Quyển 1 · Chương 6: Thể Chất Phế Sài

Thời gian một nén nhang đã hết, vòng thử thách thứ hai chính thức khép lại, tổng cộng có hai trăm bốn mươi người vượt qua cửa này. Lúc này, ba người Thượng Quan Vân Phi cùng với Vương Nhất Phàm đều đã trở thành những nhân vật nổi danh trong số các thí sinh. Ba người Thượng Quan Vân Phi liên tiếp đứng đầu hai vòng, thực lực quả thực không thể xem thường! Đây là cảm nhận chung của tất cả mọi người.

Cuối cùng cũng đến vòng kiểm tra thể chất cuối cùng, việc có thể gia nhập Côn Luân Kiếm Tông để tu luyện võ công cao thâm hay không, đều phụ thuộc vào kết quả kiểm tra ở vòng này.

Hai trăm bốn mươi người xếp thành một hàng dài như rồng lượn, tiếp nhận sự kiểm tra của Côn Luân Kiếm Tông. Vòng này vẫn do vị trưởng lão trung niên kia chủ trì, bốn đệ tử Côn Luân Kiếm Tông khiêng đến một vật thể hình cầu khổng lồ đặt trước mặt đám đông. Bề mặt quả cầu trong suốt như pha lê, nhưng bên trong lại mờ mịt mông lung, khiến người ta nhìn không thấu, toát ra một vẻ huyền bí khó tả.

Đội ngũ thí sinh được sắp xếp theo thứ hạng tổng hợp của hai vòng trước, người xếp cuối đứng đầu hàng, còn ba người Thượng Quan Vân Phi thì đứng ở cuối cùng.

Theo yêu cầu, thí sinh đầu tiên đặt một bàn tay lên quả cầu, quả cầu lập tức tỏa ra ánh sáng xanh lam u uẩn. "Thủy Linh Chi Thể, chúc mừng vượt qua!" Theo lời chúc mừng của vị trưởng lão trung niên, đệ tử Côn Luân Kiếm Tông dẫn người vừa trúng tuyển vào nội môn.

Khi thí sinh thứ hai đặt tay lên quả cầu, nó ban đầu tỏa ra một chút ánh sáng vàng, nhưng ngay sau đó ánh vàng liền vụt tắt. "Linh thể bình thường, bị loại." Theo tiếng hô của vị trưởng lão trung niên, đệ tử Côn Luân Kiếm Tông dẫn người không đạt yêu cầu rời khỏi hiện trường khảo hạch.

Ròng rã một canh giờ trôi qua, trời đã gần hoàng hôn, mặt trời chỉ còn lại nửa thân mình trên đỉnh núi, ráng chiều phía tây dãy Côn Luân đã nhuộm đỏ cả một góc trời. Cuối cùng cũng đến lượt ba người Thượng Quan Vân Phi kiểm tra.

Khi bàn tay nhỏ nhắn của Gia Cát Khanh đặt lên quả cầu, nó tức thì tỏa ra ánh sáng trắng rực rỡ. Vị trưởng lão trung niên sững sờ: "Lại là Linh Lung Băng Tâm Chi Thể, thế gian hiếm thấy, thật đáng chúc mừng."

Đến lúc Nam Cung Chính kiểm tra, trên quả cầu tỏa ra ánh sáng màu tím đậm đặc, lần này vị trưởng lão trung niên kinh ngạc đến mức suýt rớt cả cằm, sững sờ hồi lâu rồi mới phấn khích không thôi: "Tốt, tốt, tốt, Ngũ Hành Chi Thể trong truyền thuyết cuối cùng cũng xuất hiện rồi. Thể chất của mấy đứa nhỏ này đứa sau lại lợi hại hơn đứa trước!" Trong lòng ông càng thêm tràn đầy mong đợi đối với người cuối cùng.

Người cuối cùng này chính là Thượng Quan Vân Phi. Điều khiến người ta không thể tin nổi là, khi lòng bàn tay Thượng Quan Vân Phi đặt lên quả cầu, nó lại không hề có chút phản ứng nào. Thử lại lần nữa, quả cầu vẫn như cũ, im lìm không động tĩnh.

Chuyện này là sao? Thượng Quan Vân Phi đang thắc mắc thì bên tai vang lên giọng nói của vị trưởng lão trung niên: "Thể chất phế vật, bị loại."

Thể chất phế vật? Thượng Quan Vân Phi ngẩn người, đến khi đệ tử Côn Luân Kiếm Tông định kéo hắn ra khỏi sơn môn, hắn mới sực tỉnh lại.

Thượng Quan Vân Phi lập tức quỳ sụp xuống trước mặt vị trưởng lão trung niên: "Tiền bối xin giơ cao đánh khẽ, chỉ cần có thể tu luyện ở Kiếm Tông, bảo con làm gì cũng được."

Vị trưởng lão trung niên kia mặt sắt vô tình, vung tay một cái, đệ tử Côn Luân Kiếm Tông liền kéo Thượng Quan Vân Phi ra ngoài.

Nhìn theo bóng lưng Thượng Quan Vân Phi bị kéo đi, Nam Cung Chính và Gia Cát Khanh đều vô cùng luyến tiếc, trong mắt Gia Cát Khanh còn lăn dài một dòng lệ trong vắt. Tuy bọn họ quen biết chưa lâu, nhưng từ sau khi kết bái đã thực sự tình thâm như thủ túc, chẳng khác gì anh em ruột thịt. Giờ đây, Thượng Quan Vân Phi bị kiểm tra ra thể chất phế vật, quả thực hoàn toàn nằm ngoài dự liệu.

Truyện liên quan