn đứng phắt dậy.
"Không cần đâu, ta tự có cách." Tạ Tiểu Ngọc liếc Khởi La một cái.
Khởi La hiểu ý, cô vừa học được chiêu mới, đang định tìm một đối thủ để luyện tay nghề.
Trong sát nạ, Tạ Tiểu Ngọc cùng Khởi La hòa làm một, ngay sau đó hóa thành một đạo kiếm quang xé gió lao đi.
Cùng lúc đó, bên ngoài trang viện, năm đạo độn quang đồng thời bay lên đuổi gắt gao theo kiếm quang.
Tuy nhiên năm đạo độn quang này không phải bay song song, mà có trước có sau, trong đó hai đạo kéo lại phía sau, rõ ràng là để chặn đường hai vị Chân Quân của Lưu gia; ba đạo độn quang còn lại, có một đạo đuổi rất sát, hai đạo độn quang khác thì một trái một phải tản ra, rõ ràng định bọc lót hai bên.
Kiếm quang của Tạ Tiểu Ngọc nhanh đến kỳ diệu, chớp mắt đã bay ra khỏi thành.
Ra khỏi thành xong, Tạ Tiểu Ngọc lập tức thi triển Tha Hóa Tự Tại Hữu Vô Hình Kiếm Khí, kiếm quang trong phút chớp mắt biến mất.
Chân Quân đuổi sát nhất lập tức mất đi mục tiêu, vội vàng phóng ra một quầng sáng chói mắt để phá giải ẩn hình.
Ánh sáng vừa chiếu, lập tức vật ẩn hình không thể che giấu, nhưng trên mặt vị Chân Quân đó không có vẻ kinh hỷ mà chỉ toàn sự hãi hùng, bởi vì ông ta nhìn thấy vô số cây kim bay nhỏ li ti xuất hiện ngay trước mắt.
Chân Quân không cần niệm chú thi pháp, chỉ cần tâm niệm vừa động là pháp thuật có thể lập tức phát ra, đáng tiếc ông ta đến cả thời gian khởi tâm niệm cũng không có, cùng lúc ông ta nhìn thấy những cây kim bay này thì kim bay đã gắm chặt trên người ông ta.
Trên người Chân Quân có chiến giáp đỡ đạn kim bay, nhưng trên mặt thì không có, trong phút chớp mắt bị cả nắm kim bay đâm xuyên qua.
Một khoảnh khắc định sinh tử, trong sát nạ đoạt tính mạng!
Thực lực của Chân Quân dù mạnh đến đâu cũng phải có cơ hội phát động mới được, nếu không có cơ hội ra tay thì chẳng mạnh hơn một tu sĩ Luyện Khí là bao.
Hai vị Chân Quân ở phía sau cũng không kịp phản ứng, thậm chí đừng nói tới cứu người, chính bản thân họ cũng đang đối mặt với nguy cơ.
Ngay khoảnh khắc quầng sáng kia bừng lên, hai vị Chân Quân nhìn thấy hai luồng bóng mờ rất nhạt, cùng lúc đó, họ cảm thấy toàn thân sởn tóc gáy, từ sâu trong thâm tâm trỗi dậy một cảm giác nguy cơ chưa từng có.
Hai vị Chân Quân hầu như cùng lúc lựa chọn tự bảo vệ mình, hai quầng sáng bảo hộ đồng thời dâng lên, bao bọc họ vào bên trong.
Dù vậy, hai vị Chân Quân vẫn chậm nửa bước, bởi vì một luồng kim bay nhỏ như lông trâu phun trào ngọn lửa màu đen đã xuyên thấu vào bên trong trước khi quầng sáng kịp dâng lên.
Cùng một sự trở tay không kịp, cùng không kịp né tránh, dưới kim bay lại thêm hai linh hồn tử nạn.
Chân Quân đầu tiên là do Khởi La hạ sát, còn hai Chân Quân kia là kiệt tác của Tạ Tiểu Ngọc.
Giết xong hai Chân Quân, mười ngón tay Tạ Tiểu Ngọc búng liên hồi, mười đạo kiếm quang bắn mạnh ra, lao về phía hai vị Chân Quân còn lại.
Khởi La cũng không nhàn rỗi, giết được một Chân Quân khiến cô tin tưởng tràn trề, cho nên cô từ mạn sườn vòng qua, người chưa tới nơi đã hai tay liên tục búng ra, từng cây kim bay kéo theo những sợi tơ mảnh dẻ bay loạn khắp bốn phương tám hướng, chớp mắt đan thành một tấm lưới lớn.
Hai vị Chân Quân còn lại vốn dĩ phần lớn tâm trí đều đặt trên người hai vị lão tổ Lưu gia, làm sao ngờ tới ba tên đồng bạn chớp mắt đã bỏ mạng, sự sợ hãi cực độ khiến họ quên mất phong độ của Chân Quân, một người trong đó lập tức hóa thành một đạo độn quang bỏ chạy, ông ta dùng tới khả năng tức thời ngàn dặm, trong sát nạ đã bay tít tắp chân trời; Chân Quân còn lại cũng chẳng buồn nghĩ tới phản kích mà liều mạng gia cố phòng ngự, quanh thân lập tức mọc lên bảy, tám quầng sáng bảo hộ, nhưng vẫn không yên tâm, dứt khoát ném thêm hai pháp khí phòng hộ——một chiếc là thuẫn được ông ta nắm chặt trong tay; chiếc còn lại là cái lồng phủ đầy luồng điện được phóng ra xa, tiếng điện xè xè chói tai bao phủ mấy mẫu xung quanh vào bên trong.
Tất cả mọi chuyện đều diễn ra trong một khoảnh khắc.
Năm vị Chân Quân khí thế hung hăng tìm đến, nhưng kết cục lại ba chết một chạy, chỉ còn lại một người đang gồng hết lớp lớp hộ thuẫn mà run rẩy bần bật.
Lúc này ở dưới mặt đất, mười mấy vạn người trong thành đang ngửa cổ nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đang diễn ra trên không trung.
Báo gia bách tính bình thường thì không sao, họ vốn dĩ chẳng hiểu gì, chỉ xem cho vui mắt; nhưng các tu sĩ, đặc biệt là những tu sĩ có thực lực tương đối mạnh, tất cả đều kinh ngạc há hốc mồm, ngơ ngác nhìn lên bầu trời.
"Đây... đây là thực lực của hắn... của bọn họ sao?" Lão tổ Lưu gia, người từng đối đầu với Tạ Tiểu Ngọc, cũng ngơ ngác nhìn lên bầu trời, trong lòng dâng lên một luồng khí lạnh.
Bên ngoài đồn đại truyền nhân Kiếm Tông giết Chân Quân như gặt cỏ, lão tổ Lưu gia vốn tưởng đó là lời nói quá, nhưng giờ nhìn lại thì lời này chẳng quá chút nào, mà không chỉ riêng Tạ Tiểu Ngọc, ngay cả người bên cạnh hắn cũng sở hữu thực lực đáng sợ như vậy.
Lão tổ Lưu gia cứ hễ nhớ lại chuyện vừa rồi chút nữa là ra tay đánh nhau với hai kẻ biến thái nhỏ này, liền cảm thấy hai chân bủn rủn.
Đúng lúc này, lão tổ Lưu gia nghe thấy tiếng truyền âm của Tạ Tiểu Ngọc gửi cho mình.
"Hai thứ tôi cần, xin phiền ông chuẩn bị cho tốt, ngày mai tôi sẽ lại ghé qua một chuyến. Còn nữa, Hỷ Nhi tỷ đành bái thác vào mấy vị vậy."
Dứt lời, Tạ Tiểu Ngọc và Ỷ La ở trên không trung lại hợp làm một, hóa thành một đạo kiếm quang xé gió rời đi.
Cơ mặt lão tổ Lưu gia khẽ giật giật hai cái, ông ta biết, sau sự việc này, Tạ Tiểu Ngọc đã không còn mấy niềm tin vào Lưu gia nữa.
"Chuyện này nhất định phải điều tra rõ ràng, phải có một lời giải thích, để ta xem là kẻ nào lại dám không màng đến cả gia tộc..." Lão tổ Lưu gia siết chặt nắm đấm, nhưng rốt cuộc vẫn không thể hạ quyết tâm.
"Giết." Một ông lão khác thản nhiên buông một chữ.
Hai ngày sau, tại một trấn nhỏ nằm ở rìa An Dương phủ.
Ỷ La nhìn Lưu Huy đang nằm trên giường, nghi hoặc không hiểu hỏi: "Huynh muốn làm gì đây?"
Chỉ thấy trên đỉnh đầu Lưu Huy đang cắm mười sáu cây kim ngân, giữa lông mày còn vẽ một đạo phù triện quái dị.
"Nàng không nhận ra sao?" Tạ Tiểu Ngọc mỉm cười nhẹ, nụ cười trông có phần lạnh khốc.
"Đây hình như là phép Đoạt Xá." Ỷ La cũng không phải là hoàn toàn không hiểu.
Người đi theo bên cạnh Tạ Tiểu Ngọc đa phần đều sẽ trở nên thích đọc sách, hơn nữa loại sách tạp nham nào cũng đọc, cái gì tạp nham cũng biết một chút, Ỷ La đương nhiên không phải ngoại lệ.
"Chuyện này đừng nhắc với bất kỳ ai." Tạ Tiểu Ngọc lên tiếng cảnh cáo.
Ỷ La biết rõ lợi hại, cô theo bản năng liên tưởng tất cả những điều này với truyền thừa của Kiếm Tông.
Tuy rằng Tạ Tiểu Ngọc nói Kiếm Tông vẫn còn tồn tại, nhưng người của Kiếm Tông chưa từng xuất hiện, người duy nhất xuất hiện lại là Hoắc Tông Sư đùng một cái chui ra, rất nhiều người đều đang suy đoán huyền cơ bên trong.
Trên thực tế, từ sớm đã có người đoán rằng Tạ Tiểu Ngọc có thể đã phát hiện ra ý thức phân thân của một nhân vật nào đó trong đống sách cũ, hoặc là thứ gì đó tương tự như phụ linh, cũng có thể là tàn hồn của một đại năng Kiếm Tông thời thượng cổ.
Ỷ La biết mình đã chạm đến sự thật.
"Nàng ra ngoài trước một chút đi." Tạ Tiểu Ngọc nói, hắn không ngại để Ỷ La biết một vài chuyện, nhưng biết quá nhiều thì không được.
"Thiếp hiểu rồi." Lần này Ỷ La lại rất ngoan ngoãn. Cô lui ra ngoài, tay khép cửa lại.
Cửa vừa đóng, Tạ Tiểu Ngọc liền thả Hồng Luân Hải ra.
Lúc này, hồn thân của Hồng Luân Hải đã có thể ngưng tụ lại, ngoại trừ việc còn hơi bán trong suốt, những nơi khác không khác gì người thật, ông ta vừa nhảy ra liền sờ nắn khắp người Lưu Huy.
"Đừng nắn nữa! Tôi đã kiểm tra từ lâu rồi, là tư chất thượng phẩm, với lại tên nhóc này chắc chắn cũng là đứa không thích tu luyện, đạt tới Luyện Khí tầng sáu hoàn toàn dựa vào tư chất và đan dược."
Nói đến đây, Tạ Tiểu Ngọc có phần ghen tị, lúc hắn bằng chừng này tuổi cũng chỉ mới Luyện Khí tầng sáu.
Tuy rằng điều kiện trong môn phái tốt hơn, nhưng những đệ tử không được coi trọng như Tạ Tiểu Ngọc thì tài nguyên nhận được rất hạn chế, kém xa đám con cháu hào môn thế gia này.
"Đám con cháu hào môn thế gia này tư chất đều khá tốt, tiếc là..." Hồng Luân Hải cũng hâm mộ không kém, ông ta và Tạ Tiểu Ngọc đều có xuất thân từ bình dân.
"Có lẽ đây chính là ý nghĩa tồn tại của các hào môn thế gia." Tạ Tiểu Ngọc trước đây rất không coi trọng các hào môn, nhưng từ khi xác định quan hệ với Ỷ La, tuy hắn chưa nghĩ xong có nên sinh con đẻ cái hay không, nhưng đã bắt đầu suy nghĩ về khía cạnh này.
Cho dù Tạ Tiểu Ngọc không có hậu duệ, thì Tạ gia cũng không thể nào giữ nguyên dáng vẻ ban đầu, hắn có huynh đệ, lại có nhiều cháu chắt như vậy, Tạ gia sau này rồi cũng sẽ trở thành một hào môn thế gia.
Thân phận khác đi, suy nghĩ đương nhiên cũng khác.
Các hào môn thế gia luôn kết thân trong một phạm vi nhỏ, gần như mỗi thành viên đều là hậu duệ của tu sĩ, huyết mạch liên tục được gột rửa tinh khiết, cho nên tư chất hậu duệ hào môn thường tốt hơn nhiều so với con cái nhà đông dân thường.
Bây giờ Tạ Tiểu Ngọc lờ mờ hiểu ra hào môn thế gia chính là tầng đáy của thế giới tu sĩ, cung cấp máu tươi cuồn cuộn không ngừng cho các đại môn phái, hơn nữa hệ thống này cực kỳ vững chắc nhưng lại không đến mức mục nát, bởi vì gốc rễ của hệ thống này là thực lực.
Nếu hào môn thế gia không có nhân tài thì rốt cuộc cũng sẽ lụi bại, còn người xuất thân bình dân nếu tu luyện có thành tựu thì lại có hào môn mới nổi lên.
Điều quan trọng hơn là, tu sĩ xuất thân hào môn giai đoạn đầu xuôi buồm thuận gió, nhưng đến giai đoạn sau thì tốc độ tu luyện sẽ ngày càng chậm, nhân vật thực sự có thể đứng trên đỉnh cao là cực kỳ ít ỏi; ngược lại người xuất thân bình dân giai đoạn đầu gian nan, nhưng càng về sau lại càng đi thuận lợi.
"Đoạt xá xong ông có dự định gì? Có muốn trở về Thiên Bảo Châu một chuyến không?" Tạ Tiểu Ngọc hỏi, thứ hắn nghĩ tới là mấy cỗ Linh Nhãn kia.
Hồng Luân Hải khi chết là Chân Quân, cho nên không cần ngộ đạo cũng sẽ không có bình cảnh, hơn nữa ông ta không thiếu đan dược, với tư chất của thân xác này, hoàn toàn có thể trong vòng nửa năm đạt tới cảnh giới Luyện Khí tầng mười, thậm chí nếu ở Thiên Bảo Châu thì sẽ rất nhanh hoàn thành Trúc Cơ, khôi phục lại cảnh giới Chân Nhân.
"Về đó làm gì? Ta chưa từng có ý định Hoàn Mỹ Trúc Cơ. Ta là luyện đan sư, lần này làm lại từ đầu, ta vẫn dự định đi theo con đường này."
Thực ra Hồng Luân Hải cũng từng do dự, điều ông ta nghĩ nhiều nhất là có nên chuyển sang làm kiếm tu không, một mặt là gần nước thương thắt lưng, đi theo truyền nhân Kiếm Tông như Tạ Tiểu Ngọc mà không chuyển thành kiếm tu thì quá phí phạm; mặt khác, trong đại kiếp thiên địa, tỷ lệ sống sót của kiếm tu lớn hơn rất nhiều, nhưng sau khi cân nhắc hồi lâu, cuối cùng ông ta vẫn lựa chọn con đường hiện tại.
"Bội phục." Tạ Tiểu Ngọc chắp tay, mặc dù quyết định này của Hồng Luân Hải có chút ngoài dự kiến của hắn.
"Nên bội phục chính cậu thì hơn! Ta là tìm được cảm hứng từ trên người cậu đấy. Cậu lấy Kiếm Phù làm nòng cốt, dung hợp pháp thuật các phái, tất cả đều biến thành kiếm pháp, tuy chưa thể nói là vô tiền khoáng hậu nhưng cũng là mở ra một đường đi riêng, đủ để khai tông lập phái. Được cậu gợi ý, ta cũng dự định thử một chuyến như vậy, huống chi ta ngâm mình trong Đan Đạo mấy trăm năm, chẳng có lý do gì lại không làm được." Hồng Luân Hải ý khí phong phát, lần sống lại này giúp ông ta ngộ ra rất nhiều điều.
"Không cần Hoàn Mỹ Trúc Cơ sao?" Tạ Tiểu Ngọc hơi bất ngờ.
"Cái gọi là Hoàn Mỹ Trúc Cơ thì thực sự hoàn mỹ sao?" Hồng Luân Hải đối với điều này hoàn toàn coi thường, nói: "Linh khí hiện nay thưa thớt, cho nên không thể lãng phí bất kỳ loại linh khí nào. Mà trong tất cả các loại linh khí thì linh khí Ngũ Hành là nhiều nhất, cho nên cách thức Trúc Cơ tận dụng linh khí Ngũ Hành, lại thêm hành nào cũng có được coi là Hoàn Mỹ Trúc Cơ, nhưng nếu một người lấy đơn nhất Canh Kim Trúc Cơ, mà hắn lại có một cỗ Canh Kim Linh Nhãn, tốc độ tu luyện của hắn e rằng còn nhanh hơn cả Hoàn Mỹ Trúc Cơ."
"Giai đoạn đầu có lẽ là vậy, nhưng giai đoạn sau thì sao?" Tạ Tiểu Ngọc liên tục lắc đầu nói.
Thực ra Tạ Tiểu Ngọc cũng từng nghĩ như vậy, đặc biệt là khi hắn luyện ra Bính Hỏa Tụ Linh Trận, chẳng khác nào mang theo bên mình một cỗ Bính Hỏa Linh Nhãn, tuyệt đối vô cùng thích hợp để làm vậy, tiếc là điều đó chỉ có tác dụng trước cảnh giới Chân Quân, đến cảnh giới Chân Quân thì tốc độ hai bên đã ngang ngửa; càng về sau, công dụng của Linh Nhãn càng không rõ ràng, ngược lại năng lực tự mình hấp thụ linh khí lại trở nên ngày càng quan trọng, bởi vì người quanh năm tu luyện trong Linh Nhãn thì tự nhiên sẽ sinh ra tính ỷ lại, tốc độ hấp thụ linh lực chậm hơn nhiều so với những người khác cùng cảnh giới.
"Biết tại sao ta lại nghĩ như vậy không?" Hồng Luân Hải hì hì cười một tiếng, nói: "Là mấy viên đan dược sinh ra linh tính kia đã cho ta gợi ý." Nói đến đây, Hồng Luân Hải dừng lại, muốn xem Tạ Tiểu Ngọc có thể tự mình ngộ ra hay không.
"Cửu Chuyển?" Điều đầu tiên Tạ Tiểu Ngọc nghĩ tới chính là điểm này, đột nhiên hắn lắc đầu, ngay sau đó mắt sáng lên nói: "Tôi hiểu rồi! Là dược lực, dược lực tan ra... còn cả môi trường biệt lập khép kín nữa. Linh Nhãn là giới hạn tích tụ tự nhiên của linh khí, nhưng không phải là giới hạn thực sự, có thể dùng thủ pháp nhân tạo tạo ra nơi có linh khí dồi dào hơn cả Linh Nhãn."
"Cậu đoán đúng rồi." Hồng Luân Hải lẩm nhẩm nói, ông ta vốn tưởng Tạ Tiểu Ngọc sẽ phải trăn trở hồi lâu, không ngờ xoay người một cái đã hiểu ra ngay.
Đột nhiên Tạ Tiểu Ngọc cười khổ một tiếng, uể uải nói: "Bộ thứ này một khi lan truyền ra ngoài, chắc chắn lại bị coi là bí pháp do Kiếm Tông để lại cho xem."
Hồng Luân Hải nghe vậy ngẩn người, trước đó đúng là ông ta chưa từng nghĩ tới, hồi lâu sau, ông ta dở khóc dở cười thở dài: "Kiếm Tông thì Kiếm Tông vậy, dù sao ta cũng là người thừa kế một mạch luyện đan của Kiếm Tông."
Tuy rằng không sánh được với việc tự sáng lập một phái, nhưng Hồng Luân Hải cũng nghĩ thông suốt rằng danh tiếng của Kiếm Tông dù sao vẫn rất ổn. Đầu tiên, ghi chép về Kiếm Tông thời thượng cổ rất ít, lại như hoa quỳnh sớm nở tối tàn, ngay cả tên của người sáng lập cũng không để lại, sau này nếu họ có thể tiếp nối cái danh Kiếm Tông này thì ông ta cũng coi như là tổ sư hưng thịnh lại Kiếm Tông.
"Rắc rối còn một cái nữa. Thân xác này quá trẻ, Lưu gia có thể sẽ nhận ra." Tạ Tiểu Ngọc lên tiếng nhắc nhở.
"Chuyện này thì có gì khó? Sau khi đoạt xá, đem thân xác này tôi luyện lại một lần chẳng phải là xong sao? Trên tay cậu chẳng phải còn một ít tinh huyết của Minh Quang Trĩ sao? Chẳng lẽ lại tiếc không lỡ cho ta dùng?"
Hồng Luân Hải biết rất nhiều bí mật, ví như luyện hóa yêu đan có thể thu được thiên phú phản ứng tốc độ cao đặc hữu của loài chim, dùng tinh huyết của yêu tộc loài chim có thể nâng cao huyết mạch của bản thân để tốc độ cơ thể theo kịp tốc độ phản ứng, những điều này ngay cả Ỷ La cũng hoàn toàn không biết, ông ta là người duy nhất biết chuyện.
"Tôi đó là ăn may thôi." Tạ Tiểu Ngọc biết Hồng Luân Hải muốn cái gì, hắn không phải là keo kiệt, chỉ là không có gì đảm bảo người khác có thể sao chép thành công của hắn, dù sao việc hắn có thể luyện hóa yêu đan, thu được thiên phú trong yêu đan rất có thể có liên quan đến việc hắn tu luyện Tha Hóa Tự Tại Vô Hình Kiếm Khí, cũng có thể là do cơ duyên khác, đổi sang người khác chưa chắc đã thành.
"Ta biết chứ, ta chỉ muốn cược một đốm thôi, dù sao thất bại cũng chẳng có hại gì." Hồng Luân Hải đương nhiên biết tình hình của Tạ Tiểu Ngọc cực kỳ đặc biệt, vấn đề là ông ta nếu không thử thì thực sự có phần không đành lòng.
"Cũng được." Tạ Tiểu Ngọc dứt khoát đồng ý, hắn cũng muốn xem xem người khác có thể dùng cách này để thu được thiên phú của yêu tộc hay không, nếu được thì sau này yêu tộc loài chim sẽ trở nên đắt hàng lắm đây.
Nghe thấy Tạ Tiểu Ngọc đồng ý, Hồng Luân Hải thở phào một hơi, xoa xoa hai tay nói: "Ta cứ đoạt xá trước rồi tính sau. Ta đã đợi mấy chục năm rồi, rốt cuộc cũng đợi được đến ngày hôm nay."
"Tôi hộ pháp giúp ông." Nói rồi, Tạ Tiểu Ngọc ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Đoạt xá mất khoảng vài canh giờ, giữa chừng sẽ không có nguy hiểm gì, Tạ Tiểu Ngọc rảnh rỗi không có việc gì làm liền lấy cuốn "Thôn Nhật Phệ Nguyệt Đại Pháp" ra nghiên cứu.
Vốn dĩ Tạ Tiểu Ngọc chỉ cần một bản chép lại là đủ rồi, nhưng Lưu gia để làm nguôi cơn giận của hắn cũng như để nịnh bợ hắn, đành đem luôn bản gốc do tổ tông để lại ra tặng.
Bởi vì "Thôn Nhật Phệ Nguyệt Đại Pháp" chưa hoàn thành nên trông không ra làm sao cả, bìa sách là viết bằng tay, bên trong gạch xóa sửa sang, những chỗ trống còn có rất nhiều lời chú thích.
Có thể thấy bộ "Thôn Nhật Phệ Nguyệt Đại Pháp" này ban đầu vốn không phải là pháp môn của võ tu, mà là đồng thời thao túng Thái Dương Chân Hỏa và Thái Âm Hàn Khí, có thể thiêu rụi muôn vạn vật, có thể đóng băng tất cả, ý tưởng này rất tốt nhưng tiếc là không thể thành công, vị tiên tổ kia của Lưu gia liền nản lòng thoái chí không tiếp tục nữa.
Nét chữ ở nửa sau của "Thôn Nhật Phệ Nguyệt Đại Pháp" hoàn toàn khác biệt, mở đầu là một đoạn tự thuật, bên trong tràn ngập phẫn nộ và oán hận, có thể thấy người nghĩ ra nửa sau của công pháp trải qua nhiều trắc trở, người đưa bộ công pháp này cho ông ta cũng chẳng có ý tốt gì, muốn ông ta bị tẩu hỏa nhập ma.
Mà người đó đúng là đã tẩu hỏa nhập ma, nhưng trong lúc nguy cấp cũng rất quyết đoán, lại tự đứt dương mạch, đồng thời phế bỏ một thân pháp lực, tuy rằng cuối cùng giữ được tính mạng nhưng dương mạch đã đứt, pháp lực phế sạch, trở thành một kẻ phế nhân hoàn toàn, kẻ thù của ông ta lại càng thừa cơ dậu đổ bình bìm đè, suýt chút nữa đã lấy đi tính mạng của ông ta.
Coi như người này mạng chưa tận, lại trốn thoát ra được, ông ta dốc lòng chí thù, muốn tu luyện lại từ đầu, nhưng ông ta không biết công pháp nào khác, cuối cùng nhặt lại nửa bộ công pháp kia tu luyện lại.
Đây vốn dĩ là lựa chọn bất đắc dĩ, người đó dương mạch đã đứt, vốn dĩ ngay cả tu luyện cũng đã là không thể, không ngờ lại thành công.
Ngày công thành, kẻ đó đại khai sát giới, tắm máu toàn bộ Lưu family từ trên xuống dưới, thậm chí đến vị Chân Quân lão tổ bảo vệ Lưu family cũng bị hắn sát hại, cuối cùng là một vị Đạo Quân lão tổ tông của Lưu family cảm nhận được gia tộc gặp nguy cơ, từ cách xa hàng chục vạn dặm tung ra một kích diệt sát kẻ này.
Đoạn cuối của bộ công pháp này là lời bình luận của Lưu family về kẻ đó, thừa nhận hắn là thiên tài kiệt xuất, đồng thời khi vị Đạo Quân lão tổ hiểu rõ nguyên do cũng hối hận không thôi, cảm thấy bản thân ra tay quá tay, đã hủy đi một nhân tài.
"Kẻ này quả là tàn nhẫn, không chỉ ác với người khác mà với chính mình cũng nhẫn tâm." Không biết từ lúc nào Hồng Lun Hai đã hoàn thành bước đầu tiên của việc đoạt xá, việc tiếp theo cần làm là để hồn phách thích nghi với cơ thể, do ông ta có một chủ hồn cùng nhiều phân hồn, lúc này chủ hồn không thể cử động lung tung, nhưng phân hồn thì đều đã rảnh rỗi.
"Phá rồi mới lập, trước luyện một lần để đặt nền móng, sau đó phế bỏ pháp lực, đoạn tuyệt dương mạch, rồi mới tu luyện lại từ đầu..." Tạ Tiểu Ngọc đại khái đã hiểu được sự ảo diệu của bộ công pháp này.
"Cảnh ngộ của hắn ta lại có vài phần tương đồng với ngươi và ta." Hồng Lun Hai thở dài. Tạ Tiểu Ngọc bị cướp mất bản mệnh pháp khí, buộc phải tu luyện lại từ đầu; còn ông ta bị hủy mất xác thịt, đoạt xá trọng sinh, cũng buộc phải tu luyện lại từ đầu.
"Hắn một lòng muốn trả thù, khó tránh khỏi nôn nóng cầu thành, có thể thấy nửa đầu công pháp có vô số ý tưởng kỳ lạ, nhưng nửa sau lại bị gạt bỏ hoàn toàn, tất cả chỉ vì mục đích diệt sát." Tạ Tiểu Ngọc không khỏi lắc đầu, một bộ công pháp vậy mà lại mang hai phong cách hoàn toàn trái ngược.
"Ngươi chắc chắn sẽ thưởng thức người sáng tạo ra nửa đầu công pháp, bởi vì hắn cũng giống như ngươi thích viễn vông; nhưng ta lại xem trọng người sáng tạo ra nửa sau hơn, hắn biết rõ mình cần gì, và điểm cao minh nhất chính là chỉ giữ lại mặt cuồng mộng tàn bạo của Thái Dương Chân Hỏa, vứt bỏ các đặc tính khác, ép bản thân từ pháp tu biến thành võ tu." Hồng Lun Hai nhận xét.
"Cũng đúng." Tạ Tiểu Ngọc gật đầu, sở dĩ hắn đòi hỏi cuốn Thôn Nhật Phệ Nguyệt Đại Pháp này chính là vì lão nô năm đó đã để lại ấn tượng quá sâu sắc đối với hắn.
Lão nô đó ra tay cực nhanh, thân pháp như quỷ mị, tuy chỉ ở tầng thứ Luyện Khí nhưng lại có thể giao tranh với Chân Nhân, nếu tiếp tục luyện xuống chắc chắn còn đáng sợ hơn, bởi vì theo như ghi chép trên đó, chỉ cần đạt tới cảnh giới Chân Nhân, một bước bước ra đã có thể xuất hiện phía sau lưng kẻ khác, trong vòng trăm trượng còn nhanh hơn bất kỳ độn pháp nào.
Người sáng tạo ra bộ công pháp này cũng có thể dựa vào thân phận Chân Nhân để vượt cấp thách thức Chân Quân và hạ gục đối phương, tiếc rằng bộ công pháp này đến tầng thứ Chân Nhân là đứt đoạn, rõ ràng Lưu family về sau không còn xuất hiện thiên tài như vậy nữa, lại thêm việc tu luyện công pháp này phải đoạn tuyệt dương mạch khiến bản thân trở nên không nam không nữ, nên con cháu Lưu family không ai chịu tu luyện, cuối cùng chỉ có thể ban thưởng cho nô búp trung thành.
"Cùng là hấp thụ Thái Dương Chân Hỏa, cách làm của ngươi là chuyển hóa thành Bính Hỏa tinh khí, giữ lại độ nóng của Thái Dương Chân Hỏa; còn cách của hắn thì ngược lại, từ bỏ độ nóng, chỉ giữ lại đặc tính cuồng mộng bạo liệt. Ngẫm nghĩ kỹ, cách làm của hắn hình như còn cao minh hơn." Hồng Lun Hai bình luận.
"Có lẽ vậy." Tạ Tiểu Ngọc không phản bác cũng không đồng ý: "Điều làm ta đau đầu là tu luyện công pháp này phải cắt đứt dương mạch, điều này nhất định phải sửa, nhưng sửa thế nào?"
"Chuyện này có gì khó, chỉ cần tìm cách điều hòa âm dương là được, mà cách đơn giản nhất chính là đôi tu." Hồng Lun Hai cười hì hì nói.
"Ta tạm thời chưa có ý định đó." Tạ Tiểu Ngọc lắc đầu.
Đôi tu và cắt đứt dương mạch đều là con đường một đi không trở lại, một khi đã bước vào thì không thể quay đầu, có điều đôi tu tốt hơn cắt đứt dương mạch một chút, không những điều hòa âm dương mà còn gộp sức mạnh hai người lại cùng tu luyện, giai đoạn đầu hiệu suất gần như gấp đôi, nhưng càng về sau hiệu quả càng không rõ rệt, bộc lộ ngày càng nhiều hủ bại.
"Hay là ngươi tìm một nơi cực âm thử xem." Hồng Lun Hai đành đùa giỡn.
Tạ Tiểu Ngọc trợn tròn mắt, bởi vì cái gọi là nơi cực âm phần lớn đều liên quan đến ma quỷ u minh, tu luyện ở nơi như vậy chẳng khác nào tìm chết.
"Thong thả mà suy nghĩ, dù sao thì phương hướng cũng đã có rồi." Hồng Lun Hai hì hì cười một tiếng, rồi lại quay sang bận rộn việc của mình.
Truyện liên quan
Kiếp Phù Du Bóng Kiếm Giang Hồ
Từ một cậu thiếu niên nông thôn bình thường bắt đầu học những thế võ đầu tiên, theo từng âm ...
Vạn Vực Tối Thượng
Đây là thế giới lấy “Vực” làm gốc.. Thế giới duy thủy, mọi người thông qua tu luyện có thể ...
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...
Minh Mạt Tiểu Đạo
MMạc Tiểuạc Tiểu Đạo sinh Đạo vốn là thảo căn thời Minh mạt Thanh sơ, vào cuối Minh đầu Thanh, ...
Ta Mô Phỏng Trường Sinh Lộ
Tiên đạo khó khăn vô cùng!. Huống chi Tu Tiên giới đã bị một trận ôn dịch làm cho đảo ...
Hồng Hoang: Ta Đệ Nhất Thanh Ngưu, Tam Giáo Đại Sư Huynh
【 Hồng Hoang tiên nữ + vô địch + pháp bảo + bạo sảng 】 Xuyên qua Hồng Hoang thế ...