Quyển 1 · Chương 1: siêu cấp học bá

Chương 1 Siêu cấp học bá

“Mộ Thần lần này lại đứng đầu, nhìn dáng vẻ đó, học bổng quốc gia lần này lại sắp bị tên Mộ Thần này giành mất.” Trong thư viện, một học viên hơi có chút ghen tị nói.

“Ta nghe nói, mấy ngày trước kỳ thi toán học toàn quốc, hắn đạt giải nhất.”

“Tính cái gì chứ, trước đó trong cuộc thi kiến trúc mô hình liên ngành sinh viên, hắn đạt giải đặc biệt toàn cầu.”

“Ta nghe nói, hắn tinh thông máy tính, đạt giải thưởng Đồ Linh, giải thưởng này hàm lượng giá trị cực cao, thật đáng kinh ngạc.”

“Nghe nói, hắn còn đăng ký ba bằng phát minh độc quyền.”

“Làm sao lại có thiên tài như vậy chứ.”

“Có gì hơn người đâu, chẳng qua chỉ là một con mọt sách thôi, theo ta, đưa cho hắn một quả trứng gà, chưa chắc hắn đã biết luộc, loại người này chỉ giỏi thi cử, ra đến xã hội sẽ biết thế nào là lợi hại.”

“Kia cũng không đến nỗi, ta nghe nói tiểu tử Mộ Thần này biết nấu cơm, hơn nữa tay nghề cũng khá đấy.”

“Không thể nào, hắn còn biết nấu cơm, lẽ nào hắn không dành thời gian cho việc học sao.”

“Không đâu! Ta nghe bạn cùng phòng của Mộ Thần nói, tên này thích đọc tiểu thuyết, tốn không ít thời gian xem tiểu thuyết.”

“Tốn nhiều thời gian đọc tiểu thuyết như vậy mà thành tích vẫn tốt thế, thật khó tưởng tượng.”

“Sao lại có thiên tài như vậy chứ, loại người này đáng bị thiên lôi đánh gục!”

“Đúng vậy, đúng vậy, loại người này sống trên đời sẽ ảnh hưởng đến sự hài hòa xã hội, nên dùng một tia sét chém nát thành bã.”

…………

Mộ Thần nằm trên giường, lặng lẽ nhìn trần nhà, một khoảnh khắc trước, hắn còn ở trong ký túc xá, tập trung đọc một quyển tiểu thuyết, khoảnh khắc sau, hắn đã bị một tia sét đánh tới đây.

Trong đầu xuất hiện thêm ký ức, cho Mộ Thần biết hắn đã xuyên không.

Đúng là ngồi không ăn tiền, họa từ trên trời rơi xuống, Mộ Thần sống dở chết dở, không biết mình đắc tội với vị thần nào, sao lại bị sét đánh tới chỗ này.

“Thiếu gia, thiếu gia, ngài tỉnh chưa?” Một gã đầy tớ bước vào hỏi.

“Tề Bốn, đi ra ngoài, để ta yên tĩnh một chút.”

“Thiếu gia, hôm nay trường đấu thú có một con Tam Mắt Lang Vương ra trận, ngài mau tới xem đi?”

“Đi ra ngoài.” Mộ Thần lạnh lùng quát một tiếng.

Tề Bốn liếc nhìn Mộ Thần vài lần, xị mặt đi ra ngoài.

“…………”

“Cư nhiên cả Tề Bốn cũng bị đuổi ra, thiếu gia bình thường vốn coi trọng hắn nhất.”

“Nhìn dáng vẻ, thiếu gia lần này bị Trang Du thiếu gia khích tàn nhẫn, cư nhiên trường đấu thú cũng chẳng đi.”

“Thiếu gia, lần đầu tốn tâm tư với một người như vậy, kết quả bị từ chối không chút tình cảm, thật quá đáng thương.”

“Theo ta, trên đời này đâu thiếu gì người tốt, Trang Du thiếu gia này xem ra rất khó chiều, thiếu gia vẫn là từ bỏ là tốt.”

“Trang Du chẳng phải cũng chỉ xinh đẹp hơn người chút thôi sao? Có gì đặc biệt đâu!”

…………

Mộ Thần khẽ thở dài một hơi, hai gã hạ nhân nói chuyện, chẳng rơi một chữ vào tai.

Sau khi xuyên không tới đây, Mộ Thần hòa nhập linh hồn lực của chủ thể cũ, thính lực lập tức tăng lên vài lần, nên nghe rõ từng lời hai gã đầy tớ.

Mộ Thần nhẹ nhàng vuốt trán, có chút bi ai phát hiện, hắn không chỉ xuyên không, còn xuyên vào đúng quyển tiểu thuyết mình đang đọc.

Quyển tiểu thuyết này kể về câu chuyện trỗi dậy của một Bạch Liên Hoa tiểu thụ, xuất thân bình phàm, tướng mạo xuất chúng, thiên chân thiện lương, thu hút người này đến người khác đàn ông vì hắn mà vượt lửa băng rừng.

Những người đàn ông bị hấp dẫn đó thường có hai kết cục, điều kiện ưu tú thì thu vào hậu cung, điều kiện không đủ ưu tú thì trở thành pháo hôi.

Cực kỳ bất hạnh, Mộ Thần hiện tại xuyên vào tên này, là một kẻ trong nguyên tác không học vấn không nghề nghiệp, tham hoa háo sắc, không chịu tiến thủ, chỉ biết dựa vào tổ tiên ân đức, làm xằng làm bậy con ông cháu cha, loại người này mà không thành pháo hôi thì thật lãng phí người xem!

Truyện liên quan