Quyển 21 · Chương 3: Quỷ môn

Tu sĩ chẳng bàn chuyện khách sáo xã giao, cũng hiếm khi chén thù chén tạc, song tu sĩ tự có một bộ phương thức ứng đối riêng, lúc này bên rừng thông lùn, một đám Đạo quân đang luân phiên xưng tụng Tạ Tiểu Ngọc.

Nhìn dáng vẻ ân cần muôn phần của đám Đạo quân này, Tạ Tiểu Ngọc lại chẳng hề cảm thấy lâng lâng, nhún nhường trước người, ắt có điều cầu giặc.

Quả nhiên nói dông dài hồi lâu, một lão đạo râu dài, trán cao vút vẻ mặt đầy xấu hổ lên tiếng: "Tạ sư cháu, nói ra thật hổ thẹn, lần này Quỷ Môn mở rộng, ít nhất có một nửa là do sai sót của chúng ta."

Vị lão đạo này chính là chưởng môn đương thời của Bắc Yến Sơn, Tả Đạo Nhân.

"Ồ? Chẳng lẽ không phải do ngày Đại Kiếp giáng xuống dẫn đến Quỷ Môn lung lay sao?" Tạ Tiểu Ngọc đại kinh thất sắc.

"Đối ngoại thì nói như thế." Tả Đạo Nhân mặt mày ngượng ngùng, nhưng vì có điều cầu người nên tự nhiên không thể giấu giếm, nói tiếp: "Chuyện này còn liên quan đến việc hai vị sư huynh Nguyên Tu, Nguyên Cơ đến đại lục Bà Ta khi trước."

"Lời này rốt cuộc là sao?" Tạ Tiểu Ngọc lại càng cảm thấy kỳ quái.

"Đại Kiếp vừa tới, ắt hẳn sinh linh đồ thán, song thượng đế có đức hiếu sinh, mấy nhà chúng ta bàn bạc một hồi, quyết định tự nghĩ cách, Toàn Cơ Phái nghĩ đến chuyện sang đại lục Bà Ta xem có thể kiếm được Không Thạch hay không; còn chúng ta thì nghĩ đến một món pháp bảo, đó là thứ do đệ lục đại sư tổ của Bắc Yến Sơn ta hao phí tâm huyết cả đời luyện chế thành, pháp bảo này có tên Luân Hồi Điện. Lục đại tổ sư vốn muốn học theo Phật môn, mở ra một con đường luân hồi chuyển thế cho đệ tử Đạo môn, đáng tiếc cuối cùng lại không thành công." Nói rồi, Tả Đạo Nhân khựng lại một chút, từ trong tay áo móc ra một cuốn sổ dày cộp.

Cuốn sổ này không có tên, chất liệu chẳng phải giấy mà là một loại da thú nào đó, rất mỏng.

Tạ Tiểu Ngọc lật mở trang sách, chữ bên trong rất nhỏ, nét chữ có phần ngoằn ngoèo hỗn loạn, ngược lại lại có vài phần tương tự với bộ 《Thôn Nhật Phệ Nguyệt Đại Pháp》 mà hắn có được từ Lưu gia ở An Dương.

Đây không phải sách mà là sổ tay ghi chép, những thứ bên trong chưa hề qua chỉnh lý.

Tạ Tiểu Ngọc tiện tay lật xem, nhìn đến vô cùng tỉ mỉ.

Đám Đạo quân bên cạnh đều không ai cất lời, lặng lẽ chờ Tạ Tiểu Ngọc xem xong, dẫu sao tất cả họ đều có chuyện cầu xin Tạ Tiểu Ngọc, hơn nữa nếu bỏ lỡ cơ hội lần này, muốn tìm lại món pháp bảo kia thì về mặt thời gian căn bản là không kịp nữa.

Tạ Tiểu Ngọc lật càng lúc càng chậm, cùng lúc đó Thiên Cơ Bàn bên trong Bồ Đề Châu xoay chuyển cấp tốc, liên tục diễn tính nội dung trên sổ.

Vừa rồi Tả Đạo Nhân nói đây là pháp bảo do đệ lục đại sư tổ của Bắc Yến Sơn hao phí tâm huyết cả đời luyện chế, mới đầu Tạ Tiểu Ngọc còn cho là khoa trương, nhưng lúc này hắn không còn nghĩ như vậy nữa, phần lớn nội dung cuốn sổ tay này đề cập đến con đường luân hồi, trong đó có không ít đoạn viết bằng chữ Phạn, rõ ràng là chép lại từ nơi nào đó.

Tạ Tiểu Ngọc nhận ra chữ Phạn, nhưng hắn không hiểu ý nghĩa trên đó, những đoạn trích chép này thực sự quá đỗi thâm sâu, may mà bên cạnh có lời giải thích, chỉ riêng những thứ này thôi đã đủ cho một người nghiên cứu mấy đời.

"Món pháp bảo này chắc là chưa luyện thành đâu nhỉ?" Lật xem được hơn nửa, Tạ Tiểu Ngọc không nén nổi mà lên tiếng hỏi.

Sở dĩ Tạ Tiểu Ngọc có ý nghĩ như vậy, lý do rất đơn giản.

Nếu Bắc Yến Sơn thực sự có một món pháp bảo như thế, đệ tử dưới trướng đều có thể luân hồi chuyển thế thì đã chẳng phải dáng vẻ như hiện tại, ít nhất cũng phải cỡ quy mô như Cửu Diệu Phái.

Từ sau khi chứng kiến trận chiến chấn động lòng người nhất thời thượng cổ tại nơi truyền thừa của Kiếm Tông, Tạ Tiểu Ngọc lờ mờ biết được vô số bí mật không ai hay biết trên đời, trong đó bao gồm cả định nghĩa về pháp bảo.

Từ xưa đến nay, tất cả mọi người đều cho rằng cảnh giới cao nhất của "Khí" chính là linh bảo, mà linh bảo lại chia thành ba phẩm Thiên, Địa, Nhân, trong đó Thiên phẩm tự thành một thế giới, Địa phẩm lại thông với đại đạo, hai bên chẳng thể nói ai cao ai thấp, đều là hai đỉnh cao.

Nhưng lúc này Tạ Tiểu Ngọc lờ mờ cảm nhận được "Khí" hình như còn có một đỉnh cao khác nữa, mà đỉnh cao này ngưng tụ chính là khí vận.

Loại khí vận chi bảo này tuyệt đối không thể nhẹ nhàng động dụng, một khi dùng đến sẽ có uy lực hủy thiên diệt địa; thế nhưng dù cho không dùng, bình thường cũng có tác dụng, bởi thứ này không lúc nào là không tích tụ khí vận.

Thời điểm Thần Đạo Đại Kiếp, Thần Hoàng tìm đủ mọi cách muốn kiến tạo Thượng Thần Quốc dưới mặt đất, đó vô cùng rõ ràng chính là một món khí vận chi bảo như thế, mà Kiếm Sơn do tổ sư Kiếm Tông kiến tạo cũng là khí vận chi bảo, Kiếm Sơn khơi dậy tiên thiên chi lực, cuối cùng không dung nổi với thiên đạo mà sụp đổ hoàn toàn, do Thượng Thần Quốc dưới mặt đất mới chỉ là phôi thai, trong trận chiến đó tổn hại nặng nề, nên Thần Hoàng sau khi sống lại nhất định cảm ứng được khí vận thất thoát, đành chẳng quản tới sự hoàn hảo mà đẩy nhanh tốc độ kiến tạo Thượng Thần Quốc, cuối cùng thứ kiến tạo thành công không nghi ngờ gì chính là một món hàng rút bớt.

Luân Hồi Điện được ghi chép trong cuốn sổ tay trước mắt này nếu như thực sự luyện chế thành công, không nghi ngờ gì cũng sẽ là thứ thuộc cấp bậc này.

"Bái phục, bái phục, Kiếm Tông quả nhiên tinh thông luyện khí, vừa nhìn đã bị ngươi nhìn thấu, ngươi nói không sai, món pháp bảo này đúng là chưa thể luyện thành." Tả Đạo Nhân trước tiên nịnh hót một hồi, sau đó mới nói: "Lục đại tổ sư vốn hy vọng nó có thể thay thế luân hồi, cho đệ tử dưới trướng một cơ hội chuyển thế tu lại, đáng tiếc cuối cùng tổ sư phát hiện luân hồi là cấm khu của thiên địa, không phải ngoại lực có thể thao túng, Phật môn cũng chỉ là giở chút trò bẩn trong luân hồi, giúp người ta có cơ hội khôi phục ký ức kiếp trước mà thôi. Luân Hồi Điện cùng lắm chỉ có thể khiến người ta đoạt xá sống lại, mà sau khi đoạt xá, hồn phách và thể xác lại không tương hợp, tu luyện còn chậm hơn rất nhiều so với ban đầu, ý nghĩa chẳng được bao nhiêu."

"Đã biết thứ này không có tác dụng gì lớn, sao các ngươi lại sốt sắng như thế?" Tạ Tiểu Ngọc hỏi.

"Thứ này đối với người tu luyện có thành tựu quả thực vô dụng, thế nhưng người có thực lực bình thường trên đời lại là nhiều nhất, bọn ta có thể trốn ra hải ngoại, nhưng những người này lại chẳng trốn nổi, nhất định sẽ chết thảm trong tay dị tộc. Bọn ta vô tình nhớ tới món sư môn chi bảo này, Luân Hồi Điện có thể chứa đựng hơn nghìn vạn hồn phách." Tả Đạo Nhân nói ra tính toán của bọn họ.

Tạ Tiểu Ngọc lập tức hiểu ra, chuyện này cũng cùng một mục đích với việc tổ sư Kiếm Tông kiến tạo Kiếm Sơn, điểm khác biệt là, Kiếm Sơn tiêu hao quá lớn, mà tòa Luân Hồi Điện này tiêu hao nhỏ hơn rất nhiều, có điều hồn phách phong giam trong Luân Hồi Điện chỉ có thể chìm vào giấc ngủ sâu, không giống như hồn phách phong trong từng thanh kiếm kia có thể vừa tu luyện vừa nuôi dưỡng thần hồn.

"Vị tổ sư này của quý phái không phải họ Giản đấy chứ?"

Tạ Tiểu Ngọc chỉ là tiện miệng hỏi một câu, nào ngờ Tả Đạo Nhân lập tức vội hỏi: "Sư cháu, sao ngươi lại biết? Chẳng lẽ trong Tàng Kinh Các của Nguyên Thần Phái cũng có ghi chép về tổ sư gia nhà ta?"

Tạ Tiểu Ngọc lập tức giật thót, ngơ ngác nhìn Tả Đạo Nhân, rồi lại nhìn quanh những người khác, những người kia cũng đều đang nhìn hắn, trên mặt đầy vẻ ngơ ngác nghi hoặc.

Im lặng một hồi lâu, Tạ Tiểu Ngọc ngậm ngùi cười khổ, thấp giọng ngâm: "Giản giả, kiếm dã."

Chúng Đạo quân trước tiên suy ngẫm một chút, sau đó đều biến sắc đột ngột, mấy người trong đó đồng tử thu hẹp lại.

Từ trước đến nay, mọi người đều đang suy đoán Kiếm Tông rốt cuộc ẩn nấp ở nơi nào, một suy đoán đáng tin nhất chính là truyền nhân Kiếm Tông nằm ở các môn các phái, chỉ là không ai hay biết, thế nên những Đạo quân này vừa nghe thấy lời ngâm thấp của Tạ Tiểu Ngọc, liền lập tức hiểu ra ý nghĩa trong đó.

Không một ai cho rằng Tạ Tiểu Ngọc đang nói dối, bởi vì chẳng hề có cái chuyện cần thiết đó.

"Tìm lại thứ này, tại hạ gánh vác trách nhiệm không thể thoái thác." Tạ Tiểu Ngọc khép lại cuốn sổ tay trong tay.

Bắc Yến Sơn là danh môn đại phái, nhưng sơn môn quả thực khiến người ta không dám khen ngợi, nhìn qua cứ như một nơi tà phái trú ngụ, nơi đây núi liền núi, tất cả các ngọn núi đều như đao gọt, hơn nữa lởm chởm như răng chó, mang lại cảm giác u sầm gợn tóc gáy, trên đỉnh núi quanh năm bao phủ trong một tầng sương mỏng, tầng sương mỏng đó có màu xám đen, cũng mang lại cảm giác âm u gợn người như thế.

Trong rặng núi có một vực khe khuyết, là nơi âm u nhất, vực khe sâu không thấy đáy, hơn nữa trận trận âm phong cuồng loạn gào thét, sắc bén như lưỡi đao, hai bên hẻm núi đều là những vệt đao chém như những vết sẹo, tiếng gió rít vô cùng sắc nhọn, mơ hồ trong đó có thể nghe thấy tiếng gào khóc và than van.

"Đây chính là Quỷ Môn sao?" Ỷ La không khỏi run rẩy khắp người.

Nơi này vốn dĩ đã nguy hiểm, cộng thêm phụ nữ đa phần đều sợ quỷ, nên chân Ỷ La có phần bủn rủn.

"Bảo ngươi đừng đến, ngươi cứ không nghe!" Tạ Tiểu Ngọc mắng nhẹ một tiếng, nhưng sau khi mắng xong, hắn vẫn ân cần kéo Ỷ La lại gần.

"Ta chỉ tò mò thôi mà! Danh tiếng Quỷ Môn lớn như vậy, không hề thua kém Thiên Môn." Trong lòng Ỷ La ngọt ngào như rót mật, nhưng trên miệng vẫn không chịu chịu nấc kém.

Tạ Tiểu Ngọc đã không còn lời nào để nói, đành quay đầu quan sát Quỷ Môn.

Trong mắt người khác, Quỷ Môn chỉ là một vực khe khuyết sâu không thấy đáy; thế nhưng trong mắt Tạ Tiểu Ngọc lại chẳng phải chuyện như vậy, cảnh tượng hắn nhìn thấy vô cùng kỳ lạ, toàn bộ vực khe giống như một chiếc phễu bị ép dẹt, miệng trên vừa rộng vừa dài, nhưng bên dưới lại chỉ có một cái lỗ nhỏ.

"Cái lối vào thực sự này nhỏ quá, người có thể chui qua được sao?" Ỷ La cũng đang nhìn, cô tất nhiên chẳng nhìn thấy gì cả, nhưng có Tạ Tiểu Ngọc ở bên cạnh, cô và Tạ Tiểu Ngọc tâm ý tương thông, Tạ Tiểu Ngọc nhìn thấy gì thì cô cũng nhìn thấy thứ đó.

Cái lỗ nhỏ kia chẳng lớn hơn đầu kim bao nhiêu, quỷ là thứ hư vô, vô hình vô chất, lỗ nào cũng chui vào được, động nhỏ đến đâu cũng có thể qua, thậm chí không có lỗ cũng xong, nhưng người thì lại không làm được.

Tạ Tiểu Ngọc trợn ngược mắt, hắn không biết Ỷ La là ngốc thật hay cố tình giả ngốc nữa.

"Đi thôi." Tạ Tiểu Ngọc đặt một tay lên vai Ỷ La, trong chớp mắt thân thể hai người biến thành hư vô mờ nhạt.

Tạ Tiểu Ngọc đã rất lâu rồi không sử dụng Hư Không Vô Định Mạn Đồ La, đặc biệt là sau khi trở thành Chân Quân, thế nên cách một thời gian dài mới lại sử dụng bí pháp này, cảm giác quả nhiên không giống trước.

Trước đây khi Tạ Tiểu Ngọc thi triển Hư Không Vô Định Mạn Đồ La, người sẽ trở nên bán trong suốt, hơn nữa mang lại cảm giác cho người ta như một bức tranh, dẹt díu; thế nhưng lúc này Tạ Tiểu Ngọc trông vẫn là dáng vẻ ban đầu, có độ dày, chỉ là đường nét viền xung quanh có chút mờ nhòe không rõ, giống như vô số hư ảnh y hệt nhau đè lên nhau, nhưng lại không đè khớp hẳn, hơi lệch vị trí một chút.

Kéo lấy Ỷ La, Tạ Tiểu Ngọc nhún người nhảy vào Quỷ Môn.

Nhìn Tạ Tiểu Ngọc cùng Ỷ La biến mất, đám Đạo quân cùng đến đều trút được một hơi thở phào.

"Sư huynh, huynh nói xem lần này có được không? Hay là đợi thêm hai ngày nữa, A Ngọc đã đi mời Tiêu Hàn, chẳng mấy ngày nữa là tới, thêm một người thì xác suất thành công càng lớn hơn." Một vị Đạo quân trong đó nhẹ giọng nói.

"Người ứng kiếp vào lúc này đến Bắc Yến Sơn, có lẽ là do thiên ý chỉ dẫn, nếu không nắm bắt lấy, có lẽ sẽ đánh mất Luân Hồi Điện." Tả Đạo Nhân vuốt chòm râu dài, vẻ mặt như suy tư điều gì rồi nói.

Mọi người đều ngậm miệng lại, dẫu sao liên quan đến thiên ý, không ai dám ăn nói bừa bãi.

"Hơn nữa, nếu như người đông mà có tác dụng, Bắc Yến Sơn ta có đầy đệ tử sẵn sàng xả thân quên chết, đến lúc đó phái người qua tiếp ứng là được." Tả Đạo Nhân cũng có một kế hoạch chuẩn bị khác.

"Đáng tiếc Thanh Lam bị quỷ hồn xâm nhập, cơ thể vẫn chưa dưỡng xong, nếu không có thêm một người đi vào, tình hình sẽ tốt hơn rất nhiều." Một vị Đạo quân khác nhìn về hướng sơn môn đầy bất lực lên tiếng.

"E rằng không phải do nguyên nhân cơ thể không khỏe đâu, lúc Tạ Tiểu Ngọc để cô gái đó ở lại trên núi, đã nhét một thứ vào tay cô ta." Tả Đạo Nhân có thể trở thành chưởng tôn một phái tự nhiên có cái lý của ông, ánh mắt sắc bén không ai sánh bằng.

"Chẳng lẽ là tín phù liên lạc? Hắn sợ chúng ta hại hắn sao?" Một vị Đạo quân hỏi.

Tả Đạo Nhân lắc đầu nói: "Nếu ta không nhìn nhầm, đó chắc là một món pháp bảo không gian."

Mọi người lập tức hiểu ra, ai nấy đều biết trên người Tạ Tiểu Ngọc có một món pháp bảo không gian, bên trong chứa người nhà của hắn.

"Thế thì lạ thật, chẳng lẽ hắn không đem người nhà phó thác cho Kiếm Tông sao? Chẳng lẽ hắn đối với Kiếm Tông cũng không yên tâm?" Tự nhiên có người đoán mò đoán vượn.

Lời này vừa thốt ra, có mấy người liền trợn mắt nhìn vị Đạo quân đó, những lời này rất dễ bị người ta hiểu thành đâm thọc ly gián, nếu như truyền vào tai người của Kiếm Tông thì còn ra thể thống gì nữa?

Còn về việc lời này có truyền vào tai người của Kiếm Tông hay không? Câu trả lời không cần nói cũng biết, biết đâu chừng trong số những người có mặt ở đây lại có hậu duệ của Kiếm Tông, dẫu sao lục đại tổ sư gia nhà mình cũng là người của Kiếm Tông.

Tả Đạo Nhân vội vàng chữa lời: "Điều đó chưa chắc, trong tin tức Tề sư huynh gửi về từ Mãng Hoang có đề cập đến việc hắn hình như có cách giúp bất kỳ ai tu luyện, cho dù là lão bà bà đã cạn kiệt Quý Thủy cũng được."

Tả Đạo Nhân chỉ tự nhiên là vợ của Lý Quang Tông và vợ của đứa con thứ hai.

Mọi người đều gật đầu, đã có thủ đoạn như vậy thì không thể nào không dùng trên người nhà mình, mà cha mẹ Tạ Tiểu Ngọc tuổi tác lớn hơn Lý thím rất nhiều, thế nên quá trình này có lẽ còn dài hơn, biết đâu chừng hiện tại vẫn đang tu luyện trong kim cầu, như vậy thì giải thích mới xuôi được.

"Điều ta để tâm ngược lại là câu nói đó của hắn, Giản giả, kiếm dã. Trong mười hai vị sang phái tổ sư của Nguyên Thần Phái, có ai họ Giản không?" Tả Đạo Nhân cố tình hỏi, ánh mắt lướt qua những người này, sau đó ông không nhìn ra được điểm gì bất thường cả.

"Không có, nhưng lại có một Thiên Giản Tử." Một vị Đạo quân trong đó lên tiếng.

“Chưa chắc đã là một trong mười hai người đó, bên ta chẳng phải cũng có Lục đại tổ sư sao?” Tả đạo nhân dứt khoát bồi thêm, tuy Kiếm Zông khác với dị tộc, nhưng Bắc Yến Sơn có người của phái khác tiềm phục luôn khiến ông không yên tâm.

Nhưng Tả đạo nhân lại thất vọng, những Đạo Quân này đều biểu hiện rất bình thường.

“Hắn ban đầu không có phản ứng, mãi đến khi xem xong cuốn sổ ghi chép do Lục đại tổ sư để lại mới nói ra câu đó, lẽ nào trong sách có ám ký, hay là Kiếm Zông có một pháp bảo tương tự Luân Hồi Điện?” Một Đạo Quân cao tuổi đưa ra phán đoán của mình.

Một Đạo Quân khác cũng vội vàng nói: “Khả năng rất cao, trong mấy cuốn sách tạp nham mà tiểu tử đó nhắc tới có phương pháp luyện chế Thiên Kiếm Chu và Kiếm Sơn. Thiên Kiếm Chu thì không rõ, nhưng Kiếm Sơn thì không phải thật. Chính miệng hắn từng nói, đó chỉ là Kiếm Sơn giả mô phỏng lại, Kiếm Sơn thật đã không thể nào tái hiện.”

Tả đạo nhân vốn tâm trí không đặt ở đây, nhưng những lời này lại khiến cõi lòng ông chấn động mạnh.

Bấy lâu nay, thế nhân đều cho rằng Kiếm Zông phải là một nhóm kiếm tu coi cái chết như không, chiến lực tinh phong, trong lòng không nghĩ gì khác ngoài kiếm; thế nhưng giờ đây, Tả đạo nhân lại ngày càng cảm thấy Kiếm Zông giỏi nhất là tạp nghệ, là một tập hợp các tông sư tụ hội lại với nhau.

Đáy hẻm núi không phải một màu đen kịt như trong tưởng tượng, dĩ nhiên nơi đây cũng không thể sáng như ban ngày, dù sao cũng là nơi ma quỷ xuất hiện.

Tạ Tiểu Ngọc nhìn quanh bốn phía, rồi lại ngẩng lên nhìn trời, xung quanh trông như sương mù mờ mịt, nhưng hắn không thấy cảm giác ẩm ướt, đây tuyệt đối không phải sương, bầu trời xám xịt như một ngày u uất.

“Nơi này là Mộc Giới sao?” Ỷ La cũng đang quan sát xung quanh.

“Không phải Mộc Giới, chắc là khe hở nằm giữa Mộc Giới và thế giới của chúng ta.”

Tạ Tiểu Ngọc từng tiến vào Tiểu Thiên Thế Giới do Yêu tộc nắm giữ, cũng từng vào khoảng hư không vô tận trong phế tích Tam Liên Thành, nên hắn mơ hồ có một suy đoán — giữa các Đại Thiên Thế Giới không thể giáp nhau trực tiếp, chắc chắn phải có một vùng đệm.

“Nơi này rộng bao nhiêu?” Ỷ La khẽ hỏi.

“Không biết.” Tạ Tiểu Ngọc lắc đầu.

“Mấy người ở Bắc Yến Sơn nhờ ngươi giúp đỡ, vậy mà lại không nói cho ngươi biết tình hình nơi này?” Ỷ La có chút không vui.

“Những gì họ biết cũng có hạn.” Tạ Tiểu Ngọc từng nghe Tả đạo nhân nói về tình hình nơi đây, nhưng thông tin hữu ích quả thực rất ít.

Mộc Giới tuyệt đối là nơi tẻ nhạt nhất, ở đây không có ngày đêm, không có nhật nguyệt tinh thần, không có phong sương vũ tuyết, không có cây cối hoa cỏ, ngoài quỷ ra thì chẳng có gì khác, mà Bắc Yến Sơn lại không thể trêu ghẹo quỷ, làm vậy là tự tìm đường chết.

“Ta không thấy bãi tha ma nào cả, tuy sương mù và bầu trời này làm người ta rất khó chịu, nhưng cũng không đến mức đáng sợ như trong truyền thuyết.” Ỷ La quét mắt nhìn quanh.

Tạ Tiểu Ngọc liền cười đáp: “Mấy cái truyền thuyết đó không đáng tin đâu. Người chết thành quỷ mới có thể vào Mộc Giới, trong Mộc Giới không có sinh khí, nên không thể có sinh vật sống, đã không có sinh vật sống thì lấy đâu ra thi thể? Càng miễn bàn đến lăng mộ.”

Mặt Ỷ La ửng đỏ, vội vàng đánh trống lãng sang chuyện khác, hỏi: “Họ có chỉ ngươi cách tìm thứ đó không?”

Tạ Tiểu Ngọc không trả lời, chỉ lật tay một cái, lấy ra một chiếc la bàn màu vàng óng.

Vừa lấy la bàn ra, kim chỉ nam trên đó liền xoay tít hỗn loạn, hồi lâu sau mới dừng lại.

“Đi hướng bên đó.” Tạ Tiểu Ngọc chộp lấy cổ tay Ỷ La, hắn không dám để Ỷ La rời xa mình.

Trước khi đến đây, người của Bắc Yến Sơn đã nói cho Tạ Tiểu Ngọc biết tình hình nơi này, đây là một nơi cực kỳ nguy hiểm, mọi thứ đều đầy rẫy dối lừa, những gì mắt thấy tai nghe đều không thể tin tưởng, nếu vài người cùng vào thì bắt buộc phải nắm tay nhau, tuyệt đối không được tách ra, bằng không chỉ trong chớp mắt người kia sẽ biến mất, đến khi xuất hiện lại thì rất có thể đã bị quỷ hồn nhập xác.

“Nắm chặt tay ta, nhỡ đâu nhìn thấy kẻ nắm tay ngươi là bộ xương khô hay thây ma thì tuyệt đối đừng sợ, nhất định là ảo thuật, tóm lại chúng ta tuyệt đối không được tách rời.” Tạ Tiểu Ngọc dùng phương pháp truyền tâm để cảnh báo.

“Biết rồi, ngươi và Thanh Lam đều từng chịu thiệt thòi lớn, quỷ xảo quyệt lắm!” Ỷ La khẽ cười, rõ ràng không hề để tâm đến lời cảnh báo này.

Dù vậy, bàn tay Ỷ La vẫn nắm ngược lại cánh tay Tạ Tiểu Ngọc, tay hai người đan chặt vào nhau.

Hai người Tạ Tiểu Ngọc không biết đã đi bao lâu, đột nhiên xung quanh vang lên một trận ồn ào náo nhiệt.

Vừa rồi còn chẳng có vật gì, chớp mắt một cái, hai người Tạ Tiểu Ngọc đã đứng giữa một khu chợ sầm uất.

“Đây đều là ảo giác sao?” Ỷ La khẽ hỏi.

“Không biết.” Tạ Tiểu Ngọc luôn mở thần thông Thiên Thị Địa Thính, ảo giác thông thường hoàn toàn không thể qua mắt hắn, nhưng lúc này hắn lại không nhìn ra sơ hở nào.

“Đây chắc là chợ quỷ trong truyền thuyết nhỉ?” Ỷ La lại hỏi, tay càng siết chặt lấy Tạ Tiểu Ngọc.

Đột nhiên Ỷ La há to miệng, định vung tay hất ra, bởi vì nàng nhìn thấy mình đang nắm lấy một cánh tay thối rữa đầy dòi bọ.

Tạ Tiểu Ngọc cảm nhận được sự bất thường của Ỷ La, càng siết chặt lấy cánh tay nàng, đồng thời lấy tay che mắt nàng lại.

“Vừa mới dặn ngươi phải cẩn thận ảo giác rồi mà.”

Tiếng quát giận dữ xuất hiện trực tiếp trong trí óc Ỷ La, khiến nàng bình tĩnh trở lại, đến lúc này nàng mới phát hiện vừa rồi mình muốn gào lên nhưng không phát ra tiếng, rõ ràng Tạ Tiểu Ngọc đã có phòng bị từ trước.

Thế nhưng Tạ Tiểu Ngọc vẫn có sơ suất, hắn quên mất quỷ không giống người, quỷ là thể ý thức, rất nhạy cảm với biến động tinh thần, dao động tinh thần vì hoảng loạn vừa rồi của Ỷ La chẳng khác nào ngọn đuốc trong đêm đen, khiến lũ quỷ xung quanh đều quay đầu nhìn lại.

“Ta không nên dẫn ngươi theo.” Tạ Tiểu Ngọc vô cùng hối hận.

“Ai mà biết nơi này lại đáng sợ đến thế.” Ỷ La biết mình sai, nhưng vẫn cố tranh luận vài câu.

Tạ Tiểu Ngọc không có tâm trí tranh cãi với Ỷ La, hắn rung nhẹ la bàn, chớp mắt một cái mọi thứ xung quanh lại trở về trạng thái ban đầu.

“Cái này của ngươi có thể phá giải ảo giác sao? Sao không dùng sớm hơn?” Ỷ La tức giận nói.

“Không phải phá giải ảo giác, mà là dịch chuyển ra ngoài thôi! Ta quay lại vị trí vừa rồi, rời khỏi địa bàn do con quỷ đó kiểm soát.” Tạ Tiểu Ngọc đành phải giải thích.

Thấy Ỷ La liên tục gặp sự cố, Tạ Tiểu Ngọc dứt khoát không còn mạo hiểm tiến về phía trước nữa, bằng không sẽ lại xảy ra chuyện.

“Người của Bắc Yến Sơn cũng không cung cấp cho ta được nhiều thông tin, chỉ nói nơi này bị từng con đại quỷ chiếm giữ, những con đại quỷ này đều có địa bàn và tay chân riêng. Con đại quỷ vừa rồi còn tính là tốt, chỉ dựa theo lúc sống mà tạo ra một thị trấn nhỏ, có vài con đại quỷ còn biến nơi ở thành như hoàng thành, xưng hùng xưng bá bên trong.” Tạ Tiểu Ngọc khái quát lại tình hình nơi này.

Vẩy vẩy chiếc la bàn trong tay, Tạ Tiểu Ngọc nói tiếp: “Thứ này không chỉ dùng để chỉ đường, mà còn có hai năng lực khác, một là giúp chúng ta dịch chuyển ra ngoài, hai là ẩn hình. Lũ quỷ đó hoàn toàn không nhìn thấy chúng ta, dù có thấy thì cũng chỉ coi chúng ta là quỷ, tuy nhiên chúng ta không được kích động, nếu không sẽ bị lũ quỷ đó cảm ứng được.”

“Làm gì mà phiền phức thế? Cứ trực tiếp đánh xông qua chẳng phải xong sao!” Ỷ La chỉ thấy toàn thân nổi hết da gà, hiện tại tâm trạng vẫn chưa thể lắng xuống.

“Họ từng thử rồi, trước đó Bắc Yến Sơn đã phái hơn mười Chân Quân đến, nhưng chỉ có hai người trốn được về, mà lúc về lại quá vội vàng, còn làm hỏng cấm chế khiến quỷ môn mở ra, một đàn tà quỷ tràn ra ngoài, cho nên lần này chúng ta cố gắng hết sức đừng đánh động đến lũ quỷ đó.”

Tạ Tiểu Ngọc chưa bao giờ là kẻ hiếu chiến, người của Bắc Yến Sơn tìm hắn giúp đỡ quả thực đã tìm đúng người, hắn luôn dốc sức tránh né tranh đấu, nếu không thể tránh thì cũng cố gắng một kích kết liễu, chính là nhân tuyển tốt nhất để làm việc này.

“Họ có thể phái Đạo Quân, tại sao lại phải cần ngươi giúp?” Ỷ La phẫn nộ nói.

“Lối ra vào đó có hạn chế, chỉ những ai có thực lực dưới Đạo Quân mới có thể vào.” Tạ Tiểu Ngọc nói.

“Ta sợ lắm.” Ỷ La sắp khóc đến nơi, nàng bây giờ thực sự hối hận vì đã đi theo.

Tạ Tiểu Ngọc gãi gãi đầu, hắn quả thực đã đánh giá thấp độ tởm lợm của những ảo giác đó, cũng đánh giá quá cao độ gan dạ của Ỷ La, nhưng cứ thế này quay về thì hắn lại có chút không đành lòng.

“Hay là ngươi cõng ta đi, dùng mắt của ngươi thay cho mắt ta, dùng tai của ngươi thay cho tai ta, rồi ta sẽ phong tỏa ngũ quan.” Ỷ La nghiến răng nói.

Tạ Tiểu Ngọc dở khóc dở cười, hắn bây giờ đúng là tự trói tay chân, vốn định dẫn theo một trợ thủ, không ngờ lại biến thành gánh nặng, nhưng ngẫm lại một hồi, hắn lại thấy cách này khả thi, hắn đằng nào cũng phải lén lút lẻn vào, vốn dĩ đã không đi nhanh được, cõng thêm một người cũng chẳng có gì to tát.

“Lên đây đi.” Thân thể Tạ Tiểu Ngọc hơi hơi khom về phía trước.

Ỷ La chẳng kịp sợ hãi nữa, khẽ cười một tiếng rồi nhảy tót lên lưng Tạ Tiểu Ngọc.

Tạ Tiểu Ngọc cõng Ỷ La bước đi tiếp, đi vài bước cũng không thấy mệt, dù sao Ỷ La cũng là tu sĩ, tuy không dám dùng pháp thuật nhưng Khinh Thân Thuật vẫn dùng được, thế nên hắn hầu như không cảm nhận được trọng lượng, cùng lắm là khối thịt mềm mại áp chặt trên lưng khiến tâm trí hắn có chút xao nhãng.

Tiếp theo là kết nối ý thức, chuyện này đối với Tạ Tiểu Ngọc chẳng có gì khó khăn, hắn và Hồng Luân Hải từng làm qua việc này, Hồng Luân Hải thậm chí còn có thể điều khiển thân thể hắn để luyện đan, khả năng kiểm soát đòi hỏi khi đó không hề tầm thường; lúc ở Bà Ta Đại Lục, hắn và Đôn Côn cũng từng làm vậy, khi đó còn không phải kết nối trực tiếp mà là thông qua sức mạnh của Thiên Xà lão nhân, độ khó cao hơn thế này rất nhiều, cho nên lúc này hắn vận dụng vô cùng thành thục.

Ỷ La thì kém xa, may mà có Tạ Tiểu Ngọc chủ đạo, nàng chỉ cần phối hợp là được.

Dùng chân bước đi đúng là chậm, Tạ Tiểu Ngọc đã quên mất bao lâu rồi mình chưa đi bộ như thế này, dù sao từ sau khi trở thành Chân Nhân, hắn luôn đi lại bằng kiếm độn.

Cái nơi quỷ quái này tuy chỉ là khe hở giữa hai giới nhưng lại rất rộng lớn, trong cảm nhận của Tạ Tiểu Ngọc, hắn đã đi chừng hai, ba ngày mà vẫn chưa tìm thấy Luân Hồi Điện.

Suốt chặng đường này, Tạ Tiểu Ngọc đã băng qua địa bàn của mấy con đại quỷ.

Những nơi này không kỳ quái như trong tưởng tượng của Tạ Tiểu Ngọc, trái lại còn rất bình thường, hầu hết đều là thành trì hoặc chợ xá, nếu nhất định phải nói có chỗ nào bất thường thì đó là mọi thứ ở đây đều tốt hơn cả chợ xá hay thành trì ngoài đời thực, trên mặt đất toàn là đá hộc xếp ngay ngắn, nhà cửa xung quanh đều là gạch xanh mái ngói xanh hoàn toàn mới tinh, hàng hóa trên các gian hàng tuyệt đối không phải thứ có thể mua được ở các thành thị thế tục.

“Mấy thứ này đều là quỷ sao?” Ỷ La nằm trên lưng Tạ Tiểu Ngọc khẽ hỏi.

Ỷ La là nhìn thông qua mắt của Tạ Tiểu Ngọc, Tạ Tiểu Ngọc thấy gì đều đã lọc qua một lần, thế nên những gì nàng nhìn thấy đều rất bình yên và hòa nhã, chính vì vậy, nàng dẫu thế nào cũng không thể tưởng tượng nổi cuộc sống của quỷ lại bình yên đến thế.

“Điều này rất bình thường, phần lớn con người sống trên đời chẳng phải cũng là để qua những ngày tháng bình an sao? Chỉ có kẻ điên mới suốt ngày nghĩ đến thây chất thành núi, máu chảy thành sông, hèn chi muốn ngâm mình trong bể máu cả ngày.”

Tạ Tiểu Ngọc nói ra những lời này là vì hắn thực sự có cảm nhận như vậy.

Năm đó Tạ Tiểu Ngọc bị lưu đày đến Thiên Bảo Châu, trong lòng ngoài một luồng lệ khí thì một suy nghĩ khác chính là nửa đời sau được sống những ngày tháng bình bình an an, hắn còn từng hỏi Lý Quang Tông và Lý Phúc Lộc, sau đó lại hỏi cha mẹ, anh trai và chị gái, mọi người trả lời hắn đều giống nhau — họ đều muốn gây dựng một thế gia, chứ không phải một môn phái, điều thú vị hơn là, thế gia trong tưởng tượng của họ không phải kiểu thế gia như An Dương Lưu gia, mà là kiểu gia đình nông dân điền trang.

“Có lẽ, phần lớn lũ quỷ... đều khá tốt.” Ỷ La có chút ngập ngừng.

“Ta chưa bao giờ đánh giá người khác là tốt hay xấu, thổ dân Thiên Bảo Châu lẽ nào bẩm sinh đã tà ác? Nếu không phải chúng ta phát hiện ra nơi đó, đồng thời phát hiện ra mỏ khoáng rồi điên cuồng khai thác, thì làm sao hai bên có thể đánh nhau? Càng miễn bàn đến việc kết xuống mối huyết hải thâm thù như vậy.”

Tạ Tiểu Ngọc nói những lời này là vì sự hãm hại của Phương Vân Thiên đã giúp hắn hiểu ra rất nhiều đạo lý, chuyện đó nhìn từ các góc độ khác nhau, dường như ai cũng có cái lý của riêng mình.

"Huống chi cho dù đại bộ phận quỷ là tốt, thì kẻ chưởng quản Mộc Giới chưa chắc đã là thứ tốt lành gì, dưới tay chắc chắn có một đám lớn quỷ xấu, tương lai đại kiếp đến, cửa quỷ mở rộng, cho dù là quỷ tốt e rằng cũng thân bất do kỷ." Tạ Tiểu Ngọc nhạt nhõm nói, trong lòng tràn ngập bất lực.

Hiện tại Tạ Tiểu Ngọc cũng đã là nhân vật đứng trên đỉnh cao, cho nên rất rõ ràng nhiều tranh chấp chỉ do một ý niệm của những kẻ trên cùng gây ra, cho dù những kẻ đó không có ý nghĩ gì, thì ở giữa vẫn còn một đám lớn dựa hơi làm oai, lòng mang dạ thú.

Cứ lấy chuyện của Tạ Tiểu Ngọc mà nói, ban đầu dính vào chỉ là một con chó chạy cậy thế dưới tay Lưu gia ở An Dương, một kẻ lấy ân báo oán, nhưng một tiểu nhân vật như vậy lại khiến thù oán hai bên càng kết càng sâu, trước là gợn đến Lưu gia, sau là liên luỵ đến quan phủ, tiếp đó Cửu Không Sơn, triều đình, Phật môn... từng bên một bị kéo vào, dù cho đại kiếp sập đến đỉnh đầu, hai bên vẫn cứ không chết không thôi.

"Trận đại kiếp này là thiên ý, người quỷ khác đường, chỉ có thể làm địch không thể làm bạn, ngươi bây giờ nảy sinh một tia thiện ý với chúng, đến lúc đánh nhau, chúng nó sẽ không lấy đức báo đức đâu." Tạ Tiểu Ngọc nhắc nhở.

Ỷ La còn muốn cãi lại, nhưng thần sắc ngưng trọng của Tạ Tiểu Ngọc khiến nàng không dám quấy rầy nữa, bĩu môi nói: "Đừng coi ta như đứa trẻ, ta hiểu chứ, hồi ở Nê Thường Môn ta xem nhiều rồi! Ta từng thấy mấy người phụ nữ, xem một vở xướng kịch, có thể vì gập ghềnh của người trong kịch mà quệt nước mắt, nhưng xoay người một cái lại biến thành lạnh lùng vô tình, phá nhà người, diệt môn người, coi mạng người như cỏ rác."

Tạ Tiểu Ngọc có chút không hiểu nổi Ỷ La, bảo nàng hồ đồ, có đôi khi lại rất minh bạch.

Đột nhiên Tạ Tiểu Ngọc thấy la bàn trong tay đang không ngừng rung động, kim chỉ nam hướng về một ngôi nhà phía trước.

"Đừng nói nữa." Tạ Tiểu Ngọc vội vàng ngắt lời Ỷ La.

"Tìm thấy rồi sao?" Trong lòng Ỷ La dâng lên một trận hân hoan.

Tạ Tiểu Ngọc lập tức cảm thấy không xong, gần như cùng lúc đó đám người xung quanh đều quay đầu lại.

Trong chớp mắt thành thị biến mất, đường xá biến mất, những kẻ vốn đang đi dạo trên đường đều biến thành lệ quỷ mặt xanh nanh vàng.

Tuy nhiên tất cả những thứ này Ỷ La đều không nhìn thấy, bởi vì Tạ Tiểu Ngọc kịp thời phong tỏa kết nối ý thức, hắn không muốn vì sự hoảng loạn của Ỷ La mà dẫn phát biến động cảm xúc mạnh mẽ hơn.

Cùng lúc đó, Tạ Tiểu Ngọc lóe thân một cái, cưỡng ép dịch chuyển ra xa vài trượng.

Tạ Tiểu Ngọc vừa dời đi, đám quỷ bốn quanh chỗ hắn vừa đứng đều lao vội tới, mười mấy chiếc móng quỷ quào loạn khắp nơi, muốn ép người ra ngoài.

Ngày càng nhiều quỷ hồn tụ tập về phía này, Tạ Tiểu Ngọc ngược lại không hoảng hốt, nhiều quỷ hồn đi ngang qua ngay bên cạnh hắn, rõ ràng đều không thấy hắn, hơn nữa quỷ hồn vây tụ về bên này, hướng la bàn có phản ứng ngược lại bỏ trống ra.

Sau khi ảo ảnh biến mất, hướng đó căn bản không thấy ngôi nhà nào, chỉ có một đống gò đất.

Tạ Tiểu Ngọc từng bước từng bước đi về phía đó, vô cùng cẩn trọng, hai con mắt quét qua quét lại, chỉ sợ nơi này có phục kích, mãi cho đến trước gò đất, hắn đều không gặp phải bất kỳ tai họa nào.

Sau khi xác nhận lại lần nữa mộ táng đó quả thực không có nguy hiểm, Tạ Tiểu Ngọc lùi ra xa mười mấy trượng, sau đó móc ra một cái móng vuốt bay.

Đồ chơi này là Tạ Tiểu Ngọc chuẩn bị cho chuyến đi Thiên Môn ban đầu, chỉ cần khóa định dược liệu, phóng móng vuốt ra, móng vuốt sẽ khấu chặt dược liệu cùng khối đất xung quanh, rồi quật toàn bộ ra.

Tạ Tiểu Ngọc có Giới Tử Đạo Trường, thứ gì cũng có thể nhét vào trong, cho nên sau khi ra khỏi Thiên Môn thứ này liền giữ lại, không ngờ lần này lại dùng tới.

Móng vuốt bay phát ra tiếng "cạch" một cái khấu lên đống đất, âm thanh làm động đến quỷ hồn bên cạnh, tuy nhiên tiếng động này không lớn, không bằng trận sóng biến động tinh thần vừa rồi, lực thu hút đối với quỷ hồn yếu hơn nhiều, cho nên đám quỷ hồn đó chỉ loanh quanh bốn phía, không có phản ứng quá lớn.

Móng vuốt bay từ từ lún sâu vào trong, lưỡi vuốt cắt mở bùn đất, bùn đất bị cắt văng lật ra bốn phía, do đây không phải là một món pháp khí mà là cơ quan, nên khi hoạt động không phát ra chút sóng biến động pháp lực nào.

Đống đất vốn không lớn, từng mảng đất bong tróc ra, dần dần lộ ra đồ vật bên trong.

Đó là một bộ hài cốt, trông chừng đã chết rất lâu, thịt xương đều đã mục nát, ngay cả xương xẩu cũng đã biến thành màu xám đen, giống như đã chôn ở đây mấy ngàn năm, trên thân hài cốt khoác đạo bào, bên hông còn đeo túi chứa đồ, những thứ này lại còn rất mới.

Tạ Tiểu Ngọc lập tức đoán được đây chắc chắn là một trong mười mấy Chân Quân tiến vào trước đó, người của Bắc Yến Sơn đã nói với hắn, lần hành động thất bại đó xảy ra trong thời gian hắn đến Bà Ta Đại Lục.

Vốn dĩ người Bắc Yến Sơn tưởng rằng chuẩn bị đã đủ đầy đủ, lại đổi lấy kết quả như vậy.

Mới mấy tháng mà thi thể đã biến thành dáng vẻ này, cái nơi quỷ quái này thật khiến người ta dựng tóc móc gai, khiến Tạ Tiểu Ngọc một khắc cũng không muốn ở lại thêm.

Móng vuốt từ từ đào xuống dưới, thứ này không tinh xảo bằng tay người, khó tránh khỏi đụng chạm tới thi thể, bộ hài cốt đó liền kêu răng rắc rồi rã rời ra.

Quỷ hồn bốn phía lập tức bị động chạm, chúng nhìn thấy xương xẩu lộ ra, cũng nhìn thấy gò đất bị đào mở.

Món quà là Tạ Tiểu Ngọc cũng thấy thứ hắn cần, ngay dưới hài cốt, có một chiếc đĩa tròn hình thù kỳ dị đang bị chôn sâu.

Theo một tiếng kim loại ngân nhẹ, móng vuốt bay kẹp chặt lấy đĩa tròn rống một tiếng nhổ bật lên.

Cú này động tĩnh cực lớn, tất cả quỷ đều nanh vuốt giương ra lao vút tới.

Quỷ là vật vô hình, tốc độ bay trốn cực nhanh, trong chớp mắt đã lao tới trước móng vuốt bay, có con chộp lấy đĩa tròn, có con chộp lấy móng vuốt.

Đột nhiên, tất cả quỷ giống như bị dội một thân axit, đồng thời gào thét lên, trên thân bốc lên từng đợt khói xanh, trong đó mấy con tiểu quỷ vốn dĩ thực lực yếu ớt càng gào lên mấy tiếng thảm thiết rồi hoá thành khói bụi tán loạn.

Đó là Phật quang, lưu li bảo diễm Phật quang không màu trong suốt, những quỷ hồn xông lên này đều là lệ quỷ tầng đáy nhất, cảnh giới cao cũng chỉ tương đương Luyện Khí tầng ba, tầng bốn, cảnh giới thấp e rằng đến nhập môn cũng không tính là, làm sao chịu nổi Phật quang cường hãn đến nhường này?

Tuy nhiên Tạ Tiểu Ngọc không có chút hưng phấn nào, hắn vốn tưởng rằng Phật quang vừa lên, đám quỷ hồn này nên tan thành mây khói, không ngờ chỉ có quỷ hồn yếu ớt nhất bị luyện hóa. Đám quỷ hồn khác tuy bị thương không nhẹ, nhưng đều thành công trốn thoát, điều này tuyệt đối không bình thường.

Trong Bồ Đề Châu, chiếc Thiên Cơ Bàn khổng lồ đó lại một lần nữa xoay chuyển nhanh chóng, chỉ trong lát sau, Thiên Cơ Bàn đã tính ra kết quả.

Lúc này, Phật quang của Tạ Tiểu Ngọc chỉ phát huy ra hai phần uy lực, tám phần uy lực còn lại đã bị khí tức U Mẫm tràn ngập bốn phía triệt tiêu.

"Đáng chết, lũ người này rốt cuộc lại không nói cho ta biết chuyện quan trọng như vậy." Trong lòng Tạ Tiểu Ngọc bùng lên một tia tức giận.

"Sao vậy?" Ỷ La khẽ giọng hỏi, tuy Tạ Tiểu Ngọc cách ly cảm nhận của hai người, nhưng biến động cảm xúc mạnh mẽ như vậy căn bản không thể che giấu nổi.

"Người của Bắc Yến Sơn vì muốn ta giúp đỡ, cố tình che giấu một chuyện quan trọng nhất, ở nơi này, thực lực của ta bị ép xuống chỉ còn hai phần." Tạ Tiểu Ngọc giận dữ nói.

"Chẳng lẽ đây là một ván cờ? Chúng muốn mượn dao giết người?" Ỷ La trải qua quá nhiều chuyện, nàng bây giờ cũng biết dùng ý xấu phán đoán người khác.

Tạ Tiểu Ngọc do dự một lúc, hắn không dám dễ dàng đưa ra kết luận như vậy, hơn nữa Luân Hồi Điện đối với Bắc Yến Sơn, đối với Nhân tộc quả thực có quan hệ trọng đại, người Bắc Yến Sơn chưa chắc đã dám đánh cược.

Đột nhiên, Tạ Tiểu Ngọc nhớ tới hai người trốn thoát ra ngoài kia, tất cả tình báo đều là từ miệng họ nói ra, liệu có phải hai người đó đã bị quỷ hồn nhập thân?

Tuy nhiên, xoay chuyển suy nghĩ Tạ Tiểu Ngọc liền phủ định ý nghĩ này.

Luân Hồi Điện quan hệ trọng đại, trên dưới Bắc Yến Sơn tất cả mọi người đều chằm chằm nhìn vào thứ này, hai người đó trở về chắc chắn sẽ bị tra hỏi đi tra hỏi lại, còn như kiểm tra sáng tối lại càng miễn bàn.

Cơ mà sự chèn ép này mới xuất hiện trong dạo gần đây sao? Trong đầu Tạ Tiểu Ngọc lóe lên đủ loại suy đoán.

Trong đầu Tạ Tiểu Ngọc đang nghĩ chuyện, nhưng tay lại không chậm chút nào.

Tuy Lưu Li Bảo Diễm Phật Quang không thể thiêu rụi tất cả quỷ, nhưng cũng xua đuổi toàn bộ quỷ đi, đợi đến khi Lưu Li Bảo Diễm Phật Quang cuốn lấy chiếc đĩa tròn lớn đó, đĩa tròn liền lập tức biến mất.

Lưu Li Bảo Diễm Phật Quang hiện tại không chỉ không màu trong suốt, mà còn sở hữu diệu dụng giống như Tha Hóa Tự Tại Vô Hình Kiếm Khí và Vô Tướng Phật Quang, có thể khiến đồ vật ẩn hình.

Dĩ nhiên, về độ ẩn mật, Lưu Li Bảo Diễm Phật Quang tuyệt đối không bằng Vô Tướng Phật Quang và Tha Hóa Tự Tại Vô Hình Kiếm Khí, nhìn kỹ thì vẫn có thể thấy được một chút bóng dáng.

Chiếc đĩa tròn đó chỉ là biến thành trong suốt, tuy nhiên đối với Tạ Tiểu Ngọc mà nói đã quá đủ rồi.

Luân Hồi Điện đã tới tay, Tạ Tiểu Ngọc trong chớp mắt kích hoạt la bàn trong tay.

Vèo một cái, Tạ Tiểu Ngọc tức thì biến mất, khoảnh khắc tiếp theo hắn đã trốn ra ngoài.

Chiếc la bàn này tổng cộng có thể thiết lập sáu điểm dịch chuyển, hiện tại Tạ Tiểu Ngọc đã được dịch chuyển đến điểm dịch chuyển gần nhất.

Tạ Tiểu Ngọc vừa trút được hơi thở phào, lại nghe thấy giữa không trung vang lên một đợt âm thanh chói tai.

"Lại có chuột nhỏ chạy vào rồi! Thật không hiểu, thứ này có gì tốt chứ?"

"Hàn lão quỷ, đừng dông dài nữa, đóng cửa đãi khách!"

"Hoa bà bà, lần này nói rõ trước đã, bắt được rồi chia thế nào? Lần này người tới hình như rất ít, cùng lắm hai, ba người."

"Lần trước mấy vị được tay rồi, lần này đừng có tranh nữa."

"Dựa vào cái gì không thể tranh tiếp? Ai có thể được tay dựa vào thủ đoạn từng người!"

Trong hư không truyền đến một đợt tiếng tranh cãi.

"Tưởng chiêu này có thể gạt được ta?" Tạ Tiểu Ngọc hừ lạnh một tiếng, đột nhiên Lưu Li Bảo Diễm Phật Quang tràn ra bốn phương tám hướng, không chỉ trên không, mà còn làm Phật quang thấm vào dưới chân.

"Á——" Một tiếng thảm thiết thê lương từ dưới chân truyền lên, sau tiếng gào thảm, chỉ nghe thấy tiếng một lão già: "Đáng hận, xảo quyệt dám đả thương ta! Ta phải xé ngươi thành muôn mảnh!"

Con lão quỷ này đánh lén không thành, ngược lại đâm sầm đầu vào trong Lưu Li Bảo Diễm Phật Quang, cái này khác với Phật quang vừa phóng ra khi nãy, vừa rồi Tạ Tiểu Ngọc dốc toàn lực bộc phát, không để lại chút dư địa nào, uy lực của Phật quang lớn hơn trước đó rất nhiều, mặt đất cứng như đá hoa cương thậm chí bị thiêu nung chảy.

Đã mắc lừa hai lần, Tạ Tiểu Ngọc từ lúc vừa vào đã cảnh giác tột độ, vừa rồi bốn phía tiếng động lạ nổi lên dồn dập, đám quỷ hồn đó tranh cãi lẫn nhau, hắn lập tức cảm thấy không bình thường, nghĩ qua một chút liền hiểu ra là chuyện gì, đây chẳng qua chỉ là kế dối thiên qua hải, đám lão quỷ đó giả vờ tranh cãi, chính là để làm hắn thả lỏng cảnh giác.

Tạ Tiểu Ngọc dứt khoát tương kế tự kế, khó khăn lắm mới hố được một lão quỷ, hắn đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội đánh chó xuống nước.

"Nổ!"

Cùng với một tiếng quát lớn của Tạ Tiểu Ngọc, một đợt tiếng nổ lách tách dày đặc truyền đến từ dưới chân, mặt đất vốn đã bị thiêu đỏ rực đột nhiên bộc phát ra, đá cứng trong chớp mắt biến thành dung nham sôi sùng sục, những dung nham này không chỉ nhiệt độ cực cao, đáng sợ hơn là bên trên ngưng tụ Phật lực nồng đậm.

"Không..." Đánh lén không thành ngược lại bị đánh lén, lão quỷ vốn định độn địa trốn đi, lại không ngờ tới còn có biến hóa như vậy, dung nham tràn ngập Phật lực xung quanh trong chớp mắt siết chặt lấy nó, những trận nổ tung vô tận lập tức nuốt chửng lấy nó.

Dù bị suy giảm chỉ còn hai thành uy lực, Lưu Ly Bảo Diễm Phật Quang của Tạ Tiểu Ngọc cũng chẳng dễ chịu gì.

Chớp mắt một cái, con lão quỷ kia đã bị nổ tán loạn, quỷ khí khuếch tán dưới sự chiếu rọi của phật quang liền nhanh chóng tan biến.

Trông thấy quỷ khí sắp tan hết, đột nhiên một lực hút mạnh mẽ bộc phát, chớp mắt đã hút chặt lấy con lão quỷ kia rồi thu tóm vào trong.

Lực hút đến từ chiếc mâm tròn, lúc này Tạ Tiểu Ngọc mới nhìn rõ mặt thật của chiếc mâm.

Chiếc mâm này là một miếng ngọc bích cực lớn, dùng nguyên khối hắc ngọc ngưng luyện mà thành, chắc chắn đã qua vô số lần luyện chế, bên trong tinh thuần trong suốt, không chút tạp chất.

Mặt trước của ngọc bích dùng phương pháp chạm nổi khắc một dãy cung điện, hơi giống Tử Cấm Thành, chính giữa là ba đại điện, hai bên là các dãy điện phụ, phía sau là ngự hoa viên.

Trạm nổi là khắc nông, không có nhiều cảm giác hình khối, nhưng miếng ngọc bích này lại khác, theo từng góc nhìn thay đổi, những nơi vốn bị che khuất lại lần lượt hiện ra, hoàn toàn không giống chạm nổi, ngược lại giống như mô hình ba chiều, đây tuyệt đối không phải thủ đoạn tiên gia, mà hoàn toàn là kỹ nghệ điêu khắc, người chạm trổ ra vật này năm đó trong đạo điêu khắc e rằng đã tiệm cận với "Đạo".

Mặt sau của miếng ngọc bích là những vòng tròn lớn nhỏ khác nhau, có cái lồng vào nhau, có cái chồng lên nhau, phức tạp chằng chịt khiến người ta nhìn mà nhức đầu.

Dù Tạ Tiểu Ngọc đã đọc qua cuốn sổ tay kia, nay lại có được vật thật, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều nghi vấn, có điều hiện tại không phải lúc nghiên cứu những thứ này, hắn liền mau chóng kết nối ý thức với Ỷ La.

Lúc này không giống vừa rồi, đã không còn ảo giác, tiếp theo toàn là những trận giáp lá cà gay go, có thêm một người giúp đỡ bao giờ cũng tốt hơn.

“Sao thế? Đánh nhau rồi à?” Ỷ La đã sớm nhịn không nổi, nàng đột ngột mở mắt, nhưng lập tức kinh hãi nhắm tịt lại, bởi vì xa xa một đàn hủ thi cụt tay cụt chân đang bay thẳng về phía này.

“Vẫn như cũ, để huynh khống chế, muội chỉ cần chịu trách nhiệm phóng phi kim là được.” Tạ Tiểu Ngọc thấy vậy, bất đắc dĩ nói.

Thực ra Tạ Tiểu Ngọc bảo Ỷ La giúp sức, vốn dĩ là muốn mượn lực phi kim của nàng.

Đòn tấn công vừa rồi đã tiêu hao gần một phần ba Lưu Ly Bảo Diễm Phật Quang mà hắn khổ luyện nhiều năm, như vậy quá lãng phí.

Lần này Ỷ La lại rất nghe lời, hai tay vung liên tiếp, vô số kim nhỏ như vụn sao bắn ra tứ tung.

“Huynh đâu có bảo muội làm thế này!”

Tạ Tiểu Ngọc sốt ruột, kiểu bắn loạn không mục đích thế này cũng giống hệt cách hắn dùng Lưu Ly Bảo Diễm Phật Quang lúc nãy, hoàn toàn là lãng phí.

Tạ Tiểu Ngọc chộp lấy tay phải Ỷ La, ngón tay cái bấm chặt vào mạch môn, một luồng pháp lực theo mạch môn truyền vào.

Tạ Tiểu Ngọc cũng hiểu phi kim thuật, thực chất chiêu Đạn Chỉ Phát Kiếm của hắn chính là mượn ý từ phi kim thuật của Ỷ La, chỉ là điểm tinh vi có chút khác biệt.

Cùng lúc truyền pháp lực, Tạ Tiểu Ngọc vận dụng thần thông ngộ ra từ Thời Gian Chi Đạo.

Trong chớp mắt, mọi thứ xung quanh đều trở nên chậm chạp, Thiên Cơ Bàn trong Bồ Đề Châu lại một lần nữa xoay chuyển.

Xung quanh vốn dĩ đã chập chùng bóng quỷ lại càng trở nên hỗn loạn, những bóng quỷ này một biến thành mười, mười biến thành trăm, trở thành vô số hư ảnh chao đảo.

Ỷ La lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng như vậy, chỉ thấy buồn nôn muốn mửa.

Tạ Tiểu Ngọc thì đã quen rồi, một cây phi kim vút bay ra, chớp mắt đã đóng đinh lên một bóng quỷ trong số đó.

Nếu đổi lại trước kia, phi kim chắc chắn sẽ đâm xuyên qua người; nhưng hiện tại, phi kim lại dính chặt trên bóng quỷ.

Sự hiểu biết của Tạ Tiểu Ngọc về kiếm thuật cũng được áp dụng lên phi kim, tuy phi kim đối phó với quỷ hồn không mấy hiệu quả, nhưng trên cây phi kim này lại bọc một lớp phật quang vô hình, phật quang bùng phát dữ dội, chớp mắt đã đốt bóng quỷ thành tro bụi.

“Chiêu này dùng thích thật!” Ỷ La vô cùng phấn khích nói, đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được sự tuyệt diệu của Thời Gian Đại Đạo, cũng là lần đầu tiên biết Tạ Tiểu Ngọc có bản lĩnh như vậy.

“Ghi nhớ cách vận lực vừa rồi chưa? Chúng ta phân công, huynh chịu trách nhiệm né tránh phòng thủ, muội chịu trách nhiệm tấn công.” Tạ Tiểu Ngọc gầm lên.

“Hiểu rồi.” Ỷ La vào thời khắc quan trọng vẫn khá đáng tin, nói xong năm ngón tay nàng liên tục gảy, như thể đang gảy dây đàn, chỉ thấy từng cây phi kim nối thành một đường bay về phía xa.

Thế nhưng những cây phi kim này chỉ có Tạ Tiểu Ngọc và Ỷ La nhìn thấy, người ngoài chỉ thấy Ỷ La liên tục cử động ngón tay chứ chẳng thấy vật gì, vậy mà từng con quỷ cứ thế hóa thành làn khói xanh.

Có Ỷ La chia bớt một nửa áp lực, Tạ Tiểu Ngọc lập tức trút được gánh nặng, lúc này sự chú ý của hắn mới có thể đặt vào việc tháo chạy, chỉ trong thời gian ngắn, hắn đã né được sáu lần tập kích chết người.

Kẻ tấn công Tạ Tiểu Ngọc cũng là quỷ hồn, nhưng không phải quỷ hồn bình thường, đều giống con lão quỷ bị hắn dùng phật quang thiêu rụi lúc nãy, sở hữu thực lực của Chân Quân, không chỉ độn không cực nhanh mà còn nhấp nháy biến ảo, ẩn hiện bất ngờ khiến người ta không sao đỡ nổi.

Nếu đổi lại là người khác ở đây, chắc chắn đã sớm không chống đỡ nổi, may mà Tạ Tiểu Ngọc không phải Chân Quân bình thường, năm xưa khi còn là Chân Nhân, hắn đã có thực lực chém chết Chân Quân, cho dù hiện tại sức chiến đấu bị áp chế chỉ còn hai thành, vẫn mạnh hơn nhiều so với thời còn là Chân Nhân.

“Những thứ này giết hoài không hết, số lượng quá nhiều rồi!” Ỷ La cuống cuồng.

Ỷ La cùng Tạ Tiểu Ngọc vào sinh ra tử, nhưng chưa từng trải qua trận chiến nào nguy hiểm đến thế, trước đây, trận chiến hung hiểm nhất nàng trải qua chính là chém chết vị Hồng Pao Chân Quân của Cửu Không Sơn dưới hải nhãn ngoài khơi Thiên Bảo Châu.

“Cái nơi quỷ quái này quỷ hồn vô số, giết không xiết đâu, chỉ có nghĩ cách chạy về thôi.” Tạ Tiểu Ngọc nghiến răng nói.

Chỉ trong lúc nói chuyện, Tạ Tiểu Ngọc lại né được ba đòn tấn công nguy hiểm đến nghẹt thở.

Vừa né tránh, Tạ Tiểu Ngọc vừa chú ý đến la bàn trong tay, lúc này kim chỉ nam trên la bàn xoay mòng mòng loạn xạ, rõ ràng có một luồng lực lượng nào đó khiến nó không thể sử dụng.

“Cẩn thận!”

Đột nhiên bên tai Tạ Tiểu Ngọc vang lên tiếng kinh hô của Ỷ La.

Gần như cùng lúc, Tạ Tiểu Ngọc cảm thấy nổi hết da gà, luồng lực lượng khiến hắn lạnh sống lưng này đến từ bên dưới.

May mắn đúng lúc này, la bàn đột ngột khựng lại.

Tạ Tiểu Ngọc không dám nghĩ nhiều, lập tức kích hoạt sức mạnh trên la bàn, trong chớp mắt cả người hắn biến mất bặt tăm.

Tạ Tiểu Ngọc vừa biến mất, mặt đất liền sụt xuống biến thành một khuôn mặt quái vật đầu lâu.

“Đáng ghét! Để nó chạy mất rồi!” Mặt đầu lâu phát ra tiếng gầm tức giận.

Trong hư không hiện ra từng bóng người, những bóng người này có cái do nước ngưng thành, có cái quanh thân âm hỏa cuồn cuộn, có cái là một đoàn hư ảnh chập chờn, có cái lại được mây mù bao phủ… đủ loại hình thù.

“Đúng là đáng tiếc.” Một mụ béo màu xanh bích, hoàn toàn do âm hỏa tạo thành cất tiếng với vẻ mặt đầy bất bình.

“Chiếc mâm tròn đó chẳng phải đã làm tay chân từ trước sao, tại sao lại không có tác dụng?” Một đoàn nước vàng đục ngầu biến ảo ra một khuôn mặt người, gầm gào ầm ầm.

“Ai mà biết được? Có lẽ trong tay chúng có pháp khí cách tuyệt.” Mụ béo lườm mặt đầu lâu một cái.

“Nó không chạy được xa đâu, ta đã phong tỏa lối ra rồi, nó dù muốn trốn cũng không trốn thoát được đâu.” Khuôn mặt đầu lâu khổng lồ phát ra một trận tiếng cười quái đản kè kè.

“Bảo đám tiểu đệ tản ra mà tìm, ta không tin là không tìm thấy tên đó!” Một đoàn mây mù phát ra tiếng gào thét sắc nhọn.

“Lần này người đến hình như hại hơn nhiều, trước đó đến mười mấy người đều bị chúng ta giết sạch bách; lần này chỉ có hai người, chúng ta không những không làm gì được họ mà còn mất cả Tân lão quỷ, hơn nữa chiêu số của hai người này hoàn toàn khác với mười mấy người trước.” Mặt đầu lâu tỏ vẻ suy ngẫm.

“Hai thứ thả ra ngoài đúng là vô dụng, lại chẳng truyền về được chút tin tức nào.” Mụ béo nói.

“Có lẽ bị nhìn ra rồi cũng nên! Dù sao chúng ta cũng đâu trông cậy vào hai kẻ đó phát huy tác dụng.” Mây mù thì chẳng buồn bận tâm.

“Đừng ở đây nói nhảm nữa! Chiêu mộ nhân mã, mọi người cùng nhau đi tìm.” Nước vàng đục ngầu xè một tiếng đáp xuống đất, chớp mắt đã thấm sâu vào lòng đất.

“Nói không sai, việc chính quan trọng hơn.” Mụ béo bộp một tiếng nổ tung, hóa thành vô số đốm âm hỏa xanh bích to bằng hạt đậu, bay tán loạn ra khắp bốn phương tám hướng.

Truyện liên quan