Quyển 1 · Chương 228: Địa Tôn đỉnh phong thu phục dưới trướng!

Tiêu Trần khẽ nhíu mày, hắn biết Quỷ U chắc chắn vẫn còn điều giấu giếm, nhưng trước mắt cũng chỉ có thể tạm thời tin tưởng.

“Đem những gì ngươi biết viết hết ra đây.”

Hắn ném ra một tấm ngọc giản.

Quỷ U do dự một lát, cuối cùng vẫn tiếp nhận ngọc giản, đem toàn bộ tin tức mình biết ghi vào.

Sau khi hoàn thành, Tiêu Trần nhìn về phía Hắc Ám Cánh Hổ, khẽ gật đầu.

Hắc Ám Cánh Hổ ngầm hiểu, lợi trảo vung lên, đầu Quỷ U liền bay ra ngoài.

Giải quyết xong Quỷ U, người của Huyết Sát Điện bắt đầu dọn dẹp chiến trường.

Những tên Minh Điện cường giả đó trước mặt Hắc Ám Cánh Hổ cùng các cường giả khác, hoàn toàn không có sức phản kháng, bị tàn sát sạch sẽ như cắt cỏ.

Tiêu Trần nhặt U Minh Kỳ lên, cảm thụ luồng âm khí tàn lưu bên trên, trong mắt lóe lên tia suy tư.

Tấm U Minh Kỳ này tuy là tà vật, nhưng nếu được luyện chế thêm, nói không chừng có thể trở thành một kiện pháp bảo không tồi.

“Điện chủ, Vương trưởng lão sắp không chịu nổi nữa rồi.”

Một đệ tử Huyết Sát Điện chạy tới bẩm báo. Tiêu Trần bước nhanh đến bên cạnh Vương trưởng lão, nhìn dáng vẻ hơi thở thoi thóp của ông ta, trong lòng có chút do dự.

Người này dù sao cũng là phản đồ của Minh Điện, giữ lại không biết là phúc hay họa. Hắn đối với bí cảnh chắc chắn còn hiểu biết nhiều hơn nữa.

“Trước tiên đưa ông ta về mật thất Thiên Yêu phòng đấu giá.”

Tiêu Trần cuối cùng hạ lệnh.

Mọi người nhanh chóng rút lui, để lại một chiến trường hỗn độn.

Trở lại mật thất, Tiêu Trần lập tức sắp xếp người chữa thương cho Vương trưởng lão.

Hắn ngồi ở trung tâm mật thất, trong tay mân mê chìa khóa Chín Yêu Ma Quật, lòng đầy suy tư.

Cửu U Minh Hỏa, đây chính là chí bảo trong truyền thuyết, nếu có thể đạt được, thực lực Huyết Sát Điện chắc chắn sẽ lại bạo tăng.

Nhưng gom đủ ba chiếc chìa khóa nói dễ hơn làm, hơn nữa các thế lực khác chắc chắn cũng đang nhìn chằm chằm vào Chín Yêu Ma Quật như hổ rình mồi.

Lúc này, Hắc Ám Cánh Hổ đi vào mật thất, thân hình cao lớn gần như che khuất toàn bộ cửa ra vào.

“Điện chủ, tấm U Minh Kỳ kia ta đã kiểm tra qua, bên trong dường như phong ấn một đạo âm hồn cường đại.”

Giọng nói trầm thấp của hắn vang vọng trong mật thất. Ánh mắt Tiêu Trần sáng lên.

“Có thể cởi bỏ phong ấn không?”

Hắc Ám Cánh Hổ lắc đầu.

“Với thực lực hiện tại của ta, cưỡng ép cởi bỏ có khả năng sẽ làm âm hồn thoát ra, tốt nhất nên tìm một vị đại sư am hiểu luyện khí và phong ấn hỗ trợ.”

Tiêu Trần gật đầu, cất kỹ U Minh Kỳ.

Hắn nhìn về phía Vương trưởng lão đang hôn mê bất tỉnh trên giường, trong lòng thầm cảnh giác.

Cáo già này, không biết còn giấu giếm bao nhiêu bí mật.

Nhưng dù thế nào đi nữa, Chín Yêu Ma Quật hắn đã quyết đi là phải đi.

Tại Nam Cương này, muốn đứng vững thì cần phải có thực lực đủ mạnh, mà Cửu U Minh Hỏa, có lẽ chính là cơ hội đó.

Trong mật thất Thiên Yêu phòng đấu giá, trải qua một ngày điều dưỡng tỉ mỉ, hơi thở của lão giả áo đen Vương trưởng lão dần ổn định.

Khi ông ta chậm rãi mở hai mắt, trong mắt lóe lên tia phức tạp.

“Đa tạ Điện chủ ân cứu mạng.”

Vương trưởng lão giãy giụa muốn đứng dậy hành lễ, lại bị Tiêu Trần giơ tay ngăn cản.

“Không cần đa lễ, ngươi đã chọn đầu quân cho Huyết Sát Điện ta, thì chính là người một nhà.”

“Chỉ là, ta nghe nói thể chất ngươi đặc thù, cần không ngừng cắn nuốt tinh huyết yêu thú cao giai mới có thể giảm bớt sự suy yếu của tu vi, thậm chí mượn đó để đột phá, có việc này không?”

Tiêu Trần mắt sáng như đuốc, nhìn chằm chằm vào Vương trưởng lão.

Vương trưởng lão trong lòng kinh hãi, không ngờ Tiêu Trần lại biết được bí mật của mình nhanh như vậy.

Ông ta than nhẹ một tiếng, nói thật:

“Điện chủ sáng suốt, thể chất này của ta là do thời trẻ tu luyện một môn tà công mà thành.”

“Nếu không thể kịp thời cắn nuốt tinh huyết yêu thú cao giai, tu vi không chỉ không thể tăng lên mà còn không ngừng lùi lại, cho đến khi trở thành phế nhân.”

“Thì ra là thế.”

Tiêu Trần trầm tư một lát.

“Thiên Yêu phòng đấu giá không thiếu yêu thú, ngươi vì ta hiệu lực, ta cung cấp tinh huyết yêu thú cho ngươi, trợ ngươi đột phá. Chỉ là, nếu ngươi dám có nhị tâm……”

Lời Tiêu Trần dù chưa nói hết, nhưng ý đe dọa bên trong không cần nói cũng biết.

Vương trưởng lão vội vàng đáp lời, những chuyện xảy ra ngày đó ông ta đều thu vào tầm mắt, cường giả Thiên Tôn còn đang dưới trướng làm việc tận tụy, huống chi là ông ta.

Năng lượng phía sau thiếu niên nhỏ bé này có thể tưởng tượng được, huống chi ông ta không cần phải tốn công tìm yêu thú chém giết nữa.

Ôm đùi!

“Điện chủ yên tâm, ta đã đầu quân, chắc chắn sẽ trung thành tận tâm, tuyệt không hai lòng. Ngày sau nếu có vi phạm, cam nguyện chịu trời phạt!”

Tiêu Trần hài lòng gật đầu.

Tiêu Trần cũng không lo lắng, chỉ cần tinh huyết đó qua tay hắn, lưu lại chút gì đó thần không biết quỷ không hay, phòng người là điều không thể thiếu.

Chỉ hy vọng vĩnh viễn không cần dùng đến, Tiêu Trần thầm than một tiếng.

Mấy ngày kế tiếp, dưới sự hỗ trợ của Tiêu Trần, Vương trưởng lão không ngừng cắn nuốt tinh huyết yêu thú cao giai.

Tu vi của ông ta khôi phục với tốc độ kinh người.

Mọi người lúc này mới kinh ngạc phát hiện, Vương trưởng lão này lại là Địa Tôn đỉnh cảnh!

Khi mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa, Tiêu Trần quyết định tiến về thượng cổ bí cảnh “Chín Yêu Ma Quật”.

Chuyến đi này chắc chắn nguy hiểm trùng trùng, nhưng sự cám dỗ của Cửu U Minh Hỏa quá lớn, không cho phép hắn lùi bước.

Bầu trời Nam Cương âm trầm, như báo hiệu một cơn bão sắp ập đến.

Đám người Tiêu Trần toàn thân áo đen, tựa như một đám sứ giả đến từ bóng tối.

Bên trái phải Tiêu Trần vây quanh bảy đạo thân ảnh, khí thế bàng bạc.

Hắc Ám Cánh Hổ Thiên Tôn sơ kỳ tầng mười một sau khi hóa hình, cao lớn uy mãnh, quanh thân tỏa ra uy áp khiến người ta kinh sợ.

Bất Tử Điểu Địa Tôn sơ kỳ tầng mười, mái tóc đỏ rực bay theo gió, trong mắt thiêu đốt ngọn lửa nóng cháy.

Cùng Kỳ, một trong bốn hung thú, Địa Tôn sơ kỳ tầng mười, là một thiếu niên khuôn mặt lạnh lùng, trên người ẩn hiện sương đen bao phủ.

Huyết Ảnh Thú Địa Tôn sơ kỳ tầng mười, thân hình hư ảo, như quỷ mị khó nắm bắt.

Trăng Bạc Long Giao vừa mới tấn chức Địa Tôn sơ kỳ tầng mười, toàn thân tỏa ra ánh sáng bạc, tựa như ánh trăng ngưng tụ mà thành.

Bất Động Minh Vương Hùng Tắc dáng người cường tráng, mỗi bước đi đều như khiến đại địa rung chuyển.

Còn Vương trưởng lão đứng cạnh Tiêu Trần, hơi thở nội liễm nhưng lại giấu giếm mũi nhọn.

Sự tồn tại của ông ta không nghi ngờ gì đã tăng thêm chiến lực cường đại cho đội ngũ này.

Toàn bộ cao giai chiến lực của Huyết Sát Điện đã xuất quân.

Tôn Bất Tử Điểu cấp mười sơ kỳ, tiến lên vài bước rồi phóng mình lên cao, hóa thành hung thú tuyệt thế cao mấy chục mét, đón mọi người lên lưng.

Nó lao thẳng về phía sâu nhất của dãy núi Vạn Thú.

Càng tiến gần đến đích, uy áp trong không khí càng thêm trầm trọng, bốn phía tràn ngập một luồng hơi thở cổ xưa và thần bí.

Thỉnh thoảng có yêu thú từ trong rừng vụt ra, nhưng dưới sự áp bách từ hơi thở mạnh mẽ của mọi người, chúng đều vội vã chạy trối chết.

Thế nhưng, ngay khi họ sắp bước vào khu vực trung tâm của dãy núi Vạn Thú, phía trước đột nhiên xuất hiện một nhóm người mặc chiến giáp màu vàng kim.

Dẫn đầu là một nam tử thân hình cao lớn, tay cầm trường thương, ánh mắt sắc bén như ưng, quanh thân tỏa ra hơi thở khủng bố, rõ ràng là một cường giả Địa Tôn sơ kỳ.

Đó là thủ vệ của Tổ sơn thuộc dãy núi Vạn Thú.

“Nhân loại to gan, dám tự tiện xông vào lãnh địa của Yêu tộc ta!”

Nam tử kia gầm lên giận dữ, thanh âm như sấm sét vang vọng tận mây xanh.

Tiêu Trần nhíu mày, tiến lên một bước nói: “Các hạ hiểu lầm rồi, chúng ta chỉ là đi ngang qua nơi đây, hoàn toàn không có ý mạo phạm.”

“Đi ngang qua? Hừ! Sâu nhất trong dãy núi Vạn Thú chính là cấm địa, há lại để các ngươi muốn đi ngang qua là được sao? Hôm nay, ai cũng đừng hòng rời đi!”

Nam tử kia cười lạnh một tiếng, các cường giả Yêu tộc phía sau đồng loạt tế ra vũ khí, bày ra trận hình chiến đấu.

Truyện liên quan