Quyển 1 · Chương 57: Sơ suất
Phải biết rằng những người này đều không phải kẻ tầm thường, mỗi người họ đều có thủ đoạn riêng, hơn nữa dám nhận tiền treo thưởng của Lý Phong để đến đây trừ quỷ, tất nhiên phải có thực lực nhất định.
Thế nhưng một đám người như vậy lại bị xóa sổ tới hơn mười người?
Điều này sao có thể không khiến Lý Chí kinh hồn bạt vía. Hắn hít sâu một hơi, đột nhiên nhận ra bản thân có lẽ đã coi thường độ nguy hiểm của nơi này, trong lòng liền nâng mức độ nguy hiểm của quỷ vực này lên cấp cao nhất.
Bên này Lý Chí còn đang suy nghĩ, bên kia Phương Kiệt đã sốt ruột mở miệng hỏi: “Rốt cuộc các ngươi đã gặp phải thứ gì?”
Nam tử có khuôn mặt khô vàng lại không nói, hắn chỉ lắc đầu: “Tính thời gian thì cũng sắp đến rồi, tới lúc đó các ngươi sẽ biết.”
Phương Kiệt nghe vậy không hỏi thêm nữa, chỉ nói với mọi người ở đây: “Mọi người hiện giờ đều ngồi chung một thuyền, hay là tự giới thiệu một chút đi?”
Một bà lão chống gậy, dùng giọng nói khàn khàn cất lời: “Hắc, ở cái nơi quỷ quái này, hôm nay chết người này ngày mai chết người kia, còn cần thiết phải giới thiệu sao?”
Lúc này sắc mặt Phương Kiệt đã khôi phục lại, giống như lúc ban đầu Lý Chí nhìn thấy hắn, trên mặt treo nụ cười xởi cởi nói: “Chính vì nơi này quỷ dị nguy hiểm nên mới cần hiểu biết lẫn nhau. Dù sao nếu thật sự gặp nguy hiểm, những người ngồi đây rất có thể sẽ trở thành người cứu viện ngươi.”
Bà lão cười khinh bỉ: “Vậy sao ngươi biết những người này vươn tay ra là để cứu ngươi, chứ không phải giậu đổ bìm leo bồi thêm một đạp?”
Phương Kiệt hề thèm để ý, hắn chỉ tay vào những người xung quanh: “Trừ ta ra ở đây có mười hai người, trong mười hai người này chỉ cần có một người chịu vươn tay cứu ta, vậy thì ta đã không lỗ rồi.”
Nghe Phương Kiệt nói, Lý Chí nhìn thoáng qua mọi người, thấy kẻ thì cúi đầu trầm tư, kẻ mặt lộ vẻ châm biếm, kẻ lại khinh thường không thèm nhìn.
“Vị huynh đệ này nói không sai, tại hạ Trần Phàm. Nếu các ngươi gặp nguy hiểm cứ việc gọi ta, ta sẽ dốc hết sức giúp đỡ!”
Một nam tử dáng người cường tráng bước ra từ đám đông, bên hông giắt một khẩu đại đao, mở miệng nói vẻ rất hào sảng.
Có Trần Phàm mở đầu, những người phía sau cũng lần lượt báo ra tên mình. Nhưng những người này, bao gồm cả Lý Chí, cũng chỉ báo ra tên mà thôi, không hề hứa hẹn thêm điều gì.
Phương Kiệt thì không để bụng, nhưng nam tử cường tráng Trần Phàm tựa hồ có chút bất mãn, hắn cau mày nhỏ giọng càu nhàu gì đó.
Lý Chí nhìn về phía người có khuôn mặt khô vàng tên Vương Kỳ, hỏi: “Ngươi vừa nói thời gian sắp đến rồi, có ý gì vậy?”
“Là thời gian quy tắc!”
Vương Kỳ còn chưa lên tiếng, một giọng nói đã vang lên trước hắn một bước.
Lý Chí nhìn theo tiếng nói, giật mình nhận ra đó là vị đầu tàu của Thục Sơn. Theo như tự giới thiệu lúc nãy, hắn tên là Lý Ngọc Thanh.
Lý Ngọc Thanh, đệ tử Thục Sơn, bước lên trước một bước, tiếp tục nói: “Quy tắc quỷ vực ở đây dường như có thời gian hồi phục, đại khái mười lăm ngày kích hoạt một lần. Hôm nay là ngày thứ mười lăm, vận khí của ngươi không tồi, thời gian quy tắc kích hoạt là vào buổi tối. Nếu ngươi đến muộn một chút mà đụng phải quy tắc trong quỷ vực, e là đã bị xóa sổ ngay tại chỗ rồi.”
Lý Chí nghe vậy đồng tử co rụt lại, hắn tự nhiên hiểu được sự nguy hiểm trong đó. May mà vận khí hắn tốt, bằng không nếu vừa vô mà đã va phải quy tắc quỷ vực rồi trực tiếp bị mạt sát thì đúng là chết quá uất hận.
“Quy tắc của quỷ vực này rốt cuộc là gì?”
Dù vừa rồi Phương Kiệt đã hỏi nhưng không nhận được câu trả lời, lúc này Lý Chí vẫn không nhịn được mà lên tiếng hỏi lại.
Lý Ngọc Thanh nghe Lý Chí hỏi, đang định cất lời thì toàn bộ đại sảnh đột nhiên chấn động dữ dội như thể động đất. Mọi người đều biến sắc, Lý Chí cũng cảm nhận rõ ràng một luồng sóng năng lượng mạnh mẽ đang nhanh chóng lan tỏa ra xung quanh.
Ngay sau đó, toàn bộ đại sảnh dường như bị phủ lên một tầng sương đỏ. Luồng sương mù màu đỏ này dần dần tràn ngập khắp Lý phủ, bao phủ tất cả bên trong, khiến không gian vốn sáng sủa trở nên tối tăm, mông lung và quỷ dị.
Lý Chí đột ngột nhìn về phía Lý Ngọc Thanh. Đây là lần đầu tiên hắn gặp phải quỷ vực nên hoàn toàn không biết điều gì sẽ xảy ra. Vào lúc này, thay vì chạy loạn như ruồi mất đầu, chi bằng đi theo một kẻ có thực lực mạnh mẽ sẽ an toàn hơn, chỉ cần đề phòng không bị bán đứng là được.
Lý Ngọc Thanh nhận ra ánh mắt của Lý Chí, hắn nhìn lại Lý Chí rồi nhẹ giọng nói: “Đến rồi!”
Lý Chí nhạy bén nhận ra trong giọng nói của Lý Ngọc Thanh lại thoáng hiện một tia khẩn trương ngoài ý muốn. Điều này đồng nghĩa với việc ngay cả cao đồ Thục Sơn này cũng có phần kiêng kẹp quỷ vực, làm cho tâm trạng Lý Chí càng thêm nặng nề, tim hắn treo ngược lên.
Đột nhiên, sương đỏ cuộn trào dữ dội, giống như có một bàn tay khổng lồ vô hình đang khuấy động bên trong.
Khi luồng sương màu đỏ lướt qua người, Lý Chí không khỏi hoảng hốt, hắn tưởng rằng thứ sương quỷ dị này có hại. Nhưng thấy những người khác tuy vẻ mặt ngưng trọng nhưng đều đứng yên không tránh né, mặc cho sương đỏ đi qua, hắn mới tin sương đỏ này vô hại và trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, khoảng chừng nửa tuần hương, sương mù màu đỏ dần dần tan đi.
Khi sương đỏ đã tan hết, tầm nhìn của Lý Chí khôi phục lại bình thường. Hắn ngước mắt nhìn, đại sảnh trước mắt dường như vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu, không có gì thay đổi.
Thế nhưng Lý Chí luôn cảm thấy có gì đó không đúng. Khi ánh mắt hắn quét qua những người khác, hắn mới nhận ra điểm bất thường ở đâu: trên người mỗi người bọn họ đều bám một tầng sương mỏng màu đỏ nhạt.
Lý Chí vội cúi nhìn bản thân, phát hiện trên người mình cũng bị một tầng sương bám vào, chỉ là hắn không cảm nhận được hơi thở nguy hiểm nào từ nó.
“Tầng sương đỏ này dùng để giữ mạng, tuyệt đối không được làm nó biến mất.” Vương Kỳ ở bên cạnh nhìn thấy nét mặt của Lý Chí, dường như đoán được suy nghĩ trong lòng hắn liền lên tiếng.
Lý Chí nghe vậy gật đầu, trong lòng thầm ghi nhớ tầng sương trên người mình, dù sao chuyện này liên quan đến sinh tử, không thể đại ý.
“Tiếp theo chúng ta phải làm gì?”
Phương Kiệt dường như đã sớm biết tác dụng của sương đỏ nên không hề tỏ ra tò mò hay lo lắng.
Vương Kỳ trả lời: “Đến tây sương phòng trước!”
Trong lúc Vương Kỳ nói chuyện, những người khác đã bắt đầu cất bước.
Vương Kỳ nói xong liền cất bước chạy ra ngoài, miệng còn gọi Lý Chí mau chóng đuổi theo. Lý Chí thấy thế cũng vội vã bám đuôi.
Vừa bước ra khỏi đại sảnh, Lý Chí liền ngẩn người, bởi vì lúc này bên ngoài đại sảnh, từng đám nha hoàn gã sai vặt đang vội vã qua lại.
Nét mặt của đám nha hoàn gã sai vặt này trông có vẻ rất sốt sắng.
Lúc này, một nha hoàn vội vã chạy về phía Lý Chí, phảng phất như không nhìn thấy hắn. Ngay khoảnh khắc nha hoàn sắp đụng vào người, một cảm giác cực kỳ nguy hiểm xộc thẳng lên giữa mày Lý Chí. Như có xui khiến, Lý Chí né sang một bên, nha hoàn kia liền lướt qua bên cạnh hắn.
“Phù! Nguy hiểm thật!”
Phương Kiệt vội vã chạy tới từ phía sau, thấy Lý Chí không bị nha hoàn đụng phải thì thở phào một hơi.
Lý Chí có chút khó hiểu, nhưng khi ánh mắt hắn lướt qua những người khác lại phát hiện ngoài Phương Kiệt vừa tới và ba người Thục Sơn chưa ra, những kẻ còn lại đều lộ ra vẻ mặt giễu cợt như xem kịch vui.
Lý Chí nhíu mày nhưng không nói gì, chỉ chậm nhịp bước lại, không tiếp tục đi theo nhóm người đó nữa.
Phương Kiệt tiến lên đón, nói với Lý Chí: “Lớp sương đỏ trên người chúng ta có thể che đậy cảm giác của những kẻ này, nhưng không thể để họ chạm vào. Một khi bị đụng phải, chúng ta sẽ bị phát hiện. Mà một khi lộ diện, kết cục sẽ bị tấn công cho đến khi bị xóa sổ mới thôi!”
Lý Chí không hề nghi ngờ hậu quả xóa sổ mà hắn nói, bởi vì cảm giác cực kỳ nguy hiểm vừa rồi vẫn còn khắc sâu trong tâm trí hắn, giữa lông mày lúc này vẫn còn ẩn ẩn đau.
Sau sự việc vừa rồi, Lý Chí rốt cuộc cũng nhớ ra nơi mình đang đứng không còn là thế giới trước kia nữa. Nơi này lễ nhạc tan vỡ, kẻ nào kẻ nấy đều đầy lòng tính kế.
Hắn đã quá đại ý!
Chỉ vì một chút sơ hở đó mà hắn suýt soát bỏ mạng.
Lý Chí không lên tiếng, chỉ đưa mắt nhìn Phương Kiệt với sự nghi hoắc.
Hắn không khỏi nghi ngờ liệu Phương Kiệt có mang theo tính kế khác khi chủ động tiếp cận hắn hay không, dù sao người này ngay từ đầu ở Tam Dương Thành đã cố tình tiếp cận hắn rồi.
Phương Kiệt lại chẳng hề bận tâm đến ánh mắt dò xét của Lý Chí, hắn nói: “Đi nhanh thôi, những người này tuy không phải người tốt lành gì, nhưng đi theo họ dù sao vẫn an toàn hơn chút. Dù sao đây đều là con đường họ dùng mạng để đúc ra!”
Lý Chí ngẩn ngơ, ánh mắt hắn nhìn về phía những kẻ đang quen đường thuộc lối phía trước, trong lòng đột nhiên dấy lên một luồng khí lạnh.
Truyện liên quan
Huyết Quan Kinh Ngữ Chi Quỷ Quái Xuất Thế
Cửa sinh tử, một niệm sinh, vạn niệm diệt; luân hồi thế gian, yêu hận tình thù, ai có thể ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Xúc Phạm Quy Tắc Hẳn Phải Chết? Ta Nhưng Dự Phán Hết Thảy Tử Vong
Một tấm da người giấy dung hợp với tay trái, mang lại cho Trần Minh một năng lực đặc biệt.. ...
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...
Khủng Bố Phát Sóng Trực Tiếp: Nàng So Hung Trạch Còn Hung
Đường Khương ham rẻ mua một căn biệt thự giá thấp, nhưng chỉ vài ngày sau khi dọn vào, ác ...
Cuồng Đồ!
Đoán mệnh bảo ta là tướng, công thành chết vạn người.. Ý rằng ta phải tự tay đánh bại một ...