Quyển 1 · Chương 116: Thể diện của Lý Ngọc Thanh cũng không có tác dụng

Lý Chí hít sâu một hơi, nén chặt cảm xúc tiêu cực trong lòng xuống, cố gượng nở nụ cười nói: “Ta và Thục Sơn Lý Ngọc Thanh các ngươi...”

“Đừng có quàng làm họ với Lý Ngọc Thanh!”

Lâm Diệu Kỳ chẳng thèm nể mặt mũi chút nào, thậm chí nghe thấy Lý Chí nhắc tới Lý Ngọc Thanh, sắc mặt hắn lại càng thêm khó coi, bực bội.

“Người khác sợ Lý Ngọc Thanh, ta đây thì không!”

Câu nói của Lâm Diệu Kỳ khiến Lý Chí bừng tỉnh đại ngộ, xem ra vị Lâm Diệu Kỳ này cùng Lý Ngọc Thanh vốn không ưa gì nhau.

Trên thực tế, Lâm Diệu Kỳ và Lý Ngọc Thanh đều là Tiên nhị đại của Thục Sơn, phụ huynh hai người đều là nhân vật nắm thực quyền tại Thục Sơn, nên từ nhỏ quan hệ giữa họ vốn khá tốt.

Nhưng từ khi Lý Ngọc Thanh đi trước Lâm Diệu Kỳ một bước, trở thành thân truyền đệ tử, mọi thứ đều đã thay đổi.

Lý Ngọc Thanh trở thành thân truyền đệ tử xong liền tiến nhanh như vũ bão, xuống núi rèn luyện không chỉ vang danh một vùng, mà đến cả trưởng bối Thục Sơn cũng khen ngợi không ngớt.

Cùng thế hệ xuất hiện một “con nhà người ta”, thì đám người chưa trở thành “con nhà người ta” như Lâm Diệu Kỳ liền xui xẻo, ai nấy đều trở thành đối tượng bị đem ra so sánh, dèm pha.

Mỗi lần nhắc tới Lý Ngọc Thanh, Lâm Diệu Kỳ cùng các Tiên nhị đại khác lại bị lôi ra đấu tố, phê bình.

Điều này khiến Lâm Diệu Kỳ vốn tâm cao khí ngạo vô cùng khó chịu, hắn cho rằng nếu bản thân trở thành thân truyền đệ tử trước, tuyệt đối sẽ làm tốt hơn Lý Ngọc Thanh.

Trong lòng hắn cũng không tự chủ được mà coi Lý Ngọc Thanh thành kẻ thù, thành đối thủ cạnh tranh.

Hơn nữa, cũng chính vì muốn vượt mặt Lý Ngọc Thanh, vị nhị đại cao cao tại thượng như hắn mới không ngại vất vả tới tận đây bắt giết yêu quái.

Lý Chí thở dài, hắn phát hiện mỗi lần mình mượn oai hùm đều khó lòng tác dụng, điều này làm hắn cảm thấy có chút thất bại.

Hắn nhìn Lâm Diệu Kỳ, cố gắng cứu vãn: “Thực ra ta với Lý Ngọc Thanh cũng không thân thiết lắm...”

Lâm Diệu Kỳ nghe vậy cười khẩy một tiếng, hắn đưa ngón tay chỉ vào chính mình nói: “Trông ta giống kẻ ngốc lắm sao?”

Lý Chí giương mắt nhìn hắn, gật gật đầu, vô cùng nghiêm túc đáp: “Giống!”

Dứt lời, một luồng âm phong chợt nổi lên.

Các hạ nếu nghe không hiểu tiếng người, thì tại hạ cũng lược thông chút quyền cước.

Lỗ Tấn tiên sinh từng nói: Đối mặt với kẻ cố chấp, nắm đấm thường dễ dùng hơn cái miệng.

Bằng không ngươi cho rằng Khổng phu tử Luận Ngữ từ đâu mà có?

Lý Chí không chút do dự trực tiếp ra tay, đối phương bốn người, một mình Lý Chí chắc chắn sẽ chịu thiệt, thế nên hắn ra tay trước để chiếm lợi thế, mục đích là nhất cử khống chế Lâm Diệu Kỳ cầm đầu, khiến ba người còn lại ném chuột sợ vỡ bình.

Năm tiểu quỷ tỏa ra sát khí cùng âm khí khiến người ta rùng mình đột ngột xuất hiện bên cạnh Lâm Diệu Kỳ.

Một trận âm phong cuồng cuộn thổi tới, ba người còn lại bị luồng âm phong bất ngờ này hất văng lùi lại mấy bước, chật vật vô cùng.

Còn Lâm Diệu Kỳ thì đã bị năm tiểu quỷ gắt gao vây chặt ở chính giữa.

Lâm Diệu Kỳ tự tin tự đại, đối mặt với năm tiểu quỷ chợt xuất hiện này, hắn chẳng những không kinh không hoảng, ngược lại trên mặt còn lộ ra thần sắc hăng hái muốn thử. Chỉ thấy hắn quát lớn: “Nguyên lai là Ngự Quỷ Thuật của Tiêu Dao Sơn!”

Trong lúc nói chuyện, thanh trường kiếm vốn thu trong vỏ sau lưng hắn đột nhiên phát ra một tiếng kiếm ngân trong trẻo, tức thì bật ra khỏi vỏ, hàn quang lấp lánh.

Lâm Diệu Kỳ tràn đầy tự tin hô to một tiếng: “Xem ta một kiếm phá vạn pháp!”

Theo tiếng hét của hắn, thanh trường kiếm giữa không trung lại nhất phân vi ngũ, hóa thành năm đạo kiếm quang sắc bén, đâm thẳng về phía năm tiểu quỷ đang vây quanh.

“Phụt!”

Kiếm quang sắc bén mang theo khí tức lạnh thấu xương, như tia chớp lướt qua đám tiểu quỷ.

Chỉ thấy thân hình năm tiểu quỷ chợt chấn động, máu đỏ tím tức thì bắn ra.

Chỉ một chiêu, năm tiểu quỷ lập tức bị thương, trên người xuất hiện một vết kiếm sâu hoắm.

Năm tiểu quỷ đau đớn, không chịu nổi phải lùi lại một bước.

Mà trong mắt Lâm Diệu Kỳ lại lóe lên sự phấn khích khó tả, chỉ thấy hắn khép hai ngón tay, chỉ về phía năm tiểu quỷ của Lý Chí, miệng quát: “Đi!”

Phi kiếm vốn chia làm năm liền nhập lại làm một, khôi phục thành thanh trường kiếm ban đầu.

Thanh trường kiếm ấy dưới sự điều khiển bằng Ngự Kiếm Thuật của Lâm Diệu Kỳ, lại biến hóa thành một con Bạch Hổ.

Con Bạch Hổ này thân hình đồ sộ, yêu khí nồng đậm từ trên người nó bốc lên nghi ngút, tựa như một con yêu thú đến từ thời viễn cổ.

Bộ lông trắng tinh như tuyết bạc lóe lên hàn quang, đôi nhãn móng như ngọn lửa đang thiêu đốt, một luồng khí thế hung thần uy nghiêm quét ngang toàn trường.

Hổ vốn chủ về hung thần, Bạch Hổ lại càng là vương giả trong các hung thần.

Luồng hung thần chi khí này vừa xuất hiện, sát khí cùng âm khí trên người năm tiểu quỷ do Lý Chí triệu hoán tới liền bị áp chế dữ dội, năm tiểu quỷ không chịu nổi uy áp hung thần này của Bạch Hổ, liên tục lùi về sau.

Trong mắt Lý Chí thì lại lóe lên tinh quang.

Đây rõ ràng là luồng Bạch Hổ chi lực ẩn chứa bên trong thanh kiếm của Lâm Diệu Kỳ, Lý Chí tuy không biết hắn làm cách nào, nhưng thanh kiếm này hiện hóa thành Bạch Hổ, uy áp hung thần trên người nó quả thực không bừa.

Tuy rằng bản thân sát khí rất khắc chế âm vật, nhưng tiểu quỷ của Lý Chí từ sau khi nuốt phần tim của Sát Quỷ, không chỉ tự thân sinh ra sát khí, mà đối với khí tức sát khí cũng có kháng tính rất mạnh, vậy mà lúc này cũng không chống đỡ nổi uy phong của con Bạch Hổ này.

Thế nhưng, thủ đoạn hiện tại Lý Chí sở hữu đâu chỉ có mỗi một đạo Ngự Quỷ Thuật.

Lý Chí bước ra một bước, khí trong cơ thể lập tức vận chuyển, một luồng sóng khí tức mạnh mẽ cuộn trào trên người hắn.

“Hỏa Giáp!”

Lý Chí hét lớn một tiếng.

Một đạo ngọn lửa rực cháy phát ra từ trước ngực Lý Chí, ngọn lửa quấn quanh thân hình hắn, nhiệt độ thiêu đốt nung nóng không khí đến mức thiêu rụi vặn quẹo, thế nhưng, Lý Chí dường như chẳng hề có cảm giác.

Làn sóng nhiệt nóng bỏng che trời lấp đất quét về phía Bạch Hổ, nhưng con Bạch Hổ kia lại không có chút sợ hãi nào, đôi mắt xanh vàng của nó lóe lên quang mang hung tợn.

Chỉ thấy Bạch Hổ hơi hạ thấp thân mình, cơ bắp căng cứng, từng khối cơ nổi phồng lên một cách khoa trương, theo một tiếng gầm thấp của nó, Bạch Hổ nhún người nhảy vọt lên, lao về phía Lý Chí với tốc độ kinh người.

Móng vuốt sắc nhọn dữ tợn mang theo tiếng gió xé rách, ép sát Lý Chí, như muốn xé nát hắn thành từng mảnh nhỏ.

“Keng!”

Một tiếng va chạm kiếm khí giòn tan vang lên.

Thân thể Lý Chí không chủ động được liền bay ngược ra ngoài, con Bạch Hổ này tuy chỉ do trường kiếm biến thành, nhưng sức mạnh lại chẳng kém Bạch Hổ thật là bao.

Cú tát này của Bạch Hổ đánh bay Lý Chí ra xa, nhưng đòn đánh đã bị Lý Chí đỡ được, nên hắn không chịu tổn thương gì nghiêm trọng.

Bạch Hổ một kích không thành, lập tức lấy đà vồ tới Lý Chí lần nữa, ánh mắt Lý Chí ngưng lại, truyền thần niệm cho năm tiểu quỷ bên cạnh.

Đôi mắt năm tiểu quỷ hiện lên sắc máu dữ tợn, lại bất chấp hung thần chi khí trên người Bạch Hổ, lập tức lao vào quần thảo với nó.

Hung thần chi khí của Bạch Hổ tuy khắc chế quỷ vật âm tà, nhưng nó dẫu sao cũng chỉ do trường kiếm hóa thành, không phải thân thể Bạch Hổ thật sự, hung thần chi khí trên người tuy sắc bén nhưng cũng có hạn.

Một khi năm tiểu quỷ cắn răng chịu đựng luồng hung thần chi khí này, lập tức gây ra phiền phức không nhỏ cho con Bạch Hổ.

Ở bên kia Lý Chí cũng không hề rảnh rỗi, toàn thân hắn bùng cháy Hỏa Giáp rực rỡ, ngọn lửa quấn quít trên thân hắc kiếm, Lý Chí giống như một chiến thần khoác lửa, kiếm chỉ thẳng Lâm Diệu Kỳ!

Sắc mặt Lâm Diệu Kỳ biến đổi, hiện tại hắn không chỉ phải dồn toàn bộ tâm trí điều khiển con Bạch Hổ do trường kiếm hóa thành, mà trên tay lại không có tấc sắt, đối mặt với khí thế ngợp trời của Lý Chí, trong lòng hắn không khỏi hoảng hốt.

Lý Chí nhún chân một cái, cả người nhảy cao lên không trung, tay cầm hắc kiếm rực lửa giáng một kiếm sấm sét xuống Lâm Diệu Kỳ!

Truyện liên quan