Quyển 1 · Chương 28: Chúng nữ nhập vương phủ

Xe ngựa rất nhanh đã về tới Vương phủ, Đoạn Ma vừa xuống xe liền quay về phòng, hoàn toàn không cho Vũ Thành cơ hội giữ hắn lại.

Vũ Thành nhìn bóng lưng Đoạn Ma, nhớ lại lời hắn nói trên xe ngựa rằng trả hết nhân tình sẽ rời đi, trong lòng dâng lên nỗi không nỡ.

Mấy ngày sau, hoàng cung đưa các vũ nữ tới, đi cùng còn có vị Phó thống lĩnh Đại nội thị vệ kia, có điều nàng lại mặc y phục của thị nữ.

Vũ Thành sắp xếp ổn thỏa cho đám vũ nữ, rồi nhìn về phía nữ thị vệ kia: “Ngài không trở về sao?”

Nữ thị vệ nọ hành lễ với Vũ Thành: “Nô tỳ Mạt Thu, từ hôm nay trở đi sẽ là thị nữ của Đoạn Ma đại nhân.”

Vũ Thành hít một hơi thật sâu, kinh ngạc nhìn Mạt Thu, rồi ra lệnh cho hạ nhân đi gọi Đoạn Ma tới.

Chỉ một lát sau, giọng nói thiếu kiên nhẫn của Đoạn Ma đã vang lên từ phía sau Vũ Thành: “Có chuyện gì mà tìm ta sớm vậy?”

Vũ Thành không nói gì, chỉ hất cằm về phía Mạt Thu.

Đoạn Ma trông thấy Mạt Thu cũng giật mình, quay đầu nhìn Vũ Thành: “Thật sự đưa tới rồi à?”

Vũ Thành gật gật đầu.

Mạt Thu hành lễ với Đoạn Ma: “Nô tỳ Mạt Thu, bái kiến đại nhân.”

Đoạn Ma vội vàng xua tay: “Đừng gọi ta là đại nhân, ta không quen, cứ gọi ta là công tử như Vũ Tâm đi.”

Mạt Thu mở to mắt nhìn Đoạn Ma, qua cuộc đối thoại vừa rồi nàng biết Đoạn Ma hẳn đã rõ thân phận của mình, nhưng hắn lại dám nói như vậy, Mạt Thu cũng chỉ đành nén lòng, mỉm cười nói: “Vâng, công tử.”

Vũ Thành muốn cười mà không biết phải cười thế nào, chỉ có thể giơ ngón cái với Đoạn Ma.

Đoạn Ma cười một tiếng, liếc mắt với Vũ Thành: “Chuyện nhỏ thôi.”

Vũ Thành sắp xếp chỗ ở cho Mạt Thu, nhưng lại không xếp vào căn phòng bên cạnh Đoạn Ma.

Đoạn Ma có chút nghi hoặc nhìn Vũ Thành: “Bên trái ta là Vũ Tâm, bên phải còn trống, sao ngươi không xếp nàng ấy vào đó?”

Vũ Thành vỗ vỗ vai Đoạn Ma, mặt đầy vẻ gian xảo: “Phòng đó có người ở rồi, hơn nữa sắp tới rồi.”

Đoạn Ma càng thêm khó hiểu, nhưng cũng không phải thắc mắc quá lâu.

Một chiếc xe ngựa dừng trước cửa Vương phủ, từ trên xe bước xuống một nữ tử mặc tố y.

Đoạn Ma vừa thấy nữ tử kia, mặt liền tái đi, quay đầu nhìn Vũ Thành: “Nàng ta?”

Vũ Thành gật gật đầu.

Nữ tử mặc tố y nhìn về phía Đoạn Ma: “Đoạn Ma đại nhân không chào đón ta sao?”

Đoạn Ma cười gượng: “Chào đón, đương nhiên là chào đón.”

Nữ tử mặc tố y gật đầu: “Vậy thì tốt rồi, sau này ta sẽ đi theo ngài.”

Đoạn Ma nghi hoặc: “Đi theo ta?”

Nữ tử mặc tố y nói: “Đúng vậy, từ hôm nay trở đi ta không còn là hoa khôi của Phong Nhã Cư nữa, mà là một tiểu thị nữ đi theo một mình ngài.”

Người tới chính là hoa khôi của Phong Nhã Cư mà ngày đó Đoạn Ma tranh được - Mộng Đêm.

Đoạn Ma muốn cười mà cười không nổi, nhìn Vũ Thành định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ đành bất lực hừ một tiếng rồi quay người bỏ chạy.

Vũ Thành nhìn bóng lưng có phần lúng túng của Đoạn Ma, cuối cùng không nhịn được nữa, phá lên cười ha hả, Mộng Đêm cũng khẽ mỉm cười.

Mộng Đêm ngẩng đầu nhìn Vũ Thành, hành lễ: “Làm phiền Vương gia rồi.”

Vũ Thành xua xua tay: “Không phiền, cô nương đến đây bản vương chào đón còn không kịp.”

Vũ Thành sau đó gọi hạ nhân tới, sắp xếp cho Mộng Đêm ở phòng sát vách Đoạn Ma.

Đoạn Ma thấy Mộng Đêm dọn vào căn phòng bên phải mình thì chẳng tài nào vui nổi, đoạn như nghĩ tới điều gì, rời phòng đi tìm Vũ Thành.

Mộng Đêm dọn dẹp sơ qua phòng ốc, thấy Đoạn Ma rời đi, bèn lấy từ trong rương ra một chiếc hộp gỗ, chính là chiếc hộp giấu trên giường ở Phong Nhã Cư.

Mộng Đêm nhẹ nhàng vuốt ve chiếc hộp: “Ngươi là niềm tưởng nhớ cuối cùng của ta, không ngờ ngươi cũng...”

Mộng Đêm nói rồi bất giác rơi lệ.

Trong lúc Mộng Đêm đang tâm sự với chiếc hộp, Đoạn Ma đã rời phòng đi tìm Vũ Thành.

Đoạn Ma tìm được Vũ Thành, thấy hắn đang trò chuyện cùng thị nữ tên Sương Nhi bên hồ nước, liền không đến làm phiền, mà đứng chờ ở phía xa.

Qua một lúc lâu, Đoạn Ma đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, mới thấy Sương Nhi rời đi.

Đoạn Ma đi tới bên cạnh Vũ Thành: “Nói chuyện gì mà lâu thế?”

Vũ Thành nhìn mặt hồ: “Không có gì.”

Đoạn Ma nhìn Vũ Thành, khẽ cười: “Giúp ta một việc.”

Vũ Thành ngẩng đầu nhìn Đoạn Ma: “Chuyện gì?”

Đoạn Ma giơ thanh ‘Vô Đêm’ trong tay lên quơ quơ: “Giúp ta làm một thanh mộc đao có kích cỡ tương tự thế này.”

Vũ Thành khó hiểu nhìn Đoạn Ma: “Sao lại nghĩ đến chuyện làm một thanh mộc đao?”

Đoạn Ma thở dài, đoạn nói: “Ở bên ngoài còn đỡ, ngày nào cũng có thể tìm người hoặc dị thú để giao đấu, nhưng ở trong hoàng thành ta không thể ngày nào cũng đi tìm người đánh nhau được, làm một thanh mộc đao để ta luyện tập, phòng khi tay nghề bị mai một.”

Vũ Thành cười: “Được, ngày mai ta sẽ cho người mang đến cho ngươi, ngươi cứ yên tâm về chờ đi.”

Đoạn Ma gật đầu, vừa đứng dậy định rời đi thì thân hình bỗng khựng lại, rồi lại ngồi xuống: “Ta thấy cứ ở chỗ ngươi một lát rồi về thì tốt hơn.”

Vũ Thành nghi hoặc nhìn Đoạn Ma: “Sao vậy?”

Đoạn Ma cười nói: “Ngươi có lẽ vẫn chưa biết vì sao Mộng Đêm lại bám theo ta.”

Vũ Thành càng thêm khó hiểu: “Không phải vì ‘Oán Thế’ ở trên người ngươi sao?”

Đoạn Ma nhìn về phía Vũ Thành: “Đó chỉ là một trong những lý do, tối hôm đó nàng ta đã phát hiện ‘Vô Đêm’ ở trên người ta.”

Vũ Thành kinh ngạc đứng bật dậy: “Sao ngươi không nói sớm, nếu ngươi nói cho ta biết sớm hơn, ta đã không thể nào để nàng ta vào ở được.”

Đoạn Ma lắc đầu, người ngả về phía sau: “Ngươi không cho? Ngươi ngăn không nổi đâu.”

Vũ Thành nghe Đoạn Ma nói, vốn định phản bác, nhưng nghĩ lại rồi tự giễu cười một tiếng: “Ngươi nói đúng.”

Vũ Thành chậm rãi ngồi xuống cạnh Đoạn Ma, hai người cùng ngẩng đầu nhìn lên trời, bắt đầu nói sang những chuyện khác.

Hai người vừa nói vừa cười cho đến tận giờ cơm tối, rồi kề vai sát cánh đi về phía sảnh chính, nhưng khi cả hai bước vào, nụ cười trên mặt bỗng dưng tắt ngấm.

Trước bàn ăn có Vũ Tâm và... Mộng Đêm đang ngồi, bên cạnh là Sương Nhi đứng lúng túng, cùng với Mạt Thu mới tới hôm nay, ba nữ nhân tuy mặt đều tươi cười, nhưng cả Vũ Thành và Đoạn Ma đều cảm nhận được không khí trên bàn ăn có chút gượng gạo, đặc biệt là khi Đoạn Ma tới, cả ba đều nhìn về phía hắn.

Vũ Thành nhìn sang Đoạn Ma, chỉ vào bàn ăn: “Ngươi ngồi trước đi.”

Đoạn Ma nghiêng đầu liếc Vũ Thành, rồi quay người đi về phía hậu viện, nói lớn: “À... Mang đồ ăn đến phòng ta nhé, ta thấy hơi khó chịu, về trước đây.”

Vũ Thành cười khổ, dặn hạ nhân chuẩn bị hai phần thức ăn, một phần đưa đến phòng Đoạn Ma, một phần đưa đến phòng mình, với không khí trên bàn ăn hiện tại, Vũ Thành căn bản không dám dùng bữa ở sảnh chính.

Vũ Thành dẫn theo Sương Nhi cũng vội vàng quay người rời khỏi sảnh.

Ba nữ nhân trong sảnh chính thấy Đoạn Ma và Vũ Thành đi rồi, liền mỉm cười bắt đầu dùng bữa, suốt bữa ăn không ai nói với ai câu nào.

Rất nhanh, ba người ăn tối xong liền ai về phòng nấy.

Đoạn Ma ở trong phòng nghe thấy tiếng động từ cả hai căn phòng bên cạnh, cũng thở dài một hơi.

Hắn thật sự lo mấy người phụ nữ này sẽ đánh nhau ở sảnh chính.

Lắc lắc đầu, Đoạn Ma từ trong lòng lấy ra một lá thư, đây là lá thư Vũ Thành đưa cho hắn lúc hai người trò chuyện.

Vũ Thành nói đây là do nhị ca của hắn, cũng chính là đương kim Thái tử điện hạ Vũ Phong, sáng nay cho người đưa tới.

Đoạn Ma mở thư ra đọc, trong thư viết rất nhiều về sự sùng kính và ngưỡng mộ của Vũ Phong đối với hiệp khách, cuối cùng mời hắn ngày mai đến Thái tử phủ một chuyến.

Đoạn Ma xem xong tin, cười lạnh một tiếng: “Toàn chuyện vô nghĩa, có điều... ngày mai cũng có thể đi xem mặt vị Thái tử này.”

Truyện liên quan