Quyển 1 · Chương 186: Dạ tập
Phùng tiêu đầu thở sâu, đoạn người tài lộ, giống như giết cha mẹ người.
Huống chi bọn họ không oán không thù, không duyên cớ cướp bát cơm người, chính là phạm vào tối kỵ trên giang hồ.
Đột nhiên bóc trần gốc gác người, không biết đối phương có ghi hận hay không.
“Hảo hán!”
“Xong việc ta tất nhiên tự mình bồi tội, mong rằng hảo hán chớ có buồn bực.”
Phùng tiêu đầu ánh mắt lập loè, cuối cùng trước sau không làm ra chuyện giết người diệt khẩu, vĩnh tuyệt hậu hoạn.
Phùng tiêu đầu một phen kéo Phùng Nhu Nhu, hướng về nơi xa đi đến.
Trò khôi hài thình lình xảy ra, khiến ngôi miếu hoang tăng thêm vài phần quỷ dị.
Những kẻ giang hồ lùm cỏ kia, ánh mắt thường xuyên đánh giá Lục Minh, khi thì nhíu mày, khi thì giãn ra, theo sau còn toát ra nhè nhẹ tàn nhẫn.
Lẻ loi một mình, không thông võ nghệ, lại là người của Trương gia.
Đây chẳng phải là dê béo đưa tới cửa sao.
Mấy người ánh mắt giao nhau, ngầm hiểu gật đầu.
Thời gian trôi qua rất nhanh, sắc trời dần dần tối sầm xuống.
Ngoài miếu hoang gió càng lúc càng lớn, mưa to cũng đúng hạn tới, tiếng sấm “Ầm ầm ầm” xé rách màn đêm, mưa tầm tã cũng phát ra tiếng “Sàn sạt”.
Đám người mỏi mệt, khoác da thú dần dần chìm vào giấc ngủ.
“Bùm bùm!” Lửa trại dần dần ảm đạm.
Trong đêm tối, hai bóng người giả bộ ngủ, rón rén hướng về phía Lục Minh tới gần.
Vòng qua lửa trại trên mặt đất, bọn họ mượn ánh lửa mờ nhạt, thấy được túi căng phồng bên hông Lục Minh, không biết đựng thứ gì.
Phỏng chừng là bạc.
Trong mắt hai người lộ ra một mạt vui mừng.
Đúng lúc này, trong đó một người bỗng nhiên cảm nhận được một luồng hàn ý.
“Ân?”
Tò mò ngẩng đầu nhìn lại, lại phát hiện Lục Minh đã mở mắt nhìn hai người.
Hai người trong lòng cả kinh, còn chưa kịp phản ứng.
“Hô!”
Người nọ vừa rồi còn khoanh chân ngồi, đột ngột biến mất trước mặt.
Ngay sau đó, trước mắt bọn họ lại hoa lên.
Dáng người kia đã xuất hiện ngay trước mặt.
Lục Minh không chút do dự, trực tiếp “Phanh! Phanh!” hai quyền nện vào ngực bọn họ, hai người chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ như bị xé rách, lực đạo mạnh mẽ khiến họ bay ngược ra ngoài.
“Phanh!” Một tiếng vang lên.
Hai người hung hăng đập xuống đất, trong miệng máu tươi ói mửa không ngừng.
Sự cố bất ngờ lập tức khiến tất cả mọi người mở mắt.
Thế nhưng Lục Minh đã ngồi lại vị trí cũ.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Có người lập tức nhắc binh khí, thật cẩn thận đề phòng.
Phúc bá hồ nghi đứng dậy, xác định xung quanh ngoài bọn họ ra không còn ai khác.
Lúc này mới cúi đầu hỏi: “Nhị vị đại hiệp, các ngươi đây là…… Chẳng lẽ có nguy hiểm gì?”
Lục Minh vừa rồi một kích vẫn chưa giết chết bọn họ.
Nhưng đã chấn vỡ tạng phủ, trở về cũng sống không quá nửa năm.
“Không có việc gì!”
Nam tử bị gọi là Đầu Khỉ lau vết máu bên miệng nói: “Vừa rồi rảnh rỗi không có việc gì, hai chúng ta chuẩn bị luyện tập khí lực, không ngờ dùng lực quá mạnh, quấy nhiễu tới các vị.”
Phúc bá nhíu mày, nhìn chằm chằm vết máu bên miệng bọn họ, cũng không tin.
“Thật không có việc gì?”
Một người khác cũng bò dậy nói: “Chúng ta nhiều người như vậy, có thể có chuyện gì.”
“Các vị vẫn là hảo hảo nghỉ ngơi đi!”
Hai người dứt lời, xoay người trở lại vị trí cũ.
Lục Minh từ đầu đến cuối đều nhắm mắt khoanh chân ngồi ở góc, tựa hồ thật sự ngủ say.
“Cha!”
Phùng Nhu Nhu bọc da thú trên người, tò mò quay đầu lại, “Có cái gì không đúng sao?”
“Mau ngủ đi! Ngày mai còn phải lên đường.”
Phùng tiêu đầu bên cạnh vỗ vỗ vai Phùng Nhu Nhu.
Chính mình lại vẻ mặt trịnh trọng, nhìn chằm chằm vũng máu kia, một lúc sau lại nhìn thoáng qua Lục Minh cách đó không xa, lược có chút suy tư rồi dựa vào góc tường miếu.
…………
Lúc trước sau khi hai người trở lại góc.
Phong Nhất Đao liền hắc mặt hỏi: “Các ngươi sao lại thế này?”
Đầu Khỉ che ngực, khàn khàn trả lời: “Đại ca…… Chúng ta đều nhìn lầm rồi, tiểu tử này là hạng cứng đầu, chúng ta thậm chí còn không thấy rõ hắn ra tay thế nào.”
Phong Nhất Đao nghe vậy trong lòng rùng mình.
Thực lực hai người không yếu, đều là hảo thủ dưới trướng hắn, quyền pháp tay dài của Đầu Khỉ càng là sở trường, ngay cả khinh công dưới chân, chính hắn cũng khó lòng đuổi kịp.
Vậy mà lại không nhìn rõ thủ đoạn đối phương.
“Chẳng lẽ thật là cao thủ?”
Thần sắc Phong Nhất Đao kinh nghi bất định.
Một người khác hỏi: “Đại ca! Còn muốn động thủ sao?”
“Tính!”
Phong Nhất Đao hơi cân nhắc, cũng chỉ có thể lắc đầu từ bỏ, “Hai người các ngươi thương thế thế nào?”
“Còn tạm, không có gì đáng ngại.”
Phong Nhất Đao nghe vậy nhẹ nhàng thở ra, “Vậy là tốt rồi!”
…………
Một đêm không nói chuyện.
Sáng sớm hôm sau, ngoài miếu mưa to vẫn không có dấu hiệu dừng lại.
Đám người bất đắc dĩ, chỉ có thể tiếp tục chờ đợi.
Lục Minh đang khoanh chân nhắm mắt tu hành, bỗng nghe tiếng bước chân chậm rãi lại gần, hắn quay đầu lại vừa lúc nhìn thấy Phùng tiêu đầu.
Phùng tiêu đầu chắp tay: “Hảo hán, chuyện đêm qua là nữ nhi của ta có chỗ đắc tội.”
“Ta ở đây có chút tiền bạc, mong rằng hảo hán nhận lấy.”
Lục Minh nhìn số bạc đưa tới, không hề đưa tay nhận lấy: “Nhiệm vụ lần này của ta chỉ là hộ tống đoàn người Giả gia đi tới Hoàng Bình thành, không muốn gây thêm phiền toái.”
Phùng tiêu đầu trong lòng thầm định đoạt.
Ông càng thêm tin tưởng, người này không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.
Vì thế ông thu lại ngân lượng: “Hảo hán yên tâm, ta nhất định sẽ nghiêm khắc quản giáo tiểu nữ.”
Phùng tiêu đầu trở về sau đó.
Phùng Nhu Nhu đang ngồi xổm dưới đất, một mình giận dỗi, Phùng tiêu đầu lập tức đổ ập xuống một hồi quở trách, khiến Phùng Nhu Nhu ôm đầu gối, nhỏ giọng nức nở.
Cũng đúng lúc này, bên ngoài ngôi miếu hoang bỗng truyền đến một trận tiếng bước chân.
“Ân?”
“Thế mà có kẻ chiếm mất miếu xá của chúng ta.”
Một nhóm ba người đi vào.
Cầm đầu là một gã hán tử trung niên, trên đầu đội nón lá, khoác trên người tấm áo tơi, nước mưa thỉnh thoảng lại nhỏ xuống.
Hai người còn lại cũng ăn mặc tương tự.
Phong Nhất Đao cùng nhóm người Phùng tiêu đầu lập tức cảnh giác.
Mã Hoảng đảo mắt nhìn qua đám người, chợt lắc đầu nói: “Từ đâu ra lắm phàm phu tục tử thế này, nơi đây là địa bàn của huynh đệ chúng ta, mau cút đi.”
“Ha ha!”
Phong Nhất Đao nghe vậy cười lạnh: “Khẩu khí của các hạ cũng quá lớn rồi đấy.”
“Ba vị đại hiệp!”
Phúc bá không muốn gây chuyện, lập tức đứng ra hòa giải: “Chúng ta chỉ là khách qua đường ghé vào tránh mưa, đợi mưa tạnh sẽ rời đi ngay.”
“Mong rằng ba vị có thể tạo điều kiện.”
Nói rồi, ông lấy ra chút bạc vụn đưa tới.
Một tên trong đó nhìn thấy ngân lượng thì ngẩn ra, lập tức hất văng xuống đất: “Mã huynh, ngươi còn nhớ phương thuốc cổ truyền chúng ta có được trước đó không? Nhiều thuốc dẫn như vậy… để bọn họ rời đi chẳng phải đáng tiếc sao?”
Mã Hoảng nghe vậy trong lòng khẽ động.
“Ngươi nhắc nhở ta rồi đấy, lát nữa vài vị đạo hữu khác tới, vừa lúc có thể nghiên cứu một phen.”
Mấy người nói chuyện với nhau khiến đám người Phúc bá nghe mà không hiểu gì.
Nhưng họ cũng hiểu rõ, ba kẻ này chắc chắn là cậy mạnh mà không sợ hãi.
Truyện liên quan
Càn Khôn Thiên Đế
Kiếm Tiên Lý Khanh Duyên khéo léo gặp cơ duyên, sở hữu long mạch hiếm có thế gian.. Tin tức ...
Hắc Đàm Thuần Dương Tử Sách Mới
Tác phẩm mới ra mắt, kính mời quý độc giả thưởng thức, mong mọi người sẽ yêu thích. Sự ủng ...
Hỗn Độn Tinh Mông Chi Dị Giới Xâm Lấn
Tu chân giới cùng khoa học kỹ thuật kết minh, bùng nổ chiến tranh xuyên không gian.. 64 vị Hồng ...
Vạn Đạo Nguyên Chủ
Căn nguyên tan biến, há còn phân biệt taCăn nguyên tan biến, nói chi căn cơ nhân gian, nhân quả ...
Vô Hạn Đoạt Lấy Mục Từ, Ta Nãi Mục Từ Tiên Nhân
Yêu ma loạn thế, Vương Thủ Dung phát hiện nuốt yêu ma có thể đoạt lấy mục từ.. Thế là ...
Mới Vừa Thành Chủ Thần, Đã Bị Group Chat Trói Định?
Vô duyên vô cớ xuyên không đến thế giới huyền huyễn Lục Cảnh siêu cấp khủng bố, lại mang trong ...