Quyển 13 · Chương 4: Luyện đan
Khắp nơi toàn là tiếng ồn ào. Đại điện bên ngoài nhộn nhạo chao đảo, điện môn cùng đại môn thông ra phía sau người đến người đi như nước chảy, không lúc nào là không có người ra ra vào vào. Người đi vào đều cầm theo những bao lớn bao nhỏ dược liệu, người đi ra lại cầm ngọc bình và hồ lô, bên trong đựng đầy đan dược vừa mới luyện chế xong.
Đột nhiên, tiếng ồn ào lại càng trở nên náo nhiệt hơn.
“Thòng Tân Tự Cửu Khu phòng số hai mươi sáu lại ra đan rồi — Bổ Thiên Đan một lò, tổng cộng ba trăm bảy mươi viên; thượng phẩm linh đan một trăm hai mươi tư viên, trung phẩm linh đan hai trăm bốn mươi sáu viên.” Đệ tử Thiên Môn Phái phụ trách kiểm nghiệm đan dược cất tiếng hét lớn.
“Hoắc đại sư lại ra đan rồi.”
“Một lò mấy trăm viên linh đan, trong đó thượng phẩm linh đan vượt quá trăm viên, thật đúng là không dễ dàng gì!”
“Chúng ta đến đúng nơi rồi.”
Bên trong đại điện, người của các môn phái ở lại thủ hộ nơi này xầm xè bàn tán, có người tán thưởng, tự nhiên cũng sẽ có người nói ra nói vào.
“Vị đại sư này không biết từ đâu chui ra nữa? Trước kia chưa từng nghe nói qua người này.”
“Hắn luyện đan nhanh thì nhanh thật, một lò ra đan cũng nhiều, tiếc là cùng lắm chỉ có thượng phẩm, chẳng thấy hắn luyện ra được mấy viên cực phẩm linh đan, tuyệt phẩm lại càng không có lấy một viên.”
“Người ta chưa chắc đã không luyện ra được, e rằng là không muốn mang ra thôi. Thượng phẩm linh đan đã đủ để giao nộp rồi, không phải sao?”
Người nói những lời này phần lớn là các luyện đan sư chạy ra ngoài nghỉ ngơi.
Văn không có nhất, võ không có nhị, luyện đan sư cũng như vậy, trong ám hại luôn muốn so kè cao thấp, nếu ai đó đặc biệt nổi bật, tự nhiên sẽ bị người khác ganh ghét. Huống chi cái vòng này rất coi trọng nguồn cội, dù thiên phú có tốt đến mấy cũng phải dùng vô số dược liệu để luyện tay, làm gì có kẻ ngốc nào bình sinh vô cố lại đem dược liệu trân quý ra cho một kẻ vô danh tiểu tốt phung phí? Cho nên các luyện đan sư có tiếng thường có một vị sư phụ nổi danh, thế nhưng vị Hoắc đại sư này lại rất đặc biệt, dường như chẳng có nguồn cội với bất kỳ ai.
“Hoắc đại sư có lời rồi, dự định luyện một lò Vô Cấu Đan, trên tay hắn đang thiếu Thiết Quỳ Hoa, Tử Kim Lan, Ô Anh Quả, Mãng Ngưu Huyết, Thanh Long Diên……” Một đệ tử Thiên Môn Phái cất tiếng rao.
“Bên chỗ ta có Thanh Long Diên.” Một người hô to.
Ngày thường tìm mỏi mắt cũng không thấy linh dược trân quý cùng luyện đan đại sư hiếm khi xuất hiện lúc này lại tụ hội một nhà. Những người giữ chân thuộc các môn phái mang trong mình dược liệu kia không phải kẻ ngốc, sẽ không đem linh dược đệ tử vất vả hái về ném ra tùy tiện, chắc chắn phải có sự lựa chọn. Trước kia đều chọn những luyện đan sư danh tiếng tốt, trình độ cao, tuy rằng vị Hoắc đại sư chẳng biết chui ra từ đâu này chỉ có thể luyện ra thượng phẩm đan dược, tuyệt đối không tính là lựa chọn tốt nhất, nhưng không ai có được hiệu suất như hắn, một ngày có thể luyện ra một lò, mỗi lò đều ra tới mấy trăm viên đan dược, hơn nữa luyện chế lại toàn là những loại đan dược như phá chướng, cảm ứng, tu bổ căn cơ.
Đổi lại là ngày thường, nhu cầu về mấy loại đan dược này không lớn, đệ tử tinh anh không cần dùng tới, đưa cho đệ tử bình thường dùng lại tiếc. Thế nhưng hiện tại các đại môn phái đều liều mạng nâng cao thực lực, loại đan dược này liền trở thành vật cấp thiết, vì thế vị Hoắc đại sư này đâm ra lại trở nên vô cùng đắt hàng.
Tại một nơi mây che mù mịt, mấy lão đầu đang tụ tập ở đó, Trần Nguyên Kỳ cùng mấy vị Đạo Quân khác thì đứng chắp tay hầu hạ một bên.
Trước mặt các lão đầu lơ lửng một đạo quang quầng như đĩa băng, trong quang quầng phản chiếu ra một đoàn bóng mờ ảo, dường như có một người đang khoanh chân ngồi, phía trước là một chiếc đan lò, bên dưới hồng quang phun trào, liệt diễm cuộn trào.
“Các ngươi nói xem tiểu tử này là lai lịch thế nào?” Lão đầu Giáp hỏi.
Lão đầu Ất liên tục bấm đốt ngón tay, hồi lâu sau mới lắc lắc đầu, nói: “Bấm không ra. Thiên cơ hỗn loạn lắm, đừng nói lai lịch của hắn, đến cả tên tuổi, tuổi tác cũng chẳng bấm ra được.”
“Tiểu tử này dùng pháp môn luyện đan gì vậy? Một ngày một lò, e là quá nhanh rồi đó?” Lão đầu Bính tự ngôn tự ngữ.
“Chắc không thuộc về bất kỳ lưu phái nào hiện nay, rất có thể là thượng cổ truyền thừa, bên trong ắt có huyền cơ khác, tuyệt đối không giống như những gì nhìn thấy trước mắt đâu.” Lão đầu Giáp khẳng định chắc chắn.
“Tiểu Trần, ngươi mau nói xem, tiểu tử này là thế nào?” Lão đầu Ất quay đầu hỏi Trần Nguyên Kỳ.
“Mấy vị lão tổ tông còn không nhìn ra, sao ta biết được?” Trần Nguyên Kỳ nhún nhún vai.
“Tiểu tử ngươi thật giảo hoạt. Mặc dù ta không bấm ra lai lịch của hắn, nhưng ta bấm ra ngươi biết một chút manh mối, có phải có liên quan đến tiểu tử đang náo loạn xôn xao dạo gần đây không?” Lão đầu Ất hắc hắc cười.
“Sư thúc tổ, ta thật sự không biết, chỉ có thể đoán mò một trận thôi.” Trần Nguyên Kỳ không thể thoái thác, đành phải cứng đầu đáp lại.
“Ai ép ngươi nhất định phải đoán trúng đâu? Cứ nói xem ngươi đoán mò thế nào.” Lão đầu Ất nói.
“Dựa vào những gì tiểu Lạc nói mà xem, tiểu tử họ Tạ kia phía sau chắc là có một nhóm người, có điều nhóm người này rất kỳ lạ, không biết vì nguyên nhân gì mà chưa từng ra mặt giúp hắn…… Hoặc là…… Hoàn toàn không có cách nào ra mặt giúp hắn.” Trần Nguyên Kỳ thỉnh thoảng lại liếc nhìn mấy lão đầu.
“Ngươi nói thẳng ra không được sao! Ngươi nghi ngờ bọn họ cũng giống như chúng ta, đều không thể ra ngoài chạy lung tung, hễ ra ngoài là động tĩnh quá lớn.” Lão đầu Ất chẳng bận tâm nói.
“Ta chỉ là đoán mò thôi.” Trần Nguyên Kỳ trước mặt mấy vị lão đầu này nào dám phóng túng.
“Nói tiếp đi, những điều ngươi đoán mò này rất có lý đấy.” Lão đầu Ất động viên.
“Chẳng phải con nha đầu Thanh Lam nói hắn có một kiện pháp bảo tự mang động thiên sao? Biết đâu chừng những người đó đang ở bên trong.” Trần Nguyên Kỳ không dám nói nhiều, bèn đưa ra một suy đoán không mấy tin cậy trước.
“Đó là đoán mò, nếu quả thực như vậy, tiểu tử này gặp rắc rối đã chẳng cần các ngươi giúp đỡ. Những người như chúng ta, tiện tay chìa ra một cái là đủ giúp hắn giải quyết bất kỳ đối thủ nào mà lại không gây ra thiên tượng biến đổi. Ta thấy vẫn là con nha đầu Khương đoán đúng, bên trong là người nhà của hắn.” Lão đầu Ất quả nhiên lập tức phủ định.
“Ta còn chưa nói xong mà! Ta đoán bên trong có lẽ có một tòa thượng cổ truyền tống trận.” Trần Nguyên Kỳ mượn đà nói tiếp.
“Chuyện này lại có khả năng. Nếu thật sự có một tòa truyền tống trận như vậy, hắn ở đây làm màu làm mè, bên kia có người giúp hắn luyện đan, mà người luyện đan e là không chỉ có một. Thời gian hắn luyện những đan đó có sự chênh lệch, mỗi lần mở một lò đan mới, tổng phải dời lại ba năm ngày mới ra đan, nói là chuẩn bị, ta lại không tin.” Lão đầu Ất cũng là luyện đan đại sư, chỉ có điều với thân phận của ông thì không thể nào đi luyện đan giúp người khác.
“Những gì ngài nói, chính là điều ta nghi ngờ.” Trần Nguyên Kỳ ở một bên nịnh bợ.
“Còn gì nữa không?” Lão đầu Ất biết Trần Nguyên Kỳ giảo hoạt, chắc chắn còn có ý nghĩ gì đó chưa nói ra.
Trần Nguyên Kỳ biết không giấu nổi, vội vàng nói: “Ta vẫn luôn chú ý đến dược liệu hắn đòi hỏi, có những dược liệu lượng cần dùng rõ ràng là quá nhiều……”
“Ý của ngươi là, đan dược hắn luyện ra nhiều hơn xa con số mang ra?” Lão đầu Ất lại bắt đầu bấm tay tính toán, loại chuyện này không bị thiên đạo che giấu, tự nhiên bấm một cái là ra ngay.
“Chẳng phải có người nghi ngờ hắn tư thông nuốt riêng cực phẩm và tuyệt phẩm đan dược sao?” Trần Nguyên Kỳ nói.
Lão đầu Ất đã tính toán rõ ràng, ông ở trong đầu đem những dược liệu đó sắp xếp tổ hợp lại, hồi lâu sau mới lẩm nhẩm nói: “Thủ pháp luyện đan này quả thực có chút khủng bố.”
“Đồ vật trên tay tiểu tử đó có cái nào không khủng bố chứ?” Lão đầu Giáp nhắc nhở.
“Cũng đúng.” Lão đầu Ất ha ha cười lớn, đột nhiên ông ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Không chỉ có lão đầu Ất, tất cả mọi người có mặt đều đang ngẩng đầu lên.
“Thiên kiếp!” Trần Nguyên Kỳ sắc mặt biến đổi dị thường.
“Là tiểu tử đó!” Mấy lão đầu đồng thời quát lên. Bọn họ tuy rằng không nhìn thấu thiên cơ, nhưng thiên kiếp nhắm vào ai mà tới thì lại chẳng khó nhìn ra.
Trần Nguyên Kỳ ngẩn ra, tiếp theo đó sắc mặt có chút khó coi, lẩm nhẩm: “Xem ra ta đoán sai rồi, làm gì có truyền tống trận nào.”
Mọi người ngập ngừng một hồi rồi cũng tỉnh ngộ lại, nếu như có truyền tống trận, thiên kiếp đã không nên giáng xuống nơi này.
Tuy nhiên, khi mọi người nghĩ nát óc hiểu ra thì cũng đồng thời mờ mịt, lần này lại không có cách nào giải thích những nghi vấn kia nữa.
“Cần ta ra tay không?” Trần Nguyên Kỳ nhìn đám kiếp vân đang dần tụ lại kia, có chút lo lắng hỏi.
“Tiểu tử ngươi ngày thường thông minh như vậy, lần này sao lại phạm hồ đồ rồi?” Lão đầu Ất gõ mạnh một cái vào đầu Trần Nguyên Kỳ, nói: “Ngươi vừa ra tay, chẳng phải rành rành chuyện này có liên quan đến chúng ta sao? Há chẳng phải làm lộ thân phận của tên kia? Ở đây cao nhân vô số, còn thiếu người giúp hắn đỡ kiếp chắc?”
Lời còn chưa dứt, liền nhìn thấy giữa không trung hiện ra sáu đạo thân ảnh.
“Xem đi, người tranh nhau ân ân ái ái dâng ân tình có ít đâu.” Lão đầu Ất bĩu bĩu môi.
Mọi người đều có thể hiểu được.
Trong ba đại tạp nghệ, tạo khí, chế phù tương đối dễ có được thành tựu, bởi vì cả hai can thiệp vào là “pháp”. Thế nhưng luyện đan thì khác, can thiệp vào lại là “đạo”, cho nên muốn trở thành luyện đan tông sư, so với trở thành tạo khí và chế phù tông sư khó hơn gấp ngàn vạn lần. Trên thế gian ngày nay người được xưng tụng là tông sư luyện đan chỉ vỏn vẹn chừng mười mấy người, toàn bộ đều thuộc về những đỉnh tiêm môn phái như Thái Hư, Cửu Diệu, Nan Đà Tự, Phi Long Tự, đến cả Toàn Cơ Phái cũng chẳng có nhân vật như vậy.
“Luyện đan tông sư…… giỏi lắm.” Lão đầu Ất không biết nên nói gì cho phải.
“Xem ra, chúng ta bắt buộc phải nhìn nhận lại Tạ Tiểu Ngọc cùng Kiếm Tông phía sau hắn rồi.” Trần Nguyên Kỳ đã không còn vẻ lười nhác như vừa rồi.
Vốn dĩ Trần Nguyên Kỳ tưởng rằng Kiếm Tông cùng lắm cũng chỉ như trình độ của Thúy Vũ Cung, thế nhưng hiện tại lại lòi ra một vị luyện đan tông sư, điều này đủ để chứng minh nội hàm đế uẩn của đối phương.
U vân trên bầu trời càng lúc càng dày đặc, dần dần hình thành nên một đạo xoáy lốc khổng lồ, giống hệt như cảnh tượng lúc nhóm thái thượng trưởng lão xuất hiện trước đó.
Đan dược có linh tính cũng bị trời ganh ghét như vậy.
Một hồi tiếng nổ đùng đùng hỗn loạn, trong u vân xẹt ra từng đạo lôi điện, từ bốn phương tám hướng tụ lại, đột nhiên một đạo lôi điện bổ thẳng xuống.
Trần Nguyên Kỳ chợt biến sắc, khi xưa hắn cũng từng đối mặt với thiên kiếp, điều này không khỏi khiến hắn nhớ lại trải nghiệm lần đó, hắn từng cùng ba vị Đạo Quân khác liên thủ phế bỏ hai kiện pháp bảo, mới đỡ nổi thiên kiếp.
Lúc này, mấy vị thái thượng trưởng lão cùng nhau ra tay, trong đó một người phóng ra mảng lớn quang hoa đỡ lấy lôi điện không cho nó rơi xuống; lại có một người rút củi đáy nồi đem lôi điện phân tán ra, hóa thành những tia điện mang, bao phủ xung quanh đại điện.
Đạo lôi này rơi xuống đỉnh đan phòng, uy lực đã mất đi thất tám phần.
Lúc này ở bên trong đan phòng, Tạ Tiểu Ngọc vẻ mặt ủ dột nhìn lôi điện rơi xuống, hắn không phải lo lắng bản thân đỡ không nổi, mà là hắn lại nổi danh rồi.
Tạ Tiểu Ngọc trong lòng oán trách, đều là do Hồng Luân Hải gây ra cả.
Ở nửa tầng trên của Giới Tử Đạo Trường, mấy chục miệng đan lò đang không ngừng phun nhả ra các sắc đan khí, những đan khí này mây mù bốc lên, trong đó một đoàn đan khí lại giống như trận cuồng phong bão táp.
Đúng như mọi người dự đoán, những cực phẩm và tuyệt phẩm đan dược kia bị Tạ Tiểu Ngọc đặt vào trong một tổ đan lò lặp đi lặp lại đề thuần, lặp đi lặp lại tinh luyện.
Ngay vừa rồi, một viên trong một lò đan dược đã sinh ra linh tính, những đan dược khác trong lò đều hỏng hết, dược lực cuồn cuộn tràn vào viên đan dược sinh ra linh tính kia.
Đạo của tạo hóa không phải đẹp đẽ như người ta tưởng tượng. Bản chất của tạo hóa là cướp đoạt, bản chất của sinh mạng là cá lớn nuốt cá bé. Trong khoảnh khắc viên đan dược này sinh ra linh tính, liền tước đoạt dược lực của đan dược cùng lò, đồng thời nó theo bản năng cảm giác được nguy hiểm, thế nên liều mạng giãy giụa.
"Bên ta chịu không nổi rồi." Hồng Luân Hải lớn tiếng gào lên: "Ta lập tức chuyển nó ra ngoài."
"Ta không khống chế nổi." Tạ Tiểu Ngọc hoảng hốt nói.
"Không cần ngươi khống chế. Thứ này đã sinh ra linh trí, biết tự hoàn thiện mình, ngươi chỉ cần áp chế nó là được." Hồng Luân Hải không nói nhảm nhiều, lập tức dời linh đan sang chiếc lò luyện bên ngoài.
Ngươi còn không áp chế nổi, há chi ta áp chế nổi? Tạ Tiểu Ngọc gầm lên trong lòng. Nhưng hắn giờ đã đâm lao thì phải theo lao, không còn lựa chọn nào khác.
Viên linh đan vừa dời sang cối đan lò bên ngoài, liền lập tức đâm va lung tung, cái đan lò nặng hàng vạn cân vậy mà bị va đập đến dịch chuyển đôi phân.
"Mau đến vài người giúp đỡ với!" Tạ Tiểu Ngọc trong lúc luống cuống tay chân, tranh thủ mở ra cấm chế của phòng đan.
Bên ngoài vốn đã có rất nhiều người túc trực. Hễ kiếp vân vừa nổi lên, mọi người liền biết sắp sửa có một viên linh đan xuất thế, mà trong phòng đan của Tạ Tiểu Ngọc tiếng rầm rầm không ngắt, rất dễ khiến người ta liên tưởng hắn chính là người luyện thành linh đan.
Cấm chế vừa tháo bỏ, thấy Tạ Tiểu Ngọc nhếch nhác đến vậy, mọi người tức thì ngẩn ngơ không biết làm sao.
"Mau! Che chở cho ta!" Tạ Tiểu Ngọc một mặt kết pháp quyết thu đan, một mặt gào lớn. Hắn đánh pháp quyết chỉ để giả vờ giả vịt, viên đan dược này vốn dĩ chẳng hề nằm trong tầm khống chế của hắn.
Tiếng gào này của Tạ Tiểu Ngọc cực kỳ hiệu nghiệm, trong phút chốc mười mấy đạo màn chắn, hai chiếc khiên bảo vệ cùng một món pháp khí hình chuông liền hiện ra trước mặt hắn.
Phía này vừa phát động, đan lò liền tỏa ra ánh sáng chói mắt, ngay sau đó nghe "đùng" một tiếng nổ lớn, đan lò nổ tung ra, những mảnh vỡ cỡ lớn bay tứ tung khắp nơi, tường xung quanh bị đập thành vô số hố lõm, giá gỗ đối diện cũng đổ gục, khói bụi do trận nổ tạo ra lan tràn ra khắp bốn phương tám hướng.
Trong làn khói bụi, một đạo kim quang vút thẳng lên trời.
Mấy vị thái thượng trưởng lão trên không trung lần lượt ra tay. Dù đạo kim quang kia tả xung hữu đột, linh hoạt bất thường, nhưng sao bằng được tiên gia thủ đoạn, lập tức bị mấy luồng ánh sáng đồng thời bọc kín.
"Mới vừa xuất thế đã có linh tính thế này, quả là một viên linh đan tốt." Vị thái thượng trưởng lão dẫn đầu chính là lão già áo vàng từng lộ diện trước đó, hai mắt lão sáng quắc nhìn đăm đắm vào viên linh đan trong tay.
Viên linh đan này tựa như đúc bằng vàng ròng, toàn thân sáng bóng như gương, có thể soi rõ mặt người, trên bề mặt còn có một lớp thần quang không ngừng lưu chuyển, trông vô cùng linh động.
Lão già áo vàng hạ xuống mặt đất, năm vị thái thượng trưởng lão thuộc các môn phái khác cũng lần lượt đáp xuống, tất cả đều hướng về phía Tạ Tiểu Ngọc vái chào. Tuy cảnh giới chênh lệch rất xa, nhưng nhân vật cấp tông sư như Tạ Tiểu Ngọc hoàn toàn có đủ tư cách ngang hàng với họ.
"Hoắc tông sư... quả là tuổi trẻ tài cao, không đơn giản." Mấy người liếc mắt một cái đã nhìn thấu lớp ngụy trang của Tạ Tiểu Ngọc, trong lòng không khỏi chấn động.
Lão già áo vàng đưa viên linh đan trong tay cho Tạ Tiểu Ngọc, viên linh đan này tuy hiếm có, nhưng lão lại chẳng dùng tới.
Đây là một viên Bổ Thiên Đan, có thể tu bổ đạo cơ, đủ để khiến một kẻ tư chất bình thường trở thành thiên tài cỡ Bốn Chú Bảy Chân, ngoài ra còn có tác dụng với Vương Thần, Ngô Vinh Hoa, Tô Minh Thành, những tì vết lúc họ trúc cơ có thể nhờ viên linh đan này bù đắp. Nhưng điều này đối với mấy vị thái thượng trưởng lão mà nói lại chẳng có chút ý nghĩa nào, năm xưa họ cũng từng là những nhân vật tầm cỡ như Lạc Văn Thanh, Tiêu Hàn, sở hữu linh căn đỉnh cấp, thiên phú tuyệt hảo, nền móng cũng được đánh cực kỳ vững chắc.
"Đa tạ chư vị lão tổ đã đỡ kiếp thay tại hạ." Tạ Tiểu Ngọc cúi người hành lễ. Mấy vị thái thượng trưởng lão này có thể coi hắn là người ngang hàng, nhưng hắn thì không thể làm vậy.
"Nên làm, nên làm mà. Có thể tận mắt chứng kiến một viên linh đan xuất thế, coi như là vận may của chúng ta. Không biết ngươi có hứng thú gia nhập Thái Hư Môn hay không?" Lão già áo vàng lập tức chèo kéo Tạ Tiểu Ngọc.
Tạ Tiểu Ngọc lắc đầu từ chối.
Lão già áo vàng cũng không bận lòng, lão nhìn thấu được lớp ngụy trang của Tạ Tiểu Ngọc, biết tuổi đời hắn còn rất trẻ, lại từng bói qua lai lịch của Tạ Tiểu Ngọc nhưng thiên cơ không hiển lộ, nên đã biết rõ sự lợi hại. Chuyện chiêu mộ chẳng qua chỉ là tiện miệng nói ra chứ không coi là thật, việc Tạ Tiểu Ngọc từ chối cũng nằm trong dự đoán.
"Không biết các hạ dùng phương pháp luyện đan nào? Liệu có thể thỏa mãn lòng hiếu kỳ của lão hủ không?" Lão già áo vàng lùi một bước cầu xin điều thứ hai.
Tạ Tiểu Ngọc dĩ nhiên không thể nói thật, may mà hắn đã chuẩn bị sẵn một bộ văn từ từ trước.
"Tại hạ may mắn nhận được truyền thừa của thượng cổ đan môn. Phương pháp luyện đan này gọi là Cửu Chuyển Luyện Đan Thuật, mỗi lò đan phải trải qua chín chuyển chín luyện, mỗi khi thêm một chuyển, phẩm cấp đan dược lại tăng lên một tầng. Nếu có thể trải qua đủ chín chuyển, ắt sẽ có đan dược sinh ra linh tính, có điều linh đan khó thành, đại bộ phận trước khi đạt chín chuyển đã bị tiêu tan. Thời gian qua ngày nào tại hạ cũng luyện một lò đan, cực phẩm, tuyệt phẩm đều đem đi cửu chuyển, kết quả chỉ thu được duy nhất viên linh đan này." Tạ Tiểu Ngọc giả vờ ra vẻ rất đáng tiếc.
"Các hạ quá nghiêm khắc với bản thân rồi, linh đan đâu phải dễ dàng luyện thành như thế? Phương pháp luyện đan thời thượng cổ này quả nhiên kỳ diệu." Lão già áo vàng thốt ra những lời này hoàn toàn xuất phát từ phế phủ.
Linh đan khó luyện, e rằng đến cả những vị tông sư kia cũng chỉ thỉnh thoảng mới luyện ra được một viên, mà lại còn phải trông vào may mắn. Phương pháp luyện đan thời thượng cổ này vậy mà có thể dựa vào số lượng đồ sộ để dồn ra một viên linh đan, tuyệt đối là một pháp môn phi thường.
"Không biết Hoắc tông sư có biết luyện chế những loại đan dược như Kim Khuyết, Thiên Lan không?" Lão già áo vàng nói ra ý đồ thực sự. Mấy vị thái thượng trưởng lão còn lại nghe vậy cũng dấy lên hứng thú.
Kim Khuyết Đan, Thiên Lan Đan đều là đan dược dùng khi độ kiếp, những Địa Tiên, Thiên Tiên này điều bận tâm duy nhất chỉ có một chuyện, đó chính là độ kiếp.
Muốn phi thăng, bắt buộc phải độ kiếp; muốn trường sinh, cũng phải độ kiếp. Nhưng thiên uy khó lường, thiên kiếp khó qua, họ có thể không tiếc bất cứ giá nào vì mục đích độ kiếp.
Tạ Tiểu Ngọc trầm tư một chút, lập tức cảm thấy nhịp tim đập dồn dập, đó là tín hiệu Hồng Luân Hải gửi cho hắn.
"Ta thì luyện được loại đan dược này, có điều cảnh giới của ta quá thấp, đan dược độ kiếp tuy kém linh đan khá xa, nhưng cũng sẽ chiêu mời thiên kiếp như thường..." Tạ Tiểu Ngọc cố ý thối lui. Đây gọi là muốn bắt thì phải thả, nếu hắn khẳng định quá chắc chắn, ngược lại sẽ khiến người ta khó lòng tin tưởng.
"Ngươi không cần bận tâm chuyện đó, thiên kiếp tự có chúng ta chống đỡ; pháp lực không đủ cũng chẳng sao, chúng ta sẽ bố trí một tòa Độ Dẫn Đại Trận, cử người truyền pháp lực cho ngươi, bảo đảm là nguồn pháp lực tinh thuần nhất. Ta còn chuẩn bị cho ngươi vài món pháp bảo phòng ngự, bảo đảm ngươi bình an vô sự." Lão già áo vàng ôm ôm ôm hết mọi việc vào mình, dù sao những thứ này đối với lão chỉ là chuyện nhỏ.
"Tại hạ cảnh giới thấp kém, thực lực nông cạn, điều khiển pháp bảo e rằng lực bất tòng tâm." Tạ Tiểu Ngọc tiếp tục giả vờ, tuy nhiên lý do này cũng hợp tình hợp lý.
Thầy luyện đan chia làm hai loại, một loại có thiên phú, ngay từ đầu đã chọn con đường này, phần lớn những thầy luyện đan kiểu này thực lực không cao, tu vi cũng đều do đan dược vun bồi mà nên, đừng nói cảnh giới Chân Nhân, rất nhiều thầy luyện đan cảnh giới Chân Quân còn chẳng điều khiển nổi pháp bảo; loại còn lại là cao nhân từ Đạo Quân trở lên, những người này thọ nguyên dằng dặc, thừa mứa thời gian, lại hiểu sâu sắc về đại đạo, rất dễ dàng đạt tới cảnh giới cực cao. Tạ Tiểu Ngọc hiển nhiên không thể là loại thứ hai.
"Đừng lo, không cần ngươi tiêu tốn pháp lực, vài món đó là pháp bảo tự động bảo vệ chủ nhân, tuyệt đối không hút pháp lực của ngươi." Lão già áo vàng vẫn xem như không có chuyện gì.
Pháp bảo khó tìm, loại pháp bảo tự động bảo vệ chủ nhân lại càng không dễ kiếm, nhưng đối với người như lão già áo vàng thì chẳng là gì, cùng lắm thì tìm người đúc riêng vài món.
Tạ Tiểu Ngọc vốn có ý đối phó cho xong chuyện, giờ phút này lại động lòng. Pháp bảo tự động bảo vệ chủ nhân đều có linh trí, chỉ là linh trí tương đối thấp, nhỉnh hơn pháp bảo một chút nhưng chưa đạt tới mức linh bảo.
"Tại hạ có một thắc mắc — Thái Hư Môn đâu có thiếu đan tông sư, tiền bối cớ sao lại tìm tới tại hạ?" Tạ Tiểu Ngọc không hiểu bèn hỏi.
"Chỉ cần là đan tông sư ta đều đã tìm qua rồi, ngoài ngươi ra, còn có chín người khác đồng ý giúp chúng ta luyện đan, hai vị tông sư trong Thái Hư Môn ta dĩ nhiên cũng nằm trong số đó." Lão già áo vàng không hề giấu giếm.
Tạ Tiểu Ngọc tức thì vỡ lẽ. Thái Hư Môn hiển nhiên không phải chỉ cần một, hai viên đan dược loại này, mà là cần một lượng lớn. E rằng họ tính nước đến chân mới nhảy, trước khi đại kiếp giáng xuống sẽ an xếp cho một nhóm người độ kiếp, để Đạo Quân chuyển thành Địa Tiên, Địa Tiên thăng lên Thiên Tiên. Tuy chỉ tăng một cấp, nhưng khoảng cách thì lại không chỉ một chút xíu.
Đồng thời, Tạ Tiểu Ngọc cuối cùng cũng hiểu vì sao Cửu Diệu và Toàn Cơ Phái ngày càng thân thiết, còn Thái Hư Môn lại luôn giữ khoảng cách hời hợt, thì ra vị thế đại phái số một đạo môn này đã sớm có tính toán riêng.
Đan dược thuộc loại độ kiếp không dễ luyện, cũng giống như linh đan phải trông vào vận may. Đối với Hồng Luân Hải mà nói, chính là dùng lượng lớn dược liệu đè lên, thế nào cũng có một, hai viên thành công.
"Tại hạ có một yêu cầu quá đáng." Tạ Tiểu Ngọc một khi đã quyết định nhận mối làm ăn này, tự nhiên phải chém cho một trận tơi bời.
"Cứ nói đừng ngại." Lão già áo vàng đã đoán được Tạ Tiểu Ngọc muốn cái gì.
"Nghe nói các vị tiền bối đã chém giết không ít dị tộc, trong đó phần lớn là yêu tộc, không ít là đại yêu. Toàn thân chúng đều là báu vật, gân xương vảy giáp có thể đúc khí, làm bùa, máu thịt có thể luyện đan, ta muốn..." Tạ Tiểu Ngọc đang tính toán đòi hỏi những gì.
Lão già áo vàng không đợi Tạ Tiểu Ngọc nói xong, ha ha cười lớn đáp: "Mấy thứ nguyên liệu này vốn dĩ là dành cho thầy luyện đan dùng, các hạ dù không nói, chúng ta cũng sẽ dâng bằng cả hai tay."
"Đâu dám, đâu dám." Tạ Tiểu Ngọc không ngờ lão già áo vàng lại hào phóng đến vậy, đồng thời mới biết bản thân hóa ra chỉ là ếch ngồi đáy giếng, chưa từng thấy qua cảnh tượng lớn.
Trong sự hụt hẫng, Tạ Tiểu Ngọc cũng thầm mừng rỡ trong lòng.
So với những thảo dược vạn năm, mười vạn năm kia, Tạ Tiểu Ngọc lại bận tâm đến những thứ trên người yêu tộc hơn. Ví như con độc long kia, nếu hắn có thể chiết xuất tinh huyết của độc long, là có thể luyện chế ra Long Huyết Đan, sau khi uống vào có thể cải biến huyết mạch, đó mới thực sự là lột xác thay xương.
Người khác thì thôi, nếu Tô Minh Thành uống loại thuốc này, tuyệt đối có thể bù đắp thiếu hụt về gân xương, lại phối hợp với sức mạnh vạn sâu, tuyệt đối sẽ mạnh đến mức khiến người ta không thể hình dung.
Một công dụng khác của Long Huyết Đan là dành cho người bình thường uống. Như người nhà của hắn, còn có Lý Quang Tông, chú Hà, Nhị Tử các loại, chỉ cần chịu đựng được dược lực, họ có thể từ thể chất vốn không hợp tu luyện biến thành tư chất trung thượng.
Đại sư luyện đan trong thiên hạ có tới vài ngàn người, lúc này đại sư luyện đan hội tụ tại Thiên Môn Sơn đã hơn hai ngàn người, nhưng đan tông sư lại chỉ vỏn vẹn mười mấy người, đủ thấy khoảng cách giữa hai bên, thế nên đãi ngộ dành cho đan tông sư cũng hoàn toàn khác biệt.
Lúc này Tạ Tiểu Ngọc đã không còn ở phòng đan đó nữa, Thiên Môn Phái đã đặc biệt chuẩn bị cho hắn một tòa đại điện.
Giống như phòng đan cũ, nơi này cũng được lót nền bằng bạch ngọc, những cột đá xung quanh cũng đúc bằng bạch ngọc, chỉ có phần mái không phải làm từ ngọc mà được rèn bằng rỗng kim.
Chính giữa đại điện cũng đặt một chiếc đan lò, tốt hơn nhiều so với đan lò trước đó, chân lò là mươi sáu con bàn mãng rồng tỏa ra khí thế đủ để khẳng định sáu con mãng rồng này tuyệt đối không phải đúc thành, mười mươi là đã luyện hóa sáu con mãng rồng thật lên trên đó; bên dưới đan lò ngọn lửa hừng hực không ngừng thiêu đốt, đó không phải địa hỏa, mà là Đâu Suất Bính Linh Thần Diễm do Thái Hư Môn lấy ra.
Kỳ vật thượng giới cỡ này chỉ có Thái Hư Môn mới lấy ra nổi, ngay cả Cửu Diệu Môn xếp thứ hai trong đạo môn cũng chẳng có bản lĩnh này.
Lúc này, trong đại điện tiếng nhạc tiên lượn lờ, xung quanh tràn ngập sương mù màu tím, đây là điềm báo đan dược sắp sửa luyện thành.
Tuy nhiên, tâm trí Tạ Tiểu Ngọc lại chẳng hề đặt trên chiếc đan lò này. Luyện đan là việc của Hồng Luân Hải. Trước kia hắn còn phải ở bên cạnh phụ giúp, chịu trách nhiệm kết pháp quyết, truyền pháp lực các kiểu, hiện tại ngay cả loại chuyện này cũng không cần hắn ra tay.
Bốn phía đại điện cắm mười mấy lá cờ, nguồn pháp lực tinh thuần vô so không ngừng từ đó truyền tới, mà chiếc đan lò này lại là một món pháp bảo có linh trí, căn bản không cần pháp quyết, chỉ cần tâm niệm vừa động là lập tức đáp ứng. Việc duy nhất Tạ Tiểu Ngọc cần làm chỉ là ngồi trên bồ đoàn giả vờ như đang luyện đan, thực tế hắn đúng là đang luyện đan, chỉ có điều công việc "luyện đan" của hắn lại là "luyện hóa đan dược".
Lần này các đại môn phái giăng bẫy, lại tóm dây kéo củ chém giết một dải, trong đó còn đập tan hai tòa động thiên, đại yêu bị tàn sát đã có tới mấy chục con, yêu ma cấp Chân Quân càng có tới cả ngàn con, đúng như lời nữ đệ tử Thiên Môn Phái kia từng nói, thi thể yêu tộc chất đống như núi.
Trước đó, Tạ Tiểu Ngọc còn đòi một lượng lớn tinh huyết nhờ Hồng Luân Hải giúp đỡ luyện thành đan dược.
Tinh huyết Tạ Tiểu Ngọc đòi hỏi đều có sự tính toán kỹ lưỡng, tất cả đều thuộc về yêu tộc có sở trường bay lượn. Lúc này viên đan dược hắn đang luyện hóa sử dụng nguyên liệu từ một loài chim yêu gọi là Lục Chánh Xích Ô, tên là Lục Dực Huyết Ô Quạ, vốn là dị chủng thời Hồng Hoang, huyết thống thậm chí có thể truy ngược về dòng họ Ba Chân Kim Ô, là một trong những dòng máu yêu tộc đỉnh cấp nhất thời Thái Cổ.
Viên đan dược này được Tạ Tiểu Ngọc ngậm trong miệng, theo mỗi nhịp hít thở, một đạo huyết quang nhạt tỏa ra từ đan dược, thấm sâu vào da thịt xương tủy của hắn.
Thân thể Tạ Tiểu Ngọc khẽ khàng run rẩy, cố gồng mình chịu đựng cơn đau thấu xương thấu tủy. Chuyện thay đổi huyết mạch, lột xác thay xương, tẩy lông phạt tủy như thế này chưa bao giờ dễ chịu.
Theo một ý nghĩa nào đó, tu luyện chính là một dạng tự ngược ngược ngược cực đoan.
Không biết trải qua bao lâu, cơ bắp căng cứng của Tạ Tiểu Ngọc mới từ từ thả lỏng, đạo bào trên người hắn sớm đã ướt đẫm, không chỉ tỏa ra mùi mồ hôi mà còn có một mùi tanh nhè nhẹ, đó chính là tạp chất từ sâu trong cơ thể tiết ra.
Tự thi triển cho mình một cái Tịnh Thể Chú, Tạ Tiểu Ngọc mới rốt cuộc cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
"Tác dụng của viên Xích Ô Đan này e rằng cũng đã đến giới hạn rồi, xem ra lại phải đổi sang loại đan dược khác thôi." Tạ Tiểu Ngọc tự đắn đo lẩm bẩm.
Tạ Tiểu Ngọc vươn vai thư giãn gân cốt, rồi bất ngờ tung ra một quyền.
Cú đấm này của Tạ Tiểu Ngọc không mạnh, chẳng những không thể so với Tô Minh Thành, mà ngay cả Lý Quang Tông đã Trúc Cơ cũng mạnh hơn hắn. Pháp môn 《Lực Sĩ Kinh》 mà Lý Quang Tông tu luyện quả thực gia tăng lực lượng rất lớn.
Nhưng cú đấm của Tạ Tiểu Ngọc lại nằm ở tốc độ, quyền phong thậm chí xé gió rít lên, không khí xung quanh như thể bị xé rách trong gang tấc.
Quyền chuyển thành chưởng, từ đấm thẳng đổi thành chưởng chặt, lần này tốc độ còn nhanh hơn, một chưởng hạ xuống khiến giữa không trung vang lên một tiếng nổ lớn.
Sau mỗi trận chiến, Tạ Tiểu Ngọc đều có thể phát hiện ra điểm yếu mới, đợi đến khi khắc phục được, thực lực của hắn lập tức tăng vọt một khoảng lớn, rồi chờ tới trận chiến tiếp theo để lộ ra những thiếu sót mới.
Những trận thư hùng gần đây khiến Tạ Tiểu Ngọc nhận ra phản ứng của mình đủ nhanh, nhưng thân thể lại theo không kịp, trở thành gánh nặng kéo lùi hắn lại.
Tạ Tiểu Ngọc tuyệt đối không thể quên nổi bóng vuốt khổng lồ kia tự dưng xuất hiện giữa hư không, rồi từ từ giáng xuống. Hắn muốn chạy, nhưng cơ thể lại không nghe lời, chỉ đành trố mắt nhìn bóng vuốt ấy ngày một áp sát... Trải nghiệm như vậy hắn không bao giờ muốn nếm trải lần thứ hai.
Muốn giải quyết vấn đề này có vài phương cách, đơn giản và trực tiếp nhất chính là xả bỏ xác thịt.
Thực ra tu sĩ vốn dĩ đã phải đưa ra lựa chọn. Bởi vì sau khi chứng đạo thành Đạo Quân, con đường tu luyện sẽ tách làm hai hướng, một là xả bỏ xác thịt, hướng còn lại là nhục thân thành thánh.
Bên xả bỏ xác thịt coi thân xác là gánh nặng, đợi khi luyện ra Nguyên Thần thì tác dụng của nhục thân không còn lớn nữa. Như Phật môn coi thân thể là lớp da túi thịt, rốt cuộc cũng có ngày phải xả bỏ; còn Đạo gia lại coi xác thịt như chốn dừng chân, ở lại bên trong chỉ vì đã thành thói quen.
Nhục thân thành thánh lại coi thân xác là căn bản, cảm thấy mất đi nhục thân chẳng khác nào cây không gốc, nước không nguồn.
Tạ Tiểu Ngọc thiên về hướng xả bỏ xác thịt hơn, bởi con đường này ở giai đoạn đầu tương đối dễ đi. Từ thời Viễn Cổ đến nay, những nhân vật phi thăng thành công thì trong một trăm người đã có đến chín mươi chín người chọn lối đi này. Còn những kẻ có thể nhục thân thành thánh đều là đại năng xưng hùng xưng bá một thời, ví như bốn vị đứng đầu trong Ngũ Đại Thần Hoàng, cùng ba vị Đạo Tôn là Lý Thái Hư, Cửu Diệu và Không Thiền.
"Tạm ổn." Tạ Tiểu Ngọc vẫn chưa mấy hài lòng với tốc độ mà mình đạt được.
Tạ Tiểu Ngọc vẫn cảm thấy trì trệ, nếu nói cơ thể ban đầu như khối sắt hoen gỉ, thì hiện tại lại giống như khúc gỗ cứng, thả xuống nước vẫn sẽ chìm nghỉm.
"Hay là lại đi hôi của chuyến nữa, kiếm chút tinh huyết yêu tộc cấp cao hơn về." Tạ Tiểu Ngọc lẩm bẩm một mình.
"Lão già đó e là không cho đâu." Giọng nói của Hồng Luân Hải đột nhiên vang lên.
Tạ Tiểu Ngọc giật bắn mình, vội vã liếc nhìn lò luyện đan, gắt gỏng hỏi: "Ngươi không sợ lò đan mất kiểm soát sao?"
"Yên tâm đi, bình thường một mình ta trông chừng mấy chục lò đan còn chưa từng xảy ra sự cố, giờ chỉ là nhất tâm nhị dụng nói với ngươi vài câu, sao mà xảy ra chuyện được?" Hồng Luân Hải chẳng mấy bận tâm.
Nghe Hồng Luân Hải đắc ý như vậy, trong lòng Tạ Tiểu Ngọc lại dâng lên một bụng tức.
Đến giờ Tạ Tiểu Ngọc mới vỡ lẽ, trước đó Hồng Luân Hải nhờ hắn giúp luyện chế Âm Đan là chưa hề nói thật toàn bộ. Nếu Hồng Luân Hải chỉ muốn bù đắp hồn phách thì hoàn toàn không cần nhiều Âm Đan đến thế, chỉ cần hai ba viên là đủ; vậy mà Hồng Luân Hải lại bắt hắn luyện một hơi gần năm ngàn viên Âm Đan. Rốt cuộc làm hắn phải vắt óc tìm kiếm mấy vạn công đức mới tẩy sạch được khí tức u minh dính trên hồn phách, trong khi Hồng Luân Hải lại chớp thời cơ vơ vét hời, dựa vào đống Âm Đan đó ép một tàn hồn phân tách thành vô số phân hồn.
"Đừng hẹp hòi thế chứ." Hồng Luân Hải nhận ra phản ứng của Tạ Tiểu Ngọc, cũng biết bản thân làm chuyện không được đẹp mặt, nhưng lão vẫn có cái lý của mình: "Mấy năm ngắn ngủi này ngươi gặp biết bao sóng gió? Bao nhiêu lần suýt mất mạng? Làm ta ngày nào cũng sống trong lo sợ. Lừa ngươi giúp ta luyện dược chẳng qua là muốn chuẩn bị thêm vài đường lùi thôi sao? Nói thật lòng, ở bên cạnh ngươi có bao nhiêu cái mạng cũng không đủ xài."
"Thôi bỏ đi, coi như ngươi có lý." Tạ Tiểu Ngọc không muốn đôi co nhiều lời với Hồng Luân Hải, liền hỏi: "Vừa rồi ngươi muốn nói gì?"
"Ta chỉ là không muốn thấy ngươi đụng phải đá cứng thôi, chuyện này ta rành hơn ngươi nhiều, kẻ làm luyện đan sư kiêng kỵ nhất chính là lòng tham vô đáy." Hồng Luân Hải lên tiếng cảnh báo.
"Ngươi mà cũng biết đến bốn chữ lòng tham vô đáy sao?" Tạ Tiểu Ngọc mỉa mai.
"Ta tính làm lại cuộc đời, không được à?" Hồng Luân Hải trả lời dường như rất lý lẽ.
Tạ Tiểu Ngọc ban đầu còn hoài nghi, nhưng rất nhanh đã ngộ ra.
"Chẳng qua là vì đã trở thành Luyện Đan Zông Sư rồi sao?" Tạ Tiểu Ngọc lầm bầm.
Hồng Luân Hải khi chết đi chỉ mới là Đại Sư, tuy địa vị không thấp nhưng chưa tính là hiếm có, lại chẳng có chỗ dựa, có thể leo lên cấp Đại Sư hoàn toàn nhờ vào việc lừa dối vơ vét tài nguyên.
Nhưng bây giờ đã khác, Luyện Đan Tông Sư trong thiên hạ gom lại còn chưa đầy hai mươi người, Hồng Luân Hải dù không chuyển thế đầu thai cũng chẳng cần lo kềnh càng kẻ thù cũ tìm tới tính sổ. Đã có thể làm lại từ đầu, ai mà không muốn được người người kính trọng?
"Nghĩ thông rồi sao? Không định chuyển thế đầu thai nữa à?" Tạ Tiểu Ngọc hỏi.
"Ta đâu phải đệ tử Phật môn, cũng chẳng biết X xá Lợi Đại Pháp, chuyển thế xong có thể khôi phục lại bản lĩnh này hay không còn khó nói, quả thực quá mạo hiểm."
Vốn dĩ Hồng Luân Hải rất máu ăn thua, nhưng giờ cái giá của lão đã khác xưa, lão không dám cược. Dù sao Luyện Đan Tông Sư đâu phải muốn đạt là đạt, lão đã chết qua một lần, biến thành cái dạng nửa ghost nửa khí linh này mới bắt trọn được một tia cơ duyên ấy, nếu chuyển thế làm lại, chút ngộ tính này làm sao giữ nổi.
"Cũng tốt, danh xưng Hoắc Tông Sư này nhường lại cho ngươi đấy." Tạ Tiểu Ngọc lên tiếng.
Hồng Luân Hải không hề phản đối đề nghị của Tạ Tiểu Ngọc, so với việc làm một Độc Thủ Đan Vương cải tà quy chính, thà rằng làm lại từ đầu còn hơn, quan trọng hơn hết là cái danh Hoắc Tông Sư này không phải là kẻ không có chống lưng.
Hồng Luân Hải hoàn toàn có thể đoán được, mấy lão Thái Thượng Trưởng Lão của các đại môn phái chắc chắn đã xem Tạ Tiểu Ngọc thành luyện đan sư của Kiếm Tông, nên mới giữ thái độ khách khí với hắn đến vậy.
Năm đó Hồng Luân Hải sở dĩ thê thảm như thế chính là vì thiếu một chỗ dựa vững chắc, dẫu lão chưa từng thấy Tạ Tiểu Ngọc nhận được sự trợ giúp gì từ Kiếm Tông, nhưng cái danh xưng này quả thực rất xịn.
"Thời gian qua ngươi liên tục luyện đan, hấp thụ đan khí không ít, lại thêm việc luyện thành một viên linh đan, mượn nhờ sức mạnh thiên kiếp khi đan thành mà hồn phách ngươi có lẽ đã đủ vững vàng. Hiện giờ lại luyện thành một lò Kim Khuyết Đan, một khi đan thành, hồn phách ngươi thậm chí còn mạnh hơn trước kia. Ngươi vừa thốt ra những lời đó, chắc hẳn là định tìm một nhục thân để đoạt xá đúng không?" Tạ Tiểu Ngọc nói ra suy đoán trong lòng.
"Ta biết là chẳng giấu nổi ngươi mà." Hồng Luân Hải quả thực có ý định này.
"Cũng tốt. Có ngươi đi theo bên cạnh, nhiều việc ta cũng không tiện ra tay." Tạ Tiểu Ngọc trước đây không dám thả Hồng Luân Hải đi là vì hắn không chắc Hồng Luân Hải biết bao nhiêu bí mật của mình, dù sao ban đầu hắn đâu hề biết sự tồn tại của Hồng Luân Hải, nên rất có thể trong vô thức đã để lộ sơ hở.
Nhưng hiện tại, Tạ Tiểu Ngọc đã chẳng còn bận tâm nữa.
"Đợi luyện xong lò đan này, chúng ta cũng đến lúc phải rời đi rồi. Trước khi sang Nam Khương, ta sẽ giúp ngươi tìm một nhục thân có tư chất thượng thừa." Tạ Tiểu Ngọc đã tính sẵn xem nên tìm người nào để làm cơ thể cho Hồng Luân Hải.
"Ngươi không được lấy lệ với ta đâu đấy." Hồng Luân Hải dù đã hạ quyết tâm làm người tốt, nhưng vẫn chẳng thể sửa nổi thói nghi ngờ vốn có.
"Yên tâm, giúp ngươi tìm một tu sĩ Luyện Khí có tư chất thượng thừa. Với thủ đoạn của ngươi, e là chẳng mấy mà bước tới cảnh giới Chân Nhân." Tạ Tiểu Ngọc trấn an.
"Kiếm một Chân Nhân Trúc Cơ theo phương thức hoàn hảo không phải tốt hơn sao? Đừng bảo với ta là ngươi không có thực lực đó nhé." Hồng Luân Hải bắt đầu được đằng chân lân đằng đầu.
"Những kẻ như vậy toàn là đệ tử tinh anh của các đại môn phái, ta việc gì phải rước lấy rắc rối đó?" Tạ Tiểu Ngọc trợn tròn mắt.
"Thế ban đầu ngươi định làm thế nào?" Hồng Luân Hải lùi một bước. Lão cũng không phải kẻ không biết điều, chỉ là hô giá trên trời để đợi Tạ Tiểu Ngọc trả giá dưới đất mà thôi.
"Ta có nguyên tắc của riêng mình. Ban đầu ta tính tìm một hào môn thế gia, mấy nơi đó tuyệt đối không thiếu những tên tư chất ngút trời nhưng tính khí ương bướng, chắc chắn sẽ có mục tiêu phù hợp cho ngươi đoạt xá." Tạ Tiểu Ngọc tuyệt đối không vô cớ sát hại người tốt.
Những kẻ bị hắn hạ thủ, nếu không phải mang ác ý với hắn thì cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì.
Hồng Luân Hải bắt đầu trầm ngâm.
Hồng Luân Hải muốn tìm một Chân Nhân đoạt xá chẳng qua là để đỡ tốn sức, hơn nữa thời gian không đợi người, đại kiếp giáng xuống chỉ còn chưa đầy mười năm, nhưng ngẫm lại một hồi lão thấy thế này cũng rất ổn.
Một tu sĩ muốn làm nên trò trống thì mỗi một bước đều cực kỳ quan trọng, mà bước đầu tiên chính là Trúc Cơ.
Trong mắt Hồng Luân Hải, cái gọi là Trúc Cơ hoàn hảo kia vẫn chưa tính là mỹ mãn, lão biết vài phương thức Trúc Cơ phù hợp hơn với bản thân.
Đã làm lại từ đầu, cớ sao không theo đuổi sự hoàn hảo tuyệt đối?
Truyện liên quan
Kiếp Phù Du Bóng Kiếm Giang Hồ
Từ một cậu thiếu niên nông thôn bình thường bắt đầu học những thế võ đầu tiên, theo từng âm ...
Vạn Vực Tối Thượng
Đây là thế giới lấy “Vực” làm gốc.. Thế giới duy thủy, mọi người thông qua tu luyện có thể ...
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...
Minh Mạt Tiểu Đạo
MMạc Tiểuạc Tiểu Đạo sinh Đạo vốn là thảo căn thời Minh mạt Thanh sơ, vào cuối Minh đầu Thanh, ...
Ta Mô Phỏng Trường Sinh Lộ
Tiên đạo khó khăn vô cùng!. Huống chi Tu Tiên giới đã bị một trận ôn dịch làm cho đảo ...
Hồng Hoang: Ta Đệ Nhất Thanh Ngưu, Tam Giáo Đại Sư Huynh
【 Hồng Hoang tiên nữ + vô địch + pháp bảo + bạo sảng 】 Xuyên qua Hồng Hoang thế ...