Quyển 1 · Chương 97: Bị uy hiếp

Lục Minh nội tâm dậy sóng không ngừng.

Đào tẩu khi hắn thuận tay lấy được một ít kinh mạch Xích Huyết Thụ, còn có tinh hoa máu, đều là vật giá trị liên thành.

Trừ chính mình ra, không một ai hay biết.

“Tuy không đến mức luyện chế Hóa Huyết Đan, nhưng cũng có thể mượn cơ hội này, tăng tiến tu vi.” Lục Minh thầm nhủ trong lòng, trên mặt lại không hề biểu lộ.

Hắn ghé mắt nhìn về phía Vạn Tiểu Bảo.

Không xác định đối phương có mượn gió bẻ măng hay không, hiển nhiên dù thế nào hắn cũng sẽ không thừa nhận.

“Ngàn năm Xích Huyết Thụ…… Đáng tiếc……”

Vạn Tiểu Bảo vô cùng đau đớn.

Lục Minh thuận thế an ủi: “Có lẽ chúng ta cùng bậc bảo vật này vô duyên.”

“Ai……”

Vạn Tiểu Bảo cũng ngẩng đầu, điều chỉnh lại cảm xúc rồi nói: “Lục sư đệ, lần này tổn thất nhiều đồng môn như vậy, quan hệ trọng đại…… Để phòng ngừa vạn nhất, chúng ta vẫn nên mau chóng truyền âm cho sư tôn, chờ lệnh điều khiển!”

Lục Minh gật đầu nói: “Cũng tốt!”

Sự kiện lần này đã không phải thứ bọn họ có thể dễ dàng quyết định.

Trịnh Bình chắc chắn sẽ tự mình đến điều tra.

Hai người nghỉ ngơi ngắn ngủi một lát, Vạn Tiểu Bảo bắt đầu truyền âm về tông môn.

Chờ Trịnh Bình đến mất mấy ngày.

Vạn Quật Sơn khói đặc càng lúc càng lớn, thỉnh thoảng còn phun ra ánh lửa từ cửa động, cứ như vậy giằng co suốt bảy tám ngày, cả tòa địa mạch đều trở nên cực kỳ nóng bức.

Mãi đến khi Trịnh Bình tới, ngọn lửa mới thoáng ngừng lại.

Lục Minh cùng Vạn Tiểu Bảo vẫn luôn canh giữ ở cửa động, xem có đồng môn nào may mắn sống sót hay không.

“Rất tốt! Các ngươi có thể sống sót đã là rất tốt rồi!”

Trịnh Bình lúc này đi tới trước mặt hai người, trong mắt mang theo vài phần thê lương.

“Sư tôn!”

“Sư tôn!”

Lục Minh cùng Vạn Tiểu Bảo lập tức khom mình hành lễ.

Trịnh Bình khẽ gật đầu, nhìn Vạn Quật Sơn to lớn mà trầm mặc không nói, trong lòng cũng không biết đang suy tính điều gì.

Lục Minh cùng Vạn Tiểu Bảo cũng không dám xen mồm.

Một trận thanh phong thổi quét, lá cây lay động, cuốn lên tro bụi, rả rích lạnh run.

“Xích Huyết Thụ còn tồn lưu không?”

Vạn Tiểu Bảo nghe vậy lắc lắc đầu.

“Xích Huyết Thụ bị hủy, thật là đáng tiếc.”

Trịnh Bình lấy lại tinh thần, cũng không khỏi cảm khái: “Được rồi, các ngươi tạm thời hồi tông, chuyện còn lại giao cho ta xử lý.”

“Là!”

Lục Minh cùng Vạn Tiểu Bảo trăm miệng một lời.

Không lâu sau, Lục Minh liền tế ra tàu bay, cùng Vạn Tiểu Bảo chạy tới Thanh Dương Phong.

Dọc đường đi, Lục Minh lòng nặng trĩu, thất thần.

Đan Dương Tử năm đó dẫn hắn nhập môn, rất nhiều việc cũng là ông thay hắn xử lý.

Giờ đây rơi vào kết cục này, thật là trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Mọi chuyện ngày xưa, phảng phất đều đã bắt đầu biến vị, dường như mọi người vì tu hành mà bắt đầu không từ thủ đoạn, không còn chất phác như trước nữa.

…………

Hôm sau.

Lục Minh cùng Vạn Tiểu Bảo cưỡi tàu bay, cuối cùng cũng tới Thanh Dương Phong.

Sau khi chia tay tại nội môn, Lục Minh liền trở về tiểu viện.

Từ xa đã thấy một bóng hình ở ngoài viện tham đầu tham não, thường xuyên quét mắt nhìn vào trong sân.

Lục Minh đi tới, tức khắc làm bóng dáng kia giật mình.

“Quỳnh Linh sư tỷ, sao tỷ lại ở đây?”

“Nha!”

Quỳnh Linh kinh hô một tiếng, vội vàng lùi lại hai bước, lúc này mới thở phì phì nói: “Còn biết ta là sư tỷ sao? Nhập môn thời gian dài như vậy, cũng không biết tới Thái Dương Phong bái kiến?”

Lục Minh trong lòng sửng sốt, lập tức hổ thẹn nói: “Sư đệ hổ thẹn!”

“Sao đệ lại giống sư tỷ của ta thế, cứ cứng nhắc như vậy?”

Lục Minh lòng có tâm sự, không biết ý đồ đến của Quỳnh Linh.

Quỳnh Linh cũng không để ý, rất tự nhiên đẩy cửa viện đi vào.

Lục Minh do dự một lát rồi đi theo sau nàng, chỉ thấy nàng nhìn bên trái rồi lại nhìn bên phải, đôi mắt xoay tròn, tò mò đánh giá sự vật xung quanh.

“Đệ xuống núi sao?”

Quỳnh Linh chắp hai tay sau lưng, cố ý vô tình hỏi.

Lục Minh gật đầu trả lời: “Là!”

“Nga! Nhưng có ăn bánh bao thịt không?”

Quỳnh Linh trộm ngắm Lục Minh một cái.

Lục Minh lắc đầu nói: “Không có!”

“Thế thì đáng tiếc!”

“Bánh bao thịt ăn rất ngon, không giống đan dược, ăn đến mức ta muốn phun ra!”

“Chỉ là sư tỷ không cho ta xuống núi, ta cũng là trộm tới tìm đệ thôi.”

Quỳnh Linh lắc lắc đầu, thất vọng ngồi xuống ghế đá.

Nghe nói quy củ của Thái Dương Phong nghiêm khắc hơn Thanh Dương Phong rất nhiều.

Dù là nội môn đệ tử xuống núi cũng phải thông báo, được tông chủ đồng ý mới được phép.

Lúc này, lại nghe Quỳnh Linh nói: “Lục sư đệ, ngày thường đệ làm gì?”

“Tu luyện!” Lục Minh trả lời.

“Đệ thật là lợi hại!”

Lục Minh không biết có phải ảo giác hay không, cảm thấy trên mặt Quỳnh Linh thoáng hiện lên một tia bội phục.

Quỳnh Linh thấy Lục Minh ngu ngơ không hiểu chuyện, trong mắt hiện lên một tia giảo hoạt.

“Sư đệ! Đệ có muốn nghe chuyện xưa không?”

“Sư tỷ xin chỉ giáo!”

“Nghe đồn, có một đệ tử thiên phú kém cỏi bước vào tông môn, cứ mãi cắm đầu tu luyện, không biết đến bái kiến sư tỷ…… Đặc biệt là không mang đồ ngon cho sư tỷ…… Ngươi đoán hắn cuối cùng thế nào rồi?”

Quỳnh Linh chớp chớp đôi mắt.

Lục Minh hơi suy tư, hắn nhàn nhạt hỏi: “Thế nào rồi?”

“Bị sư tỷ đánh nát đầu!”

“Sư đệ, ngươi không muốn trở thành đệ tử đó chứ?”

Lục Minh ngẩn ra một chút, thử hỏi: “Vị sư tỷ này không phải là Quỳnh Linh sư tỷ đó chứ?”

“A?”

Quỳnh Linh lập tức dùng âm thanh che giấu sự chột dạ, ngay sau đó xua tay nói: “Sao có thể là ta được…… Ta chỉ kể cho ngươi nghe một câu chuyện như vậy thôi…… Ra ngoài cũng lâu rồi…… Phương sư tỷ không tìm thấy ta chắc chắn lại sốt ruột.”

“Ừm!”

“Không có việc gì ta đi trước đây!”

“Nhưng mà Lục sư đệ, ngươi thật lợi hại, vậy mà có thể trở thành thân truyền đệ tử!”

“Ngươi thật là, ngày nào cũng tu luyện sao?”

“Có phải người nào ngày nào cũng tu luyện đều lợi hại như vậy không?”

“Giống như sư tỷ vậy?”

“Ôi chao thôi…… Không kịp rồi…… Phương sư tỷ có lẽ đã đứng trước mặt chúng ta rồi…… Ta thật sự phải đi!”

Quỳnh Linh nói xong liền muốn đứng dậy rời đi, chỉ là mới vừa đi không được vài bước, lại dừng chân nói: “Sư đệ, khi nào ngươi xuống núi?”

Lục Minh trả lời: “Sớm thôi!”

“Vậy là tốt rồi!”

Quỳnh Linh cười rạng rỡ, sải bước hướng về phía ngoài viện.

Lục Minh cảm giác đầu óc ong ong, hình như mình vừa bị thứ gì đó kỳ quái đe dọa.

Bất quá, rốt cuộc nàng tới làm gì?

…………

Thu liễm tâm tư, Lục Minh cũng không nghĩ nhiều nữa.

Buổi chiều, hắn hướng ra ngoài phong phát đi một đạo truyền âm, đích đến là Trương gia.

Chuyện của Tô Tú Vân, đã hứa với nhị thúc thì chung quy vẫn phải xử lý, nhưng hắn không định xuống núi lần nữa, dứt khoát giao cho Trương gia xử lý cho thỏa đáng.

Nghĩ đến cũng sẽ không xảy ra chuyện gì rắc rối.

Trở lại phòng.

Lục Minh đặt những thứ thu hoạch được lần này lên bàn.

Trong bình sứ đựng non nửa bình tinh hoa Xích Huyết Thụ, Lục Minh trong lòng phấn chấn.

Thứ này có thể tu hành được một thời gian dài, chỉ tiếc không thể trực tiếp nuốt phục, cần phải rèn luyện, qua đi hiệu quả có thể sẽ giảm sút đáng kể, nhưng vẫn vô cùng trân quý.

Không ngờ cuối cùng, lại để mình nhặt được món hời.

Sau chuyện này, hắn đối với việc nâng cao tu vi trở nên càng thêm khát vọng.

“Thụ hành này cũng không thể khinh thường!”

“Là vật âm dương hai hợp, hai ngày nữa lại đến Vạn Hiền Các, xem thử có công dụng gì!”

Lục Minh quyết định chủ ý, cũng liền nhẹ nhàng thở ra.

Truyện liên quan