Quyển 23 · Chương 3: Tẩu nhân
Bích Liên Thiên rất rộng, núi môn trải dài hơn trăm dặm, cho nên không thể cấm bay. Tuy nhiên nội sơn môn không lớn đến thế, ngoại trừ đệ tử Bích Liên Thiên hoặc nhân vật từ Đạo Quân trở lên, những người khác đến nội sơn môn đều phải hạ cánh.
Tạ Tiểu Ngọc biết quy củ này, nhưng hắn đi theo mấy vị Đại Vu tới, mấy vị Đại Vu đó đã đi thẳng vào trong, lẽ nào hắn lại hạ xuống ở ngoại sơn môn, rồi chạy bộ vào nội sơn môn để hội hợp với mấy vị Đại Vu kia? Điều này hiển nhiên không thể nào, cho nên hắn bay vào, hơn nữa lúc vào có chút lơ đễnh, lúc này hắn vẫn đang suy nghĩ làm sao lợi dụng con quái vật nửa người nửa sâu đó.
Nếu có thể tìm ra vấn đề nằm ở đâu, Tạ Tiểu Ngọc có thể khiến đám hòa thượng Đa La Na Gia Tông chuyển sang tu luyện 《Trùng Vương Biến》, dưới trướng hắn sẽ có thêm một đội quân cường hãn vô cùng.
Dựa theo thực lực mà con quái vật đó thể hiện, một đội quân như vậy không cần quá đông, hai, ba vạn là đủ, đây là lực lượng chuyên dùng để công kiên.
Tuy nhiên Tạ Tiểu Ngọc không có nắm chắc, hắn đã kiểm tra bộ não của quái vật, phát hiện có chút khác với não người, hiển nhiên sự dung hợp huyết mạch dẫn đến các cơ quan nội tạng cũng bị biến dị, lan đến cả bộ não.
Long Vương Biến bản gốc không có vấn đề này, Tạ Tiểu Ngọc không biết sai sót xảy ra ở đâu, cũng không biết cần bao lâu mới sửa chữa xong.
Tạ Tiểu Ngọc càng nghĩ càng phiền não, lại không chú ý tới mấy vị Đại Vu đều đã dừng lại.
"Các hạ chính là truyền nhân Kiếm Tông Tạ Tiểu Ngọc?" Đột nhiên phía trước vang lên một giọng nói không lạnh không nóng.
Tạ Tiểu Ngọc ngẩng đầu, lúc này mới chú ý tới phía trước từ bao giờ đã đứng một nhóm người, người lên tiếng trông chỉ chừng hai mươi tuổi, ăn mặc kiểu văn sĩ, nhưng màu áo lại là đỏ rực, bên trên thêu hoa văn màu vàng tươi.
Có thể khẳng định người này không phải đệ tử Bích Liên Thiên, Bích Liên Thiên giỏi về thủy hành pháp thuật, trang phục mặc không trắng thì xanh.
"Các hạ là ai? Sao lại cản đường?" Tạ Tiểu Ngọc lạnh lùng hỏi, hắn đâu có ngốc, tuyệt đối không cho rằng những người này đến mời hắn ăn cơm, đã gã không hoài hảo ý, hắn việc gì phải khách khí?
"Tại hạ họ Trương tên Viễn, tự Hằng Sinh, là đệ tử Chúc Dung Tông. Chúc Dung Tông ta vốn giao hảo với Bích Liên Thiên, thực sự không nỡ nhìn có kẻ giương oai ở Bích Liên Thiên." Người đó sớm đã chuẩn bị sẵn cớ.
Tạ Tiểu Ngọc không buồn để ý tới kẻ này, đối phương đã cố tình tìm chuyện, hắn nói nhiều hơn nữa cũng vô ích, còn về những kẻ xem náo nhiệt này hiển nhiên cũng không có ý tốt, cho nên hắn phản đối việc trông cậy vào giảng đạo lý.
"Ở đây có người của Bích Liên Thiên không?" Tạ Tiểu Ngọc hỏi.
Thấy không ai phản ứng, Tạ Tiểu Ngọc lại cất cao giọng hét: "Có ai không?"
Vẫn không có ai trả lời.
Thực ra không phải không có người của Bích Liên Thiên, chỉ là không ai muốn bước ra, đệ tử Bích Liên Thiên đều mong ngóng xem náo nhiệt, bọn họ cũng muốn biết truyền nhân Kiếm Tông có phải hữu danh vô thực hay không.
"Lạ thật, Bích Liên Thiên bị diệt môn rồi hay bị phái khác thôn tính vậy? Tôn nghiêm nhà mình lại cần người khác bảo vệ sao?" Tạ Tiểu Ngọc lắc đầu, ra vẻ đầy tiếc nuối.
Lời này nói ra rất khó nghe, nhóm người đó định bộc phát, nhưng khi mở miệng lại không biết phải nói thế nào, dù sao bất luận bọn họ nói gì, đều đồng nghĩa với việc thừa nhận lời buộc tội của Tạ Tiểu Ngọc.
"Truyền nhân Kiếm Tông lanh môi lanh mỏ, quả nhiên lợi hại." Trương Viễn không thể đón đỡ trực diện, đành tránh nặng tìm nhẹ.
"Lanh môi lanh mỏ? Đâu đến mức đó! Bằng không năm đó kẻ khác úp gáo phân lên đầu ta, ta cũng đã không tới mức ngay cả biện giải cũng chẳng xong, cái miệng của ta vụng lắm." Giọng điệu Tạ Tiểu Ngọc càng lúc càng trở nên lạnh nhạt.
Tuy nhiên Trương Viễn lại không biết điều, đổi sang một bộ mặt chắp tay nói: "Tại hạ sớm đã nghe danh tiếng của các hạ, nhưng chưa có duyên gặp mặt, hôm nay cuối cùng cũng gặp được, cho nên muốn thỉnh giáo ngài đôi điều."
"Ngươi vừa rồi chẳng phải vì Bích Liên Thiên mà bất bình, cảm thấy ta là kẻ vô lễ sao? Sao giờ lại đổi thành thỉnh giáo rồi?" Tạ Tiểu Ngọc cười khẩy một tiếng, đối phó với loại vô lại này, cách tốt nhất là vô lại hơn.
Quả nhiên, Trương Viễn lập tức mặt đỏ gay, gân xanh trên trán giật liên hồi.
Một lúc sau, Trương Viễn không còn giữ vẻ văn nhã nổi nữa, gầm lên: "Ta đến đây để thách đấu với ngươi, ngươi có dám nhận không?"
Tạ Tiểu Ngọc ha ha đại tiếu, hồi lâu mới đáp: "Ngươi thật là thú vị, muốn thách đấu thì nói thẳng, mắc gì phải tìm cớ? Trông như thể ra mặt đòi lại công bằng cho Bích Liên Thiên không bằng."
"Ta chỉ cần ngươi đồng ý lời thách đấu của ta." Trương Viễn vẫn dai dẳng không tha.
Tạ Tiểu Ngọc cười khẩy, tát thẳng vào mặt hắn: "Nếu ai đến thách đấu ta cũng phải đồng ý, thì ta còn thời gian đâu mà làm việc khác? Ngươi rảnh rỗi như ngươi chắc?"
Nói về khoản mắng người, Tạ Tiểu Ngọc tuyệt đối lợi hại hơn đại đa số tu sĩ rất nhiều, đây là thu hoạch của hắn trong những ngày tháng ở trong tù.
Chẳng đợi Trương Viễn lên tiếng, Tạ Tiểu Ngọc tiếp tục bay vào bên trong.
Trương Viễn tức đến mức sắp phát cuồng, tay phải nhấc lên, định tung ra pháp khí.
"Trương huynh, ngươi muốn làm gì? Đây là nội sơn môn Bích Liên Thiên."
Những người xung quanh vẫn còn chút lý trí, dù sao ban đầu bọn họ lấy cớ bảo vệ vinh quang cho Bích Liên Thiên, bây giờ lại ra tay trước, sau này không thể giải thích nổi, hơn nữa, câu nói đầu tiên của Tạ Tiểu Ngọc rất độc địa, bọn họ không phải đệ tử Bích Liên Thiên mà còn kiêu ngạo hơn cả đệ tử Bích Liên Thiên, chẳng phải đã chứng thực cho câu nói vừa rồi sao? Chuyện này không phải trò đùa.
Trương Viễn bị đồng bạn ngăn lại, lập tức tỉnh ngộ, thế nhưng cơn giận này hắn thực sự nuốt không trôi, hắn nhổ một bãi nước bọt xuống đất, rồi vén cổ họng gào to: "Truyền nhân Kiếm Tông hữu danh vô thực, ngay cả dũng khí nhận lời thách đấu cũng không có!"
Một chén trà thơm, hơi nước nghi ngút, bên cạnh là chiếc lò hương mạ vàng, một làn hương thanh kéo lên từ miệng lò, mùi hương thanh khiết khiến lòng người dễ chịu, lại thêm người tiếp khách là một mỹ nhân thanh nhã, trong lòng Tạ Tiểu Ngọc tuy có nhiều bất mãn, nhưng trên mặt không hề biểu lộ ra.
Mỹ nhân đó chỉ có cảnh giới Chân Quân, điều này không thể nói là Bích Liên Thiên cố ý mạo phạm, nếu để Đạo Quân tiếp đón Tạ Tiểu Ngọc, hắn lại phải dùng lễ bái vãn bối, đổi thành Chân Quân, hai bên là bạn đồng lứa, vừa hay thích hợp.
"Tạ sư đệ, không phải bọn ta trì hoãn không làm, mà thực sự là không có cách nào. Ngươi đừng nhìn trên mặt biển đậu nhiều Thiên Kiếm Chu như vậy, trong đó đại đa số đều chưa hoàn công, mà Thiên Kiếm Chu hoàn công rồi thì cũng đã có chủ, bọn họ đến sớm hơn các ngươi, tổng cộng vẫn phải tính đến chuyện đến trước đến sau chứ?" Mỹ nhân mặt đầy vẻ bất lực.
Tạ Tiểu Ngọc thừa biết đây không phải sự thật, nhưng lại không thể bộc phát, chỉ đành hạ giọng hỏi: "Không thể châm chước một chút sao? Bên Thiên Bảo Châu còn một đống việc phải làm."
"Chuyện này... quả thực có chút khó khăn. Ta cũng muốn châm chước, chỉ sợ nhà khác không hài lòng, làm việc gì cũng phải có trước có sau mà!"
Mỹ nhân không chịu nhượng bộ, nhưng cũng không nói tuyệt đường, làm khó Tạ Tiểu Ngọc là ý của một số trưởng lão bên trên, nhưng theo nàng biết, chưởng môn phản đối làm như vậy, cho nên nàng lập tức hé lộ một chút tin tức: "Hai tháng gần đây e là không thể nào, bằng không ta giúp ngươi cố gắng đẩy lên trước, ba tháng sau bảo đảm giao thuyền cho các ngươi, muộn nhất không quá bốn tháng."
"Bốn tháng?" Tạ Tiểu Ngọc nhíu mày một cái, nói: "Trên đường đi còn mất hai tháng, vậy là mất nửa năm rồi."
"Ta cũng hết cách." Mỹ nhân xòe hai tay, vẻ mặt đầy bất lực.
Tạ Tiểu Ngọc trầm ngâm hồi lâu, hỏi: "Không biết Minh Hòa chưởng môn có ở đây không?"
Mỹ nhân sớm đã đoán được Tạ Tiểu Ngọc sẽ hỏi vậy, lập tức đáp: "Thật xin lỗi, chưởng môn không có ở trong núi, không ai biết ngài ấy đi đâu. Chuyện này liên quan đến cục diện chung, cho nên không ai dám hỏi, ta chỉ biết người sớm nhất cũng phải tháng sau mới về, tất nhiên có thể về sớm hơn, nhưng cụ thể thời gian nào thì không rõ."
Mỹ nhân không nói tuyệt, chừa lại một khoảng trống rất lớn.
Tạ Tiểu Ngọc vừa nghe liền hiểu, Minh Hòa là cố ý né tránh, nói đi nói lại, đám người trên Bích Liên Thiên chỉ muốn giữ hắn ở lại đây một thời gian, thời gian này cứ để người của các phái đến gây chuyện, nhân đó xem phản ứng của hắn, nếu hai bên làm náo loạn quá mức, thực sự sắp xảy ra chuyện lớn, Minh Hòa tự nhiên sẽ trở về sớm, đến lúc đó sẽ có thuyền.
"Xem ra ta đi toi một chuyến rồi." Tạ Tiểu Ngọc thần thái thờ ơ nhấp một ngụm trà.
"Thật xin lỗi, nhưng không có cách nào, người quản sự đều không có mặt, người như ta cũng chỉ làm mấy việc nhỏ nhặt đón đưa khách khứa, chuyện lớn căn bản không quyết định nổi, ta cũng rất khó xử à!" Mỹ nhân ra sức than thở.
Mỹ nhân biết trong lòng Tạ Tiểu Ngọc chắc chắn bốc hỏa, nàng nói như vậy là để lửa không cháy đến mình, dù sao đây thực sự không phải béo bở gì, nếu thực sự ép Tạ Tiểu Ngọc quá đáng, làm cho hai bên tan đàn xẻ nghé, bên trên chắc chắn sẽ trách phạt xuống, đến lúc đó mấy vị trưởng lão kia thụt đầu lại, chẳng việc gì xảy ra, lại đẩy một nhân vật nhỏ bé như nàng ra gánh tội.
Minh Hòa giao cho mỹ nhân chịu trách nhiệm việc này, e rằng đã nhận ra kết quả sẽ không mấy tốt đẹp, nhưng nàng là phận nữ nhi, bất luận là bên trên hay Tạ Tiểu Ngọc đều không thể làm quá đáng.
"Không sao." Tạ Tiểu Ngọc xua xua tay.
Tạ Tiểu Ngọc nói vậy không phải vì hắn rộng lượng, hắn chưa bao giờ là người như thế, hắn nói không sao, tức là thực sự không sao.
Nói xong, Tạ Tiểu Ngọc đứng dậy chắp tay cáo biệt.
Tạ Tiểu Ngọc đi dứt khoát, nhưng mỹ nhân lại không dứt khoát, nàng rảo bước chặn trước mặt Tạ Tiểu Ngọc, nhìn quanh hai bên, hạ giọng nói: "Sư đệ, có một câu ta luôn muốn nói, ta biết có những người không phục ngươi, các ngươi một thời một khắc lại chưa đi ngay được, khoảng thời gian này e là sẽ không được thái bình."
"Ta đã cảm nhận được rồi, trên đường ta đến đã gặp một kẻ muốn thách đấu với ta." Tạ Tiểu Ngọc thản nhiên mỉm cười, hắn không nói tối qua hắn đã nhận được tin tức.
"Vậy ngươi đồng ý rồi?" Mỹ nhân hỏi, nàng đây là biết rồi còn hỏi, sớm đã có người nói cho nàng biết chuyện này.
"Làm sao ta có thể đồng ý? Nếu ai đến thách đấu ta cũng nhận, thì khỏi làm việc gì nữa." Tạ Tiểu Ngọc vẫn giữ nguyên lý lẽ đó.
"Ngươi thế là sai rồi." Mỹ nhân thở dài một tiếng, nói: "Ngươi càng từ chối, bọn họ càng cảm thấy ngươi tật giật giật mình, cảm thấy ngươi hữu danh vô thực, chỉ càng bám lấy ngươi không tha."
Mỹ nhân không biết rằng, tối qua Lạc Văn Thanh đã nói những lời tương tự.
Tạ Tiểu Ngọc có cả một đêm suy nghĩ, tự nhiên đã nghĩ tới mọi khả năng, trong đó cũng bao gồm cả những chuyện Lạc Văn Thanh cố ý không nói, bởi vì nhận lời thách đấu đúng là một cách giải quyết, nhưng không phải là đối sách tốt nhất.
"Không cần thiết, ta còn một đống việc phải làm." Tạ Tiểu Ngọc hoàn toàn không để tâm.
"Chuyện này tổn hại đến danh tiếng của ngươi." Mỹ nhân lại khuyên.
"Chút hư danh mà thôi, thay vì bây giờ lãng phí thời gian tranh cường tranh thắng, chi bằng dùng để rèn luyện, cố gắng nâng cao thực lực, đợi đến khi đại kiếp giáng xuống, xem ai mạnh ai yếu." Tạ Tiểu Ngọc sớm đã nghĩ ra đối sách, lấy dĩ bất biến ứng vạn biến.
"Đây không phải vấn đề danh tiếng cá nhân! Ngươi trốn tránh thách đấu, người khác lại nói truyền nhân Kiếm Tông hữu danh vô thực, chuyện này tổn hại đến danh tiếng của Kiếm Tông." Mỹ nhân tiếp tục khuyên lơn, đây là nhiệm vụ cấp trên giao xuống, nàng bắt buộc phải tìm cách khiến Tạ Tiểu Ngọc nhận lời thách đấu.
Đáng tiếc, những kẻ tính toán chuyện này gán định sẽ không thành công, bọn họ căn bản không hiểu, cái gọi là truyền nhân Kiếm Tông là cái danh do Tạ Tiểu Ngọc gượng ép gắn lên, tuy rằng cuối cùng hắn được Kiếm Tông chấp nhận, thực ra trong lòng hắn chẳng coi Kiếm Tông ra gì.
Tình cảm Tạ Tiểu Ngọc dành cho Kiếm Tông còn chẳng sâu đậm bằng tình cảm dành cho Giản gia, hắn thà coi những người Giản gia như bác hàng xóm, ông cụ nhà bên, chứ không phải tàn dư Kiếm Tông.
"Kiếm Tông thì có danh tiếng gì? Thời thượng cổ ngoài việc đánh một trận với Thần Hoàng, Kiếm Tông còn làm được gì nữa? Sau khi Thần Đạo đại kiếp kết thúc, Kiếm Tông lại làm ra được việc gì đáng để người ta xưng tụng? Không có đúng không?" Tạ Tiểu Ngọc lý lẽ hùng hồn hỏi.
Mỹ nhân lập tức ngơ ngác, nàng lúc này mới phát hiện, những kẻ tính toán sau lưng đều đã nhầm to, bọn họ đều coi Kiếm Tông như một môn phái bình thường, đều nghĩ Kiếm Tông giống như các đại môn phái khác rất coi trọng danh tiếng, lại quên mất Kiếm Tông là truyền thừa bí mật, căn bản không công khai thu đệ tử, danh tiếng đối với bọn họ chẳng có tác dụng gì.
"Chuyện... chuyện này... nhiều người gièm pha Kiếm Tông như vậy, dù sao cũng không phải chuyện tốt." Mỹ nhân đã không biết phải khuyên thế nào nữa, nàng biết mình chắc chắn không hoàn thành được nhiệm vụ, nhưng trong lòng lại thở phào một hơi, ít nhất kết quả này đối với nàng mà nói cũng không tồi.
"Nói cũng đúng." Tạ Tiểu Ngọc giả vờ trầm tư, hồi lâu sau, hắn mới ra vẻ nghĩ thông suốt mà nói: "Có cách rồi! Những người đó chẳng phải muốn quậy phá sao? Cứ để bọn họ quậy, đợi chuyện làm rùm xóm lên, thực sự tổn hại đến danh tiếng Kiếm Tông, ta lại đi mách mấy lão già đó, dù sao bọn họ mới là chính thống Kiếm Tông, ta chỉ là nhánh phụ."
Thấy Tạ Tiểu Ngọc vẻ mặt như thể chuyện chẳng liên quan gì đến mình, mỹ nhân càng thêm ngơ ngác, nhưng những lời này của Tạ Tiểu Ngọc lại rất phù hợp với suy đoán của mọi người về hắn.
Trước đây mọi người đã thấy kỳ lạ, tại sao Kiếm Tông lại không có ai ra mặt chống lưng cho Tạ Tiểu Ngọc; giờ thì đã hiểu, Kiếm Tông cũng có tranh giành phe phái, nhánh của Tạ Tiểu Ngọc không phải chính thống, cho nên mới không được coi trọng.
Đám người đó vốn dĩ lên kế hoạch rất tốt, mượn các phái để dò xét phản ứng của Tạ Tiểu Ngọc, cũng mượn Tạ Tiểu Ngọc để thăm dò ý đồ các phái, rồi để Bích Liên Thiên đứng ra hòa giải, mưu cầu lợi ích lớn nhất có thể, họ cũng phòng ngừa thế sự biến chuyển xấu đi, một khi có dấu hiệu bế tắc, Minh Hòa sẽ lập tức "trở về" làm kẻ giảng hòa, sau đó tiễn đám người Tạ Tiểu Ngọc rời đi.
Đáng tiếc kế hoạch ngay từ đầu đã chẳng thể tiếp tục, Tạ Tiểu Ngọc căn bản không dính bẫy.
Hậu sơn Bích Liên Thiên, một đám lão đạo nghe câu trả lời của mỹ nhân, tất cả đều nhíu chặt lông mày.
Chưởng môn Bích Liên Thiên là Minh Hòa cũng ở đó, lúc này ông ta lại tỏ ra thản nhiên, bởi vì kế hoạch này không phải do ông ta đề ra, hơn nữa ông ta vẫn luôn cực lực phản đối.
"Lần này phiền phức rồi." Một đạo nhân mặt trắng như ngọc liên tục vuốt râu, ông ta tên là Minh Di, kế hoạch chính là do ông ta xướng xuất.
Môn phái nào cũng có phe phái, Bích Liên Thiên cũng không ngoại lệ, Minh Thông người có quan hệ thân thiết với Tạ Tiểu Ngọc thuộc về một mạch của Chưởng môn, trong chuyện của Tạ Tiểu Ngọc, nhánh Chưởng môn rất có thể diện.
Vốn dĩ mọi chuyện đều rất thuận lợi, nỡ lòng nào La lão ở Miêu Khương lại đại tứ thu gom nhân mã, từ năm ngàn người Miêu ban đầu đột ngột mở rộng lên đến hơn mười vạn người, khiến cho Tuyên Cơ, Cửu Diệu, Bích Liên Thiên, Bắc Yến Sơn đều nảy ra ý đồ, cũng định kéo thêm người về để mở rộng thực lực.
Những môn phái như Tuyên Cơ, Cửu Diệu, Bắc Yến Sơn còn tính là kiềm chế, Bích Liên Thiên lại nảy sinh vấn đề, nhánh của Minh Di bắt đầu đi lại khắp nơi, thuyết phục các môn phái khác, rồi lấy Bích Liên Thiên làm đầu đứng ra thành lập Ngũ Hành Liên Minh, nhờ vậy mà nhánh của Minh Di cũng trở nên nở mặt nở mày.
Sở dĩ mạo hiểm nguy cơ đắc tội Tạ Tiểu Ngọc để lập ra kế hoạch này, danh nghĩa là vì lợi ích của Bích Liên Thiên, thực chất là hai bên tranh giành quyền cất tiếng nói.
Minh Hòa vốn chẳng muốn làm vậy, nhưng đám người cấp trên của Bích Liên Thiên đều bị thứ gọi là lợi ích hấp dẫn sâu sắc, không chỉ chư vị trưởng lão, mà bao gồm cả mấy vị Thái thượng Trưởng lão.
"Tạ Tiểu Ngọc không dính bẫy lại còn hất nước bẩn sang bên khác, để cái danh Kiếm Tông chủ mạch mơ hồ kia chịu tiếng oan, vạn nhất đám vãn bối các phái không biết điều, nói năng quá trớn, liệu có chuốc lấy cơn thịnh nộ của Kiếm Tông chủ mạch không?" Một lão đạo gầy guộc nhìn Minh Di hỏi, người này đạo hiệu Minh Phi, cũng là người thuộc nhánh Chưởng môn.
Một chiêu mượn lực đả lực của Tạ Tiểu Ngọc làm cho đủ loại tính toán đều tan thành mây khói, hiện tại nhánh Chưởng môn của Bích Liên Thiên cũng giở trò mượn lực đả lực.
Thời gian trước, nhánh của Minh Di quấy phá dữ dội; lập ra cái kế hoạch này thì thôi đi, lại còn ép Chưởng môn Minh Hòa phải phối hợp, nếu kế hoạch thành công, Bích Liên Thiên dĩ nhiên có thể thu về không ít lợi ích, nhưng nhánh Chưởng môn chưa chắc đã được gì, ngược lại còn thành kẻ đứng giữa chịu trận.
Là người của nhánh Chưởng môn, trong lòng Minh Phi đương nhiên chẳng thể vui vẻ.
Bây giờ nhánh Minh Di đổ dầu vào lửa khiến ngọn lửa bùng lên, mà lại cháy rất vượng, Tạ Tiểu Ngọc lại nhẹ nhàng gạt bỏ thoát thân, lần này thành ra tự rước họa vào thân, Minh Phi dĩ nhiên không muốn bỏ qua cơ hội này, lập tức dựng Minh Di lên giàn nướng, đây vừa là trả thù, cũng vừa là tự bảo vệ mình.
"Sư huynh thử nói xem, Kiếm Tông sẽ có phản ứng thế nào?" Minh Di cũng hiểu sự việc nghiêm trọng, nên đành giả ngu.
"Nói không chừng, ta đâu dám nói bừa. Kiếm Tông khác với các tông phái khác, chỉ như hoa đao vừa nở đã tàn rồi biệt vô tăm tích, chẳng ai biết được tính khí nết nhà của người Kiếm Tông. Nếu như những người đó rộng lượng thì còn dễ nói, vạn nhất..." Minh Phi cười hì hì một tiếng, không nói tiếp nữa.
Tuy rằng câu nói của Minh Phi chưa trọn, nhưng những người có mặt đều đã hiểu rõ ý tứ.
Những môn phái như Kiếm Tông là khó đoán nhất, có thể chỉ cười nhạt một tiếng, căn bản không coi ra gì; cũng có thể nổi trận lôi đình, diệt sạch toàn bộ môn phái đối phương. Chẳng ai dám bảo Kiếm Tông không có năng lực đó.
"Hay là, chúng ta lấy danh nghĩa nào đó để đám vãn bối tỉ thí một tí?" Minh Di nhìn Minh Hòa, ông ta có thể lập kế hoạch, nhưng muốn thực thi thì vẫn phải do Minh Hòa đứng ra.
Không đợi Minh Hòa lên tiếng, Minh Phi đã trực tiếp tìm xong cái cớ cho Tạ Tiểu Ngọc: "Nó hoàn toàn có thể tìm lý do từ chối, chuyện của nó chất đống như núi, căn bản chẳng xoay xở kịp."
Dù cho Bích Liên Thiên có tổ chức một đại hội như vậy, đối với Tạ Tiểu Ngọc cũng chỉ có thể mời lăm lăm chứ không thể cưỡng ép, với sự tinh ranh của Tạ Tiểu Ngọc, chắc chắn sẽ từ chối.
"Dù có bận rộn đến mấy, bòn rút ra một ngày chắc là được chứ?" Minh Di nói.
"Nếu huynh khuyên nổi nó thì dĩ nhiên chẳng vấn đề gì." Minh Phi cười hì hì, tu luyện được đến cảnh giới Đạo Quân thì tâm cơ đều chẳng vừa, ông ta vừa rồi nói dông dài một tràng như thế, mục đích chính là vì câu này.
Điều nhánh Chưởng môn tức giận nhất chính là nhánh Minh Di ở phía sau đâm chọc ngọn lửa, nhưng lại đùn đẩy họ đi thương lượng với Tạ Tiểu Ngọc.
"Ta và Tạ Tiểu Ngọc không quen, chuyện này vẫn nên do Chưởng môn đích thân ra mặt." Minh Di chắc chắn không mắc bẫy, ông ta vẫn luôn chú ý tới mấy vị Thái thượng Trưởng lão, trước đó kế hoạch có thể thông qua là nhờ sự chống lưng của mấy vị Thái thượng Trưởng lão này.
Tuy nhiên Minh Di đã thất vọng, mấy vị Thái thượng Trưởng lão từng ủng hộ ông ta lúc trước, lần này đều giữ im lặng.
Mấy vị Thái thượng Trưởng lão đó đâu có ngốc, đương nhiên nhận ra đây là cuộc đấu pháp giữa nhánh Minh Di và nhánh Chưởng môn.
Mấy vị Thái thượng Trưởng lão ban đầu ủng hộ Minh Di là vì một khi kế hoạch thành công sẽ mang lại lợi ích cực đại cho Bích Liên Thiên; nhưng giờ đã xảy ra sự cố, kế hoạch không thể tiếp tục, lại còn tồn tại rủi ro cực lớn, thậm chí có khả năng kéo cả Bích Liên Thiên đền vào, bọn họ dĩ nhiên phải cẩn trọng, cho dù vẫn ủng hộ bên Minh Di thì cũng sẽ không công khai ra lệnh cho nhánh Chưởng môn phối hợp.
"Đây là cơ hội ngàn năm có một, có lợi cho tất cả các bên, người khác không biết ngọn ngành của Tạ Tiểu Ngọc, chẳng lẽ chúng ta lại không biết? Những kẻ ứng kiếp đó làm sao so được với hắn? Nếu đánh một trận, vị thế của hắn sẽ càng thêm vững chắc." Minh Di tiếp tục thuyết phục.
"Những lời tương tự chúng ta đã nói rồi, thậm chí ngay cả Lạc Văn Thanh cũng đã nói giúp vài câu, đáng tiếc Tạ Tiểu Ngọc không dễ thuyết phục như vậy." Minh Hòa thẳng tay chặn đứng con đường này.
Lời của Minh Hòa còn chưa dứt, một đạo đồng dáng vẻ thanh tú đã vội vã chạy vào.
Minh Hòa lập tức dừng lại, sa sầm mặt hỏi: "Tại sao lại hớt hơ hớt hải? Đã xảy ra chuyện gì?"
"Tạ Tiểu Ngọc... hắn đi rồi. Không chỉ mình hắn đi, Lạc Văn Thanh, Tô Minh Thành, Tiêu Hàn bọn họ cũng đều đi cả rồi, ngoài ra, đám người Miêu đó cũng đang chuẩn bị rời đi." Đạo đồng thở hổn hển trả lời.
"Rời đi? Bọn họ đi đâu?" Một lão đạo râu dài không kiềm được lên tiếng, người này cũng là Thái thượng Trưởng lão, từ nãy đến giờ vẫn không nói năng gì.
"Có phải hắn đi về phía nam không?" Minh Di cũng vội vàng hỏi.
"Phải ạ." Đạo đồng gật đầu lia lịa.
Sắc mặt của mọi người đều sầm xuống, họ không ngờ phản ứng của Tạ Tiểu Ngọc lại quyết liệt đến vậy, chẳng đợi bên này bàn bạc ra kết quả đã phủi tay bỏ đi.
"Thúy Vũ Cung, hắn tới Thúy Vũ Cung rồi!" Minh Phi mặt tràn đầy hụt hẫng, chẳng hề vì thắng được Minh Di mà cảm thấy vui vẻ, bởi vì họ cũng không thắng, toàn bộ Bích Liên Thiên đều là kẻ thua cuộc.
"Hắn chỉ làm màu mà thôi! Bên Thúy Vũ Cung căn bản chẳng có chuẩn bị gì, cho dù bắt đầu chiêu mộ thợ thuyền, gom góp nguyên liệu từ bây giờ, e rằng cũng phải hai ba tháng sau mới xuất phát được. Chúng ta chỉ cần xuống nước nói vài câu xoa dịu, móc thêm chút lợi ích ra cho hắn nguôi giận là ổn thỏa thôi." Minh Di vội vã nói.
Lúc này Minh Di đã chẳng còn tâm trí đâu tính toán kế hoạch nữa, nếu Tạ Tiểu Ngọc thật sự bỏ mặc Bích Liên Thiên mà quay sang hỗ trợ Thúy Vũ Cung thì phiền phức to rồi, cho dù lôi kéo thêm nhiều môn phái hơn nữa, lập ra liên minh lớn hơn nữa, cũng chẳng thể bù đắp nổi tổn thất này.
"Huynh nói thì dễ lắm! Ngay từ đầu ta đã cảnh báo Tạ Tiểu Ngọc không giống với các vãn bối khác, hắn đầu tiên bị sư phụ và sư huynh phản bội, ở Thiên Bảo Châu lại bị những kẻ được cứu quay lưng, trở về Trung Thổ rồi thì mấy môn phái vốn có quan hệ tốt cũng từng có lúc ruồng bỏ hắn, Kiếm Tông rõ ràng đối với hắn cũng chẳng ra làm sao. Người như hắn đối với bất kỳ môn phái nào cũng chẳng có thiện cảm, không đụng tới hắn thì còn có thể nước sông không phạm nước giếng, chọc vào hắn thì chắc chắn chẳng có kết cục tốt đẹp đâu." Minh Phi chỉ thẳng vào mũi Minh Di mà trách mắng.
Tràng thốt lên này không chỉ nói cho Minh Di nghe, mà còn là nhắm vào những Thái thượng Trưởng lão đã chống lưng cho Minh Di.
Thái thượng Trưởng lão lẽ ra không được xen vào việc chung, địa vị tuy tôn quý nhưng quyền lực lại không lớn, ngoài việc đứng ra vào lúc môn phái lâm vào cảnh sinh tồn lâm nguy, một trách nhiệm khác chính là kiềm chế Chưởng môn, tránh cho nhánh Chưởng môn lợi dụng quyền lực trong tay ức hiếp các nhánh khác.
Thế nhưng lần này mấy vị Thái thượng Trưởng lão kia đã đi quá giới hạn, giúp nhánh Minh Di đè nén Chưởng môn, tuy là vì lợi ích môn phái nhưng tuyệt đối là một khởi đầu tồi tệ.
"Huynh nói quá nghiêm trọng rồi, thế nào chẳng có cách cứu vãn, cùng lắm thì đền bù thêm nhiều lợi ích là được chứ gì." Một vị Thái thượng Trưởng lão xua tay.
Vị Thái thượng Trưởng lão đó buộc phải nói giúp cho Minh Di, bọn họ đã cột chung một giuộc với Minh Di, Minh Di xui xẻo thì bọn họ cũng chẳng dễ chịu gì.
Nếu là trước đây, Thái thượng Trưởng lão đã lên tiếng thì Minh Phi chắc chắn không dám cãi lại, nhưng lần này tình thế đã khác, ông ta phải khiến cho nhánh Minh Di hoàn toàn triệt để từ bỏ ý định.
"Ta không cho rằng như vậy là quá nghiêm trọng, ngược lại hậu quả này xem ra còn nhẹ đấy, điều ta lo lắng nhất là Tạ Tiểu Ngọc sẽ nhân cơ hội này đá văng chúng ta ra." Minh Phi tàn nhẫn tạt nước lạnh.
"Làm sao có thể?" Một vị Thái thượng Trưởng lão khác lên tiếng, ông ta cũng từng là người giúp đỡ Minh Di, giờ rơi vào cảnh tiến lui lưỡng nan nên đành đâm lao thì phải theo lao.
"Mặt nào mà không thể? Tạ Tiểu Ngọc nay đã khác xưa, cánh của hắn bây giờ đã cứng cáp, bắt đầu gây dựng thế lực thuộc về riêng mình rồi, hắn rất có thể nhân cơ hội này dẫm chúng ta xuống để tạo dựng uy tín cho hắn." Minh Phi giờ chẳng thèm nể nang cái gì gọi là Thái thượng Trưởng lão nữa, không ai có thể ngăn ông ta cất lời.
"Ngươi đây là giật gân hoang đường!" Minh Di lập tức mắng, ông ta bắt đầu cuống lên rồi.
"Không hề giật gân hoang đường." Lần này người lên tiếng là Chưởng môn Minh Hòa: "Trong số mấy môn phái có dính dáng sớm nhất tới Tạ Tiểu Ngọc, địa vị của Tuyên Cơ Phái là vững chắc nhất, chưa bàn đến chuyện khác, chỉ riêng việc có Lạc Văn Thanh, Trần Nguyên Kỳ ở đó thì Tạ Tiểu Ngọc đã không bỏ rơi Tuyên Cơ Phái rồi; tình hình của Cửu Diệu cũng tương tự, có Pháp Khánh ở đó, cộng thêm thực lực Cửu Diệu mạnh hơn các phái, Tạ Tiểu Ngọc mười phần thì đến tám chín phần cũng không bỏ rơi Cửu Diệu; Thúy Vũ Cung có Khương Hàm Vận, Mộ Dung Tuyết, Tạ Tiểu Ngọc chắc chắn cũng chẳng nỡ bỏ rơi họ; mấy phái còn lại, vốn dĩ Ma Vân Lĩnh là nguy hiểm nhất, một là thực lực Ma Vân Lĩnh kém nhất, Tạ Tiểu Ngọc chẳng cần quá bận tâm, hai là Ma Vân Lĩnh chẳng cho hắn lợi ích gì nhiều, khi xưa dâng ra Thiên Mang Thiết hoàn toàn là hành vi cá nhân của Chương Tiếu Sơn, nếu Tạ Tiểu Ngọc thấy thẹn với Chương Tiếu Sơn thì có thể bồi thường riêng cho y, thế nhưng hiện tại..."
Mọi người lập tức chìm vào suy tư, xuôi theo lời này mà ngẫm nghĩ tiếp, họ đột nhiên phát giác ra, nếu Tạ Tiểu Ngọc muốn ruồng bỏ một môn phái nào đó, Bích Liên Thiên quả thực là đối tượng thích hợp nhất.
"Tại sao lại không phải Bắc Yến Sơn?" Minh Di vẫn giả ngơ, người khác có thể thừa nhận nhận định này đúng, nhưng ông ta thì tuyệt đối không thể.
"Hồi đó khi ban lợi ích cho Tạ Tiểu Ngọc, Nhiếp Kang đã giúp Tạ Tiểu Ngọc luyện chế một bộ bản mệnh linh phù, chúng ta cho là Nhị Nghi Châu, tính ra cái giá chúng ta bỏ ra lớn hơn. Nhưng sau đó Tạ Tiểu Ngọc trúng phải lời nguyền Hắc Vu, Bắc Yến Sơn chẳng nói chẳng rằng chép cho hắn một bản 《Luyện Thần》, lần này là họ đã vượt mặt chúng ta rồi." Minh Hòa không nhượng bộ nửa phân, sự đã đến nước này ông ta sẽ không thối lui nữa.
Đột nhiên Minh Hòa dừng lại, quay đầu nhìn ra bên ngoài một cái.
"Có chuyện gì?" Một vị Thái thượng Trưởng lão hỏi.
"Có người truyền tin cho con." Minh Hòa vội vàng bẩm báo.
"Con tiếp đi." Vị Thái thượng Trưởng lão đó lập tức bảo, vào lúc này mà gửi tin nhắn tới thì rất có thể là vì chuyện của Tạ Tiểu Ngọc.
Minh Hòa vội giơ tay vẫy một cái, tức thì một đạo tín phù xé gió lao tới.
Bắt lấy đạo tín phù đó, sắc mặt Minh Hòa lập tức trở nên biến dạng tột cùng.
"Tin xấu sao?" Trưởng lão đó lập tức gặng hỏi.
"Đạo tín phù này là do Minh Thông gửi tới, vừa rồi La Nguyên Đường đã nói cho đệ ấy một chuyện — bốn năm trước Thúy Vũ Cung có thu nhận một nữ đệ tử, tên là Tạ Tiểu Thoa." Sắc mặt Minh Hòa càng lúc càng u ám.
"Tạ Tiểu Thoa? Chẳng lẽ là em gái của Tạ Tiểu Ngọc?" Minh Phi thốt lên, sắc mặt của những người khác cũng đồng loạt trở nên vô cùng tồi tệ.
Vốn dĩ Bích Liên Thiên và Thúy Vũ Cung đều có thể trở thành điểm xuất phát, không ngờ Thúy Vũ Cung lại chủ động từ bỏ, bọn họ trở thành kẻ chiến thắng, lúc đó ai nấy đều ngỡ rằng Thúy Vũ Cung vì tranh không lại nên mới bỏ cuộc, giờ nhìn lại mới thấy bên trong còn có uẩn khúc khác.
"Tuyên Cơ Phái có ý gì đây? Tại sao ngay từ đầu lại không nói cho chúng ta biết chuyện này?" Minh Di cuống cuồng lên, nhận ra tình hình vô cùng tồi tệ.
"Xem ra việc chúng ta thành lập Ngũ Hành Liên Minh đã khiến Tuyên Cơ Phái cảm thấy bị đe dọa rồi." Minh Hòa rã rời lên tiếng.
Lời này vừa thốt ra, mọi người liền im lặng, họ chỉ nghĩ tới vị trí thứ ba, lại chưa từng nghĩ đến cảm nhận của đại ca là Tuyền Cơ phái.
"Ta lập tức đi Thúy Vũ Cung một chuyến, xem thử việc này liệu còn có dư địa xoay chuyển hay không." Minh Hòa đã không còn niệm đầu tranh giành với Minh Di, hắn có một điềm báo, sự thái đã vượt xa khỏi dự liệu của hắn.
Gió thổi qua, lá trúc cọ xát, cành trúc khẽ va vào nhau, trong rừng trúc vang lên một hồi tiếng xào xạc.
Đột nhiên một tiếng chuông vang rền truyền tới, tiếng chuông khởi từ sâu trong rừng trúc, qua một lúc lâu, nơi tận cùng sơn cốc cũng vang lên tiếng chuông.
Không chỉ có tiếng chuông, mà còn có cả tiếng xướng tụng thiền xướng của Phật môn. Buổi khóa chiều đã bắt đầu.
Khác với ngày thường, hôm nay không thấy ba vị hòa thượng đương gia, chỉ có một đám tiểu hòa thượng đang tụng kinh.
Thiếu đi sự quản thúc, tâm trí của đám tiểu hòa thượng này căn bản không đặt ở trên kinh sách, họ tụng được một lúc thì bắt đầu thì thầm ghé tai nhau.
"Trụ trì sao lại không tới?"
"Nội viện trụ trì hình như cũng không có ở đây."
"Nghe người của nội viện nói, sư thúc tổ đã trở về rồi."
"Sư thúc tổ? Lão nhân gia ông ấy chẳng phải đã chết ở trong Thiên Môn rồi sao?"
"Không thể nào, bản lĩnh của sư thúc tổ lớn lắm! Ban đầu lão nhân gia ông ấy một mình xông vào Vạn Phật Sơn, những thượng nhân, thượng sư đó đều bị ông ấy đánh cho tâm phục khẩu phục."
"Nghe nói hai vị trụ trì và giám viện đại sư đều do một tay sư thúc tổ dạy dỗ ra, không biết chúng ta có cơ hội nhận được sự chỉ điểm của lão nhân gia ông ấy không nữa?"
Các tiểu hòa thượng vẫn còn đang bàn tán xôn xao, đột nhiên một hòa thượng chừng ba mươi mấy tuổi chạy vào, vừa chạy vừa lớn tiếng hò hét: "Mau mau mau, tất cả đi theo ta, nội viện trụ trì gọi các ngươi qua đó."
"Có phải là đi gặp sư thúc tổ không?" Một tiểu hòa thượng lập tức hỏi.
"Coi như vận may của các ngươi tốt, sư thúc tổ của các ngươi nói rồi, muốn giúp các ngươi kiểm tra tư chất, nếu như tư chất được thì sẽ dạy cho các ngươi một ít thứ." Hòa thượng ba mươi mấy tuổi kia mặt đầy vẻ ngưỡng mộ nói, hắn cũng muốn tu luyện, tiếc rằng hắn không phải hòa thượng của Phổ Tế Tự, chỉ là quải đơn ở đây.
Nghe thấy lời này, các tiểu hòa thượng đã không còn tâm trí đâu mà tụng kinh nữa, tất cả đều nhảy dựng lên, hướng về phía bên ngoài mà đi.
Vừa ra tới bên ngoài, các tiểu hòa thượng liền ngẩn ngơ.
Chỉ thấy trước cửa miếu có một thiếu nữ chừng mười bảy, mười tám tuổi đang đứng, thân mặc đạo bào màu vàng ngỗng, ống tay áo bên trái thêu Chu Tước, bên phải thêu Băng Loan.
Phổ Tế Tự ở Giang Châu, lại gần châu thành, sao có thể không biết danh tiếng của Thúy Vũ Cung? Môn hạ Thúy Vũ Cung có một đặc điểm — trên quần áo thêu toàn là chim, từ cấp bậc của chim có thể nhìn ra địa vị của người đó, Chu Tước và Băng Loan thuộc dòng dõi Phượng Hoàng, có thể thêu hai loại chim này chứng tỏ người tới có địa vị cực cao.
"Mau lên đây đi, ta đưa các ngươi đi gặp ca ca ta." Thiếu nữ nói.
"Ca ca?" Một đám tiểu hòa thượng ngơ ngác nhìn nhau, đều cảm thấy mơ hồ khó hiểu.
"Chính là sư thúc tổ của các ngươi! Năm đó gia đình chúng ta gặp nạn, may nhờ lão hòa thượng Phổ Tế Tự thu nhận, anh ta ở đây xuống tóc xuất gia, làm sư đệ của lão hòa thượng, cũng chính là sư thúc tổ của các ngươi, thấm thoát đã trôi qua nhiều năm như vậy rồi." Tạ Tiểu Xoa thở dài một tiếng, không khỏi nhớ lại cảnh tượng năm đó.
"Người là bà lão ạ?" Một tiểu hòa thượng giố rộng đôi mắt hỏi.
Không chỉ có tiểu hòa thượng này hiểu lầm, mà các tiểu hòa thượng khác cũng đều tưởng Tạ Tiểu Xoa trú nhan có thuật, thực tế tuổi tác lớn hơn rất nhiều so với dáng vẻ bên ngoài, Phật môn không chú trọng điều này, nhưng trong Đạo môn lại có không ít người để ý ngoại hình, đặc biệt là nữ tu.
"Đừng nói bậy! Gọi ta già rồi! Ta không lớn hơn các ngươi bao nhiêu đâu, cho dù là sư thúc tổ của các ngươi thì tuổi tác cũng không lớn... Bỏ đi, tới nơi rồi các ngươi sẽ biết."
Tạ Tiểu Xoa không định nhiều lời với đám tiểu hòa thượng này, nàng tiện tay phất một cái, tức thì phóng ra một đám mây màu, bao phủ cả bản thân lẫn đám tiểu hòa thượng lại, ngay cả hòa thượng quải đơn kia cũng bị bao bọc vào trong.
Tròn bốn năm thời gian, Tạ Tiểu Xoa cũng đã là chân nhân, có được thành tựu như vậy hoàn toàn là vì nàng có một người anh trai tốt.
Ở Thúy Vũ Cung, sự chăm sóc mà Tạ Tiểu Xoa nhận được còn trên cả Khương Hàm Vẫn, Mộ Dung Tuyết, chuyên môn có người giúp nàng thư cân thông mạch, tẩy mao phạt tủy, các loại đan dược chưa từng thiếu, đặc biệt là sau khi Thiên Môn đại hội kết thúc, Tạ Tiểu Ngọc thông qua Tuyền Cơ phái mang tới cho nàng một đống đan dược, trong đó bao gồm ba viên linh đan; về sau Tạ Tiểu Ngọc sáng tạo ra kim cầu, người làm muội muội như nàng lập tức trở thành đợt người đầu tiên hưởng thụ lợi ích của kim cầu.
Sở hữu điều kiện tốt như vậy, tốc độ tu luyện của Tạ Tiểu Xoa làm sao có thể chậm cho được?
Đám mây màu mà Tạ Tiểu Xoa phóng ra cũng là pháp bảo khá có tiếng của Thúy Vũ Cung, tên là "Hà Quang Trướng", công thủ toàn diện, còn có thể dùng để phi độn, thời khắc nguy cấp càng có thể huyễn hóa ra nhiều phân thân, ẩn giấu chân thân vào chỗ tối để thừa cơ chạy trốn.
"Đều nằm xuống cho ta!" Tạ Tiểu Xoa khẽ quát một tiếng.
"Tổ cô cô, chúng ta ngồi xuống có được không?" Một tiểu hòa thượng gan khá lớn, mặt dày cười hì hì hỏi.
"Không sợ biến thành hồ lô lăn đất thì ngươi cứ việc ngồi." Tạ Tiểu Xoa khóe miệng giương lên nụ cười.
Lúc ở Thúy Vũ Cung, tuy Tạ Tiểu Xoa rất được cưng chiều nhưng lúc nào cũng cẩn thận từng chút một, bởi vì nàng biết, trên trên dưới dưới bao nhiêu người ở Thúy Vũ Cung sở dĩ cưng chiều nàng không phải vì tư chất nàng tốt đến đâu, mà là vì nàng có một người anh trai tài giỏi.
Thể diện là người khác cho, nhưng lại do chính mình đánh mất, Tạ Tiểu Xoa không dám có chút lơ đễnh nào, nhưng trước mặt đám hậu bối này, nàng có thể thả lỏng một chút.
Đám tiểu hòa thượng tuy nghịch ngợm nhưng biết điều tốt xấu, từng đứa ngoan ngoãn nằm xuống.
Đám tiểu hòa thượng vừa nằm ổn định, Hà Quang Trướng liền bay lên, nâng đỡ cơ thể họ lơ lửng đi lên, cảm giác giống như đang nằm trên một đống bông rải rác vậy.
"Bay lên rồi, bay lên rồi! Chúng ta bay lên rồi!" Các tiểu hòa thượng reo hò, tiếng hò reo tràn đầy phấn khích, lại mang theo một chút run rẩy, đặc biệt là khi họ thấy mình càng bay càng cao, càng lúc càng xa mặt đất, trong lòng lại càng thêm sợ hãi.
Bất kể là ai, chỉ cần nghĩ đến việc mình đang nằm trên một đống bông mềm mại lơ lửng ở nơi rất cao thì đều sẽ không tự chủ được mà cảm thấy sợ hãi.
Hà Quang Trướng càng lúc càng nhanh, các tiểu hòa thượng rốt cuộc cũng hiểu tại sao Tạ Tiểu Xoa lại bảo họ nằm xuống, họ có thể cảm nhận được cơ thể ngày càng nặng nề, giống như có sức mạnh mấy ngàn cân kéo họ giật lùi về sau, nếu như không nằm xuống thì họ đã sớm lăn thành một đoàn.
Chốc lát sau, lực kéo về sau biến thành lực kéo về trước, các tiểu hòa thượng trước tiên cảm thấy mình mất đi trọng lượng, cả cơ thể dường như nổi lơ lửng giữa không trung.
"Đây là đang hạ xuống sao? Chẳng lẽ chúng ta tới nơi rồi?" Một tiểu hòa thượng đầu óc phản ứng nhanh nhất.
"Là đang đáp xuống, đang đáp xuống, ta thấy rất nhiều nhà cửa." Một tiểu hòa thượng khác tinh mắt.
"Đó chính là sư môn của ta — Thúy Vũ Cung." Tạ Tiểu Xoa lại khôi phục dáng vẻ nghiêm túc như trước.
"Tại sao bên dưới lại có nhiều rãnh như vậy?" Tiểu hòa thượng tinh mắt nghi hoặc không hiểu hỏi.
Rãnh mà tiểu hòa thượng đó nói nằm ở sâu trong Thúy Vũ Cung, đó là nơi nội sơn môn, những cái rãnh này mỗi một cái đều dài mười trượng, rộng một trượng, sâu nửa thước, thành rãnh cực kỳ nhẵn bóng, rõ ràng đã được người ta tỉ mỉ mài giũa qua, rãnh nông như vậy có tới hơn trăm cái.
"Chà, những người kia đang làm gì vậy?" Lại một tiểu hòa thượng hỏi.
Chỉ thấy ở một góc xa xa, mấy người đang phủ một tấm đồ vật lên trên rãnh nông, đồ vật đó giống như vải vóc, nhưng lại cứng cáp hơn vải vóc rất nhiều.
"Đây là khinh kim mỏng bản, nặng hơn gỗ đồng cùng kích thước, nhẹ hơn gỗ thông. Những tấm mỏng này độ dày chỉ có nửa phân, hơi dùng lực một chút là có thể dán chặt vào thành rãnh, sau đó bên trên sẽ phủ một lớp lưới thép, rồi dán thêm một lớp khinh kim mỏng bản, tuần hoàn lặp lại, tổng cộng phải dán ba lớp tấm mỏng, hai lớp lưới thép, như vậy mới đủ chắc chắn." Tạ Tiểu Xoa giải thích.
"Tại sao lại nói với chúng ta những điều này?" Tiểu hòa thượng đầu óc khá tốt hỏi.
"Bởi vì đây chính là công việc tiếp theo các ngươi phải làm, nhân lực của chúng ta không đủ nên phải tìm thêm vài người tới giúp đỡ." Tạ Tiểu Xoa hì hì cười nói.
Đám tiểu hòa thượng lập tức vẻ mặt đau khổ, họ không ngờ rằng gọi họ qua đây là để bắt họ làm phu phen khổ sai.
"Đằng sau bức trướng màng kia là cái gì vậy?" Tiểu hòa thượng tinh mắt đột nhiên hỏi.
"Đây là bí mật, ta không thể nói, nhưng ta có thể nói cho ngươi biết, sư thúc tổ của các ngươi ở ngay bên trong." Tạ Tiểu Xoa nhìn bức trướng màng đó, thần thái như có điều suy nghĩ.
Trên mặt đất quả thực có một bức trướng màng, đó là tấm lụa đỏ trăm trượng nhẹ nhàng lơ lửng giữa không trung, gió cũng không thổi dịch chuyển được.
Bên dưới trướng màng có một nhóm người đang vây quanh ở đó, ngoài ra còn có hai mảnh vỏ kim loại, lúc này họ đang khép hai mảnh vỏ kim loại lại với nhau.
Những người làm việc này đều là hòa thượng, từng người trọc đầu, ở trần, trên người họ toàn là mồ hôi, giống như vừa từ dưới nước ngoi lên vậy.
Công việc này rất mệt, lại cần sự tỉ mỉ, cho nên những hòa thượng này tỏ ra vô cùng cẩn trọng.
Vỏ kim loại từ từ hợp lại với nhau, mép cạnh không lệch một ly, sau khi hợp lại, nhìn qua giống như một thanh đại kiếm cỡ siêu lớn, nhưng so với Thiên Kiếm Chu thì thu nhỏ lại rất nhiều, chiều dài chỉ bằng một phần mười, chiều cao cũng kém xa.
Nếu nói Thiên Kiếm Chu là đại kiếm hai tay dùng trên chiến trường, thì thứ này chính là dao găm.
Chỉ nghe thấy một tiếng "keng" nhẹ vang lên, vỏ kim loại khép lại, một đội hòa thượng khác lập tức khiêng một thanh thép dài tới, thanh thép này có hình dạng cong cong, vừa vặn kẹp chặt lấy chỗ hai mảnh vỏ kim loại khép lại, nhìn qua giống như lưỡi kiếm.
Tạ Tiểu Ngọc cũng không động tay, hắn đã không cần phải tự thân vận động nữa, thời thế thay đổi, hiện tại hắn chỉ cần đứng một bên quan sát, thậm chí ngay cả việc phát hiệu lệnh cũng có người khác làm thay.
"Cũng may ban đầu ta có thủ sẵn một chiêu." Tạ Tiểu Ngọc thản nhiên nói.
Lúc này người đứng cạnh Tạ Tiểu Ngọc là một phụ nữ trung niên, bà ăn mặc giản dị, nhưng bộ quần áo không chút nổi bật này khi khoác lên người bà lại tỏ ra tao nhã và khí chất, vị này chính là sư phụ của Khương Hàm Vẫn, Cung chủ Thúy Vũ Cung.
"Không ai có thể ngờ tới Thiên Kiếm Chu chỉ là một bán thành phẩm, nếu người của Bích Liên Thiên biết việc này, nhất định sẽ uất ức đến mức hộc máu." Cung chủ Thúy Vũ Cung thỉnh thoảng cũng nói vài lời chua cay.
"Thứ này tên thật là Phi Thiên Kiếm Chu, một ngày đêm có thể bay mười lăm vạn dặm. Tuy nhiên lần đầu tiên chế tạo, ta không có nắm chắc lắm, tốt nhất là không vượt quá chín vạn dặm." Tạ Tiểu Ngọc một hơi chém đi một nửa tốc độ, hắn thà rằng bảo thủ một chút chứ không muốn vì một sai sót mà đưa cả con thuyền người lên tây thiên.
Cung chủ Thúy Vũ Cung giố rộng đôi mắt, các vị trưởng lão Thúy Vũ Cung ở một bên cũng khó mà tin nổi nhìn Tạ Tiểu Ngọc, họ biết thứ này tuyệt đối không đơn giản, bằng không không đến mức toàn thân đều dùng kim loại đúc thành, nhưng vẫn bị dọa cho giật mình.
Đạo quân tuy có thể trong chớp mắt đi muôn dặm, nhưng đó là tốc độ bộc phát trong thời gian ngắn, nếu như muốn bay liên tục, một ngày bay được hơn mười vạn dặm đã là tốt lắm rồi.
Cái gọi là sáng tới Bột Hải, tối nghỉ Nam Điền cũng chỉ khoảng mười mấy vạn dặm, đây còn là tự mình một người bay, nếu như đèo thêm hai, ba người thì tốc độ lại càng chậm hơn, năm đó Trần Nguyên Kỳ dẫn Tạ Tiểu Ngọc và những người khác tới Cửu Diệu, trước sau phải bay mất ba ngày.
"Bí pháp Kiếm Tông quả nhiên bất phàm." Một vị nữ trưởng lão không khỏi than thở.
"Chuyện này tốt nhất đừng nói cho người của Bích Liên Thiên, kẻo bọn họ lại thêm u uất." Trong mắt Thúy Vũ Cung cung chủ lóe lên một tia ánh sáng xảo quyệt.
"Tôi chắc chắn sẽ không nói." Tạ Tiểu Ngọc ý có điều chỉ.
Ý của Tạ Tiểu Ngọc rất rõ ràng, tin tức này sẽ không từ chỗ hắn tiết lộ, thậm chí ngay cả Toàn Cơ Phái cũng sẽ không biết, nếu như tiết lộ ra ngoài, chắc chắn là trách nhiệm bên phía Thúy Vũ Cung.
"Ban đầu tôi lấy ra Thiên Kiếm Chu chính là để nhân tộc giữ lại thêm một chút nguyên khí, nhằm tương lai có lực lượng phản kích, số lượng Thiên Kiếm Chu tự nhiên càng nhiều càng tốt, cho nên gian hàng phải bày ra lớn một chút, nhưng gian hàng càng lớn, tin tức rò rỉ cũng càng nhanh, do đó tôi chắc chắn phải để lại chút 'dư địa', chút đồ còn lại này không cần thiết phải làm cho người người đều biết." Tạ Tiểu Ngọc nói.
Thực ra Tạ Tiểu Ngọc là đi bước nào tính bước nấy, ban đầu khi sáng tạo ra Thiên Kiếm Chu hắn còn ở Thiên Bảo Châu, thậm chí không biết có thể trở về hay không, cũng không có địa vị như hiện tại, làm sao có thể tính xa như thế? Nhưng người của Thúy Vũ Cung không hề hay biết, đều bị hắn dọa cho khiếp sợ, coi đó là sự thật.
"Đây chắc không phải là 'dư địa' cuối cùng chứ?" Thúy Vũ Cung cung chủ nhỏ giọng hỏi.
Tạ Tiểu Ngọc im lặng nửa ngày, không biết nên trả lời thế nào.
Thúy Vũ Cung cung chủ cũng không hỏi dồn, từ phản ứng của Tạ Tiểu Ngọc bà đã có câu trả lời——trên Phi Thiên Kiếm Chu chắc chắn vẫn còn đồ.
Thúy Vũ Cung cung chủ đã hạ quyết tâm tuyệt đối không làm chuyện ngu ngốc như Bích Liên Thiên, mà phải giống như tổ sư gia Lan Tiên Tử thề chí đi theo người ứng kiếp.
Lúc này, một nhóm lão hòa thượng đi về phía bên này, dẫn đầu chính là Trí Thông thiền sư của Đại Giác Tự, đi sát phía sau chính là Viên Đức thiền sư từng truyền thụ cho hắn Bảo Tướng Kim Thân.
"A Di Đà Phật." Nhóm người này đi tới gần, đều chắp hai tay trước ngực thi lễ với Tạ Tiểu Ngọc và Thúy Vũ Cung cung chủ.
Tạ Tiểu Ngọc không dám lơ là, cũng chắp hai tay trả một lễ Phật.
《Lục Như Pháp》 là pháp môn kiếm tu của Phật môn, quan hệ giữa Tạ Tiểu Ngọc và Phật môn còn gần gũi hơn Đạo môn vài phần.
"Mấy vị thiền sư vất vả rồi."
"Không vất vả, không vất vả, chỉ là bỏ chút sức lực mà thôi——người Trí tốn tâm trí, kẻ kém Trí tốn sức lực, vốn nên như thế."
Thái độ của Trí Thông thiền sư hạ rất thấp, hiện tại không như ban đầu, mấy năm trước Tạ Tiểu Ngọc cùng đường bí lối, chỉ có thể giả làm hòa thượng, ông tất nhiên có thể giơ cao thái độ cao nhân; hiện tại Tạ Tiểu Ngọc tiếng tăm lừng lẫy, dưới trướng có mười mấy đại vu, mấy vị đạo quân, thực lực không hề kém bất kỳ một đại môn phái nào. Lần này cố niệm tình cũ cho Đại Giác Tự một cơ hội, có thể nói là cơ duyên trời ban, Trí Thông thiền sư làm sao còn dám giở thói cậy ta?
Đúng như lời Trí Thông thiền sư nói, đám tăng chúng bọn họ chính là đến làm phu phen khổ sai, lúc này những người bận rộn ở đây toàn bộ đều là hòa thượng.
Những hòa thượng này không chút oán thán, lúc này người biết chuyện ngoài Thúy Vũ Cung ra thì chỉ có bọn họ, bọn họ không làm những việc dơ bẩn mệt mỏi này, lẽ nào lại để đám tiểu cô nương kiều diễm của Thúy Vũ Cung làm?
Hòa thượng cũng là đàn ông, là đàn ông thì không làm ra được chuyện trơ tráo như vậy, hơn nữa bên cạnh có một nhóm thiếu nữ xinh đẹp đứng nhìn, làm việc lại càng thêm hăng hái.
"Trí Thông thiền sư, không biết lô Phi Thiên Kiếm Chu cuối cùng còn cần mấy ngày nữa mới hoàn thành?" Tạ Tiểu Ngọc hỏi.
Tạ Tiểu Ngọc rời khỏi Bích Liên Thiên chạy tới Thúy Vũ Cung không phải vì hờn dỗi, ban đầu Bích Liên Thiên và Thúy Vũ Cung tranh đoạt vị trí địa điểm xuất phát, hắn đã làm ra an bài như vậy.
Bích Liên Thiên là địa điểm xuất phát trên bề mặt, dùng để thu hút sự chú ý của các phái, đồng thời cũng thu hút ánh mắt của dị tộc; còn Thúy Vũ Cung mới là địa điểm xuất phát trong bóng tối, khi đó Tạ Tiểu Ngọc đã có dự định chế tạo Phi Thiên Kiếm Chu.
Phi Thiên Kiếm Chu chỉ dùng để chở người, tốc độ nhanh, nhưng tải trọng nhỏ, cho nên lượng lớn vật tư cùng bình dân bách tính được tuyển chọn sẽ đều từ Bích Liên Thiên ra biển.
Người ngồi Phi Thiên Kiếm Chu rời đi chỉ có trung quân thuộc quyền sở hữu trực tiếp của Tạ Tiểu Ngọc, tộc nhân của Mạc Luân và Đôn Côn, người của Thúy Vũ Cung và Đại Giác Tự, ba nhóm người phía trước là vây cánh thân tín trong thân tín của hắn, hai nhóm người phía sau là vì nguyên do Phi Thiên Kiếm Chu, từ nay về sau cũng sẽ trở thành nhân mã thân tín của hắn, đến cả tả quân do Lạc Văn Thanh thống lĩnh, hữu quân do Tô Minh Thành thống lĩnh và người của hai trại Xích Nguyệt, Bạch Y, đều bị hắn vứt lại ở Bích Liên Thiên.
"Một tháng, tôi sẽ bảo các đệ tử dốc sức làm, dù sao ra biển rồi có đầy thời gian nghỉ ngơi." Trong lòng Trí Thông thiền sư hiểu rõ, muốn được Tạ Tiểu Ngọc coi trọng thì bắt buộc phải có biểu hiện.
Trí Thông thiền sư vừa nói xong, Viên Đức thiền sư xen vào: "Phật môn chúng ta có nhiều bảo vật không gian nhất, ít thì chứa được hai, ba ngàn người, nhiều thì chứa được một, hai vạn người, trong tay chúng ta liền có hai món bảo vật như vậy, tiếc là không gian hơi nhỏ một chút. Theo tôi được biết, trong tay Viên Quang phương trượng của Linh Thuận Tự có một món bảo vật không gian, có thể chứa hàng vạn người."
Tạ Tiểu Ngọc lập tức động lòng, hắn bỏ lại hai quân tả hữu là bất đắc dĩ, Phi Thiên Kiếm Chu tải trọng có hạn, nếu thực sự có thể mượn được bảo vật không gian, hắn đương nhiên muốn mang toàn bộ mọi người đi.
"Không biết Viên Quang thiền sư và ngài có quan hệ gì?"
"Đó là sư huynh của bần tăng. Bần tăng chính là xuống tóc xuất gia ở Linh Thuận Tự, sau này Chùa Vĩnh Phúc thiếu trụ trì, tôi mới đến đó." Viên Đức thiền sư không hề giấu giếm.
"Linh Thuận Tự có bao nhiêu tăng chúng?" Tạ Tiểu Ngọc dĩ nhiên phải hỏi cho rõ ràng, có thêm một món pháp bảo không gian là chuyện tốt, nhưng nếu tăng chúng của Linh Thuận Tự quá đông thì lại không ổn.
"Trên dưới Linh Thuận Tự có hơn một ngàn tăng chúng, tuy nhiên không phải đều là Phật tu, Phật tu chỉ chiếm ba phần." Viên Đức thiền sư vội vã đáp.
"Vậy thì làm phiền đại sư rồi." Tạ Tiểu Ngọc nói như vậy nghĩa là hắn đã đồng ý, dù sao có thêm một ngàn hòa thượng cũng chẳng sao.
Tuy nhiên lời của Viên Đức thiền sư lại nhắc nhở Tạ Tiểu Ngọc, hắn quay đầu hỏi Trí Thông thiền sư: "Không biết thiền sư có liên lạc gì với Chùa Từ Nghiêm ở Núi Bắc Long, Phủ Hán Nguyên, Sâm Châu hay không? Năm xưa khi tôi ở trong thánh địa Phổ Đà gặp phải dị tộc, từng cùng trụ trì Chùa Từ Nghiêm là hòa thượng Tuệ Minh vai sóng vai chống lại kẻ thù, ông ấy chắc hẳn không biết tôi chính là cố nhân đó."
"Các hạ là người trọng tình cũ, đã như vậy, tôi sẽ sai người chạy một chuyến đến Sâm Châu, dù sao Sâm Châu cách Giang Châu cũng không xa." Trí Thông thiền sư chỉ mong kéo thêm được nhiều đệ tử Phật môn vào, đặc biệt là đệ tử Phật môn có giao tình với Tạ Tiểu Ngọc.
Giữa một thế lực và một thế lực khác sẽ vì xung đột lợi ích mà thay đổi quan hệ, có lúc thân mật, có lúc tẻ nhạt, nhưng giao tình giữa người với người thì không dễ thay đổi.
Toàn Cơ Phái sở dĩ hiện tại vẻ phong quang, chính là vì Toàn Cơ Phái có Lạc Văn Thanh và Trần Nguyên Kỳ, bọn họ và Tạ Tiểu Ngọc giao tình thâm hậu; mà Tô Minh Thành sở dĩ có thể phong quang vô hạn, cũng là vì ông ta là người đầu tiên có giao tình với Tạ Tiểu Ngọc.
Cơ hội như vậy chỉ có khi Tạ Tiểu Ngọc chưa đắc chí mới có, về sau sẽ không còn nữa.
Ai cũng tưởng trong Phật môn không có ai có thể bắc cầu giao tình với Tạ Tiểu Ngọc, không ngờ lại có một người như vậy, chỉ là không ai biết mà thôi.
Đột nhiên nhận được một tin tốt như thế, mấy vị thiền sư thầm mừng rỡ, bọn họ đã tính toán làm sao tìm được hòa thượng Tuệ Minh rồi kéo về phía mình, mượn đó làm sâu sắc thêm quan hệ với Tạ Tiểu Ngọc.
Lúc này, một đạo tín phù từ phía sơn môn bay tới, tín phù bay vào trong tay Thúy Vũ Cung cung chủ.
Thúy Vũ Cung cung chủ nhận lấy tín phù, lập tức nhíu mày, sau đó quay đầu nói với Tạ Tiểu Ngọc: "Minh Hòa lão đạo đến rồi."
"Đến nhanh thật đấy! Không phải nói ông ta có việc đi ra ngoài rồi sao?" Tạ Tiểu Ngọc giễu cợt.
Tạ Tiểu Ngọc đối với Minh Hòa thì không có quan điểm gì, Thúy Vũ Cung cung chủ đã nói cho hắn biết Bích Liên Thiên sẽ xảy ra vấn đề, nguồn gốc vẫn là ở nội đấu.
"Có muốn cùng tôi đi qua đó không?" Thúy Vũ Cung cung chủ hỏi.
"Không hứng thú." Tạ Tiểu Ngọc liên tục lắc đầu, trước đó Minh Hòa cố ý trốn hắn, bây giờ tới lượt hắn trốn Minh Hòa, cái này gọi là phong thủy luân chuyển.
Thúy Vũ Cung cung chủ khá thất vọng, tuy nhiên bà cũng không thể gượng ép.
Đột nhiên Tạ Tiểu Ngọc nhớ ra một chuyện, vội vàng gọi Thúy Vũ Cung cung chủ lại, nói: "Người giúp tôi chuyển lời tới Minh Hòa đạo trưởng, cứ nói tôi nghĩ thông rồi, từ chối thách thức quả thực không tốt cho danh tiếng của Kiếm Tông, cho nên tôi dự định ứng chiến, có điều tôi không hứng thú tiếp nhận thách thức từng người một, bảo bọn họ chọn ra mười người, rồi cùng lên một lượt."
Truyện liên quan
Kiếp Phù Du Bóng Kiếm Giang Hồ
Từ một cậu thiếu niên nông thôn bình thường bắt đầu học những thế võ đầu tiên, theo từng âm ...
Vạn Vực Tối Thượng
Đây là thế giới lấy “Vực” làm gốc.. Thế giới duy thủy, mọi người thông qua tu luyện có thể ...
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...
Minh Mạt Tiểu Đạo
MMạc Tiểuạc Tiểu Đạo sinh Đạo vốn là thảo căn thời Minh mạt Thanh sơ, vào cuối Minh đầu Thanh, ...
Ta Mô Phỏng Trường Sinh Lộ
Tiên đạo khó khăn vô cùng!. Huống chi Tu Tiên giới đã bị một trận ôn dịch làm cho đảo ...
Hồng Hoang: Ta Đệ Nhất Thanh Ngưu, Tam Giáo Đại Sư Huynh
【 Hồng Hoang tiên nữ + vô địch + pháp bảo + bạo sảng 】 Xuyên qua Hồng Hoang thế ...